Nhạc nềnWuxia3

Kinh mạch rách nứt, sẹo mai hé lộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng nước lũ cuồng cuộn gầm rú nơi Vực Tử Vong sườn tây núi Hành Sơn như một con thủy quái khổng lồ hung tợn, nuốt chửng cả thân cây thông gãy lẫn thân ảnh gầy gò của Lục Hàn Thần vào lòng thác đục ngầu đất đỏ. Trong khoảnh khắc rơi tự do xuống vực sâu trăm trượng, áp lực nước xối xả đập thẳng vào bả vai phải đang chấn thương của anh, tiếng xương khớp kêu răng rắc rợn người bị át đi bởi tiếng sấm sét nổ vang trời. Toàn thân Hàn Thần đau đớn như bị xé rách, lạnh buốt thấu xương tủy. Nhưng ý chí điên cuồng được rèn giũa qua vạn lần vung kiếm đã giữ cho tâm trí anh một tia sáng suốt cuối cùng. Anh vận dụng chút tàn lực của bộ pháp Thông suốt mạch hai chân, dùng hai lòng bàn chân đạp mạnh vào một tảng đá nhô ra sát vách vực để mượn lực đẩy, nương theo dòng nước lũ cuồng cuộn đang dội thẳng xuống đáy vực sườn tây.


Nhờ kỹ thuật rẽ nước lách kiếm mà Độc Điếu Ông chỉ dạy, Hàn Thần khéo léo nghiêng thân người, dùng tay trái ôm chặt thanh Thất Sát tàn kiếm sát sườn, để mặc cho dòng nước lũ cuốn trôi ra xa khỏi phạm vi đá ngầm nhọn hoắt của chân thác Thiên Quân. Anh trôi dạt vô định suốt mấy dặm đường sông Hành Giang lạnh ngắt, hơi thở yếu ớt chỉ còn một sợi mỏng manh. Khi dòng nước chảy chậm lại ở vùng hạ lưu gần bờ sậy đầm lầy Hắc Thủy, Hàn Thần dùng chút tàn lực cuối cùng bò trườn lên bãi bùn nhão hôi thối.


Gương mặt anh lúc này bám đầy bùn đen và nhọ nồi ngụy trang sũng nước, y phục vải thô rách nát tả tơi dính chặt vào da thịt lạnh ngắt. Cơn sốt lạnh do hàn độc tích tụ sâu trong xương khớp bùng phát dữ dội, khiến toàn thân anh run rẩy không ngừng. Đau đớn nhất là cánh tay phải cầm kiếm hằng ngày. Do khổ luyện quá độ dưới dòng nước thác Thiên Quân buốt giá, kết hợp với phản lực dội ngược từ đòn đâm cực lực trước đó, cánh tay phải của anh đã rơi vào trạng thái hoại tử nghiêm trọng. Từ bả vai xuống đến các ngón tay sưng vù, chuyển sang màu đen kịt ghê tởm, các đường kinh mạch nứt nẻ nổi rõ dưới lớp da rách nát, rỉ ra thứ máu đen sẫm hôi tanh.


Hàn Thần cắn chặt răng đến bật máu, dùng tay trái kéo lê thân thể kiệt quệ đi qua những con hẻm nhỏ chứa đầy bùn nhão của trấn Thạch Đầu hoang vắng. Anh phải tránh né tuyệt đối các nẻo đường chính, nơi ánh đuốc dầu của đội tuần tra ngoại môn Hành Sơn Phái đang di chuyển dày đặc để lùng sục tàn dư. Lực lượng của Tào Bưu và Hắc Hổ Bang vẫn đang ráo riết truy quét gắt gao sau vụ phóng hỏa lò gạch hoang hụt. Từng bước chân lết đi trên đất lạnh của Hàn Thần nặng trịch như đeo chì, bả vai phải nhói buốt thấu tim gan mỗi khi khẽ động đậy. Khi đến trước con hẻm tối tăm ẩm ướt ở rìa phía tây của trấn, tầm nhìn của anh nhòe đi, đầu óc quay cuồng vì mất máu và kiệt sức. Anh ngã quỵ xuống đống bùn lạnh ngay trước cánh cửa gỗ sờn cũ của Dược tiệm Tế Thế, thanh kiếm gãy Thất Sát tuột khỏi tay trái, phát ra tiếng kêu khô khốc.


Cánh cửa gỗ khẽ mở ra. Một làn hương thảo mộc ấm áp, thoang thoảng mùi sinh địa và cam thảo khô ùa ra xua tan cái lạnh buốt giá của bão tuyết. Liễu Thanh Y – nữ y sĩ ẩn danh của tiệm thuốc – bước ra với chiếc đèn dầu nhỏ trên tay. Khi ánh lửa vàng nhạt soi rõ thân ảnh gầy gò lấm lem bùn đất đang nằm bất tỉnh nhân sự, đôi mắt sáng dịu dàng của nàng co rút lại đầy kinh hoàng. Nàng lập tức đặt đèn dầu xuống, dùng đôi tay thanh mảnh nhưng kiên cường kéo Hàn Thần vào bên trong mật thất ấm áp của tiệm thuốc, nhanh chóng cài chặt then cửa gỗ.


Trong mật thất mờ tối rực ấm lửa lò than, Liễu Thanh Y vội vã cắt bỏ lớp băng vải thô quấn tay phải đã thấm đẫm máu đen và bùn bẩn của Hàn Thần. Khi lưỡi kéo lướt qua, để lộ cánh tay phải sưng vù đen kịt đang bốc mùi hoại tử nhẹ, chân mày nàng nhíu chặt lại đầy lo âu. Nàng khẽ chạm ngón tay vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai anh; một luồng hàn khí buốt giá lập tức truyền qua đầu ngón tay nàng, lạnh đến mức khiến nàng rùng mình.


"Kinh mạch tay phải bị rách nứt nghiêm trọng, lại bị hàn độc bão tuyết xâm nhập sâu vào tủy xương khớp khớp vai. Ngươi thật sự là một kẻ điên điên cuồng!" Thanh Y khẽ trách mắng, giọng nói run rẩy vì lo lắng lẫn bất bình trước sự ngoan cố của thiếu niên này. "Nếu ta không dùng châm cứu trục độc ngay lập tức, cánh tay phải này của ngươi coi như phế bỏ hoàn toàn, gân tay sẽ đứt vĩnh viễn không thể cầm kiếm nữa!"


Nàng nhanh chóng lấy từ trong tủ gỗ ra một túi châm cứu bằng da hươu chứa một trăm lẻ tám cây kim bạc cổ, cùng một hũ Dầu nóng hỏa xà đỏ rực bốc mùi nóng rát. Nàng đặt một nồi nước thuốc chứa Hắc Sâm Đầm Lầy lên lò than nung đỏ, khói thuốc bốc lên nghi ngút hương thơm nồng nặc.


"Ta bắt đầu châm chích máu đen để giải phóng áp lực kinh mạch bị tắc nghẽn. Sẽ đau đớn thấu xương tủy, ngươi phải nhẫn nhịn!" Thanh Y cảnh báo.


Hàn Thần chậm rãi mở mắt, gương mặt nhợt nhạt không chút sắc khí khẽ gật đầu. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro, cố gắng đưa tâm trí vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như đống tro tàn lò rèn để kìm nén cảm giác đau đớn thể xác đang chực chờ bùng phát.


Liễu Thanh Y cầm cây kim bạc đầu tiên, chuẩn xác đâm sâu vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai phải Hàn Thần.


"Ưm..."


Hàn Thần khẽ rên rỉ dưới cổ họng, toàn thân co rút mạnh. Cơn đau nhói buốt thấu tim gan lập tức dội ngược từ mũi kim bạc truyền thẳng vào đan điền. Từ đầu kim, một dòng máu đen sẫm, đặc quánh rỉ ra liên tục, bốc mùi tanh hôi cực kỳ khó chịu. Thanh Y không dừng tay, nàng liên tục đâm tiếp hai cây kim bạc vào huyệt Kiên Ngung và Nhu Hội. Mỗi nhát châm là một lần Hàn Thần phải cắn chặt răng đến rách môi để không hét lên tiếng lớn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa vào nhọ nồi ngụy trang trên trán.


Trong cơn đau đớn tột cùng, Hàn Thần cảm thấy luồng chân khí thô sơ trong đan điền dao động mạnh. Do phẫn nộ và nôn nóng muốn phục hồi lực tay, anh lén vận hành chân khí đi chệch đường dọc theo kinh mạch vai phải hòng cưỡng ép khơi thông huyệt đạo.


"Phụt!"


Một ngụm máu tươi đỏ sẫm phun ra từ miệng Hàn Thần, nhuộm đỏ một góc chiếc giường tre sờn cũ. Kinh mạch vai phải của anh nhói đau dữ dội như có hàng vạn lưỡi dao nhỏ đang cắt xẻ gân cơ.


"Ngươi điên rồi sao?!" Liễu Thanh Y lớn tiếng quát, tay nàng run rẩy giữ chặt bả vai anh. "Kinh mạch đang bị rách nứt đỏ sưng, gân cơ đã kiệt sức hoàn toàn. Ngươi cố tình vận khí lúc này chỉ khiến chân khí đi chệch đường, gây phản phệ thổ huyết, gân tay sẽ đứt vĩnh viễn! Cấm tuyệt đối không được vận khí trong vòng ba ngày tới!"


Hàn Thần hít thở sâu, đành phải buông lỏng đan điền, cam chịu để cho luồng chân khí thô sơ xẹp nhỏ ẩn sâu dưới cơ bắp. Cánh tay phải của anh hoàn toàn rã rời, tê liệt không còn chút cảm giác lực nào, giống như một khúc gỗ chết bám trên cơ thể.


Thanh Y thở dài, nàng lấy một lượng Dầu nóng hỏa xà thoa đều lên lòng bàn tay, rồi bắt đầu xoa bóp cưỡng ép các huyệt đạo đông cứng trên vai phải của Hàn Thần. Dầu nóng hỏa xà chế xuất từ mỡ rắn độc đầm lầy cực kỳ nóng rát, khi tiếp xúc với da thịt rách nứt của anh liền tạo ra một cảm giác bỏng cháy như bị nung trên lò lửa đỏ. Sự đối lập tàn nhẫn giữa cái lạnh buốt xương của hàn độc sâu khớp và cái nóng rát bỏng da của dầu nóng khiến Hàn Thần run rẩy dữ dội, các đầu ngón tay trái nắm chặt lấy thành giường tre đến mức móng tay rách chảy máu.


Trong lúc Liễu Thanh Y tập trung xoa bóp, cánh tay áo thô màu xanh lá nhạt của nàng vô tình bị tuột cao lên khuỷu tay. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu nứt nhẹ, một vết sẹo mỏng hình hoa mai năm cánh nhạt màu hiện rõ trên cổ tay phải trắng ngần của nàng. Vết sẹo kiếm mỏng manh nhưng cực kỳ sắc sảo, giống như một dấu ấn không thể bôi xóa.


Hàn Thần nhìn chăm chằm vào vết sẹo mai đó, đôi mắt đồng tử co rút lại đầy kinh ngạc. Trí nhớ siêu phàm của anh lập tức khơi dậy ký ức mười năm trước: Diệp gia tiêu cục của ngoại tổ phụ Diệp Vạn Lý – thế lực tiêu cục lớn nhất vùng biên viễn từng bị liên minh Ngũ Nhạc cô lập kinh tế dẫn đến diệt môn chia chác sản nghiệp. Tất cả đệ tử chính tông của Diệp gia đều mang vết sẹo kiếm hình hoa mai đặc trưng này trên cổ tay phải sau khi hoàn thành nghi lễ bạt kiếm vỡ lòng.


"Vết sẹo này..." Giọng Hàn Thần khàn đặc, yếu ớt vang lên giữa không gian tĩnh lặng của mật thất. "Nàng... nàng là người của Diệp gia tiêu cục?"


Liễu Thanh Y đột ngột dừng động tác xoa bóp. Gương mặt thanh tú của nàng biến sắc, trở nên tái nhợt dưới ánh đèn dầu. Nàng vội vã kéo tay áo xuống che khuất vết sẹo mai, ánh mắt sáng dịu dàng thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ cảnh giác và đau thương tột cùng. Nàng nhìn Hàn Thần đầy nghi ngại, bàn tay trái lén đặt vào túi châm cứu da hươu, sẵn sàng rút kim bạc tự vệ.


"Ngươi... làm sao ngươi biết vết sẹo mai của Diệp gia?" Giọng nàng lạnh lùng, chứa đựng sát cơ kìm nén.


"Ngoại tổ phụ của ta... là Diệp Vạn Lý," Hàn Thần chầm chậm nói, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng không chút sợ hãi. "Mẫu thân của ta, Diệp Hà, trước khi chết cháy trong đêm diệt môn của Tàn Tro Kiếm Phái, cũng mang một vết sẹo mai giống hệt như thế này trên cổ tay phải. Chiếc khăn tay quấn quanh cổ hũ tro cốt của sư phụ ta... chính là kỷ vật mẫu thân thêu thùa hoa mai mai trắng."


Không khí trong mật phòng như đông cứng lại. Liễu Thanh Y đứng lặng như tượng đá, chiếc đèn dầu lung lay khiến bóng nàng in dài trên vách tường đầy u uất. Đôi mắt nàng đỏ hoe, những giọt nước mắt ấm áp khẽ lăn dài trên gò má mộc mạc không trang điểm. Nàng chầm chậm buông lỏng tay khỏi túi kim bạc, quỳ sụp xuống bên cạnh giường tre của Hàn Thần.


"Hóa ra... ngươi là con trai của cô cô Diệp Hà," Thanh Y nghẹn ngào, giọng nói chứa đựng nỗi đau đớn dồn nén suốt mười năm qua. "Ta là Diệp Thanh Y... con gái duy nhất còn sống sót của gia chủ Diệp gia tiêu cục năm xưa. Đêm diệt môn mười năm trước, phụ thân ta bị liên minh Ngũ Nhạc đầu độc phế võ công rồi thảm sát toàn gia để cướp đoạt mỏ sắt cổ và các tuyến đường vận tiêu. Ta được trung bộc cứu thoát, ẩn danh làm y sĩ ở trấn Thạch Đầu này để tìm kiếm cơ hội báo thù. Không ngờ... cô cô cũng đã..."


Mối liên kết hận thù chung sâu sắc đối với liên minh Ngũ Nhạc ngụy quân tử đã kéo hai tâm hồn cô độc, đầy thương tích xích lại gần nhau hơn bao giờ hết. Sự nghi kỵ ban đầu hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một tình cảm tri kỷ đồng sinh cộng tử bền chặt giữa nghịch cảnh giang hồ tàn nhẫn.


"Hàn Thần biểu đệ," Thanh Y lau nước mắt, gương mặt trở nên kiên định bất khuất. "Mỏ sắt đen cổ tại Kiếm Trũng Hành Sơn thực chất chính là sản nghiệp cũ của Diệp gia và Tàn Tro Kiếm Phái chung rèn đúc. Hành Sơn Phái đồ sát môn phái của ngươi chỉ là bước đầu tiên để chúng độc chiếm mỏ quặng rèn thần binh tiến cống hoàng triều. Ngươi mang kiếm gãy Thất Sát, ta mang kim châm cứu, chúng ta nhất định phải bắt chúng phải trả giá bằng máu!"


Nàng đứng dậy, tiếp tục xoa bóp dầu nóng hỏa xà cho Hàn Thần với sự chăm sóc chu đáo, nhẹ nhàng hơn. Nhờ hoạt chất nóng của dầu rắn hỏa xà thẩm thấu sâu vào các bó cơ đông cứng, bả vai phải của Hàn Thần bắt đầu bớt sưng tấy đỏ sậm, phục hồi được khoảng năm mươi phần trăm cảm giác lực ấm áp trở lại dù vẫn chưa thể cầm kiếm hay vận khí thực chiến ngay.


Nhưng ngay giữa khoảnh khắc ấm áp tình nghĩa hiếm hoi ấy, mùi thuốc xông nồng nặc từ nồi nước Hắc Sâm Đầm Lầy đang sôi sùng sục trên lò than lò rèn dột nát đã bay ra ngoài, lan tỏa khắp con hẻm tối tăm ẩm ướt phía tây trấn Thạch Đầu.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Tiếng đập cửa gỗ dồn dập, bạo lực xé toạc sự tĩnh lặng của đêm bão tuyết lạnh giá. Tiếng gỗ thông rạn nứt kêu răng rắc rợn người kèm theo những tiếng quát tháo hung hãn của kỵ binh ngoại môn Hành Sơn Phái vang lên ngay ngoài cửa dược tiệm.


"Mở cửa! Kiểm tra hộ tịch đột xuất! Phân đà Hành Sơn Phái tuần đêm đây! Mau mở cửa ra trước khi bọn ta đạp nát cánh cửa này!"


Liễu Thanh Y giật mình, sắc mặt nàng lập tức trở nên trắng bệch. Nàng nhìn Hàn Thần đang nằm bất động trên giường tre tê liệt tay phải, rồi nhìn nồi thuốc đang bốc khói nghi ngút mùi sâm đen đặc trưng. Truy binh Hành Sơn dường như đã đánh hơi được mùi thảo dược quý trị thương của kẻ bị thương, siết chặt vòng vây gõ cửa truy quét gắt gao.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!