Sàm Sỡ Ngoại Thành - Cánh Tay Bị Bẻ Gãy
Sương mù buổi sớm bao phủ khắp các mái ngói xám xịt của Thái y viện hoàng gia, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của những ngày cuối đông Đại Thịnh.
Bên trong tẩm xá học đồ chật hẹp, Thượng Quan Uyển đang nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, toàn thân nóng hầm hập do cơn sốt nhẹ hành hạ. Trận ngâm mình dưới nước hồ đóng băng của Hồ Thanh Tâm đêm qua trong kỳ thiên quý đã khiến hàn khí xâm nhập sâu vào lục phủ ngũ tạng, gây ra chứng cung hàn kịch liệt. Mỗi một nhịp thở của nàng lúc này đều mang theo sự đau đớn âm ỉ từ vùng bụng dưới, khớp vai trái vừa tự nắn lại cũng truyền đến những cơn nhức nhối thấu xương.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Tiếng đập cửa thô bạo đột ngột vang lên, chấn động cả dãy hành lang gỗ. Giọng nói eo éo, đầy vẻ hống hách của Ngô phán quan truyền vào qua khe cửa: "Mở cửa! Cấm vệ quân lục soát tẩm xá học đồ! Đêm qua phát hiện có vết máu lạ mang mùi thảo dược xuất hiện trong cung. Viện phán Vương Bản Lập nghi ngờ có kẻ giả mạo thân phận lén lút hành sự tà thuật hại người. Toàn bộ học đồ Thái y viện lập tức bước ra sân để kiểm tra thể chất định kỳ ngay lập tức! Kẻ nào kháng lệnh sẽ bị chém đầu tại chỗ!"
Mai Hương đứng ở góc phòng, gương mặt cắt không còn một giọt máu, đôi bàn tay run rẩy suýt làm rơi chén thuốc nóng đang bưng trên tay. Nàng nhìn về phía Uyển, đôi mắt tràn đầy sự hoảng loạn cầu cứu.
Uyển nhắm nghiền mắt phượng, hít sâu một hơi để nén cơn đau thắt lồng ngực do chiếc đai bó ngực tơ tằm đang quấn chặt dưới lớp quan phục. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc này, nàng biết mình tuyệt đối không thể ra sân để y nữ nội đình kiểm tra cơ thể. Vết bầm tím sẫm do bàn tay bóp chặt của Tiêu Vô Kỵ trên cổ họng nàng vẫn chưa tan, và chiếc đai bó ngực ướt sũng nước hồ tuyết kia sẽ ngay lập tức tố cáo thân phận nữ nhi của nàng.
"Mai Hương, mở cửa." Uyển cất giọng khàn trầm, yếu ớt dưới tác dụng của Bột biến giọng Khàn Sa.
Khi cánh cửa gỗ vừa mở ra, Ngô phán quan hầm hầm dẫn theo bốn cấm vệ quân tuốt kiếm xông vào. Nhìn thấy Uyển đang nằm tiều tụy trên giường, hắn cười lạnh một tiếng, vẫy tay ra lệnh: "Lôi tên Thượng Quan Trạch này ra sân! Hắn chính là kẻ khả nghi nhất!"
"Chậm đã."
Uyển không hề hoảng loạn. Nàng điềm tĩnh gượng dậy, từ trong tay áo rộng thùng thình lướt ra một mảnh kim loại đen bóng, tỏa ra luồng hàn khí lạnh lẽo dưới ánh nắng nhạt màu.
Lệnh bài Nhiếp chính vương sắt đen!
Chiếc lệnh bài khắc hình rồng một sừng biểu trưng cho ý chí tối cao của Tiêu Vô Kỵ phản chiếu thẳng vào mắt Ngô phán quan. Bước chân của hắn lập tức khựng lại giữa hư không, gương mặt nhọn hoắt như chuột trong tích tắc chuyển từ hống hách sang trắng bệch.
"Ngô phán quan..." Uyển chậm rãi cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng sự đe dọa lạnh lùng: "Đêm qua ta vừa chẩn trị mạch tim cho Nhiếp chính vương tại vương phủ, nhận được lệnh bài đặc xá này. Ngài muốn lục soát người ta, có phải là muốn tra hỏi về tình trạng sức khỏe và bí mật phòng quy của Vương gia? Nếu ngài có gan, cứ việc lột y phục của ta ra kiểm tra. Nhưng ta e rằng, cái đầu trên cổ ngài sẽ không kịp nhìn thấy bình minh ngày mai đâu."
Ngô phán quan run bắn người, mồ hôi hột chảy dài trên trán. Hắn biết rõ tính khí tàn bạo, khát máu của Tiêu Vô Kỵ—kẻ nào dám tò mò về chuyện riêng của vương phủ đều bị phân thây cho chó ăn. Dù có Vương Bản Lập chống lưng, hắn cũng không dám đánh cược mạng sống của mình.
"Thượng... Thượng Quan thái y nói đùa rồi." Ngô phán quan gượng cười xộc xệch, vội vã chắp tay lùi lại: "Hóa ra ngài đang làm mật vụ cho Vương gia. Là hạ quan có mắt không tròng. Rút quân! Đi lục soát phòng khác!"
Khi đám cấm vệ quân vừa rút đi, Uyển đổ gục xuống giường tre, hơi thở dốc dập dồn. Nàng biết cuộc lục soát này chỉ là tạm thời bị đẩy lui. Cơ thể nàng lúc này đang bị cung hàn tàn phá dữ dội, nếu không lập tức dùng các loại thảo dược ôn ấm như quế chi Tây Vực và ngải diệp thượng hạng để sưởi ấm kinh mạch, cơn sốt sẽ thiêu rụi nội lực Thông Mạch vừa đột phá của nàng. Nhưng những loại dược liệu này trong Thái y viện đều bị kiểm kê nghiêm ngặt hằng ngày, một học đồ giả nam nhi như nàng nếu xin cấp phát thuốc điều trị cung hàn của nữ tử sẽ ngay lập tức khơi dậy sự nghi ngờ của Vương Bản Lập.
Nàng buộc phải lén xuất cung ra ngoại thành.
Mượn danh nghĩa ra ngoài thu mua thảo dược thông thường cho Thự dược phòng, Uyển khoác lên mình bộ y phục vải thô màu xanh nhạt gọn gàng của một tiểu y sĩ nghèo, đội chiếc nón lá sụp xuống che khuất nửa gương mặt nhợt nhạt. Nàng di chuyển nhanh chóng qua các ngõ ngách kinh thành Đại Thịnh, tìm đến Tế Thế Đường—một hiệu thuốc ngầm chợ đen nằm sâu trong khu phố nghèo ngoại thành.
Nơi đây nồng nặc mùi ẩm mốc pha lẫn mùi máu khô và hàng trăm loại thảo dược cấm kỵ. Sau khi dùng vài mảnh bạc vụn mua được số ngải diệp và quế chi thượng hạng từ tay gã chưởng quầy chợ đen gian xảo, Uyển ôm chặt gói giấy thuốc trước ngực, nhanh chóng bước ra ngoài phố để trở về cung trước giờ giới nghiêm.
Đường phố ngoại thành Đại Thịnh ban ngày vô cùng hỗn loạn, dòng người chen chúc ngược xuôi giữa tiếng rao bán của các tiểu thương. Đầu óc Uyển choáng váng do cơn sốt chưa lui, bước đi có phần loạng choạng. Nàng phải dùng một tay tự đè chặt vào bả vai trái đau nhức để giữ thăng bằng.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập kèm theo tiếng chửi bới thô lỗ vang lên từ phía sau. Một chiếc xe ngựa lộng lẫy nhưng xộc xệch, mang theo mùi rượu nồng nặc, thô bạo lao thẳng vào đám đông, khiến người dân hoảng loạn né dạt sang hai bên đường.
Chiếc xe ngựa đột ngột dừng lại ngay trước mặt Uyển, chặn đứng lối đi của nàng.
Một gã thanh niên trẻ tuổi bước xuống xe. Hắn mặc y phục lụa là gấm vóc sang trọng nhưng xộc xệch, thắt lưng ngọc trễ xuống, gương mặt bủng rủng, tái mét do tửu sắc quá độ. Đôi mắt lờ đờ, dâm đãng của hắn quét qua đám đông rồi dừng lại, khóa chặt vào vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai của Uyển.
Đó chính là Chu Ngọc, con trai cả của Hình bộ thượng thư Chu Đức Hải, kẻ ác bá khét tiếng hoành hành bá đạo ngoài kinh thành.
"Ồ..." Chu Ngọc nấc lên một tiếng đầy mùi rượu, nhếch môi cười dâm đãng: "Tiểu thư sinh này từ đâu tới? Trông thật thanh tú, da dẻ tuy có chút ngăm đen nhưng đường nét lại mềm mại, đi đứng uyển chuyển như nữ nhân thế này?"
Hắn bước sấn tới, bốn tên gia nhân vạm vỡ đi sau lập tức bao vây chặt chẽ xung quanh Uyển, chặn đứng mọi đường lui của nàng.
Uyển khẽ nhíu mày, nén cơn đau thắt ở bụng dưới, cố ý dùng giọng khàn trầm lạnh lùng đáp trả: "Tránh ra. Ta là người của Thái y viện, đang đi làm công vụ triều đình."
"Thái y viện? Ha ha ha!" Chu Ngọc cười lớn đầy khinh bỉ, đám gia nhân cũng cười hùa theo một cách thô bỉ. Hắn tiến sát lại gần, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mũi Uyển: "Một tên tiểu dược đồng rách rưới mà cũng dám mang Thái y viện ra để dọa bổn thiếu gia? Ngươi có biết cha ta là ai không? Hình bộ thượng thư Chu Đức Hải! Cả cái Thái y viện của ngươi hằng năm còn phải bò rạp dưới chân Hình bộ để xin ngân sách đấy!"
Dứt lời, hắn thô bạo vươn bàn tay to béo ra, nắm chặt lấy cổ tay mảnh mai của Uyển.
"Ách!"
Cổ tay bị bóp mạnh, lực kéo thô bạo của hắn lập tức tác động đến khớp vai trái đang bị chấn thương của Uyển, khiến nàng đau nhói đến mức rỉ mồ hôi lạnh, cơ thể loạng choạng suýt ngã vào lòng hắn.
Sự yếu ớt và hương thơm thảo dược ngải cứu thanh khiết tự nhiên tỏa ra từ người nàng càng kích thích thú tính của gã ác bá say rượu. Chu Ngọc cười híp mắt đầy dâm đãng, bàn tay dơ bẩn của hắn bắt đầu vươn lên, luồn vào bên trong lớp áo cyan nhạt của nàng, cố tình sờ nắn vào vùng ngực phẳng hòng trêu chọc sự gầy gò của nàng: "Để bổn thiếu gia xem lồng ngực phẳng lỳ của tiểu thư sinh này có bao nhiêu miếng thịt, sao lại mềm mại như da thịt nữ tử thế này..."
Bàn tay thô bạo của hắn chạm mạnh vào lớp lụa quấn chặt của chiếc đai bó ngực tơ tằm dưới lớp y phục.
Sát ý trong mắt Uyển bùng lên như băng tuyết ngàn năm. Ngón trỏ tay phải của nàng khẽ gập lại dưới tay áo rộng. Mũi kim độc móng tay chứa kịch độc Tử Anh Hoa đã sẵn sàng bật ra ngoài. Chỉ cần một vết xước nhẹ vào cổ họng tên ác bá này, hắn sẽ chết trong vòng ba nhịp thở vì hoại tử nội tạng.
Nhưng đúng lúc nàng chuẩn bị ra tay, đôi tai nhạy bén của nàng (Thông Mạch chẩn đoán) chợt nghe thấy tiếng móng ngựa dồn dập, nặng nề chấn động mặt đất từ phía đầu phố. Tiếng giáp sắt va chạm giòn giã và tiếng hô dẹp đường đầy uy thế của Hoắc gia Thiết vệ quân vang lên.
Hoắc Khanh Vũ đang dẫn quân đi tuần phía sau!
Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, các bánh răng mưu lược trong đầu Uyển lập tức xoay chuyển dữ dội.
Mưu lược *Mượn Thế Quyền Thần* và *Ly Gián Quyền Thần* lập tức được nàng kích hoạt. Nếu nàng giết Chu Ngọc ở đây bằng kim độc, nàng sẽ trở thành tội phạm bị Hình bộ truy nã toàn quốc, thân phận giả nam sẽ bị lột trần và kế hoạch phục thù cho gia tộc sẽ sụp đổ hoàn toàn. Nhưng nếu nàng để Hoắc Khanh Vũ nhìn thấy cảnh này...
Đại tướng quân kiêu dũng, dũng mãnh, người đang bị bạo tẩu kinh mạch sát khí hành hạ hằng đêm và bắt đầu nảy sinh sự phụ thuộc sinh lý cực đoan vào mùi hương ngải cứu của nàng, tuyệt đối sẽ không dung thứ cho bất kỳ kẻ nào dám làm nhục "ngự y riêng" của hắn. Hơn nữa, điều này sẽ khơi mào cuộc xung đột chính trị trực tiếp giữa thế lực quân đội biên ải của Hoắc gia và tư pháp Hình bộ của Chu gia, khiến chúng tàn sát lẫn nhau, giảm bớt áp lực giám sát lên nàng tại Thái y viện.
Nàng quyết định đánh cược mạng sống của mình.
Uyển lén thu hồi mũi kim độc móng tay. Nàng giả vờ kiệt sức, phát ra một tiếng kêu đau đớn nghẹn ngào, gương mặt nhợt nhạt đẫm mồ hôi lạnh khẽ nghiêng đi dưới nón lá, cố ý để lộ vết bầm tím sẫm do Tiêu Vô Kỵ để lại trên cổ họng mảnh mai của mình dưới ánh nắng.
Chu Ngọc nhìn thấy vết bầm tím trên cổ nàng, mắt sáng lên đầy thú tính lệch lạc: "Ồ... trên cổ đã có vết bầm rồi sao? Hóa ra là một con chim non đã bị kẻ khác chơi đùa qua. Để bổn thiếu gia đưa ngươi về phủ dạy dỗ lại!"
Hắn thô bạo bóp chặt lấy bả vai trái rách da của nàng, kéo mạnh nàng về phía chiếc kiệu xe.
"Cút ngay!"
Một tiếng gầm như sấm mùa xuân đột ngột nổ tung từ đầu phố, chấn động đến mức làm rung chuyển cả những hàng quán xung quanh.
Một con hắc mã khổng lồ cao lớn như một ngọn núi nhỏ lao tới như một cơn lốc đen, thô bạo hất văng hai tên cấm vệ quân đang đứng ngoài rìa. Hoắc Khanh Vũ, khoác trên mình bộ giáp sắt nặng màu bạc tỏa ra sát khí đỏ ngầu của cơn bạo tẩu kinh mạch chưa dập tắt hoàn toàn, nhảy vọt xuống ngựa trước khi chiến mã kịp dừng hẳn.
Hắn nhìn thấy gì?
Vị tiểu thái y gầy gò, người duy nhất mang mùi hương thảo dược thanh khiết có thể xoa dịu kinh mạch bạo tẩu thú tính của hắn hằng đêm, lúc này đang bị một tên ác bá say xỉn bóp chặt bả vai trái bị thương, lồng ngực nhỏ bé bị ép sát, gương mặt nhợt nhạt đẫm nước mắt và mồ hôi lạnh vì đau đớn. Trên cổ họng trắng ngần của nàng còn hiện rõ vết bầm tím sẫm chướng mắt.
Sự chiếm hữu dã thú trong lòng chiến thần bùng nổ dữ dội như núi lửa phun trào.
"Chu Ngọc! Ngươi chán sống rồi sao?"
Hoắc Khanh Vũ lướt tới nhanh như một bóng ma bạc. Bàn tay to lớn, gân guốc như gọng kìm sắt của hắn chộp thẳng lấy cổ tay phải của Chu Ngọc—bàn tay dơ bẩn đang chạm vào ngực Uyển.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt vỡ vụn giòn giã vang lên ghê rợn giữa không gian im lặng tờ mờ của con phố.
Chu Ngọc thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ khuôn mặt hung thần của người tới, toàn bộ xương cổ tay và cẳng tay phải của hắn đã bị lực bóp kinh hoàng của Hoắc Khanh Vũ nghiền nát hoàn toàn thành những mảnh vụn cắm vào thịt.
"A!!! Tay ta! Tay ta nát rồi! Cha ơi cứu con!" Chu Ngọc hét lên thảm thiết, tiếng thét rách cả cổ họng, gục xuống vũng bùn đất, toàn thân co giật dữ dội vì cơn đau đớn tột độ truyền về đại não.
Bốn tên gia nhân của Chu gia kinh hoàng trước sự xuất hiện của Đại tướng quân, nhưng cậy thế Hình bộ, chúng lập tức tuốt kiếm xông lên: "Hoắc tướng quân! Đây là đại thiếu gia của Hình bộ thượng thư! Ngài dám..."
Hoắc Khanh Vũ không thèm rút thanh đại đao Phá Quân treo bên hông. Hắn chỉ lạnh lùng vung chiếc roi ngựa làm từ da trâu rừng khảm bạc trong tay trái.
"Chát! Chát! Vút!"
Mỗi một phát roi vung ra mang theo kình khí Thiết Cốt cảnh bá đạo, chém rách giáp nhẹ của đám gia nhân, đánh gãy kiếm thép, khiến chúng hộc máu bay xa vài trượng, nằm rên rỉ trên mặt đất với những vết rách sâu hoắm rỉ máu.
"Hình bộ thượng thư?" Hoắc Khanh Vũ cười lạnh, đôi mắt đỏ ngầu sát khí quét qua Chu Ngọc đang ôm cánh tay nát bét khóc lóc thảm thiết dưới đất. Giọng hắn trầm hùng, vang dội chứa đựng uy thế của kẻ bước ra từ vũng máu chiến trường biên ngoại: "Ngay cả Chu Đức Hải đứng đây, bổn tướng quân cũng sẽ chém đầu hắn nếu hắn dám chạm vào một sợi tóc của người bổn tướng quân bảo hộ! Cút về bảo cha ngươi đến phủ Đại tướng quân mà đòi người!"
Hắn quay sang nhìn Uyển. Thấy nàng run rẩy vì sốt cao, bả vai trái rỉ máu thấm đỏ một mảng áo cyan nhạt, lòng hắn dâng lên một nỗi xót xa và tức giận vô cớ. Không để nàng kịp phản ứng, Hoắc Khanh Vũ vươn cánh tay vạm vỡ bế thốc thân hình gầy gò của nàng lên bằng một tay, ép sát nàng vào lớp giáp sắt lạnh lẽo của mình.
Mùi hương ngải cứu thanh khiết tỏa ra từ cơ thể nàng lập tức xoa dịu dòng sát khí bạo tẩu đang cuộn trào trong kinh mạch hắn, mang lại cảm giác dễ chịu chưa từng có.
"Yếu ớt thế này, còn dám lén lút chạy ra ngoài để kẻ khác sàm sỡ?" Hoắc Khanh Vũ gằn giọng đầy chiếm hữu, nhưng động tác đặt nàng lên yên ngựa lại vô cùng cẩn thận để tránh chạm vào vết thương của nàng.
Hắn nhảy lên ngựa, vòng tay to lớn ôm chặt lấy eo nàng từ phía sau, thúc ngựa phi thẳng về Hoắc phủ, bỏ lại con phố hỗn loạn và tiếng gào khóc của Chu Ngọc.
Trong khi đó, tại phủ Thượng thư bộ Hình.
Chu Đức Hải nhìn con trai cả Chu Ngọc đang nằm trên giường bệnh, cánh tay phải đã bị phế hoàn toàn, xương cốt nát bét không thể nối lại, gương mặt vuông chữ điền của hắn vặn vẹo đầy vẻ hung tợn.
"Rầm!"
Chu Đức Hải đập nát chiếc bàn gỗ mun quý hiếm, sát khí nồng đậm tỏa ra đóng băng cả phòng khách: "Hoắc Khanh Vũ! Ngươi cậy có mười vạn thiết kỵ binh biên ải mà dám bẻ gãy tay con trai ta vì một tên tiểu thái y rách rưới?"
Hắn quay sang bóng tối phía sau rèm che, nơi thủ lĩnh sát thủ Chu Cương đang quỳ phục:
"Chu Cương! Truyền lệnh của ta. Huy động toàn bộ sát thủ bóng tối. Ta muốn cái đầu của tên 'Thượng Quan Trạch' đó phải được treo trên cổng thành Đại Thịnh trước khi bình minh lên! Bất kể Hoắc phủ hay Nhiếp chính vương phủ bảo vệ hắn, giết không tha!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!