Nhất kích tất sát trên cầu đá
Cơn mưa đêm mỗi lúc một nặng hạt, trút xuống núi rừng Hành Sơn những luồng nước buốt giá, gào rít qua các khe đá hiểm trở sườn nam. Trên con đường độc đạo dẫn ra khỏi trấn Thạch Đầu, sương mù từ sông Hành Giang bốc lên đậm đặc, quện chặt lấy bóng tối như một tấm lưới xám khổng lồ bao phủ vạn vật.
Lục Hàn Thần bước đi tập tễnh trên nền đất nhão nhoét bùn đỏ. Gương mặt anh bôi đầy bột than lò rèn nhọ nhem, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy ròng ròng xuống cằm, che giấu hoàn toàn những vết sẹo mai trắng đặc trưng của Lục gia. Trên vai trái, hũ tro cốt bằng gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên được buộc chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô hoa mai bạc màu – kỷ vật duy nhất còn sót lại của mẫu thân Diệp Hà. Sức nặng của hũ gốm tỳ xuống bả vai trái đang tê dại vì lạnh, kéo ghịt lấy từng bước chân của thiếu niên mười tám tuổi, làm giảm đi đáng kể sự linh hoạt vốn có của bộ pháp khinh công dã ngoại.
Sau lưng anh, bao tải vải thô đựng gạo mốc và những mẩu sắt vụn rỉ sét nhặt nhạnh từ bãi phế thải mỏ quặng nặng trịch, cọ sát vào hông phát ra những tiếng lạo xạo khô khốc. Tay phải anh quấn chặt lớp băng vải thô dính máu khô, giấu kín thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc bên dưới lớp áo tơi rách nát. Chốt sắt cán kiếm bị rạn nứt từ đêm qua vẫn chưa được sửa chữa, mỗi bước anh đi, lưỡi kiếm gãy lại rung nhẹ lỏng lẻo, như một lời cảnh báo thầm lặng về sự giới hạn của binh khí.
Phía trước mặt, Cầu Bản Thạch hiện ra lờ mờ trong màn sương bão. Cây cầu đá cổ xưa, kiên cố bắc ngang qua khe núi sâu trăm trượng, là lối độc đạo duy nhất nối liền trấn Thạch Đầu và chân núi Hành Sơn. Dưới khe vực, dòng nước lũ sông Hành Giang đang cuộn chảy ầm ầm, tung bọt trắng xóa gầm rú như một con mãnh thú đang há miệng chờ mồi.
Trên cầu, ánh đuốc dầu của đội tuần tra ngoại môn Hành Sơn Phái chao đảo dữ dội trước những cơn gió giật. Khoảng mười tên lính tuần mặc võ phục xám tro tươm tất đang lăm lăm kiếm sắt lành lặn, chặn đứng hai đầu cầu để kiểm soát chặt chẽ người qua lại.
"Đứng lại! Thằng điên nhọ nồi kia!"
Một tiếng quát đầy hách dịch vang lên từ giữa cầu đá. Một nam tử to khỏe, mặt rỗ đầy ác ý bước ra từ bóng tối của trạm gác gỗ. Gã mặc võ phục xám đậm của đệ tử nội môn Hành Sơn Phái, vai đeo thanh trọng kiếm bản rộng nặng nề – chính là Triệu Chí Kính. Đôi mắt ti hí của gã nheo lại đầy cảnh giác khi nhìn thấy bóng dáng lếch thếch, bẩn thỉu của Hàn Thần.
Hàn Thần cúi đầu thật thấp, lập tức vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro. Anh cố gắng dập tắt mọi cảm xúc hận thù đang cuộn trào trong lồng ngực, ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu để ngụy trang khí tức. Anh lết đôi chân trái giả vờ què quặt, miệng ú ớ những tiếng vô nghĩa của một kẻ câm điếc, đưa tay trái ra hiệu xin qua cầu để về lò gạch hoang lánh nạn.
"Hừ, lại là cái thằng điên vác hũ đất nung bẩn thỉu này!" Triệu Chí Kính khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống vũng nước mưa dưới chân. Gã vung chiếc roi da dài bọc gai sắt cầm trên tay trái, quất mạnh một phát sát sạt bên hông Hàn Thần, khiến bùn nhão bắn tung tóe lên tà áo rách của anh. "Hôm nay phân đà có lệnh thiết quân luật, truy lùng tàn dư tàn môn dùng kiếm gãy. Mọi kẻ khả nghi qua cầu đều phải bị khám xét vắt kiệt!"
Toán lính tuần ngoại môn xung quanh cười rộ lên, tiến lại gần bao vây lấy Hàn Thần. Con chó săn lông xám gầy guộc bên cạnh một tên lính tuần đột ngột chồm lên, mũi hếch liên tục ngửi ngửi vào bao tải sắt vụn dính máu tươi rỉ ra từ kẽ ngón tay phải của anh, sủa lên những tiếng điên cuồng.
Triệu Chí Kính nhe mắt rỗ sắc lạnh, gã dùng mũi roi da nâng nhẹ chiếc khăn lụa thêu hoa mai quấn quanh hũ tro cốt trên vai Hàn Thần.
"Vai đeo hũ đất nung bẩn thỉu, bên trong giấu cái gì? Có phải là bí tịch kiếm phổ của Tàn Tro Kiếm Phái năm xưa không? Đưa đây cho ta đập vỡ kiểm tra!"
Nói đoạn, Triệu Chí Kính vung tay quất mạnh chiếc roi da bọc gai sắt nhắm thẳng vào hũ tro cốt của Lục Nam Thiên.
Đó là ranh giới tôn nghiêm cuối cùng của Lục Hàn Thần.
Trong khoảnh khắc chiếc roi da gai sắt chuẩn bị chạm vào lớp khăn lụa hoa mai của mẫu thân, ánh mắt xám tro của Hàn Thần đột ngột bừng lên một luồng sát cơ lạnh buốt xương tủy. Sự nhẫn nhục chịu đựng suốt nhiều ngày qua biến mất, nhường chỗ cho một ý chí phục thù điên cuồng nhưng cực kỳ tĩnh lặng. Anh không còn là kẻ điên câm điếc lếch thếch nữa, mà là một kiếm thủ tàn môn xuất thế.
Triệu Chí Kính quất roi da tấn công tầm trung, đường roi xé gió rít lên chói tai nhắm thẳng vào hũ tro cốt sau vai Hàn Thần.
Hàn Thần không hề lùi bước một cách mù quáng. Anh xoay ngược gót chân phải một góc chín mươi độ, vận dụng bộ pháp Thối Bộ và Nhất Bộ Thối, lách nhẹ lồng ngực và bả vai trái ra sau đúng nửa tấc trong gang tấc. Chiếc roi da bọc gai sắt sượt qua lớp áo tơi rách nát của anh sát sạt, chỉ để lại một vệt rách mỏng trên vải thô mà không hề chạm tới hũ gốm thô ráp.
"Hử? Thằng điên này né được roi của ta?" Triệu Chí Kính kinh ngạc gầm lên. Gã cảm nhận được một luồng kình lực lướt qua rất lạ, lập tức buông roi da, tay phải thò ra sau lưng rút mạnh thanh trọng kiếm nặng hai mươi cân bản rộng ra khỏi bao.
"Vút!"
Triệu Chí Kính vung trọng kiếm chém một chiêu cương mãnh tầm trung, kình lực thô dội thẳng từ trên xuống nhắm thẳng bả vai phải của Hàn Thần. Đường kiếm nặng nề xé toạc màn mưa rơi, mang theo sức mạnh cơ bắp vô song của Hỗn Nguyên Công ngoại gia.
Hàn Thần biết thanh Thất Sát tàn kiếm bị lỏng chốt cán, nhưng trong tình thế cấp bách, anh buộc phải vung tay phải cầm kiếm gạt đỡ ngang để bảo vệ hũ tro cốt sau lưng.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa cầu đá lộng gió bão. Lực đập nghìn cân từ thanh trọng kiếm của Triệu Chí Kính dội ngược cực mạnh qua thân kiếm gãy Thất Sát, truyền thẳng vào cổ tay và bả vai phải chưa thông kinh mạch hoàn toàn của Hàn Thần. Cơn đau nhói buốt thấu tim gan lập tức bùng phát. Phần chốt sắt cán kiếm bị rạn nứt nẻ nghiêm trọng kêu lên tiếng răng rắc khô khốc, suýt chút nữa vỡ vụn vĩnh viễn. Hàn Thần bị chấn động mạnh, lùi lại hai bước, lòng bàn tay phải rách da rỉ máu tươi ướt đẫm lớp băng vải thô, mất khống chế chân khí tạm thời do bộc phát lực thô đối kháng trực diện.
"Ha ha! Một thanh kiếm gãy rỉ sét! Mày chính là tên tàn dư dùng kiếm gãy!" Triệu Chí Kính cười lên điên cuồng khi nhìn thấy thanh Thất Sát tàn kiếm mười hai tấc lộ ra dưới lớp áo tơi rách. Gã vung trọng kiếm chém rộng chéo góc lần thứ hai, quyết tâm băm vằn thiếu niên trước mặt để lập công lớn với phân đà.
Hàn Thần nhanh chóng nhận ra sai lầm vật lý của mình: không thể dùng lực đối lực trực diện với trọng kiếm bản rộng khi bản thân thiếu hụt nội gia chân khí. Kiếm của đối thủ dài và nặng, tầm chém rộng nhưng tốc độ thu chiêu chậm. Khoảng trống dưới ba thước chính là tử huyệt của gã, và cũng là tầm đánh tối ưu của thanh kiếm gãy ngắn mười hai tấc.
Anh chủ động chịu sượt một nhát chém nhẹ của đối thủ. Hàn Thần nghiêng nhẹ vai trái chịu một vệt chém sượt rách da áo tơi dính máu, mượn chính phản lực của gió bão để lướt tới cực nhanh, lọt vào khoảng không gian cận thân dưới ba thước của Triệu Chí Kính.
Triệu Chí Kính vung trọng kiếm chém rộng chéo góc lần hai bị hụt, đà kiếm nặng nề kéo lệch trọng tâm của gã sang bên trái, để lộ hoàn toàn sơ hở sườn phải chịu lực yếu nhất.
"Thất Sát Nhất Kiếm!"
Hàn Thần đứng vững tấn bằng chân trái, lực phát ra từ gót chân truyền dẫn liền mạch qua thắt lưng xoay chuyển góc độ, dồn toàn bộ kình lực thô sơ của Thông Kinh Cảnh - Sơ kỳ vào cánh tay phải quấn băng vải thô dính máu. Anh đâm thẳng một chiêu duy nhất tắp thẳng hướng mục tiêu.
Đường kiếm đi nhanh như một tia chớp xám tro xé toạc màn mưa xối xả, không hề có bất kỳ động tác thừa hay kiếm chiêu hoa mỹ nào. Nó chỉ là một nhát đâm thẳng tối giản được mài giũa qua một ngàn lần vung kiếm khổ luyện hằng đêm dưới lò gạch hoang dột nát.
"Rắc!"
Mũi kiếm gãy Thất Sát rỉ sét đâm trúng điểm yếu chịu lực ngay khớp chuôi kiếm của Triệu Chí Kính, mượn lực quán tính cực đại bẻ gãy chốt sắt của thanh trọng kiếm hai mươi cân. Lưỡi trọng kiếm nặng nề gãy làm đôi, rơi sầm xuống nền cầu đá bốc khói nước. Đường đâm không hề giảm đà, tiếp tục xuyên thủng giáp da ngoại môn và cắm ngập sâu vào bả vai phải của Triệu Chí Kính.
"Á!!!"
Tiếng gào thét thảm khốc của Triệu Chí Kính vang dội cả khúc sông Hành Giang lạnh buốt. Máu tươi từ vai phải gã phun xối xả xé rách lớp võ phục xám, nhuộm đỏ một khoảng cầu đá dầm mưa bão. Gã ôm bả vai rách nát lùi lại dập dập, gương mặt rỗ co rút lại vì đau đớn và kinh hoàng tột độ trước tốc độ đâm thẳng điên cuồng của thanh kiếm gãy.
Hàn Thần thu kiếm bằng tay trái cực nhanh, bả vai phải của anh nhói đau dữ dội, vết rách da tay phải rộng thêm rỉ máu nóng ướt đẫm lớp nhọ nồi ngụy trang đầy mặt. Anh nín thở, lùi lại sát thành cầu đá cổ xưa, chuẩn bị cho đường thoát thân.
Triệu Chí Kính ngã quỵ xuống đất bùn nhão trên cầu, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ gào lên điên cuồng với toán lính tuần xung quanh:
"Bắn tên! Bắn chết nó cho ta! Đừng để thằng điên dùng kiếm gãy đó chạy thoát! Bắn tên!!!"
Hàng chục tên lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái lập tức rút cung tre lực kéo trăm cân đeo sau lưng, lắp tên tẩm lửa chĩa thẳng về phía Hàn Thần. Loạt mũi tên cháy xé gió rít dồn dập lao tới giữa màn mưa bão xối xả, khóa chặt mọi lối tháo chạy trên mặt cầu Bản Thạch hẹp.
Hàn Thần đưa mắt nhìn vực sâu trăm trượng dưới chân cầu đá, nơi dòng sông Hành Giang đang cuộn chảy lũ dữ gầm rú đen ngòm. Anh đưa tay trái ôm chặt lấy hũ tro cốt của sư phụ quấn khăn lụa thêu hoa mai sau vai trái, dùng thân mình che chở cho vong linh phụ thân khỏi làn mưa tên.
Anh không hề do dự. Hàn Thần lấy đà từ gót chân, xoay người nhảy thẳng xuống vực sâu thẳm dưới cầu đá Bản Thạch hoang vắng, gieo mình vào dòng nước lũ sông Hành Giang lạnh buốt xương tủy giữa tiếng gào thét phẫn nộ của Triệu Chí Kính và làn mưa tên bắn lén dồn dập phía sau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!