Lời Thề Dưới Phế Tích - Thân Phận Mượn Tạm
Mưa đêm kinh kỳ lạnh buốt như trâm bạc, rào rạt trút xuống những bức tường thành xám xịt của hoàng cung Đại Thịnh, rồi loang loãng chảy vào đống tro tàn hoang phế phía Đông thành. Nơi đây, năm năm trước, từng là phủ đệ của Thượng Quan y gia lừng lẫy. Giờ đây, tất cả chỉ còn là một phế tích hoang tàn, những cột đá đen kịt vì lửa cháy đứng trơ trọi giữa làn sương mù ẩm ướt, cỏ dại mọc um tùm chen chúc trên những thềm gạch vỡ.
Một bóng dáng mảnh mai khoác áo tơi rách đứng lặng im trong bóng tối của gian từ đường đổ nát. Thượng Quan Uyển khẽ kéo sụp chiếc nón lá, đôi mắt phượng trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng tuyết nhìn trân trân vào khoảng đất trống nơi từng đặt bài vị tổ tiên. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên nón lá không thể lấn át được tiếng gầm thét oán hận trong lòng nàng. Năm năm trước, chính tại nơi này, phụ thân nàng – cựu Ngự y thủ lĩnh Thượng Quan Kính – đã bị gán cho tội danh đầu độc tiên hoàng và bị ép phải tự sát bằng một chung rượu độc ngay trước mắt nàng. Gia tộc sụp đổ chỉ trong một đêm, dòng máu y học tôn nghiêm bị dẫm đạp dưới gót giày của những kẻ quyền thần.
"Phụ thân..." Uyển khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng một quyết tâm sắt đá. "Nửa cuốn ngự y thủ bản bị mất tích, oan khuất của gia tộc chưa được rửa sạch, con tuyệt đối không thể gục ngã."
Nỗi đau chưa nguôi, định mệnh lại giáng thêm một đòn chí mạng. Chỉ vài tuần trước, người anh trai sinh đôi của nàng, Thượng Quan Trạch, người mang theo hy vọng duy nhất để danh chính ngôn thuận tham gia kỳ thi Thái y viện nhằm phục hưng gia tộc, đã qua đời vì bệnh phổi mãn tính trở nặng. Trước khi nhắm mắt, Trạch đã nắm chặt tay nàng, hơi thở yếu ớt: "Uyển nhi... cơ thể anh tàn phế... không gánh vác nổi gia tộc... Em phải sống... hãy dùng danh nghĩa của anh... nhập cung..."
Để cứu mẫu thân Diệp Tuyên đang lâm bệnh nặng, suy kiệt cả thể xác lẫn tâm hồn tại vùng biên ải phía Bắc xa xôi dưới sự truy quét âm thầm của kẻ thù, Uyển không còn đường lui. Nàng phải thi đỗ vào Thái y viện. Nhưng triều đình Đại Thịnh có luật lệ nghiêm khắc: nữ nhi hành y hoặc tham gia triều chính là tội chu di cửu tộc. Muốn nhập cung, nàng phải vứt bỏ thân phận nữ tử, sống dưới lớp mặt nạ của người anh trai đã khuất.
Trở về căn phòng trọ chật hẹp, ngập tràn mùi thảo dược ẩm mốc ở ngoại ô kinh thành, nha hoàn trung thành Mai Hương đang sốt ruột đứng ngồi không yên. Nhìn thấy Uyển trở về trong bộ dạng ướt sũng, Mai Hương vội vàng khép chặt cửa phòng, giọng lo lắng: "Tiểu thư, người lại đến phế tích sao? Bên ngoài cấm vệ quân tuần tra gắt gao lắm, ngộ nhỡ..."
"Hương nhi, chuẩn bị đi. Sáng mai kỳ thi sẽ bắt đầu." Uyển lạnh lùng ngắt lời, cởi bỏ chiếc áo tơi sũng nước, lộ ra thân hình gầy gò nhưng dẻo dai dưới lớp y phục thô sơ.
Mai Hương cắn môi, nước mắt chực trào, nhưng vẫn cúi đầu đi đến góc phòng lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Đây là nơi chứa đựng những công cụ giúp Uyển thực hiện Nhật Thường Giả Nam Thuật – một quy trình ngụy trang đầy đau đớn thể xác.
"Tiểu thư... người thực sự muốn dùng thứ này sao?" Mai Hương run rẩy nâng dải lụa Đai bó ngực tơ tằm cực mỏng nhưng bền chắc lên.
"Quấn chặt vào." Uyển nhắm mắt, đứng thẳng người.
Mai Hương vòng dải lụa quanh ngực Uyển, dùng hết sức lực kéo mạnh. Lồng ngực Uyển thắt lại, xương sườn nhói đau như muốn gãy vụn, dưỡng khí trong phổi bị ép ra ngoài sạch trơn. Nàng bặm chặt môi đến mức rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Dải lụa tơ tằm quấn chặt nhiều vòng, khóa chặt bằng những móc cài ẩn, san phẳng hoàn toàn những đường cong mềm mại của nữ nhi, biến nàng thành một thiếu niên thư sinh gầy gò, phẳng lỳ. Từng nhịp thở trở nên ngắn ngủi và đau đớn, những vệt lằn đỏ rực bắt đầu hằn sâu vào làn da trắng nõn của nàng.
Tiếp theo, Mai Hương lấy ra một lọ gốm nhỏ chứa Bột biến giọng Khàn Sa – loại thảo dược ngụy trang giọng nói do biểu tỷ Diệp Linh Chi đặc chế. Uyển không do dự đổ một thìa bột vào chén nước ấm, dòng chất lỏng màu xám tro tỏa ra mùi hăng hắc dâng lên.
Nàng ngửa cổ uống cạn. Chất thuốc vừa trôi xuống cổ họng liền bùng phát thành một luồng hỏa thiêu tàn khốc. Uyển khuỵu gối xuống đất, hai tay bóp chặt lấy cổ cổ họng, gương mặt đỏ bừng vì đau đớn dồn nén. Dây thanh quản co thắt dữ dội, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt. Đúng lúc độc tính của bột biến giọng định tàn phá cổ họng nàng vĩnh viễn, dòng máu Kháng Độc Thể bẩm sinh trong người Uyển bắt đầu cuộn trào. Một luồng sáng hồng nhạt vô hình chạy dọc theo các mạch máu dưới da, tự động phân hủy và trung hòa phần lớn độc tố kịch độc, chỉ giữ lại hiệu quả co thắt dây thanh quản cần thiết.
Sau một khắc chịu đựng đau đớn tột cùng, Uyển từ từ đứng dậy, khẽ ho khan một tiếng. Khi nàng cất lời, giọng nói trong trẻo của thiếu nữ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một giọng nam trầm thấp, khàn khàn đầy mệt mỏi: "Được rồi. Giọng nói này... rất giống ca ca."
Mai Hương nhìn tiểu thư của mình với ánh mắt vừa kính sợ vừa đau lòng. Lớp phấn dịch dung ngăm đen được bôi đều lên mặt và cổ Uyển, che giấu làn da mịn màng, hoàn thiện lớp ngụy trang hoàn hảo của thiếu niên Thượng Quan Trạch.
Sáng hôm sau, sương mù dày đặc bao phủ kinh thành Đại Thịnh. Uyển khoác lên mình bộ quan phục học đồ màu xám tro rộng thùng thình, dắt bên hông chiếc Ngọc bài Thái y viện giả mang tên Thượng Quan Trạch. Dưới bắp đùi nàng, Bao da thú cũ kỹ chứa Bộ kim bạc Thượng Quan gia được buộc chặt chẽ.
Khi tiến sát đến cổng trường thi bộ Lễ, không khí thâm nghiêm và sát khí của binh lính cấm vệ quân khiến các thí sinh xung quanh đều run rẩy. Hàng dài học sĩ đứng xếp hàng chờ kiểm tra thể chất nghiêm ngặt. Phía trước chốt chặn, một toán cấm vệ quân ngự tiền mặc giáp sắt đen đang cầm thước đo gỗ nặng nề, thô bạo lục soát từng người.
"Đứng lại!" Một tên lính canh vạm vỡ chặn đường Uyển, đôi mắt sắc bén quét qua vóc dáng nhỏ nhắn, gầy gò của nàng. "Tên gì? Tại sao trông gầy gò, mặt mày xám ngoét thế kia? Có phải là nữ nhân giả trang lẻn vào không?"
Sát cơ trỗi dậy trong tích tắc. Uyển giữ vẻ mặt bình thản, cúi đầu dâng lên ngọc bài, cất giọng khàn trầm đặc trưng nhờ bột biến giọng: "Hồi đại nhân, tiểu nhân là Thượng Quan Trạch, từ nhỏ mang bệnh phổi kinh niên, khí huyết suy nhược nên vóc dáng có phần thấp bé."
Tên lính canh nhướng mày hoài nghi, gõ mạnh chiếc thước đo gỗ lên vai nàng: "Bệnh phổi? Để ta kiểm tra khung xương vai. Nữ nhân dù có bó ngực thế nào, khớp vai và cổ cũng hẹp hơn nam nhi rất nhiều."
Hắn giơ thước đo gỗ áp sát vào hai bả vai Uyển. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Uyển biết nếu thước đo hạ xuống đúng vị trí, tỷ lệ khung xương nhỏ của nàng chắc chắn sẽ tố cáo thân phận nữ nhi. Nàng thầm vận nội khí bẩm sinh, áp dụng kỹ thuật thu cốt tự bẻ lệch nhẹ hai khớp vai ra phía sau. Một tiếng "khục" nhỏ vang lên dưới lớp áo rộng, đau đớn thấu xương tủy khiến trán nàng rỉ mồ hôi hột, nhưng hai bả vai nàng lập tức nhô rộng ra ngoài một tấc, đánh lừa hoàn toàn thước đo gỗ của lính canh.
"Khung xương vai quả thực là nam nhi, nhưng sao người lại run rẩy thế kia?" Tên lính canh vẫn chưa chịu buông tha, thô bạo giật lấy chiếc túi vải đựng hành lý cá nhân của nàng để lục soát. Hắn thọc tay vào sâu bên trong, ngón tay thô ráp sắp chạm vào Bao da thú chứa bộ kim bạc gia truyền có khắc gia huy họ Thượng Quan.
Nếu bộ kim bạc bị phát hiện, thân phận truyền nhân của tội thần Thượng Quan Kính sẽ bị phanh phui ngay tại chỗ.
Uyển lập tức quan sát thần sắc của tên lính canh. Đôi mắt thấu thị kinh mạch vừa đột phá nhẹ của nàng nhìn thấy dòng khí huyết quanh cổ tay hắn nổi gân xanh bất thường, ấn đường sạm đen. Nàng nhanh trí cất lời chen ngang: "Đại nhân, ngài có phải dạo gần đây thường xuyên đau nhói lồng ngực vào giờ Tý, bắp tay phải tê liệt mỗi khi vận kình?"
Tên lính canh khựng tay lại, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng nhìn Uyển: "Ngươi... sao ngươi biết?"
"Tiểu nhân tuy bất tài, nhưng nhìn ra kinh mạch cổ tay ngài đang bị tắc nghẽn nghiêm trọng do sát khí tích tụ. Nếu ngài tiếp tục dùng lực mạnh gác cổng thế này, trong vòng ba ngày tới, cánh tay phải của ngài sẽ bị liệt hoàn toàn." Uyển điềm tĩnh giải thích, giọng nói trầm khàn đầy vẻ huyền bí của bậc danh y.
Tên lính canh sợ hãi rụt tay ra khỏi túi hành lý của nàng, run rẩy nắm lấy cổ tay mình: "Thần y... có cách nào cứu vãn không?"
"Sau khi tiểu nhân thi xong, sẽ tặng ngài một phương thuốc thông kinh mạch." Uyển khẽ mỉm cười nhạt, lấy lại chiếc túi vải khép chặt.
"Được, được! Mau vào đi!" Tên lính canh vội vàng vẫy tay cho nàng đi qua, không thèm kiểm tra kỹ lưỡng hành lý nữa. Uyển thở phào nhẹ nhõm, bước nhanh qua chốt chặn cổng thành trong gang tấc.
Tuy nhiên, đứng ở phía sau chốt chặn, một gã chấp sự của bộ Lễ đang cầm sổ tay ghi chép, đôi mắt ti hí lạnh lùng nhìn chằm chằm vào bóng lưng gầy gò của nàng. Hắn lén lút ghi lại cái tên "Thượng Quan Trạch" vào một danh sách theo dõi đặc biệt dành cho những thí sinh có hành vi khả nghi.
Bước vào sân trường thi lộng gió, Uyển ngước nhìn những dãy bàn thi nghiêm trang dưới bầu trời u ám. Nàng biết, cửa ải đầu tiên đã vượt qua, nhưng phía trước nàng là một cạm bẫy thực hành nan y cực kỳ tàn độc do Tống chấp sự – kẻ nhận hối lộ của kẻ thù Vương Bản Lập – đã chuẩn bị sẵn để dập tắt mạng sống của nàng vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!