Nhạc nềnTaohua

Đỉnh Cao Châm Pháp - Chấn Động Điện Tiền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khoảng trống của điện thờ bộ Lễ, cuốn theo những bông tuyết mỏng tang đập vào gò má lạnh ngắt của Thượng Quan Uyển. Trên bục đá chẩn trị, hơi thở của binh sĩ trung niên càng lúc càng đứt quãng, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng khi những ngụm máu đen tiếp tục trào ra, sủi bọt tanh nồng trên nền đá xám. Thời gian nửa canh giờ đang cạn kiệt như dòng cát chảy xiết.


Sát khí từ những thanh đao cấm vệ quân xung quanh đã cận kề. Uyển đứng đó, vóc dáng gầy gò trong bộ quan phục học đồ xám tro rộng thùng thình như muốn bị gió thổi bay. Khớp vai trái bị bẻ lệch từ sáng sớm truyền đến từng cơn đau buốt nhói, nhắc nhở nàng về cái giá của sự ngụy trang. Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt quanh lồng ngực khiến mỗi hơi hít vào đều đau đớn như có kim châm, nhưng đôi bàn tay nàng vẫn giữ một sự điềm tĩnh đến đáng sợ.


Giữa lúc vạn mắt đổ dồn, Uyển khẽ vận nội kình xuống đầu ngón tay phải. Mũi kim bạc đầu tiên thuộc Bộ kim bạc Thượng Quan gia kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa đột ngột rung động siêu tần số, phát ra tiếng vo vo trầm thấp như tiếng ong vò vẽ, tỏa ra một làn khói xám nhạt ấm nóng. Nàng che khuất phần chuôi kim có khắc gia huy họ Thượng Quan dưới lòng bàn tay một cách tinh vi, rồi bất ngờ hạ thủ.


Vút!


Mũi kim bạc xé rách màn sương lạnh, cắm chính xác vào tử huyệt Cực Tuyền sát mạch tim của bệnh nhân.


"Ngươi dám!" Tống chấp sự gầm lên, gương mặt gầy gò nhô gò má cao ngập tràn sát ý. Hắn đập mạnh tay xuống bàn gỗ, chỉ tay vào Uyển: "Cực Tuyền là tử huyệt quanh tim! Bệnh nhân đang bạo tẩu kinh mạch, ngươi châm cứu vào đó chẳng khác nào mưu sát! Cấm vệ quân đâu, lập tức bắt giữ tên nghịch tặc này cho ta!"


"Chậm đã!"


Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm cắt ngang lời Tống chấp sự. Huỳnh lão sư – cựu quan khảo thí chính trực của bộ Lễ – khẽ nhíu mày sau cặp kính gọng đồng cũ kỹ. Ông giơ tay ngăn cản toán cấm vệ quân đang tiến lên: Tống chấp sự, quy chế thi cử triều đình quy định rõ, khi thí sinh đang chẩn trị thực hành, bất kỳ ai cũng không được phép can thiệp vật lý trừ khi bệnh nhân tử vong lập tức. Hãy để hắn hoàn thành mũi châm."


"Nhưng Huỳnh lão sư, tên tiểu tử này rõ ràng là đang làm loạn!" Trương Thiệu đứng dưới bục đá lớn tiếng phụ họa, đôi mắt ti hí lộ rõ vẻ đố kỵ và khinh bỉ. "Một kẻ vô danh tiểu tốt từ biên ải, ngay cả tư thế cầm kim cũng không chính thống, lại dám châm vào tử huyệt sát tim. Hắn muốn dùng mạng người này để đùa giỡn sao?!"


Uyển hoàn toàn phớt lờ những lời sỉ nhục xung quanh. Đôi mắt phượng dưới hàng mi dài của nàng lúc này đang vận dụng tối đa Thông Mạch chẩn đoán. Trong nhãn giới thấu thị của nàng, khi mũi kim đầu tiên cắm vào huyệt Cực Tuyền, dòng khí huyết đỏ rực đang cuồn cuộn bạo tẩu của binh sĩ lập tức bị khựng lại một nhịp ngay trước thềm mạch tim.


Nghịch châm cô lập độc tố đã có hiệu quả! Nhưng thế vẫn chưa đủ. Chất độc Đoạn Trường Thảo đang ngấm sâu trong huyết dịch của hắn bắt đầu phản ứng với hỏa khí bạo tẩu, điên cuồng tìm đường khác để công phá tủy xương.


Nàng cắn chặt răng, nén cơn đau thấu xương từ khớp vai bẻ lệch, tiếp tục rút ra mũi kim thứ hai và thứ ba. Đôi bàn tay thanh mảnh lướt đi nhanh như chớp, mang theo kình lực Huyền Châm Định Mạch tinh diệu.


Phập! Phập!


Hai mũi kim tiếp theo cắm phập vào huyệt Nội Quan và Thần Môn. Ba mũi kim tạo thành một thế trận tam giác hoàn mỹ bao bọc lấy vùng ngực của bệnh nhân, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp từ Chu Sa Tây vực ngấm trên kim để giữ ấm kinh mạch.


"A...!"


Binh sĩ đang co giật dữ dội đột ngột hét lên một tiếng đau đớn. Thân thể hắn uốn cong như một cánh cung căng cực hạn, các thớ cơ trên cánh tay nổi phồng lên, đen kịt những đường gân máu.


"Ha ha! Xem kìa! Hắn sắp chết rồi!" Trương Thiệu cười lớn, ánh mắt đầy vẻ đắc ý dâm đãng. "Tống chấp sự, tên Thượng Quan Trạch này đã hại chết người! Mau bắt hắn lại, giải đến Hình bộ để trị tội chu di!"


Tống chấp sự lập tức đứng bật dậy, tay cầm lệnh bài cấm vệ: "Nghe lệnh! Lập tức áp giải Thượng Quan Trạch xuống thiên lao!"


"Nhìn kìa! Máu... máu đen đang chảy ra!" Một thí sinh phía sau đột nhiên hét lên kinh hoàng.


Tại vị trí ba cây kim bạc trên ngực binh sĩ, dòng máu đen kịt, hôi thối như xác phân hủy bắt đầu phun ra từ lỗ rỗng dưới chuôi kim. Dòng máu độc đen ngòm chảy dọc theo bục đá, tỏa ra mùi hôi tanh nồng nặc của Đoạn Trường Thảo phơi khô.


Kỳ diệu thay, khi dòng máu đen phun ra đến đâu, những đường gân đen kịt trên cơ thể binh sĩ lập tức xẹp xuống đến đó. Tiếng thở khò khè, nghẹn ứ nơi cổ họng hắn dần biến mất, thay vào đó là những hơi thở sâu, đều đặn. Cơn co giật dữ dội tàn phá cơ thể hắn suốt nửa canh giờ qua đột ngột dừng lại hẳn. Gương mặt xám ngoét của hắn dần lấy lại một vệt hồng hào nhạt.


Toàn bộ sân trường thi bộ Lễ chìm vào một sự im lặng chết chóc. Trương Thiệu đứng đờ người, nụ cười đắc ý cứng đờ trên khuôn mặt dài nhợt nhạt. Tống chấp sự cũng sững sờ, lệnh bài trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.


"Cơ chế này... thật kỳ lạ..." Huỳnh lão sư lẩm bẩm, ánh mắt quắc thước bừng lên sự kinh ngạc tột độ. Ông không màng đến mùi hôi thối của máu độc, lập tức bước xuống khỏi lễ đài, đẩy gạt toán cấm vệ quân sang một bên để tiến sát bục đá.


Ông đặt ba ngón tay già nua lên cổ tay của binh sĩ, nhắm mắt bắt mạch.


Sau một khắc im lặng dài như cả thế kỷ, Huỳnh lão sư mở to mắt, giọng nói run rẩy vì chấn động: "Kinh mạch... thông suốt hoàn toàn! Hỏa khí bạo tẩu đã bị áp chế, chất kịch độc Đoạn Trường Thảo trong máu cũng theo đường kim châm cứu thoát ra ngoài! Đây... đây không phải là mưu sát, đây là Huyền Châm định tử sinh!"


"Lão sư! Ngài có nhầm lẫn không?!" Trương Thiệu hoảng loạn hét lên, bước lên phía trước. "Hắn chỉ là một tên học đồ cấp thấp, làm sao có thể giải được Đoạn Trường Thảo kết hợp bạo tẩu kinh mạch? Đây chắc chắn là tà thuật nghịch thiên của tà giáo biên ngoại nhằm che mắt thiên hạ!"


Uyển khẽ vuốt vạt áo, cất giọng khàn trầm, điềm tĩnh nhưng sắc bén qua tác dụng của bột biến giọng: "Trương huynh, y học chính thống coi trọng mạch lý thực chứng. Bệnh nhân bị nghẽn kinh mạch do hỏa khí, máu độc Đoạn Trường Thảo tích tụ quanh tim. Nếu dùng thuốc giải độc thông thường, dòng máu bạo tẩu sẽ đẩy độc tố vào tim gây tử vong tức thì. Tiểu nhân dùng nghịch châm cô lập vùng tim trước bằng huyệt Cực Tuyền, sau đó dùng Nội Quan và Thần Môn để thông khí dẫn độc ra ngoài. Y lý này rõ ràng ghi trong sách cổ, làm sao có thể coi là tà thuật? Hay là... Trương huynh chưa từng đọc qua cuốn 'Thần Nông Bản Thảo' chú giải nên mới coi kiến thức của tiền nhân là tà đạo?"


Lời phản bác sắc lẹm như dao cạo của Uyển khiến Trương Thiệu mặt đỏ tía tai, không thốt nên lời. Hắn lắp bắp chỉ tay vào nàng, nhưng trước ánh mắt nghiêm khắc của Huỳnh lão sư, hắn đành phải hậm hực lùi lại.


"Nói rất hay!" Huỳnh lão sư vuốt râu cười lớn, ánh mắt đầy vẻ trân trọng nhìn Uyển. "Chẩn đoán chính xác, châm pháp táo bạo nhưng hoàn mỹ, lý luận y khoa sắc bén. Thượng Quan Trạch, ngươi xứng đáng là thủ khoa thực hành của kỳ thi năm nay!"


Tống chấp sự đứng trên lễ đài, gương mặt xám ngoét vì tức giận. Hắn biết nếu Uyển đỗ thủ khoa, kế hoạch của Viện phán Vương Bản Lập sẽ hoàn toàn đổ bể. Hắn lén lút thọc tay vào hông, định rút bài thi lý thuyết của Uyển đặt dưới bàn gỗ để tiêu hủy chứng cứ.


"Tống chấp sự! Ngài đang làm gì thế?"


Huỳnh lão sư đột ngột quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như nhìn thấu mưu đồ bẩn thỉu của hắn. Ông bước nhanh lên bục, giật lấy xấp bài thi từ tay Tống chấp sự: "Bài thi lý thuyết của Thượng Quan Trạch đạt điểm tuyệt đối, bài thi thực hành cứu sống ca bệnh nan y ngay tại trường thi. Ta sẽ đích thân dâng sớ lên bộ Lễ để sắc phong chức vị Y đồ (Học đồ y khoa) cho hắn. Bất kỳ ai muốn tiêu hủy bài thi này đều là đối địch với bộ Lễ!"


Tống chấp sự khựng lại, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán. Trước uy thế của cựu quan khảo thí và đám đông thí sinh đang xôn xao ủng hộ phía dưới, hắn đành phải nghiến răng, thu tay lại trong bất lực.


"Kỳ thi thực hành kết thúc! Thượng Quan Trạch đỗ thủ khoa, chính thức nhận phong chức vị Y đồ tại Thái y viện!" Tiếng loa báo của giám thị vang vọng khắp sân trường thi bộ Lễ.


Uyển khẽ cúi đầu hành lễ với Huỳnh lão sư, rồi lặng lẽ rút ba cây kim bạc ra khỏi ngực binh sĩ, lau sạch máu độc và giấu nhanh vào Bao da thú dưới bắp đùi. Nàng quay lưng bước xuống bục đá, cảm nhận khớp vai trái đau đớn kịch liệt và cơ thể mệt mỏi rã rời sau khi tiêu hao quá nhiều nội lực dẫn châm.


Nhưng ngay khi nàng bước qua ranh giới hành lang u tối của điện thờ để rời khỏi trường thi, Uyển bỗng khựng lại.


Trong góc tối của rặng trúc dày đặc bên hông hành lang, một bóng người thanh tao như nhành trúc, mặc quan phục màu xanh lam nhạt của Thừa chỉ Thái y viện đang đứng lặng lẽ tự bao giờ.


Thẩm Quân Dật đứng trong bóng tối, tay cầm cây bút lông bằng ngọc phỉ thúy khẽ gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Đôi mắt sáng ngời, ôn nhu như ngọc của hắn lúc này không hề có vẻ ấm áp thường ngày, mà thay vào đó là một tia nhìn sắc bén, nghi ngờ sâu sắc xoáy thẳng vào đôi bàn tay đang run rẩy của Uyển.


Hắn đã quan sát toàn bộ quá trình châm cứu của nàng từ đầu đến cuối. Đường kim bắn nhanh như chớp, độ rung siêu tần số của kim bạc và cách dòng máu độc thoát ra... tất cả đều mang một phong cách châm cứu Huyền Châm Định Mạch quen thuộc đến đáng sợ.


Phong cách châm pháp nghịch thiên này... giống hệt với nét châm của cựu Ngự y thủ lĩnh Thượng Quan Kính năm xưa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!