Nhạc nềnWuxia3

Quỷ ảnh rình mò, bẫy rêu phục sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đông rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của sườn nam núi Hành Sơn, cuốn theo những bông tuyết lạnh buốt dội thẳng vào gương mặt lấm lem nhọ nồi của Lục Hàn Thần. Rời khỏi lò rèn rách nát của Thợ rèn già Thạch Đầu, anh lầm lũi đi trong sương tuyết, tay trái ôm chặt bọc vải thô chứa thanh Thất Sát tàn kiếm vừa được gia cố chuôi mới dầy dặn. Trên vai trái, chiếc hũ tro cốt gốm thô vẫn được buộc chặt bằng dải lụa sờn thêu hoa mai năm cánh, tỳ nặng lên bả vai rách cơ của anh một sức nặng trầm uất.


Để vượt qua các đợt tuần tra dày đặc của đệ tử ngoại môn Hành Sơn Phái đang siết chặt vòng vây quanh thị trấn biên trấn, Hàn Thần phải vận dụng kỹ thuật Giấu hơi thở vào cơ bắp mà cựu tả sứ Thạch Đầu vừa chỉ điểm. Anh co rút các bó cơ quanh đan điền, dồn nén luồng chân khí mỏng manh xẹp nhỏ lại như một hạt cát ẩn sâu trong kinh mạch. Thân ảnh anh gầy gò, đi hơi khòm lưng, bước từng bước run rẩy giả dạng một kẻ phế nhân câm điếc đi nhặt sắt vụn dã ngoại. Những toán lính tuần Hành Sơn cưỡi ngựa lướt qua sát sạt, ánh mắt khinh bỉ quét qua kẻ rách rưới bẩn thỉu đang lết đi trong tuyết lạnh mà không thèm xuống ngựa kiểm tra kinh mạch. Chúng không thể ngờ rằng, kẻ điên vác hũ tro vừa bẻ gãy trọng kiếm của Triệu Chí Kính trên cầu đá Bản Thạch đang ở ngay trước mắt.


Khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng sườn núi sương mù, Hàn Thần mới lách qua rừng trúc rậm rạp sũng nước để trở về lò gạch bỏ hoang. Lò gạch cũ kỹ nằm hẻo lánh dưới chân núi, mái ngói dột nát sập sệ một nửa, mặt đất ngập trong lớp bụi than gạch đỏ ẩm mốc và lạnh buốt. Đây là nơi ẩn náu duy nhất của anh, cũng là nơi anh phải đối mặt với nỗi cô độc tột cùng hằng đêm.


Nhìn lò gạch hoang vắng, Hàn Thần không lập tức vào trong nghỉ ngơi. Anh đứng lặng giữa trời đêm, nhớ lại những lời chỉ dạy của Thợ săn già Độc Nhãn Long về cách chăng bẫy thú rừng vật lý dã ngoại để phòng thủ thụ động. Quanh lò gạch hoang có rất nhiều tảng đá lớn trơn trượt phủ đầy rêu xanh ẩm ướt. Hàn Thần dùng tay trái, mượn lực xoay của thắt lưng và bắp chân trái vững chãi, chầm chậm di chuyển những tảng đá rêu này xếp thành một trận đồ thô sơ bao quanh các lối vào hẹp.


Đây chính là Trận pháp đá rêu – một hệ thống cơ quan vật lý không hề chứa trận pháp ma pháp, nhưng cực kỳ hiệu quả trong việc chia cắt và làm mất thăng bằng bất kỳ kẻ đột nhập nào. Anh lén căng những sợi dây cáp đồng rỉ mảnh dẻ nhặt được từ mỏ hoang nối giữa các tảng đá rêu với những chốt tre giữ lực trên mái ngói dột. Chỉ cần kẻ địch giẫm sai một bước trên đá rêu trơn trượt hoặc vấp phải dây đồng rỉ, các tảng đá lớn trên cao sẽ đổ sập đè bẹp chân tay chúng, đồng thời phát ra tiếng động báo hiệu cho anh.


Sau khi hoàn thành hệ thống bẫy sập vật lý, cơn mưa lạnh buốt của đêm đông bắt đầu trút xuống xối xả, hòa lẫn với tuyết tan tạo thành dòng nước bùn đỏ ngầu chảy tràn qua nền lò gạch. Hàn Thần đứng giữa lòng lò gạch dột nát, bọc vải thô quấn vai được tháo ra, lộ rõ thanh Thất Sát tàn kiếm dài đúng mười hai tấc. Chuôi kiếm mới bằng gỗ thông được quấn chặt hàng chục vòng sợi cáp đồng rỉ nung nóng, bám chặt vào lòng bàn tay quấn băng vải thô dính máu khô của anh.


Anh bắt đầu luyện kiếm.


*Vút! Vút! Vút!*


Dưới cơn mưa xối xả, Hàn Thần thực hiện chiêu đâm thẳng cơ bản Nhất Kích Tất Sát liên tục không ngừng nghỉ. Mỗi nhát đâm đi thẳng tắp, xé toạc màn mưa lạnh tạo ra những vệt nước rẽ đôi ngắn ngủi. Áp dụng kỹ thuật Nén lực lò rèn vừa học được từ Thạch Đầu, Hàn Thần đứng vững bằng chân trái, nén khí lực dồn xuống gót chân nện chặt xuống đất bùn nhão, mượn lực phản chấn vật lý truyền dẫn dọc bắp đùi qua thắt lưng xoay chuyển, rồi mới bộc phát qua bả vai phóng thẳng ra mũi kiếm gãy Thất Sát.


Nhờ cơ chế truyền lực khoa học này, bả vai phải đang bị rách kinh mạch của anh không phải chịu áp lực trực tiếp, gân cơ bớt sưng tấy đỏ sậm dội ngược đau đớn. Tuy nhiên, cái lạnh buốt xương của nước mưa ngấm qua lớp áo vải thô rách nát vẫn khiến hàn độc tích tụ sâu vào các khớp xương vai chân của anh, gây ra những cơn đau buốt nhức nhối thấu tận tâm can hằng đêm. Tay phải quấn băng vải thô dính chặt vào chuôi kiếm bằng máu tươi rỉ ra liên tục, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy xuống ròng ròng.


Đến nhát đâm thứ ba ngàn trong đêm, thể lực của Hàn Thần kiệt quệ hoàn toàn. Cơ đùi trái co rút dữ dội, bả vai phải tê dại không còn cảm giác. Anh thu kiếm, ngồi xổm xuống góc tối nhất của lò gạch dột nát để thực hiện hành động Lau kiếm tịnh tâm. Dùng dải băng vải thô từ từ lau chùi lưỡi kiếm gãy bám đầy rỉ sắt và nước mưa lạnh, Hàn Thần vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro hằng đêm. Nhịp tim của anh chầm chậm hạ xuống mức cực thấp, hơi thở mỏng như không khí, đưa tâm trí vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như tro tàn sau đám cháy để khôi phục tinh thần khí lực.


Chính trong sự tĩnh lặng cực hạn ấy, thính giác thực chiến của Hàn Thần đột ngột dao động. Anh nhắm mắt, lọc bỏ tiếng mưa rơi xối xả rào rào trên mái ngói dột nát và tiếng gió rít gào qua khe cửa gỗ hẹp.


*Sột soạt...*


Một tiếng bước chân cực nhẹ, nhẹ đến mức gần như triệt tiêu hoàn toàn lực ma sát vật lý, vừa lướt qua những mảnh ngói mục nát trên mái lò gạch.


Hàn Thần không mở mắt, cơ thể anh bất động như một bức tượng đất nung bám đầy bụi than đỏ. Tai anh động đậy nhẹ theo hướng gió rít. Anh nhận ra kẻ đột nhập đang di chuyển trên cao với khinh công cực kỳ siêu việt. Đó chính là Quỷ Ảnh – sát thủ khinh công rình mò chuyên nghiệp được thuê để lùng sục lò gạch hoang tìm sơ hở khi anh kiệt sức sau khi luyện kiếm.


Quỷ Ảnh nấp trên xà nhà mục nát, đôi mắt ti hí lạnh lùng ranh mãnh nhìn xuống bóng dáng gầy gò đang ngồi xổm bất động của Hàn Thần. Gã sát thủ rất nhút nhát và cẩn thận, không vội vàng áp sát cận thân. Gã lấy ra một ống trúc nhỏ rỗng ruột, lén chọc qua kẽ ngói dột nát, thổi nhẹ một luồng khói gây mê Nhuyễn Cốt Tán màu tím nhạt không mùi bay lơ lửng xuống góc tối.


Hơi khói độc vừa chạm đến chóp mũi, Hàn Thần đã ngửi thấy vị ngọt lịm kỳ lạ của độc dược dã ngoại. Không một chút hoảng loạn, anh lập tức kích hoạt thuật ngụy trang khí tức Giấu hơi thở vào cơ bắp. Lồng ngực anh xẹp lép, nín thở hoàn toàn không cho khói độc đi vào phổi, nhịp tim hạ thấp đến mức tối đa khiến cơ thể lạnh ngắt như một phế nhân đã chết ngạt từ lâu.


Quỷ Ảnh chờ đợi nửa nén nhang, thấy mục tiêu vẫn ngồi bất động gục đầu xuống gối, tin chắc rằng Nhuyễn Cốt Tán đã phát huy tác dụng tê liệt thần kinh. Tuy nhiên, bản tính đa nghi của một sát thủ khiến gã không nhảy xuống ngay. Gã vung nhẹ cổ tay phải, phóng dồn dập ba cây phi đao mỏng bằng thép đen tẩm độc tầm ngắn nhắm thẳng vào các tử huyệt trên lưng và cổ của Hàn Thần.


*Vút! Vút! Vút!*


Tiếng phi đao xé gió rít cực ngắn và mảnh dẻ, hoàn toàn bị tiếng mưa xối xả bên ngoài che lấp. Nhưng đối với thính giác nhạy bén Thính phong nhận dạng binh khí của Hàn Thần, ba luồng gió rít kim loại sắc lẹm kia hiện lên rõ ràng như những vệt sáng trong bóng tối.


Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Thần bất ngờ thi triển bộ pháp Nhất Bộ Thối. Anh lách nhẹ người xoay thắt lưng ra sau đúng nửa tấc. Ba cây phi đao tẩm độc sượt sát sạt qua lớp áo vải thô rách vai trái của anh, cắm phập sâu vào nền đất đỏ lò gạch phát ra tiếng ngân rung khe khẽ.


Quỷ Ảnh kinh hoàng nhận ra mục tiêu vẫn tỉnh táo. Gã vội vã vung tay phóng tiếp loạt phi đao thứ hai với tốc độ nhanh gấp đôi, bao phủ toàn bộ góc tối không cho Hàn Thần lối thoát hiểm.


Hàn Thần cố gắng dùng thanh kiếm gãy Thất Sát cầm ở tay trái để gạt đỡ. Nhưng trong bóng tối pitch black của lò gạch hoang, lưỡi kiếm gãy mười hai tấc quá ngắn, không thể che chắn toàn diện trước những cây phi đao mỏng mảnh dẻ khó định vị lực vật lý.


*Xoạt!*


Một cây phi đao sượt qua bả vai trái của Hàn Thần, cứa rách một đường sâu rỉ máu tươi. Chất độc lạnh buốt từ mũi dao ngay lập tức ngấm vào da thịt, khiến bả vai trái của anh tê dại nhẹ, mỏi mệt màng nhĩ tai do chấn động âm thanh cự ly gần. Hàn Thần biết mình không thể kéo dài trận chiến phòng thủ cận thân này khi cơ thể đang bị hàn độc bão tuyết và vết thương vai phải rách kinh mạch hành hạ.


Anh chủ động ngã người lùi sau dầm dề xuống vũng nước bùn đỏ, giả vờ như đã bị trúng độc tê liệt hoàn toàn không thể cử động.


Quỷ Ảnh thấy mục tiêu ngã gục rên rỉ dưới đất, lòng tham lập công lấy thưởng trăm lượng bạc từ phân đà Hành Sơn trỗi dậy lấn át sự cẩn trọng. Gã sát thủ gầy gò vung đôi móng vuốt sắt rỉ sét, từ trên xà nhà mục nát nhảy lao thẳng xuống định bẻ gãy cổ họng Hàn Thần dứt điểm.


Nhưng gã đã giẫm chân thẳng vào vị trí tảng đá rêu mấu chốt ngoài hiên lò gạch hoang.


*Rắc!*


Tảng đá lớn phủ rêu xanh trơn trượt đột ngột sạt lún dưới sức nặng vật lý của gã. Quỷ Ảnh mất thăng bằng nghiêng người ngã chúi đầu về phía trước. Đồng thời, sợi dây đồng rỉ bị căng đứt kích hoạt bẫy sập, làm một mảng ngói mục nát trên mái nhà sụp đổ rào rào đè nặng xuống bả vai gã sát thủ, hạn chế hoàn toàn tốc độ khinh công lướt nhanh của gã.


Hàn Thần nheo mắt kích hoạt nhãn lực Nhìn sương mù định vị bóng tối dao động của đối thủ. Giữa màn mưa gió sương mù dày đặc dột nát, đôi đồng tử xám tro của anh co rút lại sắc bén lạnh lùng, khóa chặt vị trí lồng ngực đang loạng choạng của Quỷ Ảnh cách đó năm thước.


Anh không dùng kiếm gãy Thất Sát để đâm, vì tiếng rít gió của lưỡi sắt rỉ sẽ khiến gã sát thủ khinh công cao né tránh kịp thời. Tay trái Hàn Thần lướt nhanh dưới nền đất bùn đỏ, chụp lấy một mảnh ngói vỡ sắc nhọn dầy dặn.


Dồn toàn bộ chân khí thô sơ vừa tích tụ của Ngưng Khí Cảnh - Sơ kỳ dọc theo kinh mạch lưng sườn, mượn lực phản chấn Nén lực lò rèn truyền từ gót chân trái xoay thắt lưng cực mạnh, Hàn Thần vung tay trái phóng mạnh mảnh ngói vỡ đi thẳng hướng mục tiêu.


*Bộp!*


Mảnh ngói vỡ mang theo kình lực nén thô bạo xé gió bay đi không một tiếng động rít kim loại, găm thẳng băng vào giữa ngực Quỷ Ảnh. Sức nặng kình lực vật lý cực đại đập nát hoàn toàn xương ức và đâm rách nát phổi gã sát thủ.


Quỷ Ảnh trợn ngược đôi mắt ti hí đầy vẻ kinh hoàng hoài nghi. Gã phun ra một ngụm máu đen đặc, toàn thân co giật dữ dội rồi đổ sụp xuống vũng bùn đỏ ngầu bên cạnh tảng đá rêu, chết không kịp ngáp.


Hàn Thần chầm chậm gượng dậy, lồng ngực phập phồng thở dốc sâu để điều hòa hơi khí huyết. Vai trái bị xước nhẹ do phi đao độc bắt đầu tím tái rỉ máu đen, bả vai phải đau nhức mỏi mệt cực độ do phản lực dội ngược của cú phóng ngói vỡ bằng tay trái. Anh bước tới bên thi thể lạnh ngắt của Quỷ Ảnh, ngồi xổm xuống lật người gã lại để lục soát tìm kiếm chứng cứ vật chất.


Từ trong lớp áo dạ hành màu xám đen rách nát của gã sát thủ, một vật phẩm kim loại lạnh lẽo chầm chậm rơi ra ngoài vũng bùn đỏ ngầu dột nát dưới ánh trăng khuyết le lói qua kẽ mái ngói.


Đó là một tấm lệnh bài bằng sắt rỉ sét nặng nề, mặt trên khắc nổi hình sóng nước cuộn trào của Hành Sơn Phái, bên dưới khắc chữ "Ngoại môn tuần đà".


Nắm chặt tấm lệnh bài lạnh buốt trong bàn tay phải quấn băng vải thô dính máu, đôi mắt xám tro của Lục Hàn Thần co rút lại đầy sát cơ lạnh lùng. Kẻ thù đồ sát gia tộc đã chính thức định vị được lò gạch bỏ hoang nơi anh ẩn náu. Tiếng vó ngựa tuần tra ngoại môn Hành Sơn Phái bắt đầu vang vọng lạo xạo đều đặn từ đằng xa sườn núi, siết chặt vòng vây sát khí hướng thẳng về phía lò gạch hoang phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!