Nhạc nềnTaohua

Nhiếp Chính Vương Xuất Hiện - Huyết Vũ Tây Sơn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương độc tím ngắt của Vực Độc Sương cuộn xoáy dữ dội dưới đáy thung lũng sâu hoắm, tựa như một con quái thú khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt trong bóng đêm canh tư lạnh giá. Gió bấc gào thét qua những khe đá vôi ẩm ướt, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi tanh nồng của máu tươi vừa đổ.


Trên vách đá chết sát mép vực sâu, Thượng Quan Uyển đang quỳ phục dưới đất, thân hình nhỏ bé run rẩy không ngừng dưới cơn sốt cao chưa lui. Bả vai trái của nàng bị chém một đường sâu hoắm, máu tươi đỏ rực thấm đẫm mảng quan phục màu xanh ngọc nhạt rộng thùng thình, rỉ ra ngoài lớp đai bó ngực tơ tằm đang siết chặt lấy lồng ngực khó thở. Cổ tay trái – nơi nàng tự rạch để lấy máu cứu binh sĩ trước đó – cũng đang âm thầm rỉ máu dưới lớp băng gạc trắng. Bụng dưới từng cơn đau thắt dữ dội của kỳ thiên quý ập đến như muốn xé rách ý chí kiên cường cuối cùng của nàng. Ngón tay phải tê liệt hoàn toàn do nội lực phản chấn từ kình khí Khí Hải cảnh của Chu Cương, khiến nàng không thể rút thêm một cây kim bạc nào từ bao da thú buộc quanh đùi.


"Chết đi!"


Chu Cương – thủ lĩnh sát thủ bóng tối của Hình bộ – gầm lên đầy tàn bạo. Thanh đoản đao Song Sát rỉ sét nhưng ngậm đầy kịch độc mười năm của hắn vung cao dưới ánh trăng lạnh, mang theo sát khí bá đạo chém thẳng xuống cổ họng mảnh mai của Uyển. Khoảng cách chỉ còn gang tấc, đao phong sắc lạnh đã làm rách một vài sợi tóc mai của nàng.


Uyển nhắm nghiền mắt phượng, tay phải khẽ siết chặt chiếc ngọc bội trúc bích dắt bên hông. Trong đầu nàng thoáng qua gương mặt hiền từ của phụ thân Thượng Quan Kính và tiếng khóc nghẹn ngào của mẫu thân Diệp Tuyên nơi biên ải. *Chẳng lẽ... thù lớn chưa trả, ta phải phơi thây ở nơi hoang vu này sao?*


UỲNH! Một tiếng nổ vang trời xé rách màn sương độc tím ngắt.


Một luồng kình phong màu đen sẫm, mang theo sát khí bạo ngược phóng thẳng từ trên đỉnh vách đá xuống, va đập cực mạnh vào thanh đoản đao của Chu Cương. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang dội cả thung lũng, tia lửa bắn tung tóe trong bóng tối. Lực chấn động kinh hoàng hất văng Chu Cương lùi lại năm bước, hai chân hắn lún sâu vào nền đất đá lởm chởm.


"Ai?! Kẻ nào dám cản đường Hình bộ hành sự?!" Chu Cương hoảng hốt quát lớn, cánh tay cầm đao run rẩy dữ dội do luồng nội lực bá đạo vừa rồi chấn động kinh mạch.


Từ trong làn sương độc dần bị xé toạc, một bóng người cao lớn, khoác trường bào màu đen thêu hình rồng một sừng bằng chỉ vàng rực rỡ từ từ đáp xuống. Mái tóc đen xõa dài bay múa trong gió tuyết, gương mặt góc cạnh tuấn mỹ nhưng lạnh lùng như tượng tạc, đôi mắt phượng hẹp dài tỏa ra tia sáng đỏ rực đầy khát máu của hỏa độc đang âm thầm vận chuyển.


Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ!


Sát khí tỏa ra từ người hắn mạnh mẽ đến mức khiến màn sương độc xung quanh phải dạt ra hai bên, tạo thành một khoảng không gian trống rỗng đầy áp lực.


"Vương... Vương gia?!" Chu Cương lắp bắp, đôi mắt ti hí co rụt lại vì kinh hoàng. Hắn không thể tin nổi vị Nhiếp chính vương cao cao tại thượng, kẻ đang nắm giữ binh quyền tối cao của triều đình Đại Thịnh, lại xuất hiện ở vùng vực độc hoang vu này vào canh tư lạnh giá.


Tiêu Vô Kỵ không hề liếc nhìn Chu Cương lấy một cái. Ánh mắt hắn khóa chặt vào thân hình gầy gò đang quỳ rạp dưới đất của Uyển. Khi nhìn thấy bả vai trái rách nát rỉ máu tươi, cùng gương mặt nhợt nhạt không còn một giọt máu của nàng dưới ánh trăng, đồng tử hắn đột ngột co rút lại. Luồng hỏa độc trong kinh mạch tim hắn như bị kích thích bởi mùi hương thảo dược ngải cứu thanh khiết tỏa ra từ máu của nàng, bùng phát dữ dội khiến lồng ngực hắn đỏ rực dưới lớp cẩm bào đen.


"Dạ Thập Nhất." Giọng Tiêu Vô Kỵ trầm thấp, lạnh lẽo như vọng ra từ cửu u địa ngục.


"Có thuộc hạ!"


Từ trong bóng tối của màn sương, Dạ Thập Nhất đeo mặt nạ sắt nửa mặt cùng mười ám vệ tinh nhuệ của Nhiếp Chính Vương phủ Ám vệ đồng loạt xuất hiện, quỳ rạp dưới chân hắn.


"Giết sạch bọn chúng. Không để sót một tên." Tiêu Vô Kỵ ra lệnh, giọng nói không mang theo một chút độ ấm.


"Tuân lệnh!"


Dạ Thập Nhất rút đoản đao Dạ Ảnh lướt đi nhanh như một cái bóng đen. Mười ám vệ vương phủ đồng loạt xuất kích, tạo thành một trận thế bao vây khép kín. Cuộc sát phạt diễn ra vô cùng nhanh gọn và tàn khốc. Tiếng đao kiếm va chạm, tiếng xương gãy giòn giã và tiếng thét thảm thiết của toán tử sĩ Hình bộ vang lên liên tục dưới đáy vực sương mù. Chỉ trong vòng nửa khắc, mười tử sĩ tinh nhuệ của Chu Đức Hải đã ngã gục trong vũng máu đen, kinh mạch bị ám vệ vương phủ chặt đứt hoàn toàn.


Chu Cương kinh hoàng nhận ra mình đã hoàn toàn tuyệt đường sống. Hắn vận dụng Vô Ảnh Bộ cố gắng nhảy xuống vực sâu để trốn chạy, nhưng Tiêu Vô Kỵ đã di chuyển nhanh hơn.


Chỉ trong một cái chớp mắt, bóng đen của Nhiếp chính vương đã áp sát trước mặt hắn. Bàn tay to lớn, nóng bỏng như nung thép của Tiêu Vô Kỵ thò ra qua màn sương, bóp chặt lấy cổ họng của Chu Cương, nhấc bổng thân hình vạm vỡ của gã sát thủ lên không trung.


"Vương... Vương gia... tha mạng..." Chu Cương giãy giụa điên cuồng, hai chân khua khoắng trong hư không. Hắn cố gắng dùng danh nghĩa của Hình bộ để đe dọa: "Thượng thư đại nhân... Chu Đức Hải... và Thái hậu... sẽ không bỏ qua..."


"Chu Đức Hải? Mã thị?" Tiêu Vô Kỵ cười lạnh, nụ cười đầy tàn nhẫn và ngạo nghễ. "Ngay cả mạng của bọn chúng bản vương còn chưa để vào mắt, huống chi là một con chó săn như ngươi? Ai cho phép ngươi chạm vào người của ta?"


RẮC!


Không một chút do dự, Tiêu Vô Kỵ dùng lực bẻ gãy cổ Chu Cương ngay tại trận tiền. Đầu của gã thủ lĩnh sát thủ ngoẹo sang một bên, đôi mắt trợn trừng đầy kinh hoàng vô hồn. Tiêu Vô Kỵ vứt xác hắn xuống vực sâu vạn trượng như vứt một món rác rưởi, rồi lấy khăn tay lụa trắng lau sạch vết máu bám trên ngón tay thon dài.


Hắn quay người, bước từng bước nặng nề về phía Uyển. Tiếng boots da nện xuống đất đá lởm chởm vang lên đều đặn, gõ thẳng vào nhịp tim đang đập loạn của nàng.


Uyển gượng dậy, nén cơn đau thắt ở bụng dưới và bả vai rỉ máu. Nàng cố ý vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa để giữ cho giọng nói của mình khàn trầm, lạnh nhạt như một thiếu niên thư sinh gầy yếu:


"Tiểu chức... Thượng Quan Trạch... bái kiến Nhiếp chính vương gia. Đa tạ Vương gia cứu mạng..."


Tiêu Vô Kỵ dừng bước trước mặt nàng. Hắn cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt phượng hẹp dài đỏ ngầu ánh hỏa độc quét qua vết chém rách vai áo lộ ra bờ vai nhỏ nhắn, gầy gò của nàng. Sát khí bạo ngược trong mắt hắn không hề giảm đi khi thích khách đã chết, ngược lại càng bùng phát dữ dội hơn, nhưng lần này là nhắm thẳng vào chính nàng.


Hắn nhìn thấy đóa Huyết Ngải Thảo thân đỏ đang được nàng siết chặt trong lòng bàn tay phải tê liệt.


"Huyết Ngải Thảo..." Tiêu Vô Kỵ gằn giọng, giọng nói trầm thấp chứa đựng một cơn thịnh nộ ghen tuông lãnh thổ cực hạn. "Ngươi mạo hiểm lén xuất cung ban đêm, chịu đựng sương độc ăn mòn da thịt, bị sát thủ Hình bộ bao vây suýt mất mạng... chỉ để hái thứ cỏ chết tiệt này cho Hoắc Khanh Vũ?"


Uyển run lên nhẹ, không phải vì sợ hãi sát khí của hắn, mà vì cơn sốt cao đang khiến đầu óc nàng quay cuồng. Nàng cố giữ điềm tĩnh giải thích:


"Vương gia... Đại tướng quân bị bạo tẩu kinh mạch do vết thương chiến tranh... Tiểu chức là thái y trị liệu... cứu người là bản phận..."


"Bản phận?!" Tiêu Vô Kỵ đột ngột cúi xuống, thô bạo nắm lấy cổ tay trái đang rỉ máu của nàng kéo mạnh lên. Lực nắm mạnh mẽ khiến vết thương rách da dưới băng gạc rách thêm, máu tươi thấm đỏ ngón tay hắn. "Bản vương chưa cho phép ngươi chết, ngươi lại dám vì một nam nhân khác mà dâng mạng hằng đêm? Hoắc Khanh Vũ xứng đáng để ngươi liều mạng thế này sao? Ngươi có biết nếu bản vương đến muộn một nhịp thở, đầu ngươi đã lìa khỏi cổ rồi không?!"


Sự ghen tuông chiếm hữu điên cuồng bùng nổ trong lồng ngực Tiêu Vô Kỵ. Hắn không thể chấp nhận việc vị ngự y riêng có mùi hương ngải cứu xoa dịu được hỏa độc của mình lại sẵn sàng liều mạng vì một kẻ khác.


"Vương gia... buông tay..." Uyển khẽ ho khan, hơi thở nóng rực do sốt cao phả vào ngực hắn. Nàng định dùng Điểm Huyệt Tê Liệt để thoát thân, nhưng ngón tay phải vẫn tê liệt hoàn toàn, không thể tụ kình.


"Buông tay?" Tiêu Vô Kỵ cười lạnh một tiếng đầy bá đạo. "Từ hôm nay, không có sự cho phép của bản vương, ngươi không được bước chân ra khỏi phủ Nhiếp chính vương nửa bước."


Không để nàng kịp phản kháng, Tiêu Vô Kỵ cúi xuống, thô bạo bế thốc thân hình gầy gò, nhẹ bẫng của nàng lên ôm chặt vào lồng ngực rộng vạm vỡ của mình. Mùi máu tươi tanh nồng trên vai nàng trộn lẫn với mùi hương ngải cứu thanh khiết tỏa ra từ cơ thể Dược Hương Thể bẩm sinh bám chặt lấy khứu giác của hắn, kích thích luồng hỏa độc trong tim hắn đập mạnh liên hồi.


Hắn nhảy lên lưng con hắc mã chiến của vương phủ, giật mạnh cương ngựa phi nước đại xé rách màn sương độc Vực Độc Sương, hướng thẳng về phía Nhiếp Chính Vương phủ ngoài thành, bỏ lại Dạ Thập Nhất và đội ám vệ dọn dẹp bãi chiến trường đẫm máu phía sau.


***


Nửa canh giờ sau, tại Nhiếp Chính Vương phủ nguy nga nhưng u tối.


Tiêu Vô Kỵ thô bạo đẩy cánh cửa tẩm cung riêng của mình ra, bế Uyển bước vào trong. Căn phòng rộng lớn ngập tràn bóng tối, toàn bộ cửa sổ đều được che kín bằng những bức rèm lụa đen dày đặc cách âm hoàn hảo. Không khí trong phòng ngột ngạt, nóng rực và nồng đậm mùi Trầm hương tẩm điện đặc trưng pha lẫn mùi hỏa độc phát tác từ cơ thể vị vương gia.


Hắn thô bạo ném thân hình yếu ớt của Uyển xuống chiếc giường rộng phủ ga đen sẫm giữa phòng. Uyển ngã xuống nệm mềm, vết thương ở vai trái chấn động mạnh rỉ máu sâu hơn, khiến nàng khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ đau đớn của nữ nhi dưới tác dụng của cơn sốt cao.


Tiêu Vô Kỵ lập tức áp sát thân hình cao lớn, nóng bỏng như nung thép của mình đè nặng lên người nàng. Hắn dùng hai tay khóa chặt hai cổ tay mảnh mai của nàng ghim chặt lên đỉnh đầu, đầu gối vạm vỡ chen vào giữa hai chân nàng dưới lớp quan phục rộng thùng thình, hoàn toàn khống chế mọi cử động tự vệ của nàng.


"Khụ... khụ..."


Tiêu Vô Kỵ đột ngột ho khan dữ dội, lồng ngực hắn đỏ rực lên, những đường gân xanh nổi đầy trên cổ và trán. Cơn thịnh nộ ghen tuông vừa rồi đã kích hoạt hỏa độc mạn tính trong người hắn phát tác sớm hơn đêm trăng tròn, thiêu đốt mạch tim hắn đến ranh giới vỡ nứt.


"Bắt mạch cho ta..." Tiêu Vô Kỵ thở dốc, giọng nói khàn đặc đầy đau đớn và dục vọng chiếm hữu điên cuồng. "Dùng sợi chỉ tơ chết tiệt của ngươi, hoặc dùng bàn tay này... Bắt mạch cho ta ngay lập tức!"


Hắn thô bạo kéo bàn tay phải đang tê liệt nhẹ của Uyển áp chặt lên lồng ngực trần nóng bỏng đang đập điên cuồng của mình. Hơi thở nóng rực, nồng đậm mùi trầm hương phả sát bên tai mảnh mai của nàng, sượt qua vết bầm tím sẫm trên cổ họng nàng hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!