Nhạc nềnTaohua

Trận Doanh Thiết Vệ - Trị Liệu Thực Chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua khe cửa sổ gỗ mun của thư phòng Hoắc phủ, mang theo cái lạnh thấu xương của đêm đông kinh thành.


Trong khoảng tối mờ mập mờ của căn phòng hoang tàn sau cơn bạo tẩu, Thượng Quan Uyển cảm nhận rõ rệt từng hơi thở nóng rực, dồn dập của Đại tướng quân Hoắc Khanh Vũ phả thẳng vào hõm cổ mình. Bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sần của hắn vẫn đang siết chặt lấy eo nàng từ phía sau, kéo sát thân hình gầy gò của nàng ép vào lồng ngực trần vạm vỡ hừng hực nhiệt lượng. Nhưng điều khiến da đầu Uyển tê dại, tim đập chệch nhịp chính là những ngón tay cứng như thép của hắn đang miết nhẹ lên lớp Đai bó ngực tơ tằm quấn chặt dưới lớp quan phục mỏng.


Chỉ cần hắn dùng lực thêm một chút, hoặc lướt tay qua sườn ngang, bí mật nữ nhi cải trang nam trang của nàng sẽ hoàn toàn sụp đổ ngay trong đêm nay.


"Tướng quân..." Uyển cố giữ giọng khàn trầm, trầm thấp dưới tác dụng của Bột biến giọng Khàn Sa, dù lồng ngực nàng đang bị siết chặt đến mức khó thở. "Ngài mệt rồi. Sát khí bạo tẩu kinh mạch vừa được dẹp yên, tâm hỏa vẫn còn hư hao, cần phải tịnh dưỡng ngay lập tức."


Hoắc Khanh Vũ lầm bầm một tiếng dã tính trong cổ họng, gương mặt góc cạnh vẫn gục sâu vào bả vai nàng, tham lam hít ngửi mùi hương ngải cứu thanh khiết từ cơ thể nàng tỏa ra. Mùi hương của Dược Hương Thể bẩm sinh như một liều thuốc phiện vô hình, xoa dịu những sợi dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của hắn. Hắn không hề buông tay, ngược lại càng siết chặt hơn, ngón tay thô ráp khẽ cử động như muốn xé rách lớp quan phục vướng víu để chạm trực tiếp vào làn da của "tiểu thái y".


Trong bóng tối, đôi mắt phượng của Uyển khẽ co rút lại, ánh lên tia sát cơ điềm tĩnh. Nàng biết rõ, nếu không ra tay ngay lập tức, dã tính và dục vọng chiếm hữu điên cuồng của con dã thú này sẽ nuốt chửng nàng.


Ngón tay trỏ tay phải của Uyển khẽ xoay nhẹ dưới tay áo rộng. Nàng rút nhanh một cây kim bạc cực mỏng từ Bao da thú buộc quanh bắp đùi. Không cần nhìn, bằng thính giác nhạy bén và đôi mắt thấu thị kinh mạch vừa đột phá của cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán, Uyển định vị chính xác tử huyệt Phong Trì sau gáy Hoắc Khanh Vũ.


Nàng không dùng kim độc chí mạng, mà chỉ vận một luồng nội kình cực mỏng vào đầu kim bạc của Bộ kim bạc Thượng Quan gia, nhẹ nhàng châm cứu vào huyệt An Miên.


Phập!


Mũi kim bạc rung động siêu tần số cực nhẹ, đưa luồng khí ấm áp xoa dịu thẳng vào đại não của vị tướng quân. Thân hình vạm vỡ như ngọn núi nhỏ của Hoắc Khanh Vũ khẽ khựng lại, đôi mắt hổ đỏ ngầu lờ đờ đi trong tích tắc. Lực siết ở eo Uyển lỏng dần, bàn tay đang miết trên đai bó ngực của hắn buông thõng xuống. Hắn thở dài một tiếng mệt mỏi, rồi đổ gục hoàn toàn sang bên giường, chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị.


Uyển khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng lùi lại vài bước, giữ khoảng cách an toàn với hắn. Nàng đưa tay lên vuốt lại lớp quan phục màu cyan nhạt bị xộc xệch, kiểm tra kỹ lưỡng các móc cài ẩn bên sườn của đai bó ngực. Mồ hôi lạnh đã ướt đẫm tấm lưng mảnh mai của nàng. Vết bầm tím trên cổ họng do Tiêu Vô Kỵ để lại đêm trăng tròn và khớp vai trái bị sưng tấy do Chu Ngọc bóp mạnh ban chiều lại bắt đầu nhói đau kịch liệt dưới tác động của cơn sốt cao chưa lui.


"Tiểu thư!" Mai Hương từ bên ngoài lén lách qua đống đổ nát bước vào, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Nàng vội vã đỡ lấy Uyển, giọng run rẩy: "Người... người không sao chứ? Tướng quân có phát hiện ra..."


"Ta không sao." Uyển ra hiệu giữ im lặng, khàn giọng nói: "Thu hồi kim bạc nhanh lên. Chúng ta phải rời khỏi đây trước khi hắn tỉnh lại."


Đúng lúc hai chủ tớ chuẩn bị thu dọn túi thuốc, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của giáp sắt va chạm lại vang lên từ hành lang đá bên ngoài. Phó tướng quân Mộc Vân mặt mày xám ngoét, trên giáp bạc còn vương vất vài vệt máu khô, vội vã lao vào thư phòng. Hắn nhìn thấy Hoắc Khanh Vũ đã nằm ngủ yên vị trên giường, trong lòng vừa mừng rỡ vừa kinh hãi trước y thuật thần sầu của Uyển, lập tức quỳ sụp xuống đất:


"Thượng Quan thái y! Cứu mạng! Xin ngài đại từ đại bi, mau theo hạ quan đến Trận doanh thiết vệ ngoài thành một chuyến!"


Uyển nhíu mày, nén cơn đau thắt ở vùng bụng dưới do kỳ thiên quý hành hạ, khàn giọng hỏi: "Mộc phó tướng, có chuyện gì xảy ra ở quân doanh? Hoắc gia Thiết vệ quân không phải đang đóng quân nghiêm ngặt sao?"


Gương mặt ngăm đen của Mộc Vân lúc này lộ rõ vẻ tuyệt vọng: "Dịch bệnh... Một dịch bệnh độc tố lạ vô cùng thảm khốc đang bùng phát dữ dội tại Trận doanh thiết vệ ngoài thành! Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đã có hơn ba trăm binh sĩ bị hộc máu đen, kinh mạch co thắt dữ dội rồi ngã quỵ. Các thái y quân đội hèn nhát chỉ biết dùng nhân sâm đại bổ để kéo dài hơi tàn, nhưng không ngờ càng dùng thuốc, binh sĩ càng phát tác nhanh hơn, ba người đã tử vong ngay tại chỗ ban chiều!"


Hắn dập đầu sát đất, giọng nói nghẹn ngào: "Hiện tại lòng quân đang đại loạn, binh sĩ nghi ngờ triều đình đầu độc để tước binh quyền của Hoắc gia, nguy cơ bạo động đang cận kề trong gang tấc! Nếu quân doanh sụp đổ, Đại tướng quân sẽ bị Hình bộ thượng thư Chu Đức Hải gán tội mưu phản vĩnh viễn không thể lật mình! Xin ngài cứu giúp!"


Nghe đến ba chữ "hộc máu đen" và việc dùng "nhân sâm đại bổ" gây tử vong nhanh hơn, đôi mắt phượng của Uyển khẽ nheo lại. Là truyền nhân của Thượng Quan y gia, nàng lập tức ngửi ra mùi vị của một âm mưu đầu độc tinh vi bằng dược lý tương khắc, chứ không phải dịch bệnh thông thường.


*Chu Đức Hải... Vương Bản Lập... Các ngươi quả nhiên tàn độc, muốn mượn tay dịch độc để xóa sổ Thiết vệ quân của Hoắc Khanh Vũ hòng diệt khẩu luôn ta.* Uyển thầm nghĩ, sát ý lạnh lùng dâng lên trong lòng. Nàng biết rõ, nếu Thiết vệ quân sụp đổ, nàng sẽ mất đi chiếc khiên bảo vệ bạo lực mạnh mẽ nhất chống lại Hình bộ.


"Chuẩn bị xe ngựa khẩn cấp. Ta đi cùng ngài." Uyển dứt khoát ra lệnh.


"Tiểu thư! Sức khỏe của người..." Mai Hương lo lắng giữ tay nàng lại, nhìn bờ môi tái nhợt và cơ thể đang run rẩy vì sốt của Uyển.


"Không sao. Chuẩn bị thêm bột ngải diệp và nước nóng mang theo." Uyển nhìn Mai Hương bằng ánh mắt kiên định, không cho phép phản bác. Nàng buộc chặt Bao da thú chứa bộ kim bạc quanh đùi, khoác thêm chiếc áo bào xám rộng thùng thình rồi bước nhanh theo Mộc Vân ra ngoài cửa sau Hoắc phủ.


Một chiếc xe ngựa che chắn nghiêm ngặt đã đợi sẵn trong bóng tối. Gió tuyết gào thét ngoài thành như muốn thổi bay chiếc xe nhỏ nhoi, nhưng Uyển chỉ nhắm mắt dưỡng thần, vận nội lực Thông Mạch mỏng manh để áp chế cơn đau bụng dưới và giữ cho tay châm cứu không bị run rẩy.


Sau gần một canh giờ di chuyển điên cuồng trong đêm tối, chiếc xe ngựa dừng lại trước cổng gỗ nặng nề của Trận doanh thiết vệ. Nơi đây sát khí và dương khí cực thịnh, nhưng lúc này bao trùm lên toàn bộ quân doanh là một bầu không khí u ám, ngột nạt đầy mùi tử khí và sương mù sắc thuốc xám xịt.


Mộc Vân nhanh chóng dẫn Uyển lách qua các chốt gác nghiêm ngặt, tiến thẳng vào lều quân y lớn nhất nằm ở trung tâm doanh trại.


Ngay khi vén tấm màn da thú dày cộp bước vào, một luồng mùi hôi thối tanh nồng của máu đen trộn lẫn với mùi thuốc bắc nồng nặc dội thẳng vào khứu giác nhạy bén của Uyển. Bên trong lều rộng lớn, hàng chục chiếc giường tre xếp san sát nhau, trên đó là những binh sĩ Thiết vệ quân cường tráng giờ đây đang nằm quằn quại, rên rỉ đau đớn. Gương mặt họ xám ngoét, khóe môi rỉ ra những dòng máu đen kịt hôi thối, kinh mạch trên cổ và cánh tay nổi phồng lên như những con giun đất màu tím sẫm.


Ba vị thái y quân đội già nua đang run rẩy đứng bên cạnh một bồn nước thuốc lớn, tay chân luống cuống không biết phải làm gì khi chứng kiến thêm hai binh sĩ nữa bắt đầu co giật dữ dội, máu tươi trào ra từ mắt và mũi.


"Tránh ra!" Uyển khàn giọng ra lệnh, bước tới gạt phăng một vị thái y già đang định đổ thêm nước sâm vào miệng một binh sĩ đang hấp hối.


"Ngươi... Ngươi là kẻ nào? Một tiểu tử miệng còn hôi sữa mà dám can thiệp vào việc trị liệu của quân doanh sao?" Vị thái y già giận dữ quát lên.


"Muốn hắn chết nhanh hơn thì cứ việc đổ chén sâm đó vào!" Uyển lạnh lùng liếc nhìn hắn, ánh mắt sắc bén như dao cạo khiến vị thái y già rùng mình câm lặng.


Uyển bước sát đến bên giường của binh sĩ đang co giật mạnh nhất. Nàng rút chiếc Nhẫn bạc thử độc đeo ở ngón cái phải, nhúng nhẹ vào vũng máu đen rỉ ra trên khóe môi hắn.


Chỉ trong vòng một nhịp thở, chiếc nhẫn bạc trơn nhẵn lập tức chuyển sang màu đen kịt, tỏa ra một làn khói xám nhạt có mùi hăng hắc cực kỳ khó ngửi. Đồng thời, nàng tập trung thính giác thính chẩn và khứu giác nhạy bén của kỹ năng Phân Hương nhận biết độc chất.


*Mùi vị này... hắc, đắng và mang tính hàn cực mạnh... Đúng là Đoạn Trường Thảo biến dị của Thiên Độc giáo!* Uyển chấn động trong lòng. Đây là loại cấm độc kịch độc của ngoại bang, bình thường phát tác chậm rãi như một trận phong hàn, khiến người bệnh phổi yếu dần rồi chết. Nhưng nếu ngộ nhận là phong hàn mà dùng các vị thuốc đại bổ mang tính hỏa cực thịnh như nhân sâm, độc tố gặp nhiệt sẽ lập tức bến dị bộc phát, tàn phá phế kinh và tâm mạch, khiến huyết quản vỡ nứt hộc máu đen mà chết.


"Mộc phó tướng! Nguồn nước sinh hoạt của quân doanh nằm ở đâu?" Uyển lập tức quay đầu hỏi.


"Ở giếng nước phía Tây doanh trại, thưa thái y!" Mộc Vân vội trả lời.


"Lập tức phong tỏa giếng nước đó! Kẻ thù đã bỏ Đoạn Trường Thảo biến dị vào nguồn nước. Toàn bộ binh sĩ bị nhiễm độc chứ không phải dịch bệnh nào cả. Việc các thái y dùng nhân sâm trị liệu chính là chất xúc tác đẩy họ vào đường chết!" Giọng Uyển đanh thép, vang lên đầy uy nghiêm khắp lều quân y.


Ba vị thái y quân đội nghe vậy thì mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy ngã quỵ xuống đất. Họ nhận ra mình đã vô tình trở thành đao phủ giúp kẻ thù tàn sát binh sĩ dưới quyền.


"Vậy... Vậy phải làm sao bây giờ? Thuốc giải... Trong quân doanh không có thảo dược giải độc của Thiên Độc giáo!" Mộc Vân hoảng loạn nắm chặt chuôi kiếm.


Uyển nhìn lướt qua hàng trăm binh sĩ đang nằm chờ chết, đôi mắt phượng ánh lên vẻ kiên nghị quyết đoán. Nàng biết rõ, nếu không dùng biện pháp cực đoan để dẫn độc ra ngoài ngay lập tức, mạch tim của họ sẽ vỡ nát trong vòng nửa canh giờ nữa.


"Ta cần một bồn nước ấm lớn, ngải diệp và muối sạch! Mang lại đây ngay lập tức!" Uyển dứt khoát ra lệnh, đồng thời rút nhanh chiếc Bao da thú buộc quanh bắp đùi, trải rộng Bộ kim bạc Thượng Quan gia lên bàn gỗ.


Nàng bước đến bên giường của một bách hộ tướng quân cao lớn, vạm vỡ đang nằm co giật dữ dội nhất. Người này gương mặt đầy sẹo chiến tranh phong trần, mặc giáp sắt rách nát, kinh mạch trên bả vai trái đã phồng to sẫm màu tím đen—đó chính là đường huynh ẩn danh Thượng Quan Hùng đang che giấu thân phận dưới trướng Hoắc gia Thiết vệ quân. Nhưng lúc này, Uyển không hề nhận ra hắn, tâm trí nàng chỉ tập trung hoàn toàn vào ca phẫu thuật cứu mạng cực hạn.


Uyển vận dụng kỹ năng *Dẫn Độc Ra Ngoài* kết hợp với cảnh giới Thông Mạch chẩn đoán vừa đột phá.


Đôi mắt phượng của nàng co rút nhẹ, nhìn thấu toàn bộ dòng chảy khí huyết màu đen độc tố đang tắc nghẽn đỏ rực quanh phế kinh và tâm kinh trên bả vai Thượng Quan Hùng. Tay phải nàng chuyển động nhanh như chớp, rút liên hoàn ba cây kim bạc dài bốn tấc.


Phập! Phập! Phập!


Ba mũi kim bạc cắm chính xác tuyệt đối vào huyệt Kiên Tỉnh, Vân Môn và Thiên Phủ trên bả vai trái của hắn. Uyển truyền nhẹ một luồng nội lực mỏng vào chuôi kim, kích hoạt độ rung động siêu tần số đặc trưng của Thượng Quan Châm Pháp để thông kinh mạch.


Nàng dùng ngón tay mảnh mai xoay nhẹ đầu kim, châm cứu tạo thành một đường kinh mạch phụ dẫn dắt dòng máu độc chảy ngược ra ngoài.


"Khụ..." Thượng Quan Hùng hộc ra một ngụm máu đen lớn, dòng máu hôi thối, kịch độc từ vết châm kim bạc bắt đầu chảy dọc theo thân kim thoát ra ngoài bồn nước ấm đặt bên cạnh giường. Kinh mạch phồng to trên vai hắn từ từ xẹp xuống, hơi thở dồn dập bắt đầu ổn định trở lại.


Chứng kiến kỹ thuật châm cứu thần sầu bẻ gãy tử vong trong tích tắc của Uyển, Mộc Vân và các binh sĩ xung quanh chấn động tột độ.


Tuy nhiên, Uyển biết rõ, châm cứu chỉ cứu được mạng sống tạm thời cho vài người nguy kịch, không thể giải độc triệt để cho hàng trăm binh sĩ đang bị nhiễm độc nhẹ hơn trong doanh trại nếu không có chất dẫn trung hòa độc tố trong bồn nước thuốc lớn.


*Độc tố Đoạn Trường Thảo biến dị mang tính hàn kịch liệt... Chỉ có dòng máu Kháng Độc Thể bẩm sinh đã tinh luyện của ta mới có khả năng trung hòa hoàn toàn độc tính này trong bồn nước lớn...*


Uyển liếc nhìn xung quanh. Lợi dụng lúc mọi người đang tập trung chăm sóc Thượng Quan Hùng, nàng lén lùi lại phía sau bồn nước thuốc lớn đang bốc khói nghi ngút. Nàng rút một mũi kim độc móng tay chứa lưỡi dao mỏng giấu dưới ngón trỏ phải, dứt khoát rạch một đường nhỏ dưới cổ tay trái của mình.


Một dòng máu đỏ tươi cực kỳ tinh khiết, tỏa ra ánh sáng hồng nhạt và mùi hương thảo dược ấm áp tự nhiên từ Kháng Độc Thể bẩm sinh của nàng bắt đầu rỉ ra.


Uyển nhỏ mười giọt máu tự thân vào bồn nước thuốc lớn đang sôi sùng sục.


Ngay khi máu của nàng hòa tan vào bồn nước, toàn bộ nước thuốc màu xám xịt lập tức sủi bọt trắng xóa, tỏa ra một làn sương mù màu trắng ấm áp lấn át hoàn toàn mùi hôi thối tanh nồng của độc tố Đoạn Trường Thảo. Độc tính hàn cực mạnh trong bồn nước bị kháng thể tự nhiên trong máu Uyển phân hủy và trung hòa hoàn toàn.


Cơ thể Uyển khẽ run rẩy, sắc mặt nàng càng thêm nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng do mất đi một lượng máu kháng độc quý giá giữa cơn sốt cao và kỳ thiên quý hành hạ. Nàng nhanh chóng dùng dải lụa sạch băng bó chặt cổ tay trái dưới tay áo rộng thùng thình để che giấu vết thương.


"Mộc phó tướng! Mau cho toàn bộ binh sĩ uống nước thuốc này!" Uyển khàn giọng ra lệnh, tựa lưng vào cột gỗ để giữ cho thân hình gầy gò không ngã quỵ.


Mộc Vân vội vã cùng các dược đồng múc nước thuốc cho các binh sĩ uống.


Hiệu quả thần kỳ bộc phát ngay lập tức. Chỉ sau nửa nén hương, những binh sĩ vừa uống thuốc xong bắt đầu ngừng co giật, sắc mặt xám ngoét từ từ khôi phục lại vẻ hồng hào, kinh mạch tím sẫm trên người họ dịu đi hoàn toàn. Tiếng rên rỉ đau đớn trong lều quân y giảm dần, thay vào đó là tiếng thở đều đặn của những người vừa thoát khỏi bàn tay của tử thần.


"Sống rồi! Chúng ta sống rồi!"


"Thần y! Thần y tái thế cứu mạng Thiết vệ quân!"


Tiếng reo hò vui mừng bùng nổ khắp quân doanh, dập tắt hoàn toàn nguy cơ bạo động binh biến của Thiết vệ quân. Mộc Vân quỳ sụp xuống trước mặt Uyển, đôi mắt ngấn lệ đầy kính trọng:


"Ơn tái sinh của Thượng Quan thái y đối với mười vạn Thiết vệ quân, Hoắc gia chúng ta vĩnh viễn ghi khắc trong xương tủy!"


Uyển khẽ gật đầu, cố gắng nở một nụ cười điềm tĩnh nhạt nhòa. Nàng bước đến bên giường của bách hộ tướng quân vừa được nàng châm cứu trực tiếp—Thượng Quan Hùng.


Húc đầu vào gối tre, Thượng Quan Hùng lúc này đã tỉnh táo hoàn toàn. Hắn là một chiến binh dũng mãnh dạn dày sương gió, tu vi võ học đạt mức võ giả hạng trung, nhưng lúc này ánh mắt hắn ngập tràn sự nể phục nhìn vị thái y trẻ tuổi gầy gò đã cứu mạng mình.


"Đa tạ... Thần y... cứu mạng..." Thượng Quan Hùng khàn giọng nói, định gượng ngồi dậy hành lễ.


"Đừng cử động. Kinh mạch vai trái của ngài vừa mới thông, cần giữ yên lặng để kim bạc định mạch." Uyển ôn tồn nói, cúi người xuống để kiểm tra độ ổn định của ba cây kim bạc trên vai hắn.


Tuy nhiên, do cơ thể quá mệt mỏi và run rẩy vì sốt cao, Uyển loạng choạng bước hụt chân vào cạnh giường tre. Để giữ thăng bằng, nàng vội vã bám tay vào thành giường.


Hành động đột ngột khiến tà áo bào xám rộng thùng thình của nàng bị gió lùa hất tung sang một bên, để lộ phần hông thon thả dưới lớp quan phục thái y rộng.


Từ bên hông Uyển, chiếc ngọc bội khắc hình thanh trúc bằng ngọc bích xanh biếc—tín vật gia truyền duy nhất của người anh trai sinh đôi quá cố Thượng Quan Trạch—bất ngờ tuột ra khỏi đai lưng lụa, treo lơ lửng đung đưa trước mắt Thượng Quan Hùng dưới ánh đuốc sáng rực.


Thượng Quan Hùng nhìn chằm chằm vào chiếc ngọc bội khắc hình thanh trúc cổ xưa kia.


Gia huy hình thanh trúc... Đường nét chạm khắc khảm xà cừ tinh xảo độc nhất vô nhị của Thượng Quan y gia bị diệt tộc năm xưa.


Đồng tử của Thượng Quan Hùng co rút kịch liệt, toàn thân hắn chấn động như bị sét đánh ngang tai. Hắn ngước mắt lên, khóa chặt ánh mắt vào gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng trong trẻo nhưng lạnh lùng của "tiểu thái y" đứng trước mặt.


Gương mặt này... Đôi mắt phượng này... Giống hệt người em họ sinh đôi Thượng Quan Trạch đã khuất và người em gái Thượng Quan Uyển thất lạc của hắn.


"Ngươi... Ngươi là..." Thượng Quan Hùng khàn giọng thốt lên, ánh mắt bàng hoàng chấn động tột độ nhìn nàng giả nam trang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!