Lưới rây khép chặt, giấu cốt đầm đen
Dòng nước lũ lạnh buốt của sông Hành Giang cuộn chảy dữ dội như muốn xé toạc từng thớ thịt trên cơ thể Lục Hàn Thần. Khi ngụp lặn dưới lòng sông sâu, cảm giác ngạt thở xộc vào phổi, bóp nghẹt lồng ngực anh trong cái lạnh thấu xương của đêm đông bão bùng. Cánh tay phải quấn băng vải thô dính máu của anh tê dại hoàn toàn, vết rách cơ sườn vai phải sau đòn đâm cực lực vào Triệu Chí Kính trên cầu Bản Thạch giờ đây rát buốt như bị hàng vạn cây kim châm cứu nung đỏ đâm sâu vào xương tủy. Hàn Thần cắn chặt răng, tay trái ôm ghịt lấy hũ tro cốt gốm thô của sư phụ Lục Nam Thiên sau vai, dùng chút tàn lực cuối cùng nương theo dòng nước xiết để trôi dạt về phía hạ lưu.
Khi cơ thể va chạm mạnh vào những rặng sậy già rách nát ở rìa đầm lầy Hắc Thủy, Hàn Thần mới có thể dùng tay trái bám chặt lấy một rễ thông mục, từ từ kéo thân hình lấm lem bùn đất lên bờ sông. Đầm lầy Hắc Thủy hiện ra trước mắt anh dưới màn đêm xám xịt, nước đen ngòm bốc mùi hôi thối nồng nặc của lá mục rữa. Nơi này quanh năm sương mù độc hại bao phủ, không một bóng người qua lại, vốn là vùng hoang vu hẻo lánh mà ngay cả thú rừng cũng không dám bén mảng. Hàn Thần ho sặc sụa, phun ra ngụm nước sông lạnh ngắt dính đầy bùn cát. Anh lết thân thể kiệt quệ vào sâu trong bãi sậy, nơi bùn lầy đen kịt lún sâu đến đầu gối.
Ánh bình minh mờ nhạt của ngày hôm sau không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ làm lộ rõ bầu không khí u ám, ngột ngạt đang bao trùm lên toàn bộ trấn Thạch Đầu. Tin tức Triệu Chí Kính – đệ tử nội môn Hành Sơn Phái – bị một kẻ điên vác hũ tro dùng kiếm gãy đâm thủng vai và bẻ gãy trọng kiếm ngay trên cầu Bản Thạch đã làm rúng động toàn bộ phân đà địa phương. Chưởng môn phụ tá Tả Khâu Diệp nổi trận lôi đình, lập tức ra lệnh thiết quân luật toàn diện. Lộ tuyến giao thương bị chặn đứng, các trạm gác gỗ được dựng lên khắp nơi, và một sắc lệnh Sự phong tỏa trấn Thạch Đầu tàn nhẫn được ban bố.
Hành Sơn Phái nghiêm cấm mọi tiệm thuốc bán thảo dược trị thương cho người lạ mặt, đồng thời ác bá địa phương Vương Chấn – kẻ nhận tiền bảo kê của phân đà – đã cho tay sai thu giữ toàn bộ sắt vụn, củi khô trong trấn để triệt tiêu hoàn toàn nguồn sinh kế của lưu dân và tàn dư tàn môn. Lưới rây của kẻ thù đang khép chặt từng tấc đất chân núi.
Hàn Thần trốn dưới bóng râm của một bụi thông già bên rìa đầm lầy, nheo mắt quan sát con đường độc đạo dẫn vào lò gạch bỏ hoang. Từ xa, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng chó săn sủa vang dội đã phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Phó bang chủ Hắc Hổ Tào Bưu – gã nam tử lực lưỡng mặc áo cộc tay da hổ xộc xệch, ngực xăm hình đầu hổ hung tợn – đang dẫn theo hàng chục tên lưu manh của Hắc Hổ Bang và chó săn lông xám lùng sục ráo riết khắp các lò gạch hoang.
"Lục soát kỹ cho ta!" Tiếng Tào Bưu gầm lên hống hách, tay gã lăm lăm đôi rìu ngắn bằng thép đen nặng mười hai cân. "Tên tàn dư dùng kiếm gãy chắc chắn đang bị thương nặng sau trận cầu đá. Chó săn đã đánh hơi được mùi máu tươi của gã dẫn về hướng này. Kẻ nào tìm thấy hũ tro cốt hoặc thanh kiếm gãy, Chưởng môn phụ tá sẽ thưởng ngay năm mươi lượng bạc!"
Hàn Thần cúi đầu nhìn xuống bàn tay phải của mình. Vết thương rách gân cơ vai phải do phản lực dội ngược của đòn đâm trước đó đang rỉ máu tươi liên tục, thấm đẫm lớp băng vải thô quấn tay. Mùi máu tanh nồng chính là điểm chí mạng thu hút chó săn của Tào Bưu. Nếu anh tiếp tục mang theo hũ tro cốt gốm thô bên mình, mùi máu và sức nặng của hũ gốm sẽ khiến anh không thể trốn thoát khỏi vòng vây của trăm tên lưu manh đang lùng sục.
Anh nhìn hũ tro cốt gốm thô ráp bám bụi than của phụ thân, chiếc khăn tay hoa mai bạc màu quấn quanh cổ hũ đã bị thấm đẫm nước sông lạnh. Một quyết định đau đớn dâng lên trong lòng thiếu niên mười mốt tuổi. Anh phải giấu hũ tro cốt của sư phụ xuống đáy bùn lầy của đầm lầy Hắc Thủy để bảo vệ tín vật khỏi sự tàn phá của kẻ thù.
Hàn Thần quỳ xuống vũng nước bùn đen hôi thối, dùng tay trái đào sâu xuống lòng bùn lầy lún sâu dưới đáy đầm nước đen. Anh cẩn thận quấn thêm một lớp lá sậy già quanh hũ gốm thô để ngăn bùn cát lọt vào trong, rồi chầm chập dìm hũ tro cốt xuống đáy bùn sâu mười thước. Khi hũ gốm hoàn toàn chìm ngập dưới làn nước đen ngòm, lòng Hàn Thần thắt lại như có hàng vạn vết dao cắt. Anh tự hứa với lòng mình, ngay khi cánh tay phục hồi, anh sẽ danh chính ngôn thuận quay lại đòi lại công lý và đón tro cốt sư phụ về chôn cất trang nghiêm.
Đúng lúc đó, tiếng xột xoạt của lá sậy khô vang lên phía sau. Hàn Thần cảnh giác rút thanh kiếm gãy Thất Sát bằng tay trái, nhưng người xuất hiện lại là Nha Nha – bé gái ăn mày gầy gò, mặt lem luốc bùn đất của Cái Bang. Nha Nha đang lén lút đẩy một chiếc xe rác chứa đầy bùn thối và phân ngựa thu gom từ dịch trạm.
"Đại ca! Chó săn đang đi theo vệt máu của anh hướng về phía này!" Nha Nha thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng đôi mắt ánh lên vẻ dũng cảm phi thường. "Mau nấp dưới bùn đen đầm lầy! Em sẽ dùng xe bùn thối này để át mùi máu tanh của anh!"
Hàn Thần gật đầu nhẹ. Anh lập tức áp dụng kỹ thuật Giấu khí đầm lầy sương độc, ngâm toàn bộ thân thể kiệt quệ của mình xuống dưới dòng nước bùn đen hôi thối của đầm lầy Hắc Thủy, chỉ chừa lại một ống trúc nhỏ rỗng ruột nhô nhẹ lên mặt nước khuất sau rặng sậy để lấy khí thở. Nha Nha nhanh chóng đổ đống bùn thối và phân ngựa từ trên xe xuống xung quanh khu vực Hàn Thần ẩn nấp, rồi dẩy chiếc xe rác rỗng chạy ngược lại hướng lò gạch hoang để đánh lạc hướng truy binh.
Chỉ vài hơi thở sau, Tào Bưu dẫn theo toán lưu manh Hắc Hổ Bang và ba con chó săn lông xám hung hãn tràn vào rìa đầm sậy. Con chó săn dẫn đầu đột ngột dừng lại trước đống bùn thối bốc mùi nồng nặc, mũi hếch lên ngửi ngửi đầy bối rối rồi sủa lên những tiếng bất lực. Mùi phân ngựa và bùn độc đầm lầy hôi thối đã hoàn toàn triệt tiêu khứu giác nhạy bén của chúng, che giấu mùi máu tanh rỉ ra từ tay phải Hàn Thần dưới nước bùn sâu.
"Mẹ kiếp! Con chó rác rưởi này! Sao lại mất dấu ở đây?" Tào Bưu tức giận đá mạnh vào sườn con chó săn làm nó rú lên đau đớn. Gã quay sang nhìn thấy Nha Nha đang đẩy chiếc xe rác rỗng định lách qua con hẻm gạch đổ.
"Đứng lại! Con ranh ăn mày kia!" Tào Bưu quát lớn, sải bước dài chặn đứng chiếc xe mây rách của Nha Nha. Gã nắm lấy cổ áo vá vai quá cỡ của cô bé, nhấc bổng lên giữa không trung. "Mày vừa làm gì ở rìa đầm lầy? Có thấy tên tàn dư vác hũ tro cốt chạy qua đây không? Nói mau, nếu không ta ném mày xuống đầm lầy cho rết ăn thịt!"
Nha Nha bị nhấc bổng, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi nhưng cô bé cắn chặt môi, quyết không hé răng nửa lời.
"Em... em chỉ đi gom phân ngựa về bón ruộng cho dân làng... không thấy ai cả..." Nha Nha ú ớ trả lời.
"Nói dối!" Vương Chấn từ phía sau bước tới, gương mặt mập mạp đầy thịt ngang tàng của gã co rút lại đầy độc ác. Gã giật lấy chiếc roi da bò bọc sắt cầm trên tay tên lính tuần bên cạnh, quất mạnh một phát chí mạng vào bắp chân trần dính cát của Nha Nha.
"Chát!"
Tiếng roi da quất xé rách không khí dội vào tai Hàn Thần dưới nước bùn sâu. Nha Nha hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, bắp chân rách da rỉ máu tươi loang lổ. Nhưng dù đau đớn đến mức nước mắt giàn giụa, cô bé vẫn nắm chặt hai nắm tay nhỏ, tuyệt đối không khai ra vị trí ẩn nấp của Hàn Thần hay nơi giấu hũ tro cốt.
Dưới đáy bùn đen lạnh buốt, Lục Hàn Thần chứng kiến toàn bộ cảnh tượng tàn bạo qua kẽ lá sậy. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội, cơn giận dữ tột cùng dâng trào làm dòng chân khí thô sơ trong đan điền cuộn xoáy hỗn loạn, suýt chút nữa làm rách nứt thêm kinh mạch vai phải đang tổn thương. Tay trái anh bóp chặt lấy cán kiếm gãy Thất Sát dưới nước bùn, máu tươi từ kẽ ngón tay phải rỉ ra nhiều hơn do áp lực tâm lý.
Anh khao khát muốn vung kiếm lao lên chém đứt đầu gã ác bá Vương Chấn và Tào Bưu. Nhưng lý trí tàn nhẫn của một kiếm thủ tàn môn đã giữ anh lại. Anh biết rõ giới hạn thể chất hiện tại: cánh tay phải bị phế tạm thời, cán kiếm Thất Sát đang lỏng lẻo sắp vỡ chuôi, và đối phương có hàng chục võ giả trang bị đao gậy đầy đủ. Nếu anh bộc phát ngu ngốc lúc này, không những không cứu được Nha Nha mà cả hai sẽ cùng chết, và tro cốt của sư phụ sẽ bị kẻ thù chà đạp.
Hàn Thần nhắm mắt lại, vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro một cách cưỡng ép. Anh dập tắt mọi cảm xúc phẫn nộ, ép nhịp tim và hơi thở hạ xuống mức tối thiểu, giữ cho cơ thể hòa làm một với sự tĩnh lặng lạnh ngắt của bùn độc đầm lầy. Sự kiên trì điên cuồng và lòng nhẫn nại sắt đá đã giúp anh vượt qua ranh giới của sự bộc phát nhất thời.
Tào Bưu thấy Nha Nha bị đánh đến ngất lịm vẫn không khai, gã tức giận quăng cô bé xuống đống củi khô cạnh vách đất đỏ.
"Hừ, con ranh cứng đầu!" Tào Bưu nhổ bọt, xoay người bước lại gần lối vào lò gạch bỏ hoang. Đột nhiên, ánh mắt sắc lẹm của gã dừng lại dưới nền gạch vỡ nát cạnh cửa lò.
Một vệt máu tươi còn chưa kịp khô, đỏ tươi nổi bật trên nền tro than xám xịt – vết máu rơi ra từ tay phải của Hàn Thần khi anh lách qua lối này trước đó.
Tào Bưu cúi xuống, dùng đầu ngón tay quẹt lấy vệt máu đưa lên mũi ngửi, rồi cười lên một tiếng tàn độc đầy thỏa mãn:
"Máu vẫn còn ấm! Tên tàn dư đó chắc chắn đang trốn ngay bên trong những kẽ hầm lò gạch này!"
Gã đứng thẳng dậy, vung đôi rìu ngắn bằng thép đen chỉ thẳng vào khu lò gạch dột nát, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng xé toạc không gian sương mù:
"Phóng hỏa! Đốt sạch toàn bộ khu vực lò gạch này cho ta! Ta muốn thiêu sống thằng điên đó thành tàn tro bên trong hầm ngầm!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!