Nhạc nềnTaohua

Thự Dược Phòng Thảm Họa - Sự Hy Sinh Của Mai Hương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào thét bên ngoài ô cửa sổ thông gió của Ngự dược khố, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông kinh thành Đại Thịnh.


Uỳnh!


Một tiếng nổ vang trời xé rách không gian tĩnh mịch. Thanh đại đao Phá Quân nặng năm mươi cân của Thống lĩnh cấm vệ quân Vương Hùng giáng xuống bậu cửa sổ gỗ mun, chém nát vụn những thanh chắn gỗ thành trăm mảnh bay tứ tung. Sát khí cuồng bạo của một cao thủ cảnh giới Khí Hải bốc lên ngùn ngụt, cuốn theo những tia lửa đỏ rực từ ánh đuốc của toán quân tuần tra phía dưới.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Thượng Quan Uyển nén chặt cơn đau nhói ở bả vai trái – vết chém cũ của sát thủ Chu Cương vừa rách miệng rỉ máu dữ dội. Nàng không màng đến cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não, cũng chẳng kịp xoa dịu vùng bụng dưới đang co thắt quặn thắt vì kỳ thiên quý lạnh buốt. Bằng một phản xạ sinh tồn tột độ, nàng rướn người, dùng chút nội lực mỏng manh của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán lách qua khe hở hẹp hòi của ô cửa sổ đổ nát, lăn lộn một vòng trên mái ngói phủ đầy tuyết trắng xóa.


"Có kẻ đột nhập! Mau bắn tên!" Tiếng gầm của Vương Hùng vang dội cả một góc hoàng cung.


Hàng loạt mũi tên tẩm độc xé gió lao vun vút về phía bóng đen mỏng manh đang lướt đi trên mái ngói. Uyển cắn chặt môi đến rỉ máu, nương theo bóng tối và làn sương mù dày đặc để ẩn nấp. Đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết đợt hai – chất dẫn mạng sống cứu Tiêu Vô Kỵ – được nàng ôm chặt trước ngực, áp sát vào lồng ngực phẳng lỳ dưới lớp Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt.


Nàng chạy. Chạy trối chết qua những dãy hành lang đá xám lạnh lẽo, hơi thở đứt quãng hòa vào làn tuyết lạnh. Cho đến khi đẩy được cánh cửa gỗ sồi của Thự dược phòng riêng, Uyển ngã quỵ xuống sàn đất ẩm ướt, hơi thở khè khè rát buốt nơi cổ họng.


"Tiểu thư!" Mai Hương từ trong góc tối lao ra, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Nàng nhanh chóng chốt chặt cửa phòng, đỡ lấy thân hình run rẩy như cành liễu trước gió của Uyển. "Trời đất ơi, vai người lại chảy máu rồi! Cả người lạnh ngắt thế này..."


"Nhỏ... nhỏ tiếng thôi..." Uyển ho khan, cố ý vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa để giữ cho giọng nói khàn trầm, yếu ớt của nam nhi. "Vương Hùng đã phát hiện ra ta. Hắn sẽ dẫn quân lục soát khắp nơi. Mau... mau giúp ta ngụy trang."


Mai Hương vừa khóc vừa nhanh nhẹn cởi bỏ bộ y phục dạ hành sũng nước tuyết và máu của Uyển. Khi chiếc Đai bó ngực tơ tằm được tháo ra, một vệt máu đỏ sẫm của kỳ sinh lý nữ hiện rõ trên lớp lụa trắng, hòa lẫn với máu tươi rỉ ra từ vết thương vai trái. Tình thế quá cấp bách, tiếng bước chân cấm vệ quân đã bắt đầu vang lên xa xa ngoài hành lang tẩm xá. Mai Hương không kịp mang chiếc đai bó ngực bẩn đi tiêu hủy ở khu vực vệ sinh, đành vội vã nhét nó vào sâu dưới đáy hòm đồ cá nhân bằng gỗ mun của Uyển, đè lên bằng vài cuốn y thư cũ kỹ.


Uyển nhanh chóng khoác lên mình bộ quan phục thái y màu cyan rộng thùng thình, bôi nhựa độc giả bệnh lên da tay để tạo ra những vết đỏ ngứa ngáy truyền nhiễm, rồi nằm lên giường tre giả vờ hôn mê vì bệnh phổi cũ tái phát.


Nhưng cả hai chủ tớ đều không ngờ rằng, toàn bộ hành động vội vã của họ đã lọt vào tầm mắt của một kẻ rình mò ngoài cửa sổ. Ngô Hạo – tên học đồ phản trắc bị Vương Bản Lập mua chuộc – đang nấp sau rặng trúc bên hông phòng thuốc. Đôi mắt ti hí của hắn sáng rực lên sự tham lam và độc ác khi nhìn thấy Mai Hương giấu chiếc đai bó ngực thấm máu vào hòm gỗ.


*Thượng Quan Trạch... ngươi rốt cuộc mang bí mật gì dưới lớp y phục kia?* Ngô Hạo cười thầm, nụ cười méo mó đầy dã tâm.


Sáng sớm hôm sau, khi tuyết đã ngừng rơi nhưng bầu trời vẫn u ám một màu xám xịt, Thự dược phòng của Uyển đột ngột bị chấn động bởi một lực lượng thô bạo.


Rầm!


Cánh cửa gỗ sồi bị cấm vệ quân đạp tung, vỡ đôi làm nhiều mảnh. Thống lĩnh cấm vệ quân Vương Hùng, mặc giáp sắt nặng thêu hình hổ dũng mãnh, tay cầm thanh đại đao Phá Quân rầm rập bước vào. Đi bên cạnh hắn là Viện phán Vương Bản Lập – kẻ đứng đầu phái bảo thủ Thái y viện – gương mặt gầy gò nhô gò má cao ngập tràn sự đắc ý tột độ.


"Toàn bộ thái y học đồ tẩm xá bước ra sân ngay lập tức!" Giọng Vương Hùng gầm lên như sấm bên tai.


Uyển khẽ cắn môi, nén cơn đau bụng dưới đang hành hạ dữ dội, bước ra ngoài sân tuyết cùng các đồng môn. Trương Thiệu và đám y đồ phái bảo thủ đứng vây quanh, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt và chờ đợi một màn kịch hay.


"Viện phán đại nhân, Thống lĩnh đại nhân, không biết sáng sớm thế này có chuyện gì mà lại đại động can qua như vậy?" Uyển bước lên, khom lưng cung kính, giọng nói khàn trầm yếu ớt bộc lộ vẻ suy nhược của người mang bệnh.


Vương Bản Lập cười lạnh, bước tới gần Uyển, ánh mắt sắc như dao cạo quét qua vết bầm tím sẫm trên cổ họng nàng – dấu vết do bàn tay Tiêu Vô Kỵ để lại đêm trăng tròn.


"Thượng Quan Trạch, ngươi còn giả vờ đến bao giờ?" Vương Bản Lập gằn giọng. "Ngô Hạo, bước ra đây!"


Ngô Hạo từ trong đám đông hớn hở bước ra, quỳ sụp xuống trước mặt Vương Hùng và Vương Bản Lập. Hắn chỉ tay thẳng vào mặt Uyển, giọng nói lanh lảnh đầy đắc ý: "Báo cáo Thống lĩnh đại nhân, tiểu nhân đêm qua lén lút đi qua phòng của Thượng Quan Trạch, phát hiện hành vi của hắn cực kỳ khả nghi. Sáng nay, nhân lúc hắn ra ngoài, tiểu nhân đã kiểm tra hòm đồ cá nhân của hắn và phát hiện một vật chứng vô cùng nhạy cảm của nữ nhân!"


Nói rồi, Ngô Hạo run rẩy dâng lên một bọc vải lụa. Vương Hùng giật phắt lấy bọc vải, thô bạo giật tung ra trước đám đông học đồ.


Một dải lụa trắng – chính là chiếc Đai bó ngực tơ tằm cực mỏng nhưng bền chắc – hiện ra trước ánh mắt của hàng trăm con người. Trên lớp lụa trắng tinh khôi ấy, vệt máu đỏ sẫm khô khốc của kỳ thiên quý nổi bật một cách tàn nhẫn và dơ bẩn.


"Thượng Quan Trạch! Ngươi giải thích thế nào về vật này?" Vương Hùng gầm lên, giơ cao chiếc đai bó ngực. "Đây rõ ràng là đai bó ngực của nữ nhân! Trong Thái y viện linh thiêng, luật cấm nữ nhi cải trang nam nhi nhập cung, hình phạt là chém đầu và tru di tam tộc! Ngươi tàng trữ vật này, phải chăng ngươi chính là nữ nhi giả mạo, hoặc đang che giấu một nữ nhân khác trong tẩm xá?"


Cả sân tẩm xá xôn xao dữ dội. Trương Thiệu cười lớn: "Ta đã nói mà! Nhìn hắn gầy gò, yếu ớt, giọng nói khàn khàn bất thường, lại không bao giờ chịu tắm chung hay thay đồ trước mặt người khác! Hắn chắc chắn là một ả nữ nhân giả mạo!"


Uyển đứng lặng giữa sân tuyết, hai bàn tay giấu dưới ống tay áo rộng siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Nàng cảm nhận được ánh mắt độc địa của Vương Bản Lập đang khóa chặt lấy mình, sẵn sàng lột trần xiêm y của nàng ngay tại chỗ để phơi bày sự thật.


*Nếu ta lộ thân phận lúc này, không chỉ ta chết, mà Mai Hương, mẫu thân ở biên ải, và cả danh dự của phụ thân cũng sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.* Đại não Uyển xoay chuyển điên cuồng, ngón trỏ tay phải khẽ gập lại, chạm vào Mũi kim độc móng tay chứa kịch độc. Nàng chuẩn bị kích hoạt độc châm để giết chết Vương Bản Lập và Vương Hùng tạo náo loạn để thoát thân.


"Lôi Thượng Quan Trạch ra đây! Lột bỏ quan phục thái y của hắn để kiểm tra thể chất trực tiếp!" Vương Bản Lập ra lệnh đầy tàn nhẫn.


Hai tên cấm vệ quân hung hãn xông lên, thô bạo túm lấy bả vai Uyển. Vết thương vai trái bị kéo mạnh khiến Uyển đau đớn đến mức rên rỉ nhẹ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.


"Chậm đã!"


Một tiếng hét lớn vang lên từ phía sau. Mai Hương, cải trang trong bộ y phục thái giám màu xám rộng thùng thình, mũ vải che kín tóc, bất ngờ lao ra khỏi đám đông hầu cận, quỳ sụp xuống đất trước mặt Vương Hùng và Vương Bản Lập. Đầu nàng dập mạnh xuống nền tuyết lạnh buốt, phát ra những tiếng cốp cốp đau đớn.


"Thống lĩnh đại nhân! Viện phán đại nhân! Xin bớt giận! Vật chứng đó... vật chứng đó không phải của Thượng Quan thái y! Nó là của tiểu nhân!" Mai Hương hét lớn, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một sự kiên định đến kỳ lạ.


Vương Bản Lập nhíu mày, nhìn chằm chằm vào tiểu thái giám gầy gò đang quỳ dưới đất: "Của ngươi? Một tên tiểu thái giám hèn mọn như ngươi lại tàng trữ đai bó ngực của nữ nhân sao?"


Mai Hương ngẩng đầu lên, gương mặt thanh tú được bôi đen nhẹ để ngụy trang lúc này đầy nước mắt và vết bùn tuyết. Nàng cố gắng bịa ra một lời nói dối để cứu mạng tiểu thư: "Thưa đại nhân, tiểu nhân từ nhỏ đã bị chứng đau lưng và lệch xương sống kinh niên hằng ngày. Phương pháp chữa trị duy nhất của tiểu nhân là dùng dải lụa tơ tằm này quấn chặt quanh lưng để cố định xương khớp, kết hợp với việc tẩm quất bằng muối nóng và dược liệu màu đỏ sẫm. Vết đỏ trên vải... không phải là máu kinh nguyệt, mà là vết nhựa của cây Huyết Ngải Thảo mà tiểu nhân dùng để đắp lưng chữa bệnh đau khớp!"


Để tăng tính thuyết phục, Mai Hương nhanh tay rút từ trong ngực áo ra một hũ thuốc mỡ màu đỏ sẫm, tỏa ra mùi hương thảo dược nồng nặc và hăng hắc. Nàng bôi nhanh một chút thuốc lên dải lụa trắng, che lấp hoàn toàn mùi máu sinh lý tự nhiên bằng mùi dược liệu nồng đậm.


"Ngươi dám nói dối trước mặt bản quan sao?" Vương Hùng bước tới, dùng mũi giày sắt thô bạo đá mạnh vào lồng ngực Mai Hương, khiến nàng ngã nhào ra sân tuyết, hộc ra một ngụm máu tươi.


"Mai Hương!" Uyển định bước lên đỡ lấy nàng, nhưng ánh mắt kiên quyết, đầy vẻ cầu xin của Mai Hương đã ngăn nàng lại.


*Tiểu thư, xin người đừng bước tới! Nếu người lộ diện, cả hai chúng ta đều chết! Hãy để em gánh chịu việc này!* Ánh mắt của Mai Hương như một sợi xích sắt khóa chặt bước chân của Uyển, buộc nàng phải im lặng chịu đựng trong sự dằn vặt nội tâm dữ dội tột cùng.


"Thống lĩnh đại nhân, tiểu nhân không dám nói dối!" Mai Hương gượng dậy, tiếp tục quỳ rạp xuống đất, máu tươi chảy dài từ khóe môi. "Sổ sách ngự dược khố có ghi chép tiểu nhân thường xuyên nhận Huyết Ngải Thảo để chữa bệnh. Xin đại nhân minh xét! Thượng Quan thái y hoàn toàn không biết việc tiểu nhân lén giấu dải lụa này dưới đáy hòm của ngài!"


Trương công công – thủ kho dược liệu đứng phía xa – nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Uyển quét qua, liền run rẩy bước lên xác nhận: "Báo... báo cáo Thống lĩnh, đúng là tiểu thái giám này hằng tháng đều có nhận một lượng nhỏ Huyết Ngải Thảo để trị bệnh đau khớp xương."


Vương Bản Lập nhìn dải lụa tơ tằm đã bị bôi đầy thuốc mỡ đỏ sẫm tỏa mùi hăng hắc, lại nhìn vết nhựa ngải cứu bám trên tay áo Mai Hương, biết rằng kế hoạch bắt quả tang Thượng Quan Trạch đã bị bẻ gãy bởi sự nhanh trí hy sinh của tên tiểu thái giám này. Hắn hậm hực nhìn Uyển, rồi quay sang Vương Hùng, nói nhỏ: "Thống lĩnh, dù vật này là của tên thái giám hèn mọn kia, nhưng việc mang vật phẩm nhạy cảm, dơ bẩn vào Thái y viện là vi phạm nghiêm trọng nội quy hoàng gia."


Vương Hùng cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ tàn bạo dã thú: "Đúng vậy! Luật lệ Thái y viện nghiêm ngặt, cấm mang vật uế tạp vào tẩm xá. Tên tiểu thái giám này dám tự ý tàng trữ vật lạ, làm loạn kỷ cương. Người đâu! Lôi hắn lên ghế gỗ, đánh cho ta năm mươi roi da để răn đe toàn bộ học đồ!"


Năm mươi roi da cấm vệ quân!


Đó là loại roi da trâu dày dặn, mỗi roi đánh xuống đều có thể xé rách da thịt, rạn nứt xương cốt. Một người gầy yếu như Mai Hương làm sao chịu đựng nổi năm mươi roi tàn nhẫn ấy?


"Thống lĩnh đại nhân!" Uyển bước lên một bước, giọng nói khàn trầm bỗng chốc run rẩy nhẹ. "Tiểu thái giám này là do vương phủ phái đến hầu cận ta. Nếu có phạt, xin để ta gánh thay..."


"Thượng Quan thái y! Ngài là ngự y riêng của Nhiếp chính vương, bản thống lĩnh nể mặt vương gia không đụng đến ngài." Vương Hùng cắt ngang lời Uyển đầy thô bạo. "Nhưng tên nô bộc này phạm luật trong Thái y viện, thuộc quyền quản lý của bản thống lĩnh. Kẻ nào dám ngăn cản, sẽ bị khép vào tội đồng mưu phản nghịch!"


Hai tên cấm vệ quân thô bạo lôi Mai Hương đặt lên chiếc ghế gỗ dài giữa sân tuyết. Chúng lột bỏ lớp áo ngoài của nàng, để lộ tấm lưng gầy gò, mỏng manh dưới lớp áo lót trắng mỏng.


Chát!


Mũi roi da đầu tiên giáng xuống, xé rách lớp áo lót mỏng, để lại một vệt máu đỏ tươi dài trên tấm lưng trắng nõn của Mai Hương. Nàng cắn chặt môi, phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào nhưng kiên quyết không kêu khóc.


Chát! Chát! Chát!


Từng tiếng roi da xé gió vang lên chát chúa giữa sân tuyết lạnh lẽo. Mỗi roi đánh xuống là một lần da thịt Mai Hương bị rách toác, máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả khoảng tuyết trắng dưới chân ghế gỗ. Tấm lưng mảnh mai của nàng nhanh chóng biến thành một vũng máu đầm đìa, rách nát đến tận xương tủy.


Uyển đứng yên lặng trong góc sân, đôi mắt phượng trong trẻo giờ đây hằn lên những tia máu đỏ sẫm vì căm hận tột độ. Nàng nhìn thấy tấm lưng rỉ máu của Mai Hương dưới roi da cấm vệ quân, nhìn thấy nụ cười đắc ý của Vương Bản Lập và Ngô Hạo đứng bên cạnh, lòng căm hận tột độ dâng trào như núi lửa phun trào.


*Vương Bản Lập... Vương Hùng... Ngô Hạo... Các ngươi nợ ta và Mai Hương ngày hôm nay, ta thề sẽ dùng huyết độc mạn tính bắt các ngươi phải trả giá bằng cả mạng sống và sự nhục nhã tột cùng dưới chân ta!*


Cơn đau bụng dưới của kỳ thiên quý và cơn sốt cao dường như biến mất trước ngọn lửa căm hận đang thiêu đốt linh hồn Uyển. Nàng đứng sừng sững như một pho tượng đá lạnh lẽo, ghi khắc từng roi da giáng xuống lưng Mai Hương vào tận xương tủy.


Sau năm mươi roi da tàn bạo, Mai Hương đã hoàn toàn ngất xỉu, tấm lưng gầy gò rách nát không còn một mảnh da thịt nguyên vẹn. Vương Hùng vứt chiếc roi da đẫm máu xuống đất, cười lạnh: "Lôi tên nô bộc dơ bẩn này về phòng thuốc. Thượng Quan Trạch, trông coi nô bộc của ngươi cho tốt. Lần sau nếu còn phát hiện vật lạ, bản thống lĩnh sẽ không nể mặt Nhiếp chính vương nữa đâu!"


Vương Bản Lập hậm hực dẫn quân rút lui khỏi tẩm xá, để lại một bãi chiến trường đầy máu tươi và tuyết lạnh.


Uyển lao tới, bế thốc thân hình đẫm máu, nhẹ bẫng của Mai Hương đưa về Thự dược phòng. Nàng nhanh chóng chốt chặt cửa, nhẹ nhàng đặt Mai Hương nằm sấp trên giường tre. Nước mắt của Uyển – những giọt nước mắt của sự bất lực và dằn vặt – rớt xuống tấm lưng rách nát của nha hoàn trung thành.


"Mai Hương... Mai Hương..." Uyển nghẹn ngào, giọng nói thật của nữ nhi bộc lộ hoàn toàn trong căn phòng đóng kín. Nàng rút nhanh bộ kim bạc Thượng Quan gia, vận dụng kỹ năng Huyền Châm Định Mạch để châm cứu vào các huyệt đạo quanh vết thương lưng, chặn đứng dòng máu đang chảy xối xả và giảm bớt cơn đau đớn cho Mai Hương.


Nàng dùng thảo dược quý giá nhất, nhẹ nhàng đắp lên tấm lưng rách nát của nàng ấy. Mai Hương khẽ cựa quậy, hé mở đôi mắt yếu ớt, thì thầm bằng giọng nói không còn chút sức lực: "Tiểu... tiểu thư... người không sao là tốt rồi... Em... em bảo vệ được bí mật của người rồi..."


"Đừng nói nữa, Mai Hương! Ta xin lỗi... ta xin lỗi vì đã để em phải chịu khổ thế này." Uyển nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của Mai Hương, lòng căm hận dâng lên đỉnh điểm.


Đêm hôm đó, Thự dược phòng chìm vào bóng tối u ám tĩnh mịch. Mai Hương đã ngủ thiếp đi dưới tác dụng của thuốc an thần.


Uyển đứng dậy, khoác lên mình chiếc áo bào xám, ánh mắt phượng lạnh lùng bừng lên sát cơ tột độ trong bóng tối. Nàng lén bước ra khỏi phòng thuốc, hướng thẳng về phía tẩm xá của các học đồ cấp thấp.


Tại căn phòng tối tăm góc hành lang, Ngô Hạo đang nằm trên giường gỗ, đắc ý đếm số bạc vụn mà Vương Bản Lập vừa ban thưởng ban chiều. Hắn không hề hay biết một bóng đen lạnh lẽo đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào.


"Ngô Hạo."


Một giọng nói khàn trầm, lạnh lùng như từ dưới chín tầng địa ngục vang lên. Ngô Hạo giật nảy mình, quay đầu lại nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt phượng sáng quắc đầy sát khí của Uyển dưới ánh trăng mờ ảo.


"Thượng... Thượng Quan Trạch! Ngươi dám mò vào đây? Ta sẽ gọi cấm vệ quân..." Ngô Hạo hoảng loạn định hét lớn.


Nhưng hắn chưa kịp phát ra tiếng thứ hai, ngón tay mảnh mai của Uyển đã lướt đi nhanh như chớp trong bóng tối. Một mũi kim bạc cực mỏng từ bộ kim bạc gia truyền, tẩm kịch độc Tử Anh Hoa độc chất, đâm thẳng vào tử huyệt Á môn sau gáy hắn với độ chính xác tuyệt đối.


Kỹ thuật Huyền Châm Định Mạch kết hợp độc thuật cấm kỵ lập tức kích hoạt. Dòng độc tố màu tím sẫm chạy dọc theo kinh mạch cổ họng Ngô Hạo, phá hủy hoàn toàn dây thanh quản và các dây thần kinh cảm giác của hắn trong tích tắc.


Ngô Hạo trợn tròn mắt, hai tay bóp chặt lấy cổ họng, cố gắng phát ra âm thanh nhưng chỉ có những tiếng khò khè, ú ớ đứt quãng thoát ra ngoài. Hắn hoảng loạn vớ lấy cây bút lông trên bàn định viết chữ cầu cứu, nhưng Uyển đã nhanh tay đâm thêm một mũi kim vào huyệt Kiên Tỉnh trên bả vai trái, làm tê liệt hoàn toàn các dây thần kinh vận động của đôi bàn tay hắn.


Hắn không thể nói, không thể viết, vĩnh viễn trở thành một kẻ câm lặng và tàn phế kinh mạch tay.


Uyển ghé sát tai Ngô Hạo đang quằn quại đau đớn dưới đất, thì thầm bằng giọng nói khàn trầm lạnh lẽo: "Ngô Hạo, đây mới chỉ là khởi đầu cho cái giá mà các ngươi phải trả. Câm lặng vĩnh viễn là sự khoan dung cuối cùng ta dành cho kẻ phản trắc."


Nàng rút kim bạc, lướt nhanh ra khỏi phòng thuốc, biến mất vào màn sương đêm u tối của Thái y viện, để lại Ngô Hạo nằm co giật trong sự bất lực và kinh hoàng tột độ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!