Sát Cơ Dưới Trăng - Hoắc Phủ Tị Nạn
Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng vào cánh cổng gỗ mun bọc đồng dày cộp của phủ Đại tướng quân vang lên khô khốc, xé rách bầu không khí tĩnh mịch của buổi hoàng hôn đỏ sẫm. Hoàng hôn ở Kinh thành Đại Thịnh chưa bao giờ mang sắc vẻ bình yên, nó đỏ rực và tanh nồng như màu máu vừa loang ra từ một trận chiến tử sinh nơi sa trường phía Bắc.
Hoắc Khanh Vũ vẫn khoác trên mình bộ giáp sắt nặng màu bạc còn vương vất bụi đất chiến trường và mùi máu tanh tưởi của đám gia nhân Chu gia. Thân hình vạm vỡ, cao lớn như một ngọn núi nhỏ của hắn che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt cuối ngày. Hắn bế thốc Thượng Quan Uyển trong tay, sải những bước chân nặng nề, dứt khoát qua chiếc sân gạch xám rộng lớn của tiền viện.
Lực cánh tay của hắn mạnh mẽ đến mức đáng sợ, siết chặt lấy eo nàng như thể chỉ cần nới lỏng một ly, nàng sẽ lập tức biến mất vào màn sương tối. Uyển nằm trong vòng tay cứng như thép nguội của hắn, lồng ngực gầy gò phập phồng thở dốc. Cơn sốt nhẹ từ trận ngâm mình dưới nước lạnh đêm trăng tròn vẫn chưa lui, nay cộng thêm sự hành hạ của kỳ thiên quý khiến vùng bụng dưới của nàng đau thắt lại từng cơn như có hàng ngàn mũi kim châm cứu nung đỏ đang đâm xoáy vào da thịt. Khớp vai trái bị tên ác bá Chu Ngọc thô bạo bóp mạnh ban nãy giờ đây sưng tấy lên, đau nhức đến mức rỉ mồ mồ hôi lạnh dọc theo sống lưng mảnh mai.
Nàng phải cắn chặt đầu lưỡi để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt của nữ nhi. Dưới lớp quan phục thái y rộng thùng thình màu cyan nhạt, chiếc đai bó ngực tơ tằm quấn chặt quanh ngực nàng đang siết lấy từng nhịp thở, khiến lồng ngực nàng đau đớn như muốn vỡ ra dưới sức ép từ lồng ngực vạm vỡ của Hoắc Khanh Vũ.
"Tướng quân..." Uyển khẽ ho khan, cố ý vận dụng Bột biến giọng Khàn Sa để giữ cho giọng nói của mình khàn trầm, trầm thấp và mang vẻ yếu ớt của một thiếu niên thư sinh mang bệnh phổi kinh niên. "Tiểu chức... có thể tự đi được. Đây là Hoắc phủ... quy củ quân đội nghiêm ngặt, ngài bế một tiểu thái y thế này... e là không hợp lễ nghi..."
"Câm miệng!"
Hoắc Khanh Vũ gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực rộng. Luồng khí nóng hừng hực mang theo sát khí bạo tẩu kinh mạch chưa dập tắt hoàn toàn phả thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Uyển. Đôi mắt hổ của hắn đỏ ngầu, quét qua vết bầm tím sẫm trên cổ họng mảnh mai của nàng—vết tích tàn nhẫn do bàn tay của Nhiếp chính vương Tiêu Vô Kỵ để lại đêm trăng tròn, nhưng lúc này dưới ánh hoàng hôn mập mờ, hắn lại đinh ninh rằng đó là dấu vết do tên súc sinh Chu Ngọc hoặc kẻ xấu khác hành hạ nàng hằng ngày.
"Quy củ?" Hoắc Khanh Vũ cười lạnh, giọng nói đầy vẻ ngạo nghễ và khát máu của một kẻ nắm giữ mười vạn thiết kỵ binh biên ngoại. "Ở cái kinh thành Đại Thịnh này, lời của bổn tướng chính là quy củ! Thượng Quan Trạch, ngươi nhìn lại bản thân mình xem? Yếu ớt như một nhành liễu trước gió, chỉ cần một tên ác bá say rượu cũng có thể bóp nát xương cốt của ngươi. Nếu bổn tướng không đến kịp, bàn tay dơ bẩn của tên Chu Ngọc đó đã hủy hoại ngươi rồi!"
Hắn sải bước thẳng vào gian phòng ngủ rộng lớn của biệt viện phía Tây, thô bạo nhưng vô cùng cẩn thận đặt nàng nằm xuống chiếc giường gỗ mun lót đệm lông thú ấm áp. Vừa đặt nàng xuống, hắn lập tức quay người lại, ra lệnh cho phó tướng Mộc Vân đang quỳ phục ngoài cửa phòng bằng một giọng nói lạnh lùng, chứa đựng uy quyền tuyệt đối:
"Mộc Vân! Truyền lệnh của bổn tướng. Phong tỏa toàn bộ Hoắc phủ! Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Thiết vệ quân dàn trận vòng ngoài, canh giữ nghiêm ngặt bốn góc tường thành. Bất kỳ kẻ nào từ Hình bộ hoặc cung đình dám bén mảng đến gần cửa phủ trong vòng mười trượng, chém không cần hỏi!"
"Tuân lệnh Tướng quân!" Mộc Vân dứt khoát chắp tay, tiếng giáp sắt va chạm giòn giã vang lên trước khi hắn nhanh chóng rút lui để thi hành mệnh lệnh thiết quân luật tạm thời.
Cánh cửa gỗ dày sẫm màu đóng sầm lại, cách ly hoàn toàn gian phòng ngủ với thế giới đầy sóng gió bên ngoài. Trong phòng chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến sáp ong vừa được thắp lên, tỏa ra mùi sáp ấm áp pha lẫn mùi sắt lạnh từ bộ giáp của Hoắc Khanh Vũ.
Uyển nằm trên đệm lông thú, hơi thở dốc dập dồn. Nàng khẽ nghiêng đầu, cố gắng dùng đôi mắt phượng trong trẻo nhưng lạnh lùng của mình (Thông Mạch chẩn đoán) để quan sát dòng chảy khí huyết trong cơ thể Hoắc Khanh Vũ. Dưới làn da góc cạnh, cương nghị của hắn, các đường kinh mạch đang đỏ rực lên, sát khí bạo tẩu cuộn trào như những con rồng lửa đang điên cuồng tàn phá hệ thống tuần hoàn máu. Hỏa tính bạo liệt từ vết thương chiến tranh cũ đang bị lòng ghen tuông cực đoan kích thích, khiến hắn đứng ngồi không yên.
Hắn bước đến bên giường, chống một tay xuống thành giường gỗ, cúi sát gương mặt đầy phong trần của mình vào mặt Uyển. Khoảng cách gần đến mức Uyển có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc bốc lên từ cơ thể hắn, hòa lẫn với mùi hương thảo dược ngải cứu thanh khiết tự nhiên tỏa ra từ làn da nhợt nhạt của nàng.
"Thượng Quan thái y..." Hoắc Khanh Vũ khẽ thì thầm, giọng nói trầm đục dã tính dâng lên một sự chiếm hữu bệnh lý. Hắn vươn bàn tay to lớn, thô ráp đầy vết chai sần do cầm cương ngựa lâu năm, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết miết lên vết bầm tím sẫm trên cổ họng nàng. Lực ngón tay hắn khẽ run rẩy, như muốn xóa sạch dấu vết chướng mắt đó: "Vết bầm này... thực chất là do kẻ nào để lại? Chu Ngọc? Hay là... tên Tiêu Vô Kỵ kia hằng đêm hành hạ ngươi?"
Tim Uyển đập chệch một nhịp dưới lớp đai bó ngực. Nàng biết, nếu nàng tiết lộ vết bầm này là do Tiêu Vô Kỵ bóp cổ đêm trăng tròn, lòng kiêu ngạo và sự ghen tuông lãnh thổ của Hoắc Khanh Vũ sẽ lập tức bùng nổ, dẫn đến một cuộc quyết đấu sinh tử giữa hai vị quyền thần hàng đầu triều đình ngay trong đêm nay. Điều đó sẽ phá vỡ thế cân bằng chính trị mong manh mà nàng đang cố gắng thiết lập để tự vệ.
Nàng mượn mưu lược *Mượn Thế Quyền Thần* để giữ mình tỉnh táo. Nàng khẽ nghiêng đầu tránh né ngón tay nóng bỏng của hắn, dùng giọng khàn trầm yếu ớt nói: "Tướng quân nghĩ nhiều rồi... Chỉ là tiểu chức bất cẩn bị ngã khi hái thuốc trong vườn dược cấm ban đêm mà thôi. Không có kẻ nào hành hạ tiểu chức cả."
"Ngươi gạt ta!" Hoắc Khanh Vũ gằn giọng, bàn tay hắn đột ngột trượt xuống, bóp chặt lấy bả vai trái sưng tấy của nàng.
"Ách..." Uyển không kìm được tiếng kêu đau đớn, gương mặt thanh tú trong tích tắc trắng bệch, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán.
Nhìn thấy nàng đau đớn đến mức run rẩy, Hoắc Khanh Vũ giật mình rụt tay lại. Đôi mắt hổ đỏ ngầu của hắn thoáng qua một tia xót xa và hối hận vô cớ. Hắn chưa bao giờ dịu dàng với bất kỳ ai, nhưng trước mặt tên tiểu thái y gầy gò này, hắn lại cảm thấy bản thân mình thô bạo và vụng về đến đáng ghét.
Hắn lùi lại một bước, ngồi xuống cạnh giường, giọng nói trầm xuống nhưng vẫn chứa đầy sự độc đoán: "Nằm yên đó. Bổn tướng đã ra lệnh phong tỏa toàn phủ. Đêm nay, bất kể là Hình bộ thượng thư hay Hoàng thái hậu ban chỉ dụ, cũng đừng hòng mang ngươi ra khỏi cái phòng này nửa bước."
Trong lúc Uyển đang cố gắng điều hòa nhịp thở và nén cơn đau bụng dưới, tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo tiếng giáp sắt va chạm rầm rập đột ngột vang lên từ phía cổng chính của Hoắc phủ. Tiếng quát tháo dẹp đường đầy uy thế của quan binh Hình bộ vọng vào tận sâu trong biệt viện.
Chu Đức Hải đã phái người đến đòi người.
Uyển khẽ nhíu mày. Nàng chống tay xuống đệm giường, cố gắng gượng dậy bước đến bên cửa sổ gỗ, khẽ hé mở một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Qua rặng trúc dày đặc dưới ánh trăng mờ ảo, nàng nhìn thấy một toán quan binh Hình bộ gồm hơn trăm người, tay cầm đuốc sáng rực, đang đứng đối diện với hàng rào Thiết vệ quân giáp bạc của Hoắc gia tại cổng phủ.
Dẫn đầu toán quan binh Hình bộ là một vị phó quan bộ Hình, gương mặt nghiêm nghị, tay cầm công văn đóng dấu đỏ chói của bộ Hình. Hắn lớn tiếng quát tháo:
"Hoắc tướng quân! Hạ quan phụng mệnh Hình bộ thượng thư Chu đại nhân, mang công văn bắt giữ tên tội phạm Thượng Quan Trạch vì tội hành hung và mưu hại đại thiếu gia Chu Ngọc! Yêu cầu tướng quân lập tức mở cổng phủ, giao nộp tội phạm để đưa về Hình bộ khảo tra! Nếu tướng quân kháng lệnh, chính là bao che tội phạm, chống đối luật pháp triều đình Đại Thịnh!"
Tiếng quát tháo vang dội cả một góc phố, khiến bầu không khí kinh thành Đại Thịnh ban đêm càng thêm phần ngột ngạt và căng thẳng.
Hoắc Khanh Vũ đứng dậy từ cạnh giường, gương mặt hắn vặn vẹo đầy sát khí đỏ ngực. Hắn không thèm nhìn Uyển, chỉ lạnh lùng thốt ra một câu: "Ở yên trong phòng. Nếu bổn tướng phát hiện ngươi lén lút bỏ trốn, ta sẽ bẻ gãy đôi chân của ngươi."
Hắn xoay người, sải những bước chân nặng nề chứa đầy sát ý bước ra ngoài phòng ngủ. Tiếng xích sắt giáp nặng va chạm giòn giã rợn người xa dần dọc theo hành lang gỗ.
Uyển đứng sau rèm trúc của cửa sổ, đôi mắt phượng trong trẻo nhắm chặt lại để tập trung thính giác thính chẩn (Thính Tâm bắt mạch). Nàng lắng nghe từng nhịp tim đập dồn dập của đám quan binh Hình bộ ngoài cổng phủ và nhịp đập kinh mạch thâm trầm, bá đạo chứa đầy sát khí của Hoắc Khanh Vũ đang bước tới.
Nàng đang phân tích cán cân quyền lực giữa hai thế lực quân đội và tư pháp triều đình. Chu Đức Hải nắm giữ Hình bộ, đại diện cho luật pháp chính thống của vương triều và là cánh tay đắc lực của Hoàng thái hậu Mã thị. Trong khi đó, Hoắc Khanh Vũ nắm giữ binh quyền biên ngoại, đại diện cho sức mạnh bạo lực thô mộc nhất. Cuộc va chạm này chính là cơ hội vàng để nàng thực hiện mưu lược *Mượn Thế Quyền Thần*, biến Hoắc phủ thành chiếc khiên bạo lực tốt nhất để che chở cho nàng trước sự truy sát tàn độc của Hình bộ.
Tại cổng chính Hoắc phủ, dưới ánh đuốc bập bùng chiếu rọi những gương mặt căng thẳng của hai bên binh sĩ.
Hoắc Khanh Vũ stride bước ra, tay phải đặt hờ trên chuôi thanh đại đao Phá Quân nặng năm mươi cân treo bên hông. Hắn đứng trên bậc thềm đá cao của cổng phủ, từ trên cao nhìn xuống vị phó quan Hình bộ bằng ánh mắt khinh bỉ cực hạn.
"Công văn Hình bộ?" Hoắc Khanh Vũ cười lạnh một tiếng, âm thanh trầm hùng vang dội xé rách màn đêm: "Chu Đức Hải là cái thá gì mà dám mang luật pháp ra để đè bổn tướng? Ở đây là Hoắc phủ! Toàn bộ khu vực này đang nằm dưới lệnh thiết quân luật tạm thời của quân đội biên ải phía Bắc để truy lùng gián điệp ngoại bang Bắc Địch!"
Vị phó quan Hình bộ tái mặt, cố lấy giọng cứng rắn: "Tướng quân nói đùa rồi! Thượng Quan Trạch chỉ là một tiểu thái y học đồ của Thái y viện, làm sao có thể liên quan đến gián điệp ngoại bang? Ngài cố tình ngụy tạo lý do để bao che cho kẻ đã bẻ gãy tay đại thiếu gia Chu Ngọc!"
"Bao che?" Hoắc Khanh Vũ bước xuống một bậc thềm, sát khí đỏ ngực bùng phát mạnh mẽ khiến con ngựa chiến của phó quan Hình bộ hoảng sợ hí vang, lùi lại vài bước. Hắn gằn từng chữ:
"Tên Chu Ngọc dâm đãng kia dám chặn đường sàm sỡ và mưu hại ngự y riêng của bổn tướng ngay trên phố đông. Bổn tướng chỉ bẻ gãy một cánh tay của hắn là đã nể mặt lão già Chu Đức Hải rồi! Nếu hắn còn dám bén mảng đến gần Thượng Quan thái y một lần nữa, bổn tướng sẽ tự tay chém đầu hắn treo trên cổng thành!"
Hắn đột ngột rút nhẹ thanh đại đao Phá Quân ra khỏi vỏ một tấc. Ánh sáng bạc lạnh lẽo từ lưỡi đao phản chiếu thẳng vào mắt tên phó quan, tỏa ra một luồng hàn khí lạnh buốt của kẻ đã tắm máu vạn người nơi biên ải.
"Cút!" Hoắc Khanh Vũ gầm lên: "Về bảo Chu Đức Hải dâng sớ đàn hạch bổn tướng trước triều đình ngày mai đi! Còn đêm nay, đứa nào dám bước qua vạch vôi cổng phủ này một bước, Thiết vệ quân sẽ lập tức chém đầu thị chúng!"
Hàng trăm binh sĩ Thiết vệ quân giáp bạc đồng loạt giậm mạnh giáo sắt xuống đất, phát ra tiếng động vang dội rợn người.
Trước uy thế quân sự áp đảo và sự điên cuồng bạo liệt của Đại tướng quân, tên phó quan Hình bộ run bắn người. Hắn biết Hoắc Khanh Vũ là kẻ điên rồ không coi hoàng quyền ra gì, nếu thực sự xung đột bùng nổ, đám quan binh Hình bộ yếu ớt này sẽ bị Thiết vệ quân tàn sát sạch sẽ trong vòng nửa khắc.
"Hoắc tướng quân... ngài... ngài hãy đợi đấy! Chu đại nhân tuyệt đối sẽ không bỏ qua chuyện này!" Tên phó quan hậm hực quát lớn một câu vớt vát thể diện, rồi vội vã thúc ngựa dẫn theo toán quan binh Hình bộ rút lui nhanh chóng vào bóng tối của con phố ngoại thành.
Thế trận giằng co quân sự tạm thời kết thúc với chiến thắng áp đảo thuộc về Hoắc gia.
Uyển đứng sau rèm trúc cửa sổ khẽ thở phào nhẹ nhõm. Nàng thu hồi thính giác chẩn mạch, cơ thể mệt mỏi đổ gục xuống chiếc ghế gỗ bên cạnh cửa sổ. Cơn sốt cao lại ập đến, khiến trán nàng nóng hổi, lồng ngực khó thở do đai bó ngực tơ tằm quấn chặt suốt cả ngày dài.
Nàng biết cuộc đối đầu này chỉ là khởi đầu cho một cơn bão chính trị lớn hơn nhiều. Chu Đức Hải chắc chắn sẽ cấu kết với Vương Bản Lập và dâng sớ lên Hoàng thái hậu Mã thị để đàn hạch tội danh bao che của Hoắc Khanh Vũ tại triều đình ngày mai. Nàng không thể thụ động chờ đợi cái chết.
Nàng cần phải tìm cách liên lạc với nha hoàn Mai Hương tại Thái y viện để bảo đảm an toàn cho nàng ấy, đồng thời tìm kiếm thêm các loại thảo dược ôn ấm để tự chữa trị chứng cung hàn kịch liệt của mình trước khi cơ thể sụp đổ hoàn toàn.
Nửa đêm, khi tiếng chuông hoàng thành báo canh ba vang lên u uất từ xa, sương mù dày đặc bao phủ khắp biệt viện phía Tây của Hoắc phủ. Cảnh vật chìm vào một màu xám xịt, lạnh lẽo.
Uyển khoác chiếc áo bào xám rộng thùng thình của y sĩ, lén lút bước ra khỏi phòng ngủ. Cơ thể nàng vẫn còn yếu ớt do cơn sốt chưa lui hoàn toàn, bước đi có phần loạng choạng nhưng vô cùng nhẹ nhàng, không phát ra tiếng động. Nàng di chuyển men theo bóng tối của những rặng trúc và hành lang gỗ, hướng về phía bức tường tây của Hoắc phủ—nơi có rặng trúc dày đặc che khuất tầm nhìn tuần tra.
Nàng định lén rời phủ ban đêm để tìm đến hiệu thuốc ngầm Tế Thế Đường mua thêm thuốc ngải diệp, tránh liên lụy sâu hơn đến Hoắc gia lúc này.
Tuy nhiên, khi nàng vừa tiến sát đến chân bức tường đá xám cao hơn trượng, chuẩn bị vận nội lực mỏng manh để leo qua, hai ngọn giáo sắt lạnh lẽo đột ngột lao ra từ bóng tối rậm rạp của rặng trúc, bắt chéo chặn đứng lối đi của nàng.
Hai binh sĩ Thiết vệ quân giáp bạc bước ra từ màn sương mù dày đặc. Gương mặt họ nghiêm nghị, lạnh lùng như tượng đá, tay cầm giáo sắt nặng trịch, sát khí nồng đậm tỏa ra áp chế kinh mạch của Uyển.
"Thượng Quan thái y! Xin dừng bước!" Một binh sĩ cất giọng khàn khàn, dứt khoát: "Tướng quân đã có lệnh thiết quân luật nghiêm ngặt. Đêm nay Hoắc phủ nội bất xuất, ngoại bất nhập. Ngài đang bị thương và sốt cao, xin mời lập tức quay lại phòng ngủ tịnh dưỡng để bảo toàn tính mạng. Nếu ngài cố tình kháng lệnh vượt tường, Thiết vệ quân buộc phải dùng bạo lực để cưỡng chế ngài quay lại!"
Uyển khẽ khựng lại giữa hư không. Đôi mắt phượng của nàng khẽ nheo lại dưới nón lá. Nàng cảm nhận được hai binh sĩ này đều mang tu vi võ học trung cấp, nội lực thâm trầm, không phải là đối thủ nàng có thể dùng Điểm Huyệt Tê Liệt cận chiến để khống chế nhanh chóng trong trạng thái cơ thể suy kiệt hiện tại.
Nàng đang bị giam lỏng hoàn toàn. Một chiếc lồng giam bằng vàng ròng do chính Đại tướng quân thiết lập dưới danh nghĩa "bảo vệ".
"Tiểu chức đã biết. Làm phiền hai vị đại ca." Uyển khẽ cúi đầu, dùng giọng khàn trầm yếu ớt đáp trả, rồi chậm rãi xoay người bước quay trở lại biệt viện phía Tây dưới sự giám sát chặt chẽ của hai cặp mắt binh sĩ.
Trong khi đó, ở thế giới bên ngoài bức tường đá xám cao lớn của Hoắc phủ.
Bóng tối bao trùm khắp các ngõ ngách u tối quanh phủ tướng quân. Ánh trăng lạnh lẽo, mờ ảo bị những đám mây đen dày đặc che khuất hoàn toàn, tạo ra một bầu không khí u ám rợn người.
Trên mái ngói xám xịt của một tòa lầu cao đối diện cổng sau Hoắc phủ, một bóng đen gầy gò đang ẩn mình hoàn hảo trong bộ y phục dạ hành màu xám tro, hòa mình vào bóng tối đêm đông Đại Thịnh.
Gương mặt hắn được che kín bởi lớp mặt nạ vải đen, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô hồn và vô cảm như mắt người chết—đó chính là Chu Cương, thủ lĩnh đội sát thủ bóng tối tinh nhuệ nhất của Hình bộ dưới trướng Chu Đức Hải.
Hắn đứng yên lặng như một bức tượng gỗ trong gió lạnh, đôi mắt sắc lạnh khóa chặt vào sơ đồ tuần tra của Thiết vệ quân dưới sân phủ. Sát khí thâm trầm tỏa ra từ người hắn chứng minh tu vi võ học đã đạt tới cảnh giới Khí Hải cảnh cực hạn.
Một tên sát thủ thuộc hạ từ bóng tối lách ra, quỳ một gối phía sau hắn, cung kính báo cáo bằng giọng nói cực nhỏ:
"Thủ lĩnh! Hoắc phủ đã bị phong tỏa hoàn toàn như một pháo đài sắt. Thiết vệ quân canh gác ba lớp nghiêm ngặt hằng đêm, cấm vệ quân tuần tra liên tục bốn góc tường thành. Nếu chúng ta dùng bạo lực đột kích công khai để bắt giữ Thượng Quan Trạch, e là sẽ khơi mào một trận chiến quân sự lớn với Thiết vệ quân, tổn thất lực lượng sát thủ của chúng ta vô cùng nặng nề."
Chu Cương khẽ nheo mắt phượng lạnh lùng dưới lớp mặt nạ vải đen. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc giếng nước sinh hoạt chính của Hoắc phủ nằm sát vách tường bếp phía Tây, ánh mắt hiện lên một sát cơ tột độ tàn nhẫn và xảo quyệt.
"Đột kích công khai chỉ dành cho lũ ngu ngốc." Chu Cương cất giọng khàn khàn rợn người: "Chu đại nhân yêu cầu đầu của Thượng Quan Trạch trước khi bình minh lên. Nếu Hoắc Khanh Vũ muốn dùng Thiết vệ quân để bảo vệ hắn, chúng ta sẽ dùng độc thuật để ép hắn phải tự mình bước ra ngoài."
Hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc hũ gốm nhỏ màu đen sẫm, tỏa ra làn khói xám nhạt độc hại cực nhẹ—đó chính là Đoạn Trường Thảo biến dị do Độc Cô Bá điều chế, một loại kịch độc chậm phát tác cực kỳ tinh vi, không màu không mùi và không thể phát hiện bằng trâm bạc thông thường.
"Chu Cương dẫn theo toán sát thủ tinh nhuệ âm thầm bao vây các ngả đường quanh Hoắc phủ, thiết lập một thiên la địa võng khép kín."
Hắn lạnh lùng ra lệnh cho thuộc hạ: "Rải độc tố này vào nguồn nước sinh hoạt chính của Hoắc phủ qua hệ thống giếng nước phía Tây ban đêm. Ta muốn xem, khi toàn bộ binh sĩ Thiết vệ quân của hắn bị trúng độc co giật, tên tiểu thái y Thượng Quan Trạch kia có dám trốn tránh mãi trong cái mai rùa của mình hay không!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!