Nhạc nềnTaohua

Sinh Tử Vực Độc Sương - Sát Thủ Phục Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những tán cây rậm rạp của khu rừng ngoại ô kinh thành, mang theo cái lạnh buốt xương xé rách màn sương u tối. Trong lều quân y lớn của Trận doanh thiết vệ, bầu không khí như đông cứng lại khi Thượng Quan Hùng – bách hộ tướng quân vừa được cứu sống khỏi dịch độc – đang nắm chặt lấy vạt áo của Thượng Quan Uyển. Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào chiếc ngọc bội trúc bích đang đung đưa bên hông nàng, gương mặt phong trần đầy sẹo chiến tranh run lên bần bật vì chấn động.


"Ngươi... Ngươi là..." Giọng Thượng Quan Hùng nghẹn lại, chứa đựng sự hoài nghi và xúc động tột độ.


Uyển nín thở, lồng ngực gầy gò dưới lớp quan phục rộng thùng thình phập phồng gấp gáp. Cơn sốt cao từ trận ngâm nước đá đêm trước vẫn đang âm ỉ thiêu đốt da thịt nàng, cộng thêm cơn đau thắt dữ dội từ bụng dưới do kỳ thiên quý khiến trán nàng rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Khớp vai trái bị Chu Ngọc bóp mạnh ban chiều truyền đến từng cơn nhói buốt, và cổ tay trái – nơi nàng vừa tự rạch một đường sâu để lấy máu Kháng Độc Thể cứu sống binh sĩ – đang âm thầm rỉ máu dưới lớp băng gạc trắng.


Nàng biết rõ, nếu để Thượng Quan Hùng nhận diện thân phận nữ nhi của nàng lúc này, không chỉ kế hoạch phục thù của nàng tan thành mây khói, mà cả tính mạng của hắn cũng sẽ bị kéo vào vũng lầy triều chính. Nàng khẽ ho khan một tiếng, vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa để giữ cho giọng nói của mình khàn trầm, lạnh nhạt như một thiếu niên thư sinh:


"Bách hộ tướng quân, ngài nhận nhầm người rồi. Bản quan là Thượng Quan Trạch, phó thái y của Thái y viện. Chiếc ngọc bội này chỉ là vật ngoài thân do một cố nhân tặng lại."


Thượng Quan Hùng nhìn chằm chằm vào đôi mắt phượng trong trẻo nhưng lạnh lùng của nàng, bàn tay thô ráp khẽ nới lỏng vạt áo nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự rạn nứt. Hắn ghé sát tai nàng, thì thầm bằng giọng nói chỉ đủ hai người nghe thấy:


"Trạch đệ đã chết vì bệnh phổi cách đây nửa năm... Ta tự tay chôn cất đệ ấy ở biên ải. Ngươi... ngươi là Uyển nhi đúng không? Tại sao muội lại cải trang nam nhi nhập cung? Muội có biết Từ Ninh Cung và Hình bộ đang săn lùng toàn bộ tàn dư của Thượng Quan gia không?"


Tim Uyển đập mạnh một nhịp, nhưng gương mặt nàng vẫn không hề biến sắc. Nàng khéo léo rút ba cây kim bạc thuộc Bộ kim bạc Thượng Quan gia ra khỏi bả vai hắn, cất giọng điềm tĩnh:


"Quá khứ đã tro tàn, người sống mới là quan trọng. Thượng Quan bách hộ, ngài vừa thoát khỏi dịch độc Đoạn Trường Thảo biến dị, kinh mạch còn rất yếu. Nếu muốn giữ mạng để bảo vệ Hoắc gia, hãy ngậm miệng lại và quên chiếc ngọc bội này đi."


Thượng Quan Hùng nhìn vết thương rỉ máu trên cổ tay trái của nàng, rồi nhìn sự kiên nghị tột cùng trong đôi mắt phượng kia, trong lòng dâng lên sự xót xa và kính trọng sâu sắc. Hắn hiểu rằng, muội muội yếu ớt ngày nào giờ đây đang gánh vác huyết hải thâm thù của cả gia tộc trên vai. Hắn gật đầu, khàn giọng nói:


"Được, ta không hỏi nữa. Nhưng muội phải cẩn thận. Mật báo từ Thiết vệ quân cho biết, Hình bộ thượng thư Chu Đức Hải vô cùng giận dữ vì cánh tay bị bẻ gãy của con trai hắn. Hắn đã phái Chu Cương – thủ lĩnh sát thủ bóng tối của Hình bộ – cùng mười tử sĩ tinh nhuệ mai phục quanh các ngả đường dẫn đến Vực Độc Sương. Chúng biết muội cần đến đó hái Huyết Ngải Thảo để chế thuốc giải lâu dài cho Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ."


Uyển mím môi, sát ý lạnh lùng thoáng qua trong đáy mắt. *Chu Đức Hải, ngươi quả nhiên ra tay nhanh nhạy. Nhưng Huyết Ngải Thảo là chất dẫn bắt buộc để xoa dịu sát khí bạo tẩu kinh mạch của Hoắc Khanh Vũ, ta tuyệt đối không thể bỏ cuộc.*


"Đa tạ ngài đã cảnh báo. Hãy dưỡng thương cho tốt." Uyển khàn giọng nói, rồi nhanh chóng thu dọn túi thuốc. Nàng ra hiệu cho Mai Hương đang đứng canh cửa lều, hai chủ tớ lặng lẽ lách qua bóng tối của quân doanh, mượn bóng đêm để di chuyển về phía thung lũng sương mù ngoại ô kinh thành.


***


Canh tư lạnh buốt, sương mù dày đặc bao trùm lấy Vực Độc Sương.


Nơi đây là một vùng thung lũng hoang vu, quanh năm bị bao phủ bởi một làn sương mù màu tím nhạt tỏa ra mùi hăng hắc của các loài hoa độc cổ xưa. Khí độc tự nhiên ở đây vô cùng tàn độc, có thể ăn mòn da thịt và tàn phá lục phủ ngũ tạng của người thường chỉ trong vòng một khắc. Tuy nhiên, đối với Uyển – người sở hữu dòng máu Kháng Độc Thể bẩm sinh của Thượng Quan gia – nơi đây lại là một vùng đất bảo hộ tự nhiên hoàn hảo.


Uyển bước đi trên con đường đá dốc dác dẫn xuống vực sâu. Cơn sốt cao khiến đầu óc nàng đôi lúc choáng váng, bả vai trái đau nhức đến mức không thể nhấc lên quá cao. Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ vết bầm tím sẫm trên cổ họng do Tiêu Vô Kỵ để lại đêm trăng tròn, thầm tính toán thời gian.


*Ta phải hái được Huyết Ngải Thảo trước khi trời sáng, nếu không khi Hoắc Khanh Vũ tỉnh lại ở thư phòng vương phủ và phát hiện ta biến mất, hắn sẽ lật tung cả kinh thành này lên.*


Nàng tập trung tinh thần lực của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, đôi mắt phượng khẽ co rút lại, nhìn thấu qua màn sương mù dày đặc. Dưới chân vách đá vôi ẩm ướt, một cụm thảo dược thân đỏ, lá hình răng cưa đang tỏa ra ánh sáng hồng nhạt mờ ảo – đó chính là Huyết Ngải Thảo cực kỳ quý hiếm.


Uyển mừng rỡ bước tới, quỳ xuống bãi đất ẩm. Nàng dùng một cây kim bạc mỏng từ Bao da thú buộc quanh đùi để nhẹ nhàng đào bới phần rễ cây, bảo đảm dược tính không bị thất thoát. Tuy nhiên, ngay khi ngón tay nàng vừa chạm vào thân cây ấm nóng, khứu giác nhạy bén của kỹ năng Phân Hương nhận biết độc chất đột ngột giật nảy lên.


Mùi máu tanh nồng lẫn trong gió bấc.


*Có sát khí!*


Không một chút do dự, Uyển lăn lộn một vòng trên mặt đất đá lởm chởm.


Vút! Vút!


Hai thanh đoản đao tẩm độc đen kịt xé rách màn sương tím, cắm phập vào khoảng đất nơi nàng vừa quỳ ban nãy, sâu đến tận chuôi đao. Mặt đất xung quanh vết châm lập tức sủi bọt đen, bốc lên mùi hôi thối ghê người.


"Hừ, phản xạ nhanh nhạy lắm, Thượng Quan thái y!"


Một giọng nói lạnh lùng, vô hồn như người chết vang lên từ phía trên đỉnh đá. Chu Cương – thủ lĩnh sát thủ của Hình bộ – từ từ bước ra khỏi màn sương mù. Hắn mặc bộ y phục dạ hành màu xám tro, gương mặt che kín dưới lớp mặt nạ vải đen, chỉ để lộ đôi mắt ti hí lạnh lẽo, đầy vẻ khát máu. Phía sau hắn, mười tử sĩ Hình bộ quấn khăn đen, tay lăm lăm song đao, lặng lẽ khép chặt vòng vây xung quanh Uyển.


Uyển gượng dậy, lưng tựa sát vào vách đá lạnh lẽo. Vết thương rạch da trên cổ tay trái bị chấn động mạnh lại bắt đầu rỉ máu, thấm đỏ một mảng gạc trắng dưới tay áo rộng. Nàng dùng giọng nói khàn trầm điềm tĩnh đối chất:


"Chu thủ lĩnh, bản quan là thái y ngự tiền do Trưởng công chúa bảo hộ. Ngươi dẫn binh ám sát ta ngoài thành, không sợ bị khép vào tội mưu phản, tru di cửu tộc sao?"


Chu Cương cười lạnh, âm thanh rít qua kẽ răng:


"Mưu phản? Ở cái Vực Độc Sương vắng vẻ này, ngươi chết vì nhiễm khí độc hay bị dã thú cắn xé, ai có thể chứng minh là do Hình bộ làm? Thượng thư đại nhân đã ra lệnh, phải mang đầu của ngươi về để tế cánh tay bị phế của thiếu gia. Lên cho ta!"


Mười tử sĩ hoàng gia đồng loạt gầm nhẹ, vung song đao lao thẳng về phía Uyển nhanh như chớp.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Uyển không hề hoảng loạn. Nàng biết rõ, với cơ thể đang bị sốt cao và suy kiệt nội lực lúc này, nàng tuyệt đối không thể đối đầu cận chiến với mười sát thủ tinh nhuệ. Nàng phải dùng độc thuật tự vệ.


Uyển lùi lại một bước sát vách đá, tay trái vung mạnh lên, rải một lượng lớn bột hoa bỉ ngạn phơi khô đã ngâm huyết độc tự thân vào không khí.


"Vô Ảnh độc trận! Kích hoạt!" Uyển quát khẽ.


Một làn sương mỏng lấp lánh những hạt bụi màu tím vô hình lập tức lan tỏa rộng ra trong phạm vi ba trượng xung quanh nàng. Ba tên tử sĩ lao lên đầu tiên không hề hay biết, hít phải làn khói tím.


Ngay lập tức, bước chân của chúng khựng lại. Đôi mắt chúng trợn ngược, toàn thân co giật dữ dội rồi ngã quỵ xuống đất, máu đen trào ra từ khóe mắt và mũi. Chất độc bỉ ngạn kết hợp huyết độc mạn tính tàn phá hệ thần kinh vận động của chúng chỉ trong vòng ba nhịp thở, khiến chúng bị tê liệt hoàn toàn lục phủ ngũ tạng.


"Cẩn thận! Hắn có độc trận vô hình!" Chu Cương kinh hãi quát lên.


Hắn vận nội lực Khí Hải cảnh cực hạn vào lòng bàn tay, vung mạnh tạo thành một luồng kình phong bạt mạng thổi bay làn sương tím xung quanh Uyển. Kình phong bá đạo xé rách màn sương độc, dập tắt hoàn toàn lợi thế địa hình của nàng.


Uyển cắn chặt răng, lồng ngực đau nhói do đai bó ngực siết chặt dưới áp lực kình phong. Nàng định rút kim bạc từ Bộ kim bạc Thượng Quan gia để châm cứu tầm xa cứu vãn tình thế, nhưng gió thung lũng quá lớn và hỗn loạn đã thổi lệch hoàn toàn quỹ đạo của ba mũi kim bạc vừa bắn ra, khiến chúng cắm vô hại vào vách đá vôi phía sau.


*Không ổn! Gió quá lớn, không thể dùng kim châm tầm xa!*


Chu Cương nhân cơ hội độc trận bị phá, lướt đi nhanh như một bóng ma xám. Hắn áp sát Uyển trong tích tắc, thanh đoản đao Song Sát tỏa ra hàn khí lạnh lẽo vung lên, chém thẳng vào vai trái đang bị thương của nàng.


Uyển cố gắng xoay người tránh né, nhưng khớp vai trái bị sưng tấy ban chiều khiến động tác của nàng bị chậm nửa nhịp.


Phập!


Mũi đao sắc bén chém rách lớp quan phục màu cyan nhạt, rạch một đường dài trên bả vai trái của nàng, máu đỏ tươi lập tức tuôn ra ướt đẫm vai áo. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến Uyển khụy gối xuống đất.


"Chết đi!" Chu Cương đắc ý gầm lên, vung đao chém xuống cổ họng nàng.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Uyển dồn toàn bộ nội kình mỏng manh còn sót lại vào hai đầu ngón tay trỏ và giữa tay phải. Nàng đâm mạnh ngón tay vào huyệt Kiên Tỉnh trên cánh tay cầm đao của Chu Cương.


*Điểm Huyệt Tê Liệt!*


Tuy nhiên, ngay khi đầu ngón tay nàng vừa chạm vào bả vai hắn, một luồng nội lực phản chấn cực mạnh từ cương khí hộ thể Khí Hải cảnh của Chu Cương bộc phát, chấn động ngược trở lại. Ngón tay Uyển tê rần, mất hoàn toàn cảm giác, thân hình gầy gò của nàng bị hất văng ra xa, va đập mạnh vào vách đá vôi sát mép vực sâu.


"Khụ..." Uyển hộc ra một ngụm máu tươi, sắc mặt nhợt nhạt đến mức không còn một giọt máu.


Nàng gượng dậy, nhưng bả vai trái rỉ máu, cổ tay rách da và ngón tay tê liệt khiến nàng không thể nhấc nổi một cây kim bạc nào nữa. Toàn bộ bột độc mang theo đã cạn kiệt. Nàng đã bị dồn vào vách đá chết của Vực Độc Sương, phía sau là vực sâu vạn trượng ngập tràn sương độc tím chết chóc.


Chu Cương bước từng bước chậm rãi về phía nàng, thanh đoản đao rỉ máu trên tay hắn tỏa ra sát khí nồng đậm. Hắn nheo đôi mắt ti hí đầy tàn nhẫn:


"Thượng Quan thái y, kết thúc rồi. Hôm nay, không một ai có thể cứu được mạng của ngươi nữa. Hãy xuống dưới suối vàng mà tạ tội với thiếu gia của ta!"


Hắn vung cao thanh đao, sát khí ngập tràn chuẩn bị chém xuống đầu nàng.


Uyển nhắm nghiền mắt phượng, tay phải khẽ siết chặt chiếc ngọc bội trúc bích dắt bên hông. *Chẳng lẽ... thù lớn chưa trả, ta phải chết ở nơi hoang vu này sao?*


Đúng lúc lưỡi đao lạnh lẽo của Chu Cương chuẩn bị chém xuống cổ họng Uyển, một tiếng rít gió sắc nhọn, xé rách màn sương độc từ phía xa vang lên dữ dội...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!