Lửa lò rèn đỏ, cáp rỉ buộc tàn
Tiếng đập cửa rầm rầm của lính tuần Hành Sơn dội vào cánh cửa gỗ sờn của Dược tiệm Tế Thế cuối cùng cũng lùi xa vào màn đêm bão tuyết. Đêm đó, dưới sự khéo léo của y nương Liễu Thanh Y, toán lính tuần ngoại môn chỉ lục soát qua loa rồi rời đi, không thể phát hiện ra Lục Hàn Thần đang ẩn mình dưới hầm chứa than tối tăm, nín thở bằng tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro. Nhưng hiểm họa chưa bao giờ chấm dứt. Khi bình minh chưa kịp hé rạng qua những khe núi đá xám xịt của sườn nam Hành Sơn, Hàn Thần đã chầm chậm ngồi dậy trên giường tre. Cánh tay phải của anh vẫn còn tê dại, lạnh ngắt sau đợt châm cứu chích máu độc của Thanh Y, nhưng gân cơ đã bớt sưng tấy đỏ sậm. Anh cúi xuống, tay trái nhấc thanh Thất Sát tàn kiếm lên. Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu khẽ lắc lư, phần chốt sắt nối với chuôi gỗ thông cũ kỹ đã rạn nứt hoàn toàn, phát ra tiếng kêu lộc cộc lỏng lẻo. Chỉ cần một cú đâm mạnh nữa, thanh tàn kiếm này chắc chắn sẽ vỡ vụn.
"Ngươi không thể luyện kiếm với một binh khí như thế này," Liễu Thanh Y bước vào mật thất, tay bưng chén thuốc sâm đen nóng hổi, khẽ thở dài. "Nhưng ngoài kia, tai mắt của Vương Chấn và quân Hành Sơn đang phong tỏa mọi tiệm rèn. Sắt vụn cũng bị chúng tịch thu."
Hàn Thần im lặng nhìn vết sẹo hình hoa mai trên cổ tay phải của Thanh Y, rồi nhìn xuống lưỡi kiếm gãy. Ánh mắt anh trầm tĩnh như tro tàn sau đám cháy. Anh biết mình phải đi đâu. Ở góc phía đông của trấn Thạch Đầu hoang vắng, có một ống khói lò rèn luôn bốc khói đen kịt ngay cả trong những ngày bão tuyết rơi dày đặc nhất. Đó là lò rèn rách nát của Thợ rèn già Thạch Đầu, một lão giả tàn phế một chân sống lay lắt bằng nghề đập sắt vụn.
Khoác lên mình chiếc áo tơi rách nát bám đầy bụi than để ngụy trang, Hàn Thần lén lách qua những con hẻm nhỏ ẩm ướt của trấn, tay trái giấu chặt thanh kiếm gãy trong bọc vải thô. Gió đông rít qua vách đá buốt thấu xương tủy, dội thẳng vào bả vai phải đang rách kinh mạch của anh những cơn đau nhói buốt. Khi tiếng búa đập sắt chan chát đều đặn vang lên ngày một rõ, Hàn Thần bước vào lò rèn của Thạch Đầu.
Không gian lò rèn ngột ngạt, nóng rực và ngập trong mùi khói khét của nhựa củi thông khô. Những tia lửa đỏ rực bắn tung tóe dưới mỗi cú nện búa tạ của Tôn Thiết Tượng – gã thợ rèn phụ tá lực lưỡng ngực trần bám đầy bụi than. Ở góc lò nung đang cháy đỏ, Thợ rèn già Thạch Đầu đang ngồi trên chiếc ghế gỗ thấp, một chân trái bị cụt sát hông, bên cạnh là chiếc nạng gỗ mòn vẹt. Lão già có bắp tay cuồn cuộn đầy vết sẹo bỏng lửa, râu tóc bạc xơ xác dính đầy nhọ nồi.
Hàn Thần bước tới, không nói một lời, chầm chậm đặt thanh Thất Sát tàn kiếm lên đe sắt rỉ sét trước mặt lão giả.
Thạch Đầu nheo mắt nhìn thanh kiếm gãy. Khi ánh lửa đỏ rực từ lò nung chiếu vào lưỡi kiếm rỉ sét mười hai tấc, đôi đồng tử đục ngầu của lão già đột ngột co rút lại. Bàn tay thô ráp, chai sạn của lão khẽ run lên khi chạm vào ký hiệu Thất Sát mờ nhạt sát chuôi kiếm. Lão ngước lên nhìn thiếu niên mười huých tuổi trước mặt, nhìn gương mặt bôi đầy nhọ nồi đen xịt nhưng có đôi mắt xám tro lạnh lùng tĩnh lặng tuyệt đối. Thạch Đầu im lặng hồi lâu, rồi khẽ thở dài một tiếng rất nhỏ mà chỉ có Hàn Thần nghe thấy.
"Chốt sắt đã gãy, chuôi gỗ thông mục nát. Kiếm này... không thể dùng để đâm được nữa," Thạch Đầu cộc lốc nói, giọng khàn khàn như tiếng hai miếng sắt cọ vào nhau. "Muốn ta sửa? Lò rèn của ta không thiếu sắt vụn, nhưng thiếu lực. Cầm lấy cây búa này!"
Lão già vung tay ném mạnh chiếc búa đập sắt nặng mười lăm cân về phía Hàn Thần. Cánh tay phải của Hàn Thần vẫn còn tê liệt, anh lập tức đưa tay trái ra chụp lấy cán gỗ sồi bám đầy mồ hôi của chiếc búa. Sức nặng mười lăm cân kéo ghì bả vai trái của anh xuống.
"Nện vào khối sắt nung kia! Ba trăm nhát không nghỉ!" Thạch Đầu chỉ vào khối sắt nguội đang chuyển sang màu đỏ sẫm trên đe.
Hàn Thần không do dự, anh bước lên đứng tấn trước đe sắt. Nhưng khi anh vừa vung búa bằng tay trái, Thạch Đầu đã vung chiếc nạng gỗ đập mạnh vào bắp chân anh, khiến anh suýt quỵ xuống.
"Đứng tấn sai rồi!" Thợ rèn già gầm lên giận dữ. "Lực vung búa hay lực đâm kiếm của tàn môn cũng thế! Ngươi dùng lực thô của bắp tay thì chỉ ba chục nhát là gãy gân cơ! Nhìn ta đây!"
Thạch Đầu chống nạng đứng dậy bằng một chân phải vững chãi như bàn thạch. Lão quai búa tạ nện mạnh xuống đe sắt. Hàn Thần chăm chú quan sát chuyển động vật lý của lão già: lực không bắt đầu từ cánh tay, mà từ gót chân phải nện chặt xuống đất, mượn lực phản chấn truyền dẫn qua bắp đùi, nén chặt vào thắt lưng xoay chuyển, rồi mới bộc phát qua bả vai phóng thẳng xuống đầu búa. Đó chính là kỹ thuật 'Nén lực lò rèn' – một phương pháp rèn luyện khí lực cơ bắp vô cùng thực dụng.
"Đến lượt ngươi! Nén khí xuống gót chân, mượn lực phản chấn của đất để quai búa!" Thạch Đầu quát.
Hàn Thần nhắm mắt, vận hành Tâm Tĩnh Như Tro để loại bỏ cơn đau buốt từ bả vai phải đang rách kinh mạch. Anh đứng vững bằng chân trái, nén khí xuống gót chân, xoay mạnh thắt lưng. Chiếc búa tạ mười lăm cân vung lên, nện sầm sập xuống khối sắt nung đỏ.
*Chan! Chan! Chan!*
Từng tiếng búa nện vang dội làm bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực trong không gian ngột ngạt. Lực phản chấn từ đe sắt dội ngược qua cán gỗ sồi truyền thẳng vào cột sống, khiến lồng ngực Hàn Thần chấn động dữ dội. Vai phải đau nhức như bị kim châm, nhưng anh vẫn cắn chặt răng, đều đặn quai búa theo đúng nhịp thở điều khí mà Thạch Đầu chỉ dạy. Mồ hôi nóng hổi hòa lẫn bụi than đen xịt chảy ròng ròng trên gương mặt nhợt nhạt của anh, dải băng vải thô quấn tay phải dính chặt vào da thịt bằng máu khô bắt đầu rỉ ra vài vệt đỏ nhạt.
Sau hai trăm nhát nện liên tục, thể lực của Hàn Thần kiệt quệ hoàn toàn, khớp gối run rẩy, bả vai mỏi nhừ. Nhưng đường búa của anh đã bắt đầu có sự nhất quán hoàn hảo của lực quán tính vật lý, khối sắt nguội mười lăm cân dưới đe dần bị đập dẹt phẳng lỳ.
"Được rồi, dừng tay!" Thạch Đầu khẽ gật đầu, ánh mắt lộ vẻ tán thưởng hiếm hoi. Lão già cúi xuống, lấy ra một sợi dây cáp đồng rỉ sét mảnh dẻ bện chặt nhặt được từ khu mỏ hoang, đưa vào lò nung nung đỏ cùng với lưỡi kiếm gãy Thất Sát. Khói thông đen đặc từ củi thông khô bốc lên nghi ngút, bao phủ toàn bộ lò rèn trong một màn sương mờ tối tăm.
Thạch Đầu dùng kìm sắt kẹp chặt lưỡi kiếm gãy, đặt vào rãnh chuôi gỗ thông mới được gọt đẽo dầy dặn. Lão dùng sợi cáp đồng rỉ đã nung đỏ quấn chặt nhiều vòng quanh khớp nối giữa lưỡi kiếm và chuôi gỗ. Sức nóng của đồng nung làm cháy xém gỗ thông, tỏa ra mùi nhựa thông khét lẹt. Lão già quai búa nện liên tiếp những nhát búa nén lực cực mạnh lên các vòng quấn đồng, ép chặt sợi cáp đồng rỉ lún sâu vào rãnh gỗ, chốt chặt chẽ kết cấu binh khí gãy.
Hàn Thần đứng bên cạnh phụ tá quạt lò, mắt anh đột ngột dừng lại ở bàn tay phải của Thợ rèn già Thạch Đầu khi lão đang giữ kìm sắt. Lão già bị thiếu mất ngón tay út phải hoàn toàn. Vết cắt ở gốc ngón tay phẳng lỳ, nhẵn nhụi – đó không phải là tai nạn do búa đập hay lửa bỏng của nghề rèn, mà là vết chém cực kỳ sắc sảo của một đường kiếm bén.
Ký ức của tàn môn khơi dậy trong tâm trí Hàn Thần: Đệ nhất Hộ pháp tả sứ của Tàn Tro Kiếm Phái năm xưa nổi danh với bàn tay phải thiếu ngón sau khi tự chặt ngón tay thề ẩn dật bảo vệ huyết mạch Lục gia. Hàn Thần run rẩy nhìn Thạch Đầu, nhưng lão già khẽ lắc đầu, ánh mắt ra hiệu cho anh giữ im lặng tuyệt đối trước mặt Tôn Thiết Tượng.
Thạch Đầu nhúng thanh kiếm vừa gia cố xong vào chậu nước lạnh buốt sông Hành Giang để tôi thép. Một tiếng *xèo* lớn vang lên, khói trắng bốc lên nghi ngút. Lão già trao lại thanh Thất Sát tàn kiếm cho Hàn Thần.
"Thử xem!" Thạch Đầu nói.
Hàn Thần cầm lấy thanh kiếm gãy. Cán kiếm gỗ thông quấn cáp đồng rỉ giờ đây nặng trịch, chuôi kiếm bám chặt vào lòng bàn tay quấn băng vải thô của anh, tạo ra một sự cân bằng trọng tâm đâm thẳng vô cùng hoàn hảo. Không còn một tiếng lách cách lỏng lẻo nào nữa. Anh vung kiếm đâm thẳng thử nghiệm vào một thanh sắt nguội đặt cạnh tường.
*Keng!*
Mũi kiếm gãy đâm mạnh vào thanh sắt nguội, kình lực dội ngược được truyền dẫn liền mạch từ mũi kiếm qua cán gỗ thông quấn cáp đồng dồn xuống gót chân Hàn Thần, không hề gây chấn động lệch khớp vai phải bị thương. Cán kiếm vẫn vững chắc như bàn thạch, không hề rung lắc.
"Kiếm gãy ngắn cần chuôi kiếm cực nặng để dồn lực đâm thẳng cực hạn," Thạch Đầu chầm chậm ngồi xuống ghế gỗ, nhặt chiếc tẩu thuốc cũ kỹ lên rít một hơi dài khói thông khét lẹt. Lão già nhìn thiếu niên, giọng nói đột ngột hạ thấp xuống đầy cảnh giác: "Ngươi có thanh kiếm tốt rồi. Nhưng hãy nghe lời cảnh báo của lão già tàn phế này. Mau rời khỏi trấn Thạch Đầu đi. Hành Sơn Phái đang phái đệ tử ngoại môn phong tỏa khắp chân núi, chúng đang điên cuồng lùng sục mỏ sắt đen cổ tại Kiếm Trũng để rèn thần binh tiến cống hoàng triều. Kẻ nào cản đường... đều sẽ bị chúng nghiền nát thành tàn tro."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!