Nhạc nềnTaohua

Cạm Bẫy Ngự Dược Khố - Đột Nhập Ban Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù của buổi sớm kinh thành Đại Thịnh lạnh buốt như những lưỡi dao mỏng, lẩn khuất qua từng kẽ gạch đá xám của Thái y viện. Thượng Quan Uyển lảo đảo bước vào phòng thuốc riêng của mình, khép chặt cánh cửa gỗ sồi dày để ngăn những cơn gió bấc gào thét bên ngoài.


Cơ thể nàng lúc này đã chạm đến ranh giới của sự kiệt sức. Cơn sốt cao từ trận ngâm mình dưới nước lạnh đêm trăng tròn tại phủ Nhiếp chính vương vẫn chưa lui, khiến hai bên thái dương nàng đau nhức như có búa bổ. Bả vai trái – nơi vết chém tàn độc của sát thủ Chu Cương để lại – rách da thịt rỉ máu đỏ sẫm, thấm qua lớp băng gạc vội vã, dính chặt vào lớp quan phục màu cyan nhạt rộng thùng thình. Tệ hơn cả, bụng dưới của nàng đang co thắt lại từng cơn kịch liệt do kỳ thiên quý lạnh buốt. Sự kết hợp giữa cung hàn và mất máu tự thân khiến gương mặt giả nam của nàng nhợt nhạt không một giọt sắc hồng.


"Tiểu thư!" Mai Hương từ trong góc tối lao ra, đôi mắt ngập tràn nước mắt, đỡ lấy thân hình mảnh mai đang run rẩy của Uyển. "Người... người lại trích máu cứu mạng Nhiếp chính vương sao? Cổ tay người, bả vai người... trời đất ơi, sao người phải tự hành hạ mình đến mức này?"


Uyển khẽ ho khan, nén cơn đau rát buốt nơi cổ họng. Nàng lén vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa, cất giọng khàn trầm, trầm thấp đặc trưng của nam nhi để dặn dò: "Nhỏ tiếng thôi... Vương Bản Lập đã bắt đầu nghi ngờ ta gài bẫy trộm Tuyết Liên Hoa núi tuyết đợt một. Sáng sớm nay, hắn chắc chắn sẽ dẫn cấm vệ quân đến tẩm xá lục soát. Ta phải ngụy trang vết thương ngay lập tức."


Nói rồi, Uyển ngồi xếp bằng trên giường tre. Nàng dùng chút nội khí mỏng manh còn sót lại của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, tự châm ba mũi kim bạc từ Bộ kim bạc Thượng Quan gia vào các huyệt Nội Quan và Thần Môn trên cánh tay mình. Kỹ thuật Châm Cứu Ngụy Tạo Mạch lập tức kích hoạt, ép nhịp tim nàng đập chậm lại, mạch tượng trở nên thô ráp, suy nhược giống hệt một thiếu niên thư sinh mang bệnh phổi kinh niên. Nàng bôi một chút nhựa cây độc ngụy trang lên da tay để tạo ra những vết đỏ ngứa giả bệnh ngoài da, che giấu hoàn toàn vết sẹo rạch da lấy máu trên cổ tay trái.


Đúng như Uyển dự tính, ánh bình minh vừa ló rạng, tiếng đập cửa rầm rập đã vang dội khắp hành lang tẩm xá. Viện phán Vương Bản Lập – kẻ đứng đầu phái bảo thủ Thái y viện – dẫn theo một toán cấm vệ quân ngự tiền bước vào. Gương mặt gầy gò với đôi gò má cao nhô ra của hắn ngập tràn sự đắc ý và thâm độc.


"Thượng Quan Trạch!" Vương Bản Lập cười lạnh, ánh mắt tham lam quét qua thân hình gầy gò của Uyển. "Đêm qua Ngự dược khố bị mất trộm một đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết cực kỳ quý hiếm. Bản quan nghi ngờ trong Thái y viện có kẻ nội gián cấu kết với ngoại thần lén lút trộm thuốc. Toàn bộ học đồ phải bước ra sân để kiểm tra hành lý và thể chất đột xuất!"


Uyển đứng dậy, khom lưng cung kính, giọng nói khàn trầm yếu ớt: "Viện phán đại nhân, tiểu chức đêm qua bị bệnh cũ tái phát, sốt cao không thể ra ngoài, hiện tại toàn thân nổi mẩn đỏ truyền nhiễm. Nếu đại nhân không ngại lây bệnh, cứ việc lục soát."


Nàng khéo léo kéo tay áo lên, để lộ cánh tay đầy những vết đỏ ngứa ngáy giả bệnh ngoài da. Vương Bản Lập nhìn thấy, khẽ nhíu mày ghê tởm lùi lại một bước. Hắn ra hiệu cho Ngô phán quan lục soát hòm đồ của nàng nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của đóa hoa cực hàn kia. Cuối cùng, dưới áp lực của Thừa chỉ Thẩm Quân Dật đứng ra can thiệp pháp lý, Vương Bản Lập buộc phải hậm hực dẫn quân rút lui.


Tuy nhiên, sóng gió vừa qua, một cuộc khủng hoảng mới lại ập đến. Dạ Thập Nhất âm thầm xuất hiện trong bóng tối của Thự dược phòng vào buổi chiều, mang theo mật báo từ Nhiếp Chính Vương phủ: hỏa độc trong người Tiêu Vô Kỵ đang biến dị đợt hai do tác động của thời tiết cực hàn biên ải, yêu cầu Uyển phải chuẩn bị một đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết thứ hai để châm cứu áp chế mạch tim vào đêm nay. Nếu không có thuốc, tim hắn sẽ vỡ nứt trong vòng mười hai canh giờ.


Uyển đứng lặng người bên bàn sắc thuốc. Đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết cống nạp quý hiếm mỗi năm chỉ có ba đóa. Một đóa nàng đã trộm đêm trước, đóa thứ hai đang bị khóa chặt trong Ngự dược khố dưới sự canh gác nghiêm ngặt hơn gấp mười lần của Vương Hùng – Thống lĩnh cấm vệ quân, em trai Vương Bản Lập. Đây rõ ràng là một cạm bẫy mật mã ngầm do hai anh em họ Vương giăng sẵn để chờ nàng tự chui đầu vào lưới.


*Ta không có sự lựa chọn.* Uyển thầm nghĩ, ánh mắt phượng lạnh lùng bừng lên tia quyết tâm sắt đá. *Nếu Tiêu Vô Kỵ chết, khế ước huyết độc trói buộc sẽ phản phệ, tim ta cũng sẽ vỡ nứt theo hắn. Ta phải đột nhập Ngự dược khố đêm nay.*


Để chuẩn bị cho chuyến đột nhập mạo hiểm này, Uyển tìm đến thủ kho dược liệu Trương công công vào giờ hành chính. Lão thái giám gầy gò, xanh xao ấy nhìn thấy nàng liền run rẩy cúi đầu. Uyển đã dùng châm cứu chữa khỏi chứng đau khớp mạn tính hành hạ lão nhiều năm, nhưng quan trọng hơn, nàng nắm giữ thói quen lén lút tham ô dược liệu hoàng gia của lão.


"Trương công công," Uyển hạ thấp giọng khàn trầm, đặt lên bàn một thỏi vàng ròng ngự ban – phần thưởng quý giá nàng nhận được từ Trưởng công chúa Lục Dao. "Đêm nay, giờ Tý, ta cần cửa hông Ngự dược khố hé mở trong vòng nửa khắc. Số vàng này đủ để công công ngụy tạo sổ sách hao hụt cho một đóa Tuyết Liên Hoa. Nếu công công từ chối, sổ sách tham ô ba năm qua của công công sẽ lập tức xuất hiện trên bàn của Thừa chỉ đại nhân."


Trương công công đổ mồ hôi hột, ánh mắt tham lam nhìn thỏi vàng ròng, lại sợ hãi uy thế của Uyển, cuối cùng đành run rẩy gật đầu: "Thượng Quan thái y... ngài... ngài phải cẩn thận. Đêm nay Thống lĩnh Vương Hùng đích thân dẫn Thiết vệ tuần tra quanh khố phòng, cơ quan dưới nền gạch đều đã được kích hoạt mật mã mới."


Đêm khuya canh ba lạnh buốt, tuyết rơi lất phất phủ trắng các mái ngói cong của hoàng cung. Uyển khoác lên mình bộ y phục dạ hành màu đen tuyền mỏng nhẹ để dễ dàng di chuyển, bên hông dắt theo chiếc la bàn đồng cổ mượn từ sử quan Cố Sâm để định vị cơ quan. Bộ kim bạc gia truyền được buộc chặt quanh bắp đùi dưới lớp vải đen.


Nàng lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma trong màn sương mù, tránh né các đợt tuần tra dày đặc của cấm vệ quân. Khi tiếp cận cửa hông Ngự dược khố, đúng như thỏa thuận, cánh cửa gỗ nhỏ đã được hé mở một khe hẹp vừa đủ một người lách qua. Uyển nhanh chóng lướt vào bên trong, khép chặt cửa hông để tránh rò rỉ ánh sáng.


Không gian bên trong Ngự dược khố rộng lớn và tối đen như hũ nút, ngập tràn mùi long não, xạ hương và mùi thảo dược sấy khô nồng đậm. Uyển nín thở, rút chiếc la bàn đồng cổ ra. Dưới ánh sáng mờ nhạt của viên dạ minh châu nhỏ giấu trong lòng bàn tay, kim la bàn khẽ xoay tròn, chỉ ra dòng chảy khí kình của các cơ quan ngầm dưới gạch lát nền.


*Hàng gạch thứ ba bên trái mang kình lực của bẫy sập sắt, hàng thứ năm có cơ quan bắn tên độc.* Uyển thầm tính toán dựa trên kiến thức y lý và cơ quan cổ đại. Nàng bước đi cực kỳ uyển chuyển, mỗi bước chân chỉ đặt nhẹ lên rìa của những viên gạch an toàn, bả vai trái đau nhức khiến nàng thỉnh thoảng phải dừng lại thở dốc để giữ thăng bằng.


Nàng tiến sâu vào khu vực cất giữ cống phẩm quý hiếm vùng biên ải. Trên chiếc kệ gỗ mun cao nhất, một chiếc hộp sắt khóa Thần Sa tỏa ra làn hàn khí lạnh lẽo đặc trưng. Bên trong chính là Tuyết Liên Hoa núi tuyết.


Uyển rút từ bắp đùi ra một cây kim bạc siêu mỏng từ bộ kim bạc gia truyền. Nàng tập trung tinh thần lực của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, đôi mắt phượng nhìn thấu cấu trúc khóa cơ quan bên trong hộp sắt. Nàng khéo léo luồn đầu kim bạc vào lỗ khóa, vận nội lực nhẹ nhàng để cảm nhận các chốt chặn.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Ba tiếng động cực nhỏ vang lên, khóa Thần Sa mở ra. Uyển nhanh chóng đón lấy đóa Tuyết Liên Hoa núi tuyết lạnh buốt, bọc vào chiếc khăn lụa chống ẩm rồi giấu vào ngực áo.


Đúng lúc nàng chuẩn bị rút lui theo đường cũ, tiếng bước chân rầm rập dồn dập cùng tiếng kim loại va chạm sắc nhọn đột ngột vang lên từ phía ngoài cổng chính. Ánh đuốc sáng rực xuyên qua các khe cửa gỗ, chiếu sáng rực rỡ cả khố phòng.


"Có kẻ đột nhập! Khóa chặt toàn bộ lối ra vào Ngự dược khố cho ta!" Giọng nói hống hách, vạm vỡ như gấu rừng của Vương Hùng vang lên đầy sát khí.


Tim Uyển đập liên hồi. Nàng định dùng Khăn tay tẩm độc tê liệt để rải bột độc, nhưng lập tức nhận ra không khí trong khố phòng quá kín, không có gió lưu thông, nếu rải bột độc bỉ ngạn, chính nàng sẽ bị ngạt độc chết trước khi lính canh ngã xuống. Đây là một sai lầm chiến thuật chí mạng nếu nàng cố chấp sử dụng độc thuật diện rộng.


Nàng buộc phải chuyển sang phương án thứ hai: Kim Châm Thụy Huyệt Pháp.


Uyển nhanh chóng lách người về phía cửa phụ dẫn ra vườn trúc phía sau. Tại đây, hai tên lính canh cấm vệ quân đang tuốt kiếm đứng gác nghiêm ngặt. Uyển vận nội kình vào hai ngón tay phải, rút nhanh hai cây kim bạc cực mỏng từ bắp đùi.


Vút! Vút!


Hai tia sáng bạc xé rách bóng tối với tốc độ chớp nhoáng, cắm chính xác vào huyệt Thần Môn và An Miên sau gáy của hai tên lính canh từ khoảng cách năm trượng. Hai tên lính khựng lại trong tích tắc, mắt nhắm nghiền rồi đổ gục xuống đất ngủ say không tiếng động, thanh kiếm tuốt trần rơi nhẹ lên bạt cỏ mềm.


Uyển nhanh chóng vượt qua xác hai tên lính gác, hướng thẳng về phía bậu cửa sổ thông gió hẹp nằm sát mái ngói để thoát thân. Tuy nhiên, do vội vã thu kim bạc, một lượng bột thảo dược ngải cứu bám trên chuôi kim đã lén lút rơi vãi, để lại một vệt bột màu xanh nhạt bám chặt trên bậu cửa sổ gỗ.


Bả vai trái đau nhói kịch liệt khi Uyển cố sức rướn người bám vào bậu cửa sổ thông gió hẹp. Cơn sốt cao và đau thắt bụng kỳ sinh lý khiến đôi bàn tay nàng run rẩy nhẹ, động tác trèo ra ngoài bị chậm lại một nhịp chí mạng.


Đúng lúc nửa thân dưới của nàng vẫn còn kẹt lại phía trong cửa thông gió, cánh cửa chính của Ngự dược khố bị đập tung bằng một lực lượng bá đạo cực mạnh. Vương Hùng – Thống lĩnh cấm vệ quân – vung thanh đại đao Phá Quân nặng năm mươi cân dẫn theo hàng chục binh sĩ cầm đuốc sáng rực xông vào phòng, ánh đuốc đỏ rực lập tức khóa chặt lấy bóng đen đang kẹt trên ô cửa sổ thông gió hẹp...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!