Thác buốt dồn kình, vách thông luyện tấn
Khói độc từ những bó đuốc tẩm dầu thông cuộn lên nghi ngút, quyện vào làn sương mù lạnh giá của buổi sớm mai sườn núi Hành Sơn. Từ dưới lòng nước bùn đen ngòm của đầm lầy Hắc Thủy, Lục Hàn Thần ngậm chặt ống trúc nhỏ rỗng ruột, nín thở tuyệt đối. Lớp bùn thối trộn lẫn phân ngựa dính chặt vào da thịt anh, bốc mùi hồng hộc để che mắt khứu giác nhạy bén của ba con chó săn lông xám đang sủa vang dội trên bờ. Qua kẽ lá sậy già rách nát, ánh mắt Hàn Thần rực lên lửa giận dữ dồn nén khi chứng kiến Vương Chấn vung chiếc roi da bò bọc sắt quất dã man vào bắp chân trần của Nha Nha, khiến cô bé ngất lịm bên đống củi khô.
"Phóng hỏa! Đốt sạch toàn bộ khu vực lò gạch này cho ta! Ta muốn thiêu sống thằng điên đó thành tàn tro bên trong hầm ngầm!"
Mệnh lệnh tàn độc của Tào Bưu vừa dứt, hàng chục tên lưu manh của Hắc Hổ Bang lập tức ném đuốc dầu vào mái tranh dột nát của lò gạch bỏ hoang. Lửa bắt đầu bùng cháy dữ dội, khói đen ngột ngạt cuồng cuộn bốc lên che lấp cả một khoảng trời sườn nam núi Hành Sơn. Tiếng cười hống hách của bọn tay sai và tiếng gầm rú của ngọn lửa dần xa khi Tào Bưu dẫn quân rút lui, tin chắc rằng kẻ điên vác hũ tro đã bị thiêu chết bên trong hầm ngầm bị sập.
Khi tiếng vó ngựa hoàn toàn biến mất trong sương bão, mặt nước bùn đen của đầm lầy Hắc Thủy khẽ xao động. Lục Hàn Thần ngoi đầu lên, phun ra ngụm nước bùn hôi thối. Gương mặt anh bôi đầy nhọ nồi đen xịt, chỉ có đôi mắt là sáng quắc đầy sát cơ. Vai phải anh nhói buốt tột cùng; vết thương rách gân cơ sườn do phản lực dội ngược từ đòn đâm trước đó đang sưng tấy đen kịt, rỉ máu tươi loang lổ thấm đỏ dải băng vải thô quấn tay. Hàn Thần cắn chặt răng, tay trái luồn sâu xuống lòng bùn lầy lún sâu dưới đáy đầm, cẩn thận kiểm tra hũ tro cốt gốm thô ráp của sư phụ Lục Nam Thiên đang được quấn lá sậy già giấu an toàn dưới độ sâu mười thước. Tín vật vẫn nguyên vẹn.
Anh lết thân thể kiệt quệ lên bờ, lao vào đống đổ nát đang cháy rực để bế Nha Nha ra ngoài. Cô bé gầy gò nằm bất tỉnh, bắp chân rách da rỉ máu sưng húp. Hàn Thần cõng Nha Nha trên vai trái, tay trái nắm chặt thanh kiếm gãy Thất Sát dính bùn đen. Chốt sắt cán kiếm bị rạn nứt nghiêm trọng, chuôi gỗ thông lỏng lẻo kêu lộc cộc sau mỗi bước đi của anh. Nhờ mạng lưới ăn mày của Cái Bang ẩn nấp trong rừng sậy, Hàn Thần nhanh chóng bàn giao Nha Nha cho lão hành khất Hồng Thất Lạp bảo vệ.
"Hàn Thần nhi," Hồng Thất Lạp nhìn vết thương vai phải rách nát của anh, thở dài ái ngại. "Hành Sơn Phái đã siết chặt phong tỏa trấn Thạch Đầu. Vương Chấn chặn mọi nguồn sắt vụn và thảo dược. Ngươi mang phế thân này, cán kiếm lại lỏng, làm sao chống lại ba trăm đệ tử tinh anh sắp tới?"
"Ta phải luyện," Hàn Thần nói, giọng trầm khàn lạnh lùng như tro tàn lò rèn. "Dù gân tay có đứt, ta cũng phải luyện thành chiêu đâm thẳng này."
Theo lời chỉ điểm của Hồng Thất Lạp và lão tiều phu Tào Lão Hán, Hàn Thần lén lút dời gót hướng về phía sườn tây hoang vu của núi Hành Sơn, nơi có Thác nước Thiên Quân quanh năm sương mù buốt giá và vách đá dựng đứng Vực Tử Vong lộng gió mạnh. Đây là cấm địa hoang phế không dấu chân người gác, địa hình hiểm trở cực kỳ thích hợp để ẩn náu và khổ luyện thể chất thô sơ đạt đến giới hạn vật lý.
Khi đặt chân đến chân thác nước Thiên Quân, Hàn Thần đứng sững trước cảnh tượng hùng vĩ đầy áp lực. Dòng nước lũ từ độ cao trăm trượng đổ ầm ầm xuống hồ đá bên dưới, tung bọt trắng xóa và tạo ra những luồng kình lực dội mạnh làm rung chuyển cả vách đá sườn tây. Hơi nước lạnh buốt xương tủy bốc lên dày đặc, khiến không khí xung quanh lạnh ngắt như băng giá.
Bên bờ hồ đá sương mù, một lão nhân gầy guộc mặc áo tơi lá cọ, đội chiếc nón lá rách che khuất nửa mặt đang ngồi bất động câu cá. Đó chính là Độc Điếu Ông – cựu cao thủ nội gia Ngưng Khí Cảnh của tàn môn cũ đang ẩn danh làm ngư ông. Lão không thèm quay đầu nhìn Hàn Thần, tay vẫn giữ chặt chiếc cần câu trúc mảnh dẻ đang căng ra dưới sức cản của dòng nước chảy xiết.
"Muốn luyện kiếm dưới thác nước Thiên Quân?" Giọng Độc Điếu Ông lạnh lùng, trầm đục vang lên giữa tiếng nước đổ ầm ầm. "Nơi này áp lực nước nặng ngàn cân, hồ đá lạnh buốt xương tủy. Kẻ có thân thể lành lặn còn bị nước đập nát xương vai, huống chi một phế nhân rách gân vai như ngươi. Mau cút đi trước khi làm mồi cho cá bống sông."
Hàn Thần không đáp lời. Anh cởi bỏ lớp áo tơi rách nát, để lộ bờ vai phải sưng tấy đen kịt chằng chịt vết sẹo cũ. Tay trái anh cầm thanh tàn kiếm Thất Sát dài mười hai tấc, chầm chậm bước từng bước xuống hồ đá lạnh buốt. Khi nước ngập đến ngực, hơi lạnh buốt thấu xương tủy lập tức xộc thẳng vào tâm mạch, khiến nhịp tim anh đập dồn dập, toàn thân run rẩy dữ dội.
Anh đứng tấn vững chắc, vận hành Tâm Tĩnh Như Tro để kìm nén cơn sốt lạnh đang nhen nhóm, rồi vung tay phải cầm kiếm gãy đâm thẳng hướng dòng thác đổ xuống.
"Ầm!"
Một luồng nước lũ đập mạnh trực diện vào bả vai phải của Hàn Thần. Cơn đau nhói buốt từ vết rách kinh mạch dội ngược cực mạnh, khiến thanh kiếm Thất Sát bị nước đánh văng lệch hướng hoàn toàn, suýt chút nữa tuột khỏi bàn tay chai sạn của anh. Hàn Thần không bỏ cuộc, anh nghiến răng vận kình lực cơ bắp thô bạo chống lại dòng thác, cố gắng đâm thẳng nhát thứ hai.
Nhưng sức người làm sao đối kháng trực diện được với lực nước ngàn cân. Dòng thác Thiên Quân đổ xuống mạnh mẽ, đập thẳng vào đầu và vai Hàn Thần, hất văng thân hình gầy gò của anh ra sau. Anh bị dòng nước cuốn trôi xoáy tròn dưới hồ đá trơn trượt, suýt chút nữa va đầu vào những tảng đá ngầm nhọn hoắt dưới đáy hồ nếu không kịp dùng tay trái bám chặt vào một khe đá hẹp.
Hàn Thần ngoi lên mặt nước, ho sặc sụa, bả vai phải bầm tím nghiêm trọng, máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra nhuộm đỏ một vùng nước hồ lạnh. Từ trên bờ, Độc Điếu Ông vẫn ngồi bất động câu cá, khẽ thở dài:
"Ngu ngốc. Nước chảy xiết có khe hở và dòng chảy của nó. Ngươi dùng lực thô bạo đối kháng, chỉ tự chuốc lấy diệt vong. Thanh kiếm gãy của ngươi ngắn, nhưng nó mỏng và sắc bén. Hãy cảm nhận sức cản của nước qua đầu mũi kiếm, xoay nhẹ lưỡi kiếm gãy nghiêng một góc chéo mỏng để lách qua kình lực của dòng chảy, mượn chính lực cuốn của nước để đưa đường đâm đi thẳng tắp."
Hàn Thần đứng lặng giữa dòng nước buốt giá, nhắm mắt suy ngẫm lời chỉ điểm. Anh nhận ra không thể dùng cơ bắp đối kháng trực tiếp với áp lực tự nhiên. Anh phải dùng kiếm gãy mỏng lách qua các khe hở vật lý của dòng chảy.
Anh bước trở lại dưới dòng thác, ngập người đến ngực. Lần này, anh không gồng cứng bả vai phải nữa. Anh thả lỏng cơ sườn, vận hành chân khí thô sơ dồn xuống hai lòng bàn chân để bám chặt vào những viên đá cuội trơn trượt dưới đáy hồ. Khi dòng nước đổ xuống, anh xoay nhẹ cổ tay phải, nghiêng lưỡi kiếm gãy Thất Sát một góc chéo mỏng sượt qua luồng nước chịu lực mạnh nhất.
*Swoosh!*
Mũi kiếm gãy xé rách làn nước, đi thẳng tắp hướng về phía trước mà không bị nước đánh văng lệch hướng. Lực cản của nước giảm đi rõ rệt, nhường chỗ cho một cảm giác trơn tru, sắc bén bộc phát ở đầu mũi kiếm gãy.
"Tốt," Độc Điếu Ông khẽ gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào dây câu mỏng dẻo. "Đó là kỹ thuật Đâm kiếm dưới nước bến đò. Hãy luyện đủ một ngàn nhát đâm thẳng rẽ nước suôn sẻ mỗi đêm. Nếu không làm được, đừng hòng lên bờ."
Suốt những đêm đông lạnh giá sườn tây Hành Sơn, dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, bóng dáng thiếu niên mười tám tuổi đứng bất động dưới dòng thác Thiên Quân đổ ầm ầm đã trở thành một phần của cảnh vật hoang dã. Mỗi nhát đâm thẳng của anh là một lần bắp tay phải nổi rõ cơ gân, máu tươi rỉ ra hòa vào nước lạnh, nhưng tốc độ và lực cổ tay cầm kiếm gãy ngày một tăng tiến vượt bậc. Lực cổ tay phải của anh đã tăng lên gấp ba lần, cầm thanh Thất Sát vững chắc không còn bị rung lắc hay lỏng lẻo dù chốt sắt cán kiếm vẫn bị rạn nứt.
Tuy nhiên, cái giá phải trả cực kỳ đắt. Hàn độc buốt giá từ nước sông lạnh bắt đầu tích tụ sâu vào tủy xương khớp vai phải của Hàn Thần. Mỗi khi đêm muộn, bả vai phải của anh lại đau nhức nhối thấu xương tủy, các khớp ngón tay co rút dữ dội không thể duỗi thẳng bình thường nếu không được xoa bóp bằng dầu nóng.
Ban ngày, khi ánh mặt trời mờ nhạt không mang lại chút hơi ấm nào, lão tiều phu Tào Lão Hán lại dẫn Hàn Thần leo lên vách đá dựng đứng Vực Tử Vong lộng gió mạnh. Vách đá sâu trăm trượng dựng đứng hẻo lánh, bên dưới là vực sâu hun hút không thấy đáy, chỉ có một thân cây thông cổ thụ nằm ngang, vươn ra ngoài khoảng không trung lộng gió dữ dội.
"Luyện tấn trên thân cây thông này," Tào Lão Hán chỉ chiếc rìu sắt mòn vẹt vào thân gỗ trơn trượt rêu xanh. "Gió vực thẳm thổi liên tục từ dưới lên. Nếu chân ngươi không bám chặt, hoặc bộ pháp di chuyển của ngươi bị lệch nửa tấc, ngươi sẽ rơi xuống vực sâu nát xương thịt. Hãy luyện bộ pháp Thối Bộ thăng bằng ở đây."
Hàn Thần bước lên thân cây thông nằm ngang. Gió vực thẳm rít gào liên tục, thổi bạt y phục vải thô rách nát của anh và cố gắng đẩy thân hình gầy gò của anh rơi xuống vực sâu. Thân gỗ thông trơn trượt đầy rêu xanh ẩm ướt làm giảm tối đa độ bám chân vật lý.
Mỗi lần anh cố gắng lùi bước bằng bộ pháp Thối Bộ, cơ thể lại bị gió mạnh thổi chao đảo, suýt chút nữa sẩy chân ngã xuống vực sâu trăm trượng. Để sinh tồn, Hàn Thần buộc phải khơi thông khí huyết dồn mạnh xuống hai lòng bàn chân. Qua nhiều ngày đêm đối mặt với tử vong cận kề, luồng chân khí thô sơ dọc theo kinh mạch chân được khơi thông hoàn toàn, giúp anh đạt đến cảnh giới Thông suốt mạch hai chân (Thông Kinh Cảnh - Trung kỳ). Hai lòng bàn chân anh chai sần dày đặc, bám chặt vào lớp rêu xanh trơn trượt của thân gỗ thông như rễ cây cổ thụ cắm sâu vào lòng đất.
Anh có thể lướt lùi nhanh nhẹn bằng Thối Bộ trên thân cây thông lộng gió mà không cần nhìn xuống chân, giữ thăng bằng cơ thể một cách hoàn hảo trước áp lực gió lớn của vực thẳm.
Vào ngày thứ mười của cuộc khổ luyện cực hạn, mây đen đột ngột vần vũ kéo đến xám xịt toàn bộ bầu trời Hành Sơn. Một trận dông bão lớn sấm sét nổ vang dội sườn tây. Hàn Thần vẫn đứng vững trên thân cây thông nằm ngang của Vực Tử Vong, tay phải cầm kiếm gãy Thất Sát thực hiện những nhát đâm thẳng tắp vào khoảng không trung lộng gió dữ dội.
Đột nhiên, một tiếng nổ ầm ầm như sấm rền vang lên từ phía thượng nguồn khe núi sườn tây. Không phải tiếng sấm sét của trời đất, mà là tiếng gầm rú của một trận lũ quét kinh hoàng dồn dập đổ về. Nước lũ đỏ ngầu dính đầy bùn đất, đá tảng lớn và những thân cây cổ thụ bị bật gốc cuồng cuộn trút xuống từ đỉnh núi, cuốn trôi mọi vật cản trên đường đi.
Luồng nước lũ hung tàn và đá tảng đổ sập trực diện vào vách đá Vực Tử Vong sườn đông nam. Sức nặng vật lý của hàng tấn bùn đá đập mạnh vào gốc cây thông cổ thụ nằm ngang nơi Hàn Thần đang đứng tấn luyện kiếm.
Thân cây thông cổ thụ gãy đôi kêu rắc rắc rồi đổ sập hoàn toàn, cuốn theo thân ảnh Lục Hàn Thần rơi thẳng xuống vực sâu không thấy đáy giữa dòng nước lũ cuồng cuộn gầm rú.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!