Nhạc nềnWuxia3

Bản đồ đáy hũ, dấn bước Kiếm Trũng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài khe núi sườn nam núi Hành Sơn, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt dội thẳng vào những tán lá thông già xơ xác. Đêm đông đã bước vào canh tư, thời khắc mà bóng tối đặc quánh nhất và cũng là lúc lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái bắt đầu mỏi mệt sau một đêm dài canh gác.


Dưới chân cầu đá Bản Thạch, dòng nước lũ của sông Hành Giang vẫn cuộn chảy dữ dội, tung bọt trắng xóa gầm rú như một con mãnh thú. Lục Hàn Thần và Đường Phong lặng lẽ di chuyển dọc theo mép nước đóng băng, thân ảnh họ gầy guộc, chìm lấp hoàn toàn vào màn sương mù ẩm ướt của bến đò Hành Giang. Hàn Thần bước từng bước nặng nề, tay trái giữ chặt dải băng vải thô quấn vai để cố định vết thương rách gân vai phải đang nhói đau buốt xương. Vai trái anh tê dại nhẹ do độc phi đao của Quỷ Ảnh vẫn chưa được thanh lọc hoàn toàn, nhưng ánh mắt anh dưới lớp nhọ nồi ngụy trang vẫn trầm tĩnh và lạnh lùng như tro tàn.


"Hàn Thần, lính tuần Hành Sơn đang siết chặt vòng phong tỏa quanh lò gạch hoang dột nát," Đường Phong khẽ thì thầm, giọng nói mảnh như tiếng gió rít qua kẽ trúc. Thanh nhuyễn kiếm mỏng giấu trong thắt lưng da của gã khẽ ngân lên một tiếng rất khẽ khi gã lướt người tránh một dải tuyết lún. "Quỷ Ảnh bị giết sẽ đánh động đến Chấp sự Tả Khâu Diệp ngay khi trời sáng. Chúng ta không thể quay lại đó nữa."


Hàn Thần gật đầu nhẹ, không đáp lời. Anh biết rõ điều đó. Lệnh bài ngoại môn Hành Sơn dính máu thu giữ từ thi thể Quỷ Ảnh vẫn đang nằm gọn trong ngực áo vải thô rách nát của anh như một vật chứng đanh thép. Kẻ thù đã định vị được nơi ẩn náu hằng đêm của anh, và lò gạch bỏ hoang đã không còn là nơi an toàn cho mười vạn lần vung kiếm đâm thẳng cơ bản.


Nhưng trước khi rời bỏ nơi này để dấn thân vào một con đường đẫm máu mới, anh phải thu hồi bảo vật mấu chốt nhất của đời mình.


Họ lội sâu vào vùng nước đen ngòm của đầm lầy Hắc Thủy phía tây nam chân núi. Mùi hôi thối nồng nặc của lá mục rữa dâng lên ngột ngạt dưới màn sương độc dày đặc. Hàn Thần nín thở, lội sâu ngực dưới nước bùn lạnh ngắt, tay trái luồn sâu xuống lòng bùn lầy lún sâu mười thước để tìm kiếm chiếc hũ tro cốt gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên đang được quấn lá sậy già bảo vệ lớp ngoài.


Khi những ngón tay thô ráp chạm vào bề mặt gốm thô cứng cáp được rèn từ đất sét mỏ sắt trộn bột sắt đen, tim Hàn Thần khẽ run lên một nhịp. Anh từ từ nhấc hũ tro cốt lên khỏi vũng bùn đen hôi thối. Chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách của mẫu thân Diệp Hà quấn quanh cổ hũ đã sũng nước đầm lầy, nhưng vẫn vẹn nguyên như sợi dây liên kết gia đình duy nhất giữ vững tâm trí anh khỏi ma chướng hận thù tột cùng.


"Đi thôi. Tìm một nơi khuất gió sấy khô hũ cốt," Hàn Thần khàn giọng nói, dồn nén cơn ho khan rát cổ họng do hít phải khí độc đầm lầy.


Họ lách qua những bụi gai rậm rạp sườn tây núi Hành Sơn, tìm thấy một hang đá nhỏ khuất sau một gốc thông già hoang phế. Đường Phong nhanh nhẹn nhặt nhạnh một ít củi thông khô chứa nhiều nhựa, nhóm lên một đống lửa nhỏ sưởi ấm cơ thể đang lạnh ngắt của cả hai. Khói thông đen đặc bốc lên được sương mù dày đặc che giấu hoàn toàn.


Hàn Thần ngồi xổm bên đống lửa, cẩn thận tháo dải lụa thêu hoa mai ra khỏi cổ hũ gốm thô. Anh dùng tro bếp mịn từ đống lửa trộn với mỡ heo thô mang theo bên mình, chầm chậm chà sát và lau chùi phần đáy hũ gốm thô ráp xám xịt bám đầy bùn đất đen.


Sức nóng rực từ ngọn lửa củi thông khô bắt đầu nung nóng lớp đất sét gốm trộn bột sắt đen cổ chân núi Hành Sơn. Dưới tác động của nhiệt độ cao và ánh trăng rằm đột ngột ló ra sau màn mây bão tan dần, một dị biến kỳ lạ xảy ra. Những đường rạn nứt tự nhiên do nung đất sét đột ngột co rút, hiện rõ mồn một thành những đường nét tinh xảo, đan xen chằng chịt vào nhau tạo thành một sơ đồ địa hình hoàn chỉnh dưới đáy hũ.


Đường Phong ghé sát mắt nhìn, kinh ngạc đến mức nín thở: "Đây là... sơ đồ địa hình núi Hành Sơn? Không, những đường nét màu đỏ sẫm này dẫn sâu vào lòng đất..."


"Bản đồ ẩn dưới đáy hũ tro," Hàn Thần trầm giọng nói, đôi mắt xám tro phản chiếu ánh lửa đỏ rực. "Sư phụ đã dùng kiếm khí khắc sâu sơ đồ này bằng móng tay trước đêm bị đầu độc diệt môn. Nó chỉ lối vào mật đạo tuyệt mật dẫn thẳng vào Kiếm Trũng Hành Sơn hoang phế mà không đi qua các trạm gác chính của ngoại môn."


Đường Phong siết chặt chuôi nhuyễn kiếm: "Kiếm Trũng Hành Sơn... nghĩa địa kiếm cổ khổng lồ bị phong tỏa nghiêm ngặt hơn năm mươi năm nay của liên minh Ngũ Nhạc. Nghe đồn nơi đó chứa hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét của bại giả, cũng là nơi chứa quặng sắt đen cổ có mật độ kim loại cực cao. Hàn Thần, chốt sắt cán kiếm Thất Sát của ngươi đã bị rạn nứt lỏng lẻo nghiêm trọng sau trận đấu trọng kiếm với Triệu Chí Kính, nếu không tìm được mảnh sắt đen cổ để rèn lại cán, thanh tàn kiếm này chắc chắn sẽ vỡ vụn khi ngươi vung đâm mạnh lần nữa."


"Đêm nay chúng ta sẽ đột nhập Kiếm Trũng," Hàn Thần dứt khoát nói. Anh quấn chặt lại dải băng vải thô dính máu khô vào tay phải, giấu thanh Thất Sát tàn kiếm dài đúng mười hai tấc vào bao vải thô sau vai trái. Anh treo tấm ngọc bội ngoại môn Hành Sơn thu giữ từ Quỷ Ảnh bên hông y phục xám tro rách nát bôi đầy bột than ngụy trang đầy mặt.


Họ dập tắt đống lửa, cõng hũ tro cốt gốm thô sau vai, chìm vào bóng tối sườn núi sương mù.


Theo chỉ dẫn tinh xảo của bản đồ ẩn dưới đáy hũ tro, Hàn Thần và Đường Phong lách qua khe đá hẹp dưới đáy vực sâu sườn nam núi. Lối đi chật hẹp ẩm ướt, nước lạnh giọt xuống từ vách đá trần hang dội thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Hàn Thần gây ra những cơn nhói đau buốt xương khớp dã ngoại. Tuy nhiên, anh vận hành Tâm Tĩnh Như Tro, giữ nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu, nhẫn nại chịu đựng đau đớn.


"Cẩn thận, phía trước có bẫy dây tơ đồng rỉ sét giăng ngang lối vào," Đường Phong khẽ cảnh báo, dùng sống nhuyễn kiếm mỏng lách nhẹ gạt ngang một sợi dây đồng rỉ sét mảnh dẻ giấu dưới lớp lá thông mục.


Hàn Thần nheo mắt định vị bóng tối dao động. Anh nhận thấy lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái đang đi tuần đêm dọc theo con đường độc đạo cách đó mười trượng. Tiếng bước chân lạo xạo dẫm lên tuyết và tiếng xích sắt va chạm nghe rõ mồn một.


"Giấu hơi thở vào cơ bắp," Hàn Thần khẽ ra hiệu.


Anh co rút các bó cơ quanh đan điền, dồn nén luồng chân khí mỏng manh xẹp nhỏ lại như hạt cát ẩn sâu trong kinh mạch, giả dạng thành một đệ tử ngoại môn câm điếc đi tuần đêm. Khi một toán lính tuần ngoại môn lướt qua sát sạt, Hàn Thần chầm chậm bước đi cúi đầu, treo tấm ngọc bội ngoại môn Hành Sơn bên hông lộ rõ dưới ánh đuốc dầu của chúng. Sự kiểm tra hời hợt của lính tuần gác trạm nhanh chóng trôi qua khi chúng thấy tấm ngọc bội đá xám thô đặc trưng và nhịp thở nội gia hoàn toàn trống rỗng của một phế nhân câm điếc.


Lách qua trạm gác ngoại môn an toàn, họ bước vào trung tâm Kiếm Trũng Hành Sơn.


Một cảnh tượng hoành tráng, hoang tàn và u ám hiện ra dưới ánh trăng rằm lạnh lẽo. Nghĩa địa kiếm cổ khổng lồ trải dài khắp sườn thung lũng sâu, chứa hàng vạn thanh kiếm gãy rỉ sét của bại giả cắm xiêu vẹo khắp đất đá. Sương mù xám xịt bao phủ quanh năm bốc mùi rỉ sắt độc hại nồng nặc, hít vào phổi gây ho khan rát phế quản nghiêm trọng.


"Khí rỉ sắt độc hại ở đây rất mạnh, nếu hít nhiều gân tay gân chân sẽ bị tê liệt," Đường Phong khẽ ho nhẹ, dùng vạt áo rách che mũi.


Để tránh kích hoạt hệ thống chuông gió cơ quan mảnh dẻ giăng khắp các lưỡi kiếm gãy rỉ sét sắc nhọn cắm đầy sườn đất, Hàn Thần thi triển bộ pháp *Di chuyển không dấu chân trên rêu*. Anh vận khí dồn nhẹ xuống lòng bàn chân trái vững chãi, di chuyển bước đi bằng rìa ngoài bàn chân lướt nhanh qua bề mặt đá rêu trơn trượt mà không làm xê dịch hay rách nứt lớp rêu xanh mỏng trên đá. Đường Phong lướt khinh công nhẹ nhàng theo sau sườn, nhuyễn kiếm mỏng giấu sẵn trong thắt lưng phòng thủ thụ động.


Họ tiến sâu vào lòng Kiếm Trũng, hướng thẳng về phía vách đá đen sẫm chứa bột sắt - nơi có quặng sắt đen cổ chất lượng cao dùng để gia cố binh khí. Không gian xung quanh tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít gào qua các khe đá hẹp tạo ra những âm thanh ghê rợn như tiếng khóc nghẹn ngào của hàng vạn bại giả năm xưa.


Hàn Thần đứng lặng giữa nghĩa địa kiếm cổ, tay trái ôm chặt hũ tro cốt gốm thô ráp sau vai. Anh cảm nhận được một luồng kiếm ý tàn tro vô hình, thô ráp và lạnh lẽo tích tụ từ vạn thanh kiếm rỉ sét xung quanh đang cộng hưởng mạnh mẽ với tâm trí anh. Đây chính là di sản kiếm đạo thực dụng của tổ sư tàn môn cũ Lục Vạn Thừa.


Nhưng ngay khi họ chỉ còn cách hang quặng sắt đen cổ sườn nam mười trượng, một biến cố kinh hoàng đột ngột nổ ra ngoài tầm kiểm soát.


Thanh kiếm gãy Thất Sát dài đúng mười hai tấc quấn cáp đồng rỉ sau vai Hàn Thần đột ngột phát ra một tiếng ngân rung khe khẽ. Tiếng ngân ban đầu rất nhỏ, nhưng dưới tác động cộng hưởng cực mạnh của tàn kiếm ý tích tụ của hàng vạn thanh kiếm gãy xung quanh Kiếm Trũng, lưỡi kiếm rỉ sét của Thất Sát đột ngột nóng ran, phát ra tiếng ngân rung dữ dội vang dội khắp thung lũng sâu.


*U u u u u u...*


Tiếng ngân trong suốt, trầm hùng xé toạc màn sương đêm tĩnh lặng, dội thẳng vào các vách đá ngầm phát ra những tiếng vang vọng không thể ngăn chặn.


"Có kẻ đột nhập Kiếm Trũng!"


Tiếng hét phẫn nộ của đệ tử nội môn Hành Sơn Phái gác trạm tuần canh đêm vang lên dồn dập từ phía vách đá ngầm phía trên. Ánh đuốc dầu đỏ rực đột ngột bùng cháy liên hoàn khắp sườn núi sương mù, hướng thẳng về phía vị trí đứng của Lục Hàn Thần và Đường Phong giữa nghĩa địa kiếm cổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!