Nhạc nềnWuxia3

Bắt giữ hộ pháp, quyết đấu từ đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú trên đỉnh sườn nam núi Hành Sơn, cuốn theo màn sương tuyết lạnh buốt quất thẳng vào mặt Lục Hàn Thần. Thế nhưng, sát cơ trước mắt anh còn lạnh lẽo và tàn khốc hơn cả dông bão đất trời.


*VÚT!*


Bầy rết đen khổng lồ Hắc Thiết Cổ từ ống tay áo rách nát của Lão Độc Vật lao thẳng vào mặt Hàn Thần. Khoảng cách chưa đầy nửa thước. Những chiếc chân rết sắc nhọn như dao găm khẽ rung lên dưới ánh chớp lòa, mang theo luồng độc khí tanh nồng, khét lẹt xộc thẳng vào phế quản. Hàn Thần không thể dùng tay phải – cánh tay ấy hiện đang tê liệt hoàn toàn, kinh mạch rách nứt sưng tấy đen kịt dưới lớp băng vải thô thấm đẫm dịch vàng nhạt.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Thần không hề hoảng loạn. Tâm trí anh, dưới sự dẫn dắt của tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro", tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Anh dồn toàn bộ kình lực thô sơ xuống lòng bàn chân trái, xoay ngược gót chân một góc chín mươi độ trên nền bùn nhão nhoét trơn trượt.


*XOẠC!*


Bộ pháp "Thối Bộ" được thi triển hoàn hảo. Thân hình Hàn Thần lướt lùi sau nửa thước, dán chặt vào bục chiếc xe ngựa thô sơ đang đổ nghiêng của Lão Độc Vật. Cùng lúc đó, cánh tay trái dẻo dai của anh vung lên. Thanh kiếm gãy Thất Sát dài đúng mười hai tấc rít lên một tiếng trầm đục trong mưa gió, vẽ nên một vệt sáng xám rỉ sét lạnh lẽo giữa hư không.


*PHẬP! PHẬP!*


Lưỡi kiếm gãy chém đứt đôi ba con rết độc ngay giữa chừng. Những con rết còn lại đập mạnh vào mạn gỗ xe ngựa, dịch độc màu xanh đen bắn tung tóe, sủi bọt xèo xèo và ăn mòn thớ gỗ mục thành những vệt cháy đen bốc mùi khét lẹt. Lão Độc Vật gào thét điên cuồng, khớp bả vai trái bị đâm xuyên gãy nát hoàn toàn khiến gã mất đi lý trí. Tay phải gã vung chiếc gậy gỗ bọc đồng cố gắng đập nát đầu Hàn Thần để đồng quy vu tận.


Nhưng đòn đánh của một kẻ trọng thương mất máu quá nhiều trở nên chậm chạp và đầy sơ hở. Hàn Thần lách nhẹ người ra sau đúng nửa tấc bằng bộ pháp "Nhất Bộ Thối", né tránh sạt sườn cú vụt của gậy đồng. Ngay khi gậy gỗ bọc đồng của đối thủ lỡ đà nện xuống đất bùn, Hàn Thần xoay ngược chuôi tàn kiếm Thất Sát, dùng phần chuôi gỗ thông quấn chặt sợi cáp đồng rỉ nện mạnh vào chấn thủy Lão Độc Vật.


*HỰ!*


Lão Độc Vật nghẹn thở, lồng ngực lõm xuống dưới lực đập vật lý cực mạnh. Hàn Thần bồi thêm một cú đạp dứt khoát bằng chân trái vào ngực gã, tiễn thân hình lùn tịt của kẻ đầu độc ngã ngửa vào chính vũng bùn độc sủi bọt đen ngòm dưới đất.


*XÈO XÈO!*


Chất độc dịch rết đen do chính gã bào chế lập tức ăn mòn lớp áo vải chàm xanh, thấm vào da thịt gã chảy mủ ghê tởm. Lão Độc Vật co giật dữ dội vài nhát trên bùn nhão rồi chết lịm, đôi mắt hí trợn ngược đầy sự cam phẫn và nhục nhã. Hàn Thần thở dốc, bả vai trái rách cơ cũ rỉ máu tươi xối xả loang lổ cả dải băng vải thô quấn chéo qua ngực, đau buốt thấu xương tủy do ngấm nước mưa lạnh.


*VÚT!*


Đường Phong lướt ra từ rừng trúc sũng nước, thanh nhuyễn kiếm mỏng dẻo trên tay gã vẫn còn rỉ máu tươi. Gương mặt gầy gò của gã bám đầy nước mưa lo âu tột độ:


- Hàn Thần huynh! Toán lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái gồm ba tên đã bị ta giải quyết sạch sẽ ở vành đai ngoài. Nhưng ta nghe thấy tiếng còi hiệu của phân đà Hành Sơn bắt đầu vang lên dồn dập từ phía sườn núi phía đông. Chúng ta phải lập tức quay về Hang Gió Lạnh đưa Thạch Đầu thúc lánh nạn!


Hàn Thần cắn chặt răng, tay trái siết chặt chuôi kiếm Thất Sát dính máu của Lão Độc Vật, gật đầu dứt khoát. Cả hai nương theo bóng tối dông bão, lướt nhanh như hai bóng ma xám tro băng qua những dốc đá trơn trượt ngập tuyết lún, hướng thẳng về phía Hang Gió Lạnh sườn nam núi Hành Sơn.


***


Khi Hàn Thần và Đường Phong tiếp cận cửa Hang Gió Lạnh, một bầu không khí chết chóc ẩm mốc xộc thẳng vào khứu giác của họ. Tuyết trắng ngoài cửa hang bị dẫm đạp hỗn loạn, lộ ra những vết chân kỵ binh sâu hoắm dính đầy bùn đỏ.


- Có biến! – Đường Phong khẽ rít lên qua kẽ răng, nhuyễn kiếm trong tay lập tức dựng đứng phòng thủ.


Hàn Thần lướt nhanh vào trong hang đá tối tăm. Lò rèn bí mật của Thợ rèn già Thạch Đầu đã bị tàn phá tơi bời. Chiếc búa rèn cổ nặng bốn mươi cân bị ném lăn lóc dưới đất, đống than củi thông khô bị dẫm nát vụn loang lổ. Chiếc nạng gỗ của lão nhân tàn phế gãy làm đôi nằm chơ vơ bên cạnh vũng máu tươi chưa kịp đông cứng vì cái lạnh.


Thợ rèn già Thạch Đầu đã biến mất.


Trên phiến đá phẳng giữa hang – nơi Thạch Đầu hằng đêm vẫn ngồi rít tẩu thuốc – có một mảnh vải thô vá trăm mảnh dính đầy máu tươi, được găm chặt bằng một mũi phi đao mỏng của Hành Sơn Phái. Trên mảnh vải viết những nét chữ nguệch ngoạc bằng mực than lò rèn:


*"Muốn giữ mạng lão tàn phế và đòi lại hũ tro cốt của Lục Nam Thiên, hãy một mình đến từ đường hoang phế của Tàn Tro Kiếm Phái trước giờ Hợi. Nếu quá nửa canh giờ, ta sẽ rải tro cốt của sư phụ ngươi xuống sông Hành Giang làm mồi cho cá, và róc xương lão già này treo cổng phân đà."*


Bên dưới bức thư máu ký tên: *Tả Khâu Diệp*.


*RẮC!*


Hàn Thần siết chặt nắm tay trái đến mức khớp xương kêu răng rắc, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu tươi. Đôi mắt anh dưới lớp bột than lò rèn ngụy trang đột ngột rực lên ngọn lửa giận dữ tột cùng. Hũ tro cốt bằng gốm thô xám xịt của phụ thân kiêm sư phụ Lục Nam Thiên vốn được anh giấu cực kỳ an toàn dưới đáy bùn sâu mười thước của đầm lầy Hắc Thủy. Tả Khâu Diệp chắc chắn đã cho quân phong tỏa và đào bới toàn bộ đầm lầy, hoặc dã man tra tấn những lưu dân nghèo khổ, những đứa trẻ mồ côi Cái Bang để ép chúng khai ra nơi giấu hũ tro.


Sự tôn nghiêm của vong linh sư phụ bị chà đạp tột cùng. Tính mạng của ân nhân cứu mạng – Thợ rèn già Thạch Đầu, người đã xả thân đỡ đao cho anh tại Mộ địa Lục gia – đang ngàn cân treo sợi tóc.


- Hàn Thần huynh, đây là cạm bẫy! – Đường Phong nắm chặt vai Hàn Thần, giọng gã run lên vì lo lắng. – Tả Khâu Diệp biết huynh bị thương nặng cả hai vai, thể lực kiệt quệ. Lão đã bày sẵn cạm bẫy trận pháp tại phế tích từ đường cũ để dồn huynh vào chỗ chết. Ta sẽ đi cùng huynh!


Hàn Thần chầm chậm gạt tay Đường Phong ra. Ánh mắt anh lúc này lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ, biểu hiện của tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro" đã đạt đến mức cực hạn. Anh trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đựng một ý chí sắt đá không thể lay chuyển:


- Không được. Khương Ngọc Thư vẫn đang truy lùng Cái Bang và các đệ tử nhỏ. Đường đệ, đệ phải lập tức quay lại dược tiệm Tế Thế của Liễu Thanh Y, hỗ trợ nàng bảo vệ A Bảo và Nha Nha. Một mình ta đi là đủ.


- Nhưng vai trái của huynh... – Đường Phong nhìn vệt máu tươi đang thấm đẫm dải băng vải thô trên vai trái Hàn Thần, lo lắng nói.


- Vai trái rách cơ, nhưng tay trái vẫn cầm được kiếm. – Hàn Thần cúi người nhặt thanh Thất Sát tàn kiếm lên, giắt chặt vào thắt lưng da cũ nát. – Sư phụ dạy ta: Kiếm gãy chí không gãy. Nếu ta không thể bảo vệ tôn nghiêm của phụ thân và tính mạng của Thạch Đầu thúc, thì Tàn Tro Kiếm Phái phục hưng để làm gì?


Không đợi Đường Phong kịp khuyên can, thân ảnh xám tro của Lục Hàn Thần đã lướt nhanh ra khỏi cửa hang, biến mất vào màn sương tuyết mù mịt đang bao phủ sườn núi.


***


Mây đen cuồn cuộn dồn nén trên bầu trời đỉnh núi Hành Sơn, che khuất hoàn toàn ánh trăng rằm yếu ớt. Những tia chớp tím rạch ngang bầu trời, soi rõ cảnh tượng hoang tàn, u ám của phế tích Tàn Tro Kiếm Phái sườn nam núi.


Nơi đây từng là mái nhà duy nhất của Hàn Thần, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn sau đêm đồ sát diệt môn. Những cột gỗ thông lớn cháy đen sạm đứng sừng sững giữa trời dông bão như những bia mộ khổng lồ không bia ký. Cỏ dại mọc đầy xen lẫn tàn tro rỉ sét và gạch vỡ nát ẩm mốc. Tiếng gió rít qua những kẽ nứt của những bức tường đổ nát tạo nên những âm thanh u uất, tựa như tiếng khóc nghẹn ngào của hàng chục vong linh sư huynh đệ đã khuất.


Lục Hàn Thần bước từng bước vững chắc lên những bậc thềm đá phủ đầy rêu xanh dẫn vào từ đường chính điện cũ. Mỗi bước đi của anh đều nặng nề nhưng kiên định. Vai trái anh rách cơ cũ rỉ máu loang lổ dải băng vải thô, gánh nặng tinh thần tột cùng và thể xác đau đớn đè nặng lên lồng ngực gầy gò.


Giữa sân từ đường hoang phế bốc mùi tro than ẩm ướt, một cảnh tượng bi tráng hiện ra dưới ánh chớp lòa.


Thợ rèn già Thạch Đầu bị treo lơ lửng trên một cột nhà cháy đen sứt mẻ bằng những sợi dây thừng lớn dính máu. Gương mặt lão nhân tàn phế sưng húp, máu tươi từ vết thương rách sâu ở bả vai trái đã đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm ghê rợn trên chiếc áo vải thô rách nát bám đầy bụi than. Hơi thở của lão cực kỳ yếu ớt, đứt quãng, đầu gục xuống ngực thoi thóp.


Phía sau lão, trên bệ thờ đá cổ nứt nẻ của từ đường, hũ tro cốt bằng gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên được đặt trang nghiêm ngay chính giữa. Chiếc khăn tay lụa thô thêu hoa mai của mẫu thân Diệp Hà quấn quanh cổ hũ bị gió bão thổi bay phấp phới, phát ra những tiếng phần phật bi tráng dã ngoại giữa hư không.


Tả Khâu Diệp đứng chắp tay sau lưng trên thềm từ đường cao nhất. Trường bào màu xám đậm thêu hình sóng nước Hành Sơn của lão bay phần phật trong gió bão. Đôi mắt diều hâu sắc lẹm, đầy sát khí của lão khóa chặt vào thân ảnh xám tro đang chầm chậm tiến vào sân.


- Ngươi cuối cùng cũng chịu vác mặt đến, thằng điên dùng kiếm gãy. – Tả Khâu Diệp nhếch mép cười tàn nhẫn, giọng lão khàn đặc nhưng vang dội khắp phế tích hoang tàn. – Ta cứ nghĩ ngươi sẽ trốn chui trốn lủi dưới bùn lầy đầm lầy Hắc Thủy như một con rùa rút đầu chứ?


Hàn Thần dừng bước giữa sân từ đường. Anh không đáp lời, đôi mắt dính bột than ngụy trang tĩnh lặng đến đáng sợ nhìn chằm chằm vào hũ tro cốt của phụ thân và thân thể đang thoi thóp của Thạch Đầu thúc.


- Thả Thạch Đầu thúc ra, và trả lại hũ tro cốt cho ta. – Hàn Thần trầm giọng nói, tay trái anh chầm chậm đặt lên chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm gắt bên hông.


- Thả người? Trả tro cốt? – Tả Khâu Diệp cười lớn đầy vẻ ngạo mạn và khinh miệt. – Ngươi có tư cách gì để ra điều kiện với ta? Hôm nay, ta bày ra trận địa này là để tiễn ngươi xuống địa phủ đoàn tụ với lão gia hỏa Lục Nam Thiên!


Lão dậm chân một cái, ra lệnh bằng giọng nói lạnh lùng xé toạc không gian sương muối:


- Tả Khâu Bá! Phế gân chân gã cho ta!


*UỲNH!*


Một bóng người khổng lồ đột ngột bước ra từ sau cột nhà cháy đen đổ nát. Đại lực sĩ hộ vệ Tả Khâu Bá đứng sừng sững như một ngọn tháp thịt cao tám thước. Lồng ngực trần của gã chằng chịt những vết sẹo chém sâu hoắm dã ngoại, bắp tay to khỏe như cột nhà cuồn cuộn gân xanh. Gã vung đôi chùy đồng khổng lồ nặng một trăm hai mươi cân, nện mạnh hai chùy vào nhau phát ra một tiếng "boong" chói tai, chấn động màng nhĩ toàn bộ không gian từ đường hoang phế.


Hàn Thần biết gã lực sĩ này sở hữu sức mạnh cơ bắp vô song nhờ Thiết Giáp Công ngoại gia cực kỳ cứng rắn. Anh không thể đối đầu trực diện lực lượng với đôi chùy đồng khổng lồ khi cánh tay phải cầm kiếm hằng ngày đang bị phế hoàn toàn.


Anh vận lực xuống hai gót chân, mượn bộ pháp "Di chuyển không dấu chân trên rêu" lướt nhanh chéo góc sườn phải, hòng áp sát cột nhà cháy đen để dùng kiếm gãy cắt đứt dây thừng giải cứu Thạch Đầu thúc.


Nhưng Tả Khâu Bá tuy thân hình khổng lồ thô kệch nhưng tốc độ phản xạ lại cực nhanh nhạy. Gã gầm lên một tiếng như thú dữ, bước một bước dài ba thước, vung chiếc chùy đồng bên tay phải nện thẳng hướng dọc xuống vị trí di chuyển của Hàn Thần.


*BÙM!*


Cú nện cực mạnh của chùy đồng đập nát vụn những viên gạch đỏ phế tích dưới đất, tạo ra một hố sâu nửa thước. Lực quán tính chấn động vật lý và sức gió của cú đập mạnh đến mức thổi bay lớp rêu xanh bám trên đá, hắt văng hàng chục mảnh đá dăm sắc nhọn bay tung tóe.


Hàn Thần cố gắng dùng bộ pháp "Nhất Bộ Thối" để lách người né tránh, nhưng sức gió chấn động quá lớn của chùy đồng đã nện sạt qua chân trái anh. Những mảnh đá dăm sắc nhọn găm thẳng vào bắp chân trái rách da rỉ máu, ép thân hình gầy gò của anh phải lảo đảo tháo lui ba bước mới giữ được thăng bằng.


*HỰ!*


Cú thối lui đột ngột khiến vết thương rách cơ ở bả vai trái của Hàn Thần bị chấn động mạnh, rỉ máu tươi loang lổ thấm đỏ cả dải băng vải thô quấn vai. Đau đớn buốt thấu tim gan dội ngược vào não bộ, thể lực anh cạn kiệt chỉ còn chưa đầy mười phần.


- Hahaha! Thằng điên dùng kiếm gãy, ngươi nghĩ ngươi có thể thoát khỏi tay Tả Khâu Bá sao? – Tả Khâu Diệp cười đắc ý trên thềm từ đường. Lão vung tay ra hiệu cho bốn tên sát thủ ngoại môn đang ẩn nấp trên các bức tường đổ nát quanh sân: – Giăng bẫy trận pháp! Khóa chặt lối thoát của gã!


*XOẠC! XOẠC! XOẠC!*


Bốn tên sát thủ ngoại môn Hành Sơn Phái lập tức nhảy xuống từ bốn góc phế tích, tay kéo căng những sợi dây cáp đồng rỉ sét mảnh như tơ nhện nhưng cực kỳ sắc bén và dẻo dai. Hệ thống dây bẫy cơ quan được giăng sẵn quanh sân từ đường hoang phế đột ngột bị kéo căng chặt, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới thép mỏng rực sáng dưới ánh chớp lòa, khóa chặt mọi lộ tuyến di chuyển khinh công và bộ pháp né tránh của Hàn Thần.


Một sợi dây cáp đồng rỉ sượt qua tay áo rách nát của Hàn Thần, lập tức cứa rách một đường dài rỉ máu nhẹ trên da thịt bắp tay trái của anh. Cạm bẫy trận pháp đã hoàn toàn thắt chặt vòng vây, dồn Hàn Thần vào thế bí tuyệt đối.


Tả Khâu Diệp đứng trên cao nhìn xuống, mũi kiếm dài Hắc Sa dính độc nhẹ của lão chỉ thẳng vào lồng ngực đầy máu của Hàn Thần, giọng lão lạnh lùng và tàn nhẫn xé toạc màn sương tuyết:


- Lục gia tàn dư... hôm nay nợ máu của phân đà Hành Sơn Phái ta, ngươi phải dùng mạng để trả! Tả Khâu Bá, đập nát xương sườn gã cho ta!


Áp lực tinh thần tột cùng đè nặng lên tâm trí Hàn Thần. Cơn giận dữ, lòng hận thù tột cùng trước cảnh mồ mả gia tộc bị tàn phá, sư phụ bị sỉ nhục và ân nhân bị hành hạ đang chực chờ bùng nổ, muốn thiêu rụi lý trí của anh.


Nhưng ngay vào thời khắc sinh tử ấy, Hàn Thần hít vào một hơi thật sâu bầu không khí lạnh buốt của dông bão Hành Sơn. Anh vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro", dập tắt mọi cảm xúc căm hận đang chực chờ bùng nổ, ép nhịp tim đang đập dồn dập hạ xuống mức tối thiểu.


Thế giới xung quanh đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm trí anh. Tiếng gió rít gào, tiếng sấm sét nổ vang dội và tiếng cười ngạo mạn của kẻ thù đều bị lọc bỏ sạch sẽ. Anh mở mắt ra, đôi mắt dưới lớp bột than ngụy trang loang lổ vôi trắng trở nên sâu thẳm, lạnh lùng như tro tàn đáy lò rèn.


Anh quan sát kỹ lưỡng các sợi dây bẫy cơ quan đang kéo căng quanh sân. Bằng thính giác nhạy bén cảm nhận tiếng gió rít của thép mỏng và nhãn lực định vị nhạy bén, anh phát hiện ra quy luật chịu lực vật lý của trận đồ đá rêu cũ bao quanh phế tích từ đường. Những tảng đá lớn xếp theo trận đồ cổ xưa chính là những điểm neo giữ lực mấu chốt của hệ thống dây bẫy cơ quan này.


Hàn Thần không hề sợ hãi trước cái chết đang cận kề. Anh chầm chậm tiến về phía bệ thờ đá cổ nứt nẻ, mặc kệ đôi chùy đồng khổng lồ của Tả Khâu Bá đang vung lên đen ngòm trước mặt.


*ÀO ÀO ÀO!*


Mây đen trên trời đột ngột vỡ ra, trận mưa xối xả bong bóng ngập đường bắt đầu đổ những hạt mưa lớn lạnh buốt xuống phế tích từ đường hoang phế.


Giữa làn mưa bong bóng xối xả trắng xóa, Lục Hàn Thần một mình bước từng bước vững chắc lên bậc thềm đá phế tích hoang tàn dính đầy bùn đất đỏ. Anh vươn cánh tay trái dẻo dai lướt qua những kẽ hở mỏng manh của dây bẫy cơ quan sắc bén, nhặt lấy hũ tro cốt gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên trên bệ thờ thờ nứt nẻ, đeo chặt lên vai trái của mình.


Chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách của mẫu thân quấn cổ hũ tro bị gió bão thổi bay phấp phới sát sườn mặt bôi đầy bột than lò rèn loang lổ vôi trắng của anh.


Hàn Thần tay trái siết chặt chuôi kiếm gãy Thất Sát dính máu tươi đông cứng, bả vai trái rách cơ rỉ máu đỏ tươi xối xả loang lổ dải băng vải thô dưới làn mưa dông lạnh buốt. Anh đứng thẳng người như một thân tùng cổ thụ giữa phế tích hoang tàn, ánh mắt rực lửa giận dữ lạnh lùng đối diện trực diện với Chấp sự tàn bạo Tả Khâu Diệp và đại lực sĩ hộ vệ lực lưỡng Tả Khâu Bá đang vung đôi chùy đồng khổng lồ chặn lối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!