Tranh Chấp Quyền Chẩn Trị - Thế Trận Giằng Co
Canh năm lạnh buốt, bóng tối bao trùm tẩm cung Nhiếp Chính Vương phủ dày đặc như mực đặc không thể hòa tan. Mùi Trầm hương tẩm điện nồng đậm pha lẫn mùi máu tanh rỉ ra từ bả vai trái của Thượng Quan Uyển tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, ám muội đến nghẹt thở.
Tiêu Vô Kỵ vẫn đè chặt lấy thân hình gầy gò của nàng trên chiếc giường rộng phủ ga đen sẫm. Bàn tay to lớn, nóng bỏng như nung thép của hắn siết chặt hai cổ tay mảnh mai của nàng ghim lên đỉnh đầu, lồng ngực trần vạm vỡ phập phồng thở dốc, từng luồng hơi thở nóng rực phả sát bên tai nàng, sượt qua vết bầm tím sẫm trên cổ họng mà chính hắn đã tàn nhẫn để lại đêm qua.
"Thượng Quan Trạch..." Giọng Tiêu Vô Kỵ trầm thấp, khàn đặc dưới sự thiêu đốt của hỏa độc mạn tính. "Bản vương hỏi ngươi, vì sao lại liều mạng vì Hoắc Khanh Vũ? Có phải ngươi nghĩ hắn có thể làm chỗ dựa cho ngươi, cứu ngươi khỏi tay bản vương?"
Uyển cắn chặt đầu lưỡi để tìm lại một chút tỉnh táo giữa cơn sốt cao đang thiêu đốt đại não. Bả vai trái bị vết chém của Chu Cương xé rách da thịt đau nhói từng cơn kịch liệt, máu tươi lại rỉ ra, thấm đẫm lớp quan phục rách nát. Bụng dưới thắt lại dữ dội do kỳ thiên quý lạnh buốt, khiến cơ thể nàng run rẩy nhẹ dưới sức ép nặng nề của vương gia.
Nàng cố ý vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa, cất giọng khàn trầm, yếu ớt nhưng đầy kiên nghị: "Vương gia... tiểu chức đã nói... cứu người là bản phận của y sư... Đại tướng quân bị bạo tẩu kinh mạch... nếu không có Huyết Ngải Thảo... hắn sẽ phát điên mà chết..."
"Hắn chết thì liên quan gì đến ngươi?!" Tiêu Vô Kỵ gầm lên, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu ánh hỏa độc đầy dã tính. Hắn cúi xuống sát hơn, ranh giới giữa hai gương mặt chỉ còn trong gang tấc. "Ngươi là ngự y riêng của bản vương! Mạng của ngươi, cơ thể của ngươi, mùi hương trên người ngươi... tất cả đều thuộc về bản vương! Ngươi dám dùng máu tự thân để cứu hắn, ngươi xem lời cảnh cáo của bản vương là gió thoảng bên tai sao?"
Lực siết ở cổ tay Uyển mạnh đến mức xương khớp nàng kêu răng rắc. Ngón tay phải của nàng vẫn còn tê liệt nhẹ do nội lực phản chấn của Chu Cương trước đó, hoàn toàn không thể tụ kình để điểm huyệt tự vệ. Nàng nhắm nghiền mắt phượng, nén cơn đau đớn thể xác đang tàn phá lục phủ ngũ tạng, thầm tính toán mưu kế thoát thân.
Đúng lúc bầu không khí trong tẩm cung căng thẳng đến mức ranh giới giả nam của nàng sắp bị lột trần dưới sự thô bạo của Tiêu Vô Kỵ, mặt đất dưới chân Nhiếp Chính Vương phủ đột ngột rung chuyển dữ dội.
UỲNH! UỲNH! UỲNH!
Tiếng vó ngựa dồn dập như sấm sét từ xa vọng lại, kèm theo tiếng kim loại va chạm của hàng trăm binh sĩ mặc giáp nặng đang áp sát vương phủ. Tiếng hét phẫn nộ xé rách màn đêm tĩnh mịch của canh năm vang lên ngay ngoài cổng lớn vương phủ, khiến luồng sát khí bạo ngược của Tiêu Vô Kỵ khựng lại trong tích tắc.
Cửa tẩm cung đột ngột bị gõ dồn dập. Giọng nói lo lắng của Dạ Thập Nhất vang lên qua khe cửa dày cách âm: "Khởi bẩm Vương gia! Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ dẫn theo hàng trăm Thiết vệ quân đã bao vây chặt chẽ cổng phủ! Hắn... hắn đang tuốt kiếm đòi đưa Thượng Quan thái y trở về!"
Đồng tử Tiêu Vô Kỵ co rút lại kịch liệt. Cơn thịnh nộ ghen tuông lãnh thổ trong mắt hắn bùng lên thành một ngọn lửa thực sự. Hắn từ từ đứng dậy khỏi người Uyển, chỉnh lại cẩm bào đen thêu rồng một sừng, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy gương mặt nhợt nhạt của nàng trên giường.
"Hoắc Khanh Vũ... ngươi dám dẫn binh vây phủ của bản vương đòi người?" Tiêu Vô Kỵ cười lạnh, nụ cười mang theo sát cơ tàn bạo của một kẻ nắm giữ binh quyền tối cao. Hắn quay sang Dạ Thập Nhất ngoài cửa: "Truyền lệnh xuống! Nhiếp Chính Vương phủ Ám vệ lập tức dàn trận trên tường thành, giương cung nỏ sẵn sàng bắn hạ bất kỳ kẻ nào dám bước qua vạch ranh giới!"
"Tuân lệnh!" Dạ Thập Nhất đáp nhanh, tiếng bước chân hối hả rời đi.
Tiêu Vô Kỵ cúi xuống, thô bạo nắm lấy vai phải không bị thương của Uyển, nhấc bổng nàng dậy khỏi giường. "Đi theo bản vương. Bản vương muốn ngươi tận mắt nhìn thấy con dã thú biên ải kia sẽ chết thế nào dưới tay ta!"
Uyển bị kéo đi một cách cưỡng ép, đôi chân mềm nhũn do sốt cao và mất máu phải cố sức bước đi dọc theo hành lang đá lạnh lẽo hướng lên tường thành vương phủ. Nàng nén cơn đau thắt ở bụng dưới, âm thầm vận chuyển chút nội khí mỏng manh của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán vừa đột phá để giữ cho bản thân không bị ngã quỵ. Nàng biết, nếu lúc này nàng ngã xuống, sự yếu ớt thể xác của nữ nhi sẽ ngay lập tức bị phơi bày.
Khi bước lên đỉnh tường thành đá xám cao lớn của Nhiếp Chính Vương phủ, gió bấc gào thét thổi tung mái tóc đen xõa dài của Uyển. Dưới ánh đuốc sáng rực như ban ngày, cảnh tượng bên dưới cổng phủ khiến bất kỳ ai cũng phải kinh hoàng.
Hàng trăm binh sĩ thuộc Hoắc gia Thiết vệ quân mặc giáp sắt nặng màu đen, tay cầm trường thương và lá chắn gỗ, đã xếp thành trận thế bao vây kín kẽ toàn bộ lối ra vào vương phủ. Dẫn đầu quân đội là Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ cưỡi trên con chiến mã màu tuyết trắng.
Hắn mặc giáp bạc xộc xệch, mái tóc rối bù trong gió tuyết, gương mặt góc cạnh tuấn mỹ lúc này ngập tràn sát khí dã tính, đôi mắt đỏ ngầu do bạo tẩu kinh mạch chưa được xoa dịu hoàn toàn. Thanh đại đao Phá Quân nặng năm mươi cân của hắn tuốt trần, chỉ thẳng vào cổng chính vương phủ, lưỡi đao tỏa ra luồng sát khí đen sẫm lạnh lẽo.
"Tiêu Vô Kỵ!" Hoắc Khanh Vũ gầm lên, giọng nói dũng mãnh vang dội khắp phố đông kinh thành. "Lập tức giao Thượng Quan thái y ra đây! Bản tướng quân biết ngươi đã bắt cóc nàng... khụ... bắt cóc hắn từ Vực Độc Sương! Nếu ngươi không giao người, đêm nay Thiết vệ quân sẽ san bằng phủ Nhiếp chính vương của ngươi!"
Tiêu Vô Kỵ đứng trên tường thành nhìn xuống, tay khoanh trước ngực, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ cực hạn. Sát khí Khí Hải cảnh của hắn bộc phát, áp chế toàn bộ không gian xung quanh tường thành lạnh buốt.
"Hoắc Khanh Vũ, ngươi cậy có mười vạn thiết kỵ biên ngoại liền dám làm loạn kinh thành sao?" Tiêu Vô Kỵ cất giọng trầm lạnh, vang vọng khắp điện tiền. "Thượng Quan Trạch là thái y điện tiền, hiện đang chữa trị hỏa độc mật cho bản vương tại vương phủ. Ngươi dẫn binh vây phủ đòi ngự y riêng của bản vương, chẳng khác nào mưu phản triều đình! Ám vệ vương phủ nghe lệnh! Kẻ nào dám tiến lên một bước, bắn chết không tha!"
LẬP TỨC! Trên các mái ngói và bờ tường đá của vương phủ, hàng trăm ám vệ thuộc Nhiếp Chính Vương phủ Ám vệ đồng loạt xuất hiện, giương căng nỏ đen Tây Vực tẩm độc, mũi tên nhọn hoắt chỉ thẳng vào đầu các binh sĩ Thiết vệ quân bên dưới.
Không khí giằng co quân sự căng thẳng đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khơi mào cho một cuộc tàn sát đẫm máu ngay giữa lòng kinh thành Đại Thịnh.
Uyển đứng phía sau Tiêu Vô Kỵ, đôi mắt phượng trong trẻo nhắm hờ. Nàng nhìn thấy dòng khí đen sát khí đang cuộn xoáy điên cuồng quanh kinh mạch của Hoắc Khanh Vũ bên dưới. Hắn đang tẩu hỏa nhập ma nhẹ do cơn cuồng nộ ghen tuông chiếm hữu khi biết nàng bị Tiêu Vô Kỵ giam giữ. Sự ghen tuông lãnh thổ giữa hai vị quyền thần hàng đầu triều đình đã đẩy xung đột lên đỉnh điểm sinh tử.
*Nếu hai bên thật sự huyết chiến lúc này, triều đình sẽ sụp đổ, và ta... sẽ bị giam cầm vĩnh viễn bởi kẻ thắng cuộc.* Uyển thầm nghĩ, mưu tính mưu lược "Mượn Thế Quyền Thần" xoay chuyển nhanh chóng trong đầu. Nàng phải giữ thế cân bằng giữa hai con thú săn mồi này để bảo toàn sự tự do di chuyển hằng ngày nhằm tìm kiếm ngự y thủ bản.
Đúng lúc hai bên chuẩn bị phát lệnh tấn công, một tiếng hô lớn từ phía xa rẽ đám đông Thiết vệ quân bước vào ranh giới đối đầu:
"Thánh chỉ bộ Lễ tới! Hai vị đại nhân xin hãy dừng tay!"
Một chiếc xe ngựa thanh nhã thêu tiên hạc của bộ Lễ tiến vào giữa hai làn đao kiếm. Thượng thư bộ Lễ Thẩm đại nhân bước xuống xe, gương mặt nghiêm nghị đầy uy nghiêm của một vị trọng thần trung lập triều đình. Trên tay ông cầm chiếc ấn giám ngọc thạch và thánh chỉ bộ Lễ tỏa ra hào quang chính thống.
"Nhiếp chính vương gia! Đại tướng quân!" Thẩm đại nhân cất giọng dõng dạc, khí chất nho nhã nhưng đầy sức nặng chính trị áp chế sát khí của hai bên. "Kinh thành Đại Thịnh là trung tâm vương triều, hai vị đều là cột trụ quốc gia, lại vì một tiểu thái y mà dẫn binh huyết chiến ngay trước cổng phủ, rốt cuộc coi thể diện triều đình và hoàng quy ở đâu?!"
Hoắc Khanh Vũ ghìm cương ngựa, đại đao vẫn không hạ xuống, gầm lên: "Thẩm đại nhân! Bản tướng quân không muốn làm loạn, nhưng Tiêu Vô Kỵ cậy quyền bắt giữ ngự y riêng của quân doanh biên ải! Kinh mạch của bản tướng quân cần Thượng Quan thái y châm cứu gấp hằng ngày, nếu hắn có mệnh hệ gì, ai sẽ gánh vác an nguy biên cương phía Bắc?!"
"Nực cười!" Tiêu Vô Kỵ đứng trên thành cười lạnh cắt ngang. "Thượng Quan Trạch là người của Thái y viện, bản vương đã phong hắn làm ngự y riêng phủ vương gia từ trước. Hoắc Khanh Vũ, ngươi muốn cướp người của bản vương bằng bạo lực quân sự sao?"
Thẩm đại nhân nhíu mày, hướng mắt nhìn về phía Thượng Quan Uyển đang đứng im lặng phía sau Tiêu Vô Kỵ với bả vai rách nát rỉ máu tươi. Ông thở dài, cất giọng điều hòa:
"Quyền phân bổ thái y thuộc về bộ Lễ và Thái y viện quản lý. Hôm nay bản quan mang theo sắc lệnh của bộ Lễ, yêu cầu Thượng Quan thái y tự mình đưa ra quyết định chẩn trị để tránh binh biến kinh thành!"
Ánh mắt của toàn bộ hàng ngàn binh sĩ Thiết vệ quân, ám vệ vương phủ, Thẩm đại nhân, Tiêu Vô Kỵ và Hoắc Khanh Vũ đồng loạt đổ dồn vào thân hình gầy gò, yếu ớt của Uyển.
Uyển hít sâu một hơi để nén cơn đau bụng thắt dữ dội của kỳ thiên quý đang hành hạ. Nàng biết, thời khắc mấu chốt để thực hiện mưu lược "Ly Gián Quyền Thần" đã đến. Nàng không thể để một bên thắng thế hoàn toàn, nàng phải đứng ở giữa để giật dây khống chế nhịp đập sinh mệnh của cả hai.
Nàng bước lên một bước, đứng sát mép tường thành đá xám ngay cạnh Tiêu Vô Kỵ, để lộ gương mặt nhợt nhạt rịn mồ hôi lạnh nhưng đôi mắt phượng vẫn trong trẻo, điềm tĩnh đến đáng sợ dưới ánh đuốc.
Nàng vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa, cất giọng khàn trầm ôn hòa vang vọng khắp cổng phủ:
"Khởi bẩm Thẩm đại nhân, Nhiếp chính vương gia, Đại tướng quân... Tiểu chức Thượng Quan Trạch chỉ là một thái y hèn mọn, được hai vị đại nhân coi trọng là phúc phận lớn lao. Kinh mạch của tướng quân bị bạo tẩu sát khí, hỏa độc của vương gia cũng đang phát tác nguy kịch... cứu người không thể phân biệt cao thấp."
Nàng quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu dã tính của Hoắc Khanh Vũ bên dưới, rồi liếc nhìn Tiêu Vô Kỵ bên cạnh, cất giọng đầy mưu tính chính trị tinh vi:
"Để bảo toàn thể diện triều đình và bảo đảm sức khỏe cho cả hai vị đại nhân, tiểu chức xin đề xuất giải pháp chẩn trị luân phiên hằng ngày. Ngày chẵn, tiểu chức sẽ đến phủ tướng quân để châm cứu Hương Hồn Châm khai thông kinh mạch. Ngày lẻ, tiểu chức sẽ túc trực tại Nhiếp Chính Vương phủ để điều trị hỏa độc mạn tính. Như vậy, cả hai vị đại nhân đều được chẩn trị kịp thời, Thiết vệ quân và ám vệ vương phủ cũng không cần phải đổ máu vô ích."
Lời đề xuất của Uyển vừa dứt, toàn bộ không gian cổng phủ rơi vào một sự im lặng tĩnh mịch đến đáng sợ.
Hoắc Khanh Vũ siết chặt chuôi đao Phá Quân, đôi mắt đỏ ngầu quét qua thân hình gầy gò rách vai áo rỉ máu của Uyển. Hắn căm ghét việc phải chia sẻ "mùi hương cứu mạng" của nàng với Tiêu Vô Kỵ, nhưng nhìn thấy vết thương rỉ máu trên vai nàng và sự xuất hiện pháp lý của Thẩm đại nhân, hắn biết nếu tiếp tục dùng bạo lực quân sự vây phủ, hắn sẽ đẩy Uyển vào thế bị triều đình khép tội chết.
"Được!" Hoắc Khanh Vũ gằn giọng, hạ đại đao xuống yên ngựa. "Bản tướng quân chấp nhận đề xuất chẩn trị luân phiên của Thượng Quan thái y! Nhưng Tiêu Vô Kỵ, nếu ngày mai bản tướng quân không thấy hắn xuất hiện tại quân doanh, Thiết kỵ biên ngoại sẽ đạp nát cổng phủ của ngươi!"
Tiêu Vô Kỵ đứng cạnh Uyển, bàn tay thon dài siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch dưới lớp cẩm bào đen. Hắn cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt phượng hẹp dài bừng lên dục vọng chiếm hữu điên cuồng cực đoan pha lẫn sự căm ghét thỏa hiệp. Hắn biết huyết độc mạn tính trong tim mình đang bị Uyển liên kết khống chế, và việc đối đầu quân sự trực tiếp lúc này với Hoắc gia sẽ kích thích thế lực Hoàng thái hậu Mã thị ra tay diệt khẩu cả hai.
"Bản vương cũng chấp nhận." Tiêu Vô Kỵ cất giọng trầm lạnh như băng tuyết biên ải. "Nhưng ngày chẵn kết thúc, Thượng Quan Trạch phải lập tức trở về vương phủ. Kẻ nào dám giữ hắn quá giờ giới nghiêm, ám vệ vương phủ sẽ chém đầu không tha!"
Thẩm đại nhân thở phào nhẹ nhõm, giơ cao ấn giám bộ Lễ: "Tốt! Quyết định chẩn trị luân phiên chính thức có hiệu lực pháp lý! Thiết vệ quân lập tức rút lui khỏi vương phủ!"
Hoắc Khanh Vũ nhìn Uyển một cái đầy thâm trầm, dã tính chiếm hữu trong mắt hắn không hề giảm đi mà chuyển thành một thế trận cạnh tranh ngầm điên cuồng hơn. Hắn giật mạnh cương ngựa, quay đầu chiến mã dẫn theo hàng trăm Thiết vệ quân rút lui nhanh chóng vào bóng tối canh năm lạnh giá.
Thẩm đại nhân cũng lên xe ngựa rời đi, trả lại sự yên tĩnh u ám cho Nhiếp Chính Vương phủ.
Uyển đứng trên tường thành, cơ thể kiệt sức hoàn toàn sau cuộc đấu trí căng thẳng cực hạn dưới cơn sốt cao và kỳ sinh lý hành hạ. Nàng lùi lại một bước, định bước xuống thành thì bả vai trái rách da rỉ máu chấn động đau nhói, đầu óc quay cuồng dữ dội. Thân hình nhỏ bé gầy gò của nàng đổ gục xuống đất.
Tiêu Vô Kỵ nhanh tay đỡ lấy nàng, ôm chặt thân hình nhẹ bẫng của nàng vào lồng ngực rộng vạm vỡ của mình. Hắn cúi đầu sát gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh của nàng, hơi thở nóng rực phả lên vết bầm tím trên cổ nàng, gằn lên từng chữ đe dọa đầy ám muội:
"Thượng Quan Trạch... ngươi rất khôn ngoan khi dùng mưu kế luân phiên để thoát khỏi sự giam lỏng của bản vương. Nhưng ngươi hãy nhớ kỹ... sinh mệnh của ngươi đã bị trói buộc vào tim bản vương. Ngươi dám dùng cơ thể gầy yếu này để đùa giỡn với hai con thú dữ, bản vương sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt bằng thể xác của chính mình hằng đêm!"
Uyển nhắm nghiền mắt phượng, khóe môi nhợt nhạt nhếch lên một nụ cười lạnh lùng vô hình trong bóng tối. Nàng đã tạm thời thoát khỏi sự giam lỏng độc chiếm của hai quyền thần, thiết lập được thế trận giằng co hoàn hảo bảo toàn tự do di chuyển hằng ngày để tiếp tục kế hoạch phục thù.
Tuy nhiên, khi nàng vừa hé mắt nhìn về phía xa của hoàng cung Đại Thịnh, một luồng sương mù xám nhạt bốc lên từ phía Thái y viện báo hiệu một sát cơ mới đang ập đến. Viện phán Vương Bản Lập đã phát hiện ra Tuyết Liên Hoa núi tuyết bị mất trộm từ Ngự dược khố đêm qua, và cuộc lục soát tẩm xá quy mô lớn tiếp theo nhắm vào phòng riêng của nàng đang chuẩn bị bắt đầu ngay khi bình minh lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!