Kỳ Thi Thái Y Viện - Canh Bạc Đầu Tiên
Gió lạnh từ sông Hoài thổi thốc vào sân trường thi của bộ Lễ, mang theo hơi nước buốt giá và mùi vôi bột nồng hắc dùng để tẩy uế. Sương mù buổi sớm ở Kinh thành Đại Thịnh vẫn chưa tan hẳn, nó lẩn khuất dưới những mái ngói xám xịt của hoàng cung, phủ một lớp màn mờ ảo lên hàng trăm dãy bàn thi đang xếp thẳng tắp.
Thượng Quan Uyển đứng lặng lẽ ở góc sân, hai tay giấu trong ống tay áo rộng của bộ quan phục học đồ màu xám tro. Mỗi nhịp thở của nàng lúc này đều là một sự tra tấn. Dải Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt quanh lồng ngực như một chiếc gông xiết, ép chặt phế quản khiến nàng chỉ có thể hít thở những hơi ngắn và nông. Bên vai trái, khớp xương vừa bị bẻ lệch rồi nắn lại lúc sáng sớm vẫn đang truyền đến những cơn đau âm ỉ, nhức nhối tận xương tủy. Nhưng gương mặt nàng, dưới lớp phấn dịch dung màu ngăm đen, vẫn lạnh lùng và phẳng lặng như mặt nước hồ không một gợn sóng.
Nàng khẽ liếc mắt nhìn quanh. Xung quanh nàng, hơn một trăm thí sinh khác đang run rẩy, sắc mặt tái nhợt vì lạnh và vì áp lực kinh khủng của kỳ thi Thái y viện. Đây không phải là một khoa cử thông thường. Ở nơi hoàng quyền tối thượng này, một nét mực sai lệch, một đơn thuốc nhầm vị đều có thể đổi bằng mạng sống của cả gia tộc.
"Thế nào? Thượng Quan Trạch?" Một giọng nói thanh tao nhưng chứa đầy sự mỉa mai vang lên từ phía sau.
Uyển quay đầu lại. Trương Thiệu bước tới, y phục thái y cấp thấp của hắn làm bằng lụa hảo hạng thêu hoa văn chìm, bên hông dắt một chiếc hộp đựng thuốc bằng bạc chạm khắc tinh xảo. Gương mặt dài của hắn nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh, đôi mắt ti hí lướt qua bộ quan phục vá víu và vóc dáng gầy gò của nàng: "Nghe danh ngươi là thủ khoa kỳ thi lý thuyết y khoa vùng biên ải, nhưng nhìn bộ dạng bệnh tật, yếu ớt này của ngươi, ta e rằng chưa kịp cầm đến kim châm thì đã ngã quỵ trước gió rồi. Kỳ thi thực hành hôm nay, tốt nhất ngươi nên sớm nhận thua, đừng để đến lúc làm chết người rồi lại liên lụy đến danh tiếng của Thái y viện."
Uyển không đáp. Nàng chỉ khẽ cúi đầu, cất giọng khàn trầm, yếu ớt đặc trưng của người mang bệnh phổi nhờ tác dụng của Bột biến giọng Khàn Sa: "Cảm ơn Trương huynh đã quan tâm. Tiểu nhân tự biết sức yếu, chỉ mong hoàn thành bài thi, không dám mơ tưởng cao xa."
Sự nhẫn nhịn của nàng chỉ khiến nụ cười của Trương Thiệu thêm phần đắc ý. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi bước thẳng về phía dãy bàn đầu, nơi các thái y lớn tuổi đang bắt đầu ổn định chỗ ngồi.
"Toàn thể thí sinh nghe lệnh!"
Một tiếng thét lẫm liệt vang lên từ phía lễ đài. Tống chấp sự bước ra, khoác trên mình bộ quan phục bộ Lễ màu xanh lục sẫm. Gương mặt hắn gầy gò, đôi gò má cao nhô ra đầy vẻ khắc nghiệt, ánh mắt ti hí sắc lẹm như chim ưng quét qua toàn sân thi. Hắn chính là kẻ đã nhận hối lộ từ Viện phán Vương Bản Lập để ngầm trừ khử nàng ngay từ vòng ngoài.
"Kỳ thi thực hành Thái y viện hôm nay sẽ không dùng đến đồng nhân bằng đồng để châm cứu như mọi năm." Tống chấp sự lạnh lùng tuyên bố, giọng nói được truyền đi bằng nội lực trung hậu, vang vọng khắp sân trường. "Hoàng gia từ bi, muốn tuyển chọn những kẻ có thực tài cứu nhân độ thế. Do đó, đề thi thực hành hôm nay là: Chẩn trị thực tế trên người thật!"
Một tiếng xôn xao kinh hoàng bùng nổ khắp sân thi. Chẩn trị người thật ngay tại trường thi? Điều này chưa từng có tiền lệ.
Chưa đợi các thí sinh kịp hoàn hồn, Tống chấp sự đã phất tay. Một toán binh lính cấm vệ bước ra, khiêng theo một chiếc cáng tre đặt thẳng xuống bục đá trung tâm. Trên cáng là một nam tử trung niên, mình mặc giáp da rách nát của binh lính biên ải, gương mặt xám ngoét không còn một giọt máu, toàn thân co giật dữ dội. Từ khóe miệng hắn, những dòng máu đen kịt, tanh nồng liên tục trào ra, thấm đẫm cả vạt áo.
"Bệnh nhân này là một binh sĩ cũ từ biên ải trở về, kinh mạch bị tổn thương nặng, khí huyết nghịch hành, ngũ tạng suy kiệt." Tống chấp sự chỉ tay vào người đang hấp hối, ánh mắt lướt qua Uyển đầy thâm độc: "Thời gian là nửa canh giờ. Thí sinh Thượng Quan Trạch bước lên chẩn trị đầu tiên! Nếu trong vòng nửa canh giờ không thể chặn đứng cơn co giật và dập tắt huyết độc, hoặc để bệnh nhân tử vong... ngươi sẽ bị khép vào tội mưu sát hoàng dân ngay tại trường thi!"
Sát khí lạnh lẽo bao trùm toàn bộ sân bãi. Trương Thiệu đứng bên cạnh khẽ cười thầm, ánh mắt đầy vẻ xem kịch hay. Tống chấp sự đã sắp xếp một ca bệnh nan y sắp chết, rõ ràng là muốn dồn nàng vào đường chết. Nếu nàng không ra tay, nàng sẽ bị đánh trượt và trục xuất. Nếu nàng ra tay châm cứu sai sót làm bệnh nhân chết, nàng sẽ bị chém đầu lập tức.
Uyển nhìn chiếc đồng hồ cát đang bắt đầu chảy trên bàn giám khảo. Thời gian đang trôi đi từng hạt cát lạnh lùng.
Nàng hít một hơi thật sâu, nén chặt cơn đau ở khớp vai, điềm tĩnh bước lên bục đá.
"Thế nào? Không dám ra tay sao?" Trương Thiệu lớn tiếng mỉa mai từ dưới khán đài. "Nếu sợ hãi, mau quỳ xuống xin Tống chấp sự khoan dung, có khi còn giữ được cái mạng rách của ngươi!"
Tống chấp sự lạnh lùng thúc ép: "Thượng Quan Trạch, thời gian không chờ đợi kẻ bất tài. Nếu ngươi không hành động, ta sẽ lập tức tuyên bố ngươi bỏ thi và khép tội mưu phản!"
Uyển vẫn im lặng. Nàng đứng trước bệnh nhân, không hề cúi xuống chạm vào cơ thể hắn. Trong cung đình đầy rẫy tai mắt này, bất kỳ sự tiếp xúc cơ thể trực tiếp nào cũng mang theo rủi ro lộ thân phận nữ nhi rất lớn.
Nàng khẽ đưa tay vào ống tay áo rộng, rút ra một sợi chỉ tơ tằm màu đỏ thẫm đã được ngâm nước muối sinh lý đặc chế – công cụ của Chỉ Tơ Chẩn Mạch Pháp.
"Hắn định làm gì thế?"
"Bắt mạch bằng chỉ tơ? Một tiểu tử vô danh mà cũng đòi học theo tuyệt kỹ của các đại ngự y sao? Thật là nực cười!"
Tiếng xì xào giễu cợt vang lên khắp nơi. Uyển phớt lờ tất cả. Nàng búng nhẹ ngón tay, sợi chỉ đỏ lướt đi trong không khí như một con rắn nhỏ, quấn chặt ba vòng quanh cổ tay gầy guộc của binh sĩ đang co giật. Nàng căng thẳng sợi chỉ, khẽ nhắm mắt lại.
Trong tâm trí nàng, kỹ năng Thông Mạch chẩn đoán lập tức được kích hoạt. Đôi mắt nàng dưới hàng mi dài khẽ co rút nhẹ. Khi nàng tập trung tinh thần lực tối đa, một hiện tượng kỳ dị bộc phát: làn da và y phục của bệnh nhân trên cáng dần trở nên trong suốt dưới nhãn giới của nàng. Nàng nhìn thấy rõ ràng hệ thống mười hai kinh mạch chính của hắn.
Dòng khí huyết trong người binh sĩ này không hề chảy theo quỹ đạo thông thường. Nó cuồn cuộn đỏ rực như nham thạch phun trào, bạo liệt lao đi nghịch hành, va đập điên cuồng vào các vách kinh mạch quanh tim. Đây chính là triệu chứng của bạo tẩu kinh mạch do hỏa khí chiến tranh tích tụ mười năm – một vết thương đặc trưng của quân đội biên ải dưới trướng Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ.
Nhưng ngay khi Uyển định dùng kim bạc để châm cứu thông kinh, thính giác nhạy bén của nàng qua sợi chỉ tơ bỗng nhận ra một nhịp đập dị thường. Nhịp tim của bệnh nhân đập nhanh đến mức kinh hoàng, vượt quá giới hạn của một ca bạo tẩu thông thường.
Nàng khẽ nhíu mày. Có độc!
Uyển lén lướt ngón tay xuống bắp đùi, mở Bao da thú cũ kỹ và rút ra một cây kim bạc cực mỏng từ Bộ kim bạc Thượng Quan gia. Nàng không châm vào người bệnh nhân, mà khẽ nhúng đầu kim vào dòng máu đen đang trào ra từ khóe miệng hắn.
Đầu kim bạc lập tức chuyển sang màu xanh xám nhạt dưới ánh mặt trời.
Đoạn Trường Thảo! Kẻ nào đó đã cố tình cho bệnh nhân uống một lượng nhỏ Đoạn Trường Thảo trước khi đưa vào trường thi. Loại độc này bình thường phát tác chậm, nhưng nếu gặp phải châm cứu thông kinh mạch thông thường, hỏa khí bạo tẩu sẽ làm tăng tốc độ tuần hoàn máu, đẩy độc tố thẳng vào mạch tim, gây vỡ tim chết ngay lập tức.
Đây là một cái bẫy hoàn hảo. Tống chấp sự và Vương Bản Lập đã tính toán kỹ lưỡng. Chỉ cần nàng dùng phương pháp châm cứu thông thường để cứu người, nàng sẽ vô tình trở thành kẻ giết người trực tiếp.
"Thượng Quan Trạch, đã qua một khắc rồi!" Tống chấp sự lớn tiếng thúc ép, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ đắc ý, tay gõ nhịp xuống bàn gỗ. "Ngươi cứ đứng đờ người ra đó thì cứu được ai? Nếu không làm được, cấm vệ quân đâu, lập tức bắt giữ kẻ lừa đảo này cho ta!"
Cấm vệ quân xung quanh bắt đầu tiến lên một bước, tay đặt lên chuôi kiếm, sát khí lạnh lẽo bốc lên.
Uyển đứng giữa ranh giới sinh tử, tinh thần lực tiêu hao dữ dội để duy trì đôi mắt thấu thị kinh mạch dưới áp lực thời gian khủng khiếp. Trán nàng rỉ ra những giọt mồ hôi lạnh, lồng ngực đau nhói vì đai bó ngực quá chặt.
Nàng biết mình không thể dùng các phương thuốc giải độc thông thường, vì dòng máu bạo tẩu sẽ khiến thuốc phát tác ngược. Muốn cứu mạng hắn và tự cứu mình, nàng chỉ có một con đường duy nhất: Đảo ngược châm pháp, dùng Huyền Châm Định Mạch châm cứu nghịch hành để chặn đứng dòng máu độc trước, sau đó mới giải độc thông kinh.
Uyển lạnh lùng ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào Tống chấp sự. Nàng khẽ vung tay, Bao da thú mở rộng, để lộ những tia sáng bạc lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Nàng kẹp chặt ba cây kim bạc giữa các ngón tay thanh mảnh. Gió lạnh gào thét thổi tung vạt áo xám của nàng.
Mũi kim bạc đầu tiên mang theo nội lực rung động siêu tần số, run rẩy tỏa ra làn khói xám nhạt, chuẩn bị cắm thẳng vào tử huyệt Cực Tuyền sát mạch tim của bệnh nhân đang co giật dữ dội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!