Đêm mưa chặn độc, tàn kiếm phục sát
Mưa dông dội xuống sườn nam núi Hành Sơn như trút nước, biến những con đường mòn đất đỏ thành những rãnh bùn nhão nhoét, sủi bọt ngầu đục. Gió rít gào qua những tán thông già hoang phế, quất những lọn nước lạnh buốt vào tấm nón lá sờn rách của Lục Hàn Thần. Tiếng nước mưa gõ lộp bộp, dồn dập trên vành nón tre như tiếng trống trận thúc giục bên màng nhĩ.
Mỗi bước sải dài của Hàn Thần qua các bụi sậy rậm rạp đều là một cuộc chiến với sự đau đớn tột cùng của thể xác. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và tê dại không một chút cảm giác dưới lớp băng vải thô đẫm máu khô và dịch vàng sưng tấy. Vết rách kinh mạch nghiêm trọng sau những trận quyết đấu liên tiếp hằng đêm vẫn hành hạ anh bằng những cơn co rút buốt thấu xương tủy. Không chỉ vậy, bả vai trái bị chém rách cơ từ trận hỏa hoạn trước đó giờ đây lại bị nước mưa lạnh ngấm vào, liên tục rỉ máu tươi đầm đìa, nhuộm đỏ cả một khoảng dải băng vải thô quấn chéo qua ngực.
Nhưng tay trái của Hàn Thần vẫn nắm chặt chuôi gỗ thông của thanh Thất Sát tàn kiếm. Lớp cáp đồng rỉ quấn quanh chuôi kiếm khẽ rung lên theo nhịp chạy, những vết rạn nứt nhẹ ở phần gỗ thông sờn cũ cọ sát vào lòng bàn tay thô ráp của anh, nhắc nhở về sự giới hạn mong manh của binh khí. Hàn Thần vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro", dập tắt mọi cảm xúc căm hận đang chực chờ bùng nổ, ép nhịp tim đang đập dồn dập hạ xuống mức tối thiểu. Anh nín thở, lướt đi trong đêm tối như một bóng ma xám tro, mặt bôi đầy bột than lò rèn ngụy trang đã bị nước mưa xối xả làm loang lổ.
Trong ngực áo anh, chiếc trâm gỗ đào dính máu khô của tỷ tỷ Lục Hàn Tuyết khẽ chạm vào lồng ngực lạnh ngắt. Đó là điểm tựa tinh thần duy nhất giữ cho anh không ngã gục giữa cơn bão dông buốt giá này.
*VÚT!*
Một bóng người gầy gò đột ngột lướt ra từ bụi sậy bên cạnh bờ rào lò gạch bỏ hoang. Thanh nhuyễn kiếm mỏng giấu trong thắt lưng da của gã khẽ ngân lên một tiếng rất nhỏ, tựa như tiếng gió rít qua kẽ trúc. Hàn Thần không cần nhìn cũng biết đó là ai. Bộ pháp "Nhạn Quá Vô Thanh" nhẹ nhàng không để lại dấu chân sâu trên bùn nhão chính là bản lĩnh của Đường Phong.
- Hàn Thần huynh! – Đường Phong khẽ thì thầm, gương mặt gầy gò bám đầy nước mưa lộ rõ vẻ lo âu tột độ dưới vành nón rách. – Ta đã dò thám trạm gác gỗ phía nam. Lão Độc Vật đang điều khiển một chiếc xe ngựa thô sơ chở hũ độc dịch rết đen tiến về phía này. Mùi khét nồng đặc trưng của độc dược đã bắt đầu lan tỏa trong gió mưa, rất dễ nhận biết. Nhưng bọn lính tuần Hành Sơn Phái cũng đang tuần tra rất gắt gao ở vành đai ngoài bến đò.
Hàn Thần dừng bước sát bờ rào đất nát của lò gạch hoang, đôi mắt dính bột than khẽ nheo lại nhìn về phía con đường mòn độc đạo. Anh ra hiệu bằng tay trái, giọng nói trầm khàn vì ngấm lạnh:
- Lão Độc Vật có khứu giác và thính giác cực kỳ nhạy bén với tiếng kim loại rít gió. Nếu ta bạt kiếm, tiếng ngân của sắt rỉ trên thanh Thất Sát sẽ ngay lập tức đánh động gã. Đường đệ, đệ phải đoạn hậu chặn đứng toán lính tuần ngoại môn Hành Sơn nếu chúng nghe động tĩnh kéo đến. Ta sẽ một mình phục kích xe độc.
Đường Phong siết chặt chuôi nhuyễn kiếm, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán:
- Được! Huynh phải cẩn thận. Cánh tay phải của huynh hoàn toàn không thể vận khí, bả vai trái lại đang rách cơ mất máu quá nhiều. Nếu không thể dứt điểm trong một đòn, độc dịch rết đen của gã sẽ biến toàn bộ khu lò hoang này thành địa ngục.
Hàn Thần không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Anh chầm chậm tiến về phía bụi cây sậy rậm rạp ngay sát mép đường mòn, nơi chiếc xe ngựa thô sơ của Lão Độc Vật bắt đầu xuất hiện trong màn mưa mờ mịt.
Từ xa, tiếng bánh xe gỗ nghiến sầm sập trên nền đất bùn nhão vang lên nặng nề. Lão Độc Vật ngồi trên bục xe, dáng người lùn tịt, mặc chiếc áo vải thô nhuộm chàm xanh dính đầy vết hóa chất vàng ố ghê tởm. Gương mặt gã đầy mụn nhọt chảy mủ, đôi mắt hí đảo liên tục trong bóng tối, tay lăm lăm cầm chiếc gậy gỗ bọc đồng ở đầu. Gã không ngừng hít hà bầu không khí ẩm ướt, cố gắng nhận biết bất kỳ mùi hương lạ nào vượt qua mùi khét nồng của hũ độc dịch rết đen đặt ở thùng xe phía sau.
Hũ đất nung chứa độc dịch rết đen khổng lồ được bọc kỹ bằng nhiều lớp vải bố xám, nhưng thứ mùi hôi thối, khét lẹt như da thịt bị thiêu cháy vẫn rỉ ra, hòa vào nước mưa tạo thành những vệt bọt xám xịt bám quanh thành xe. Đó chính là thứ độc dược tàn nhẫn mà Tả Khâu Diệp muốn dùng để đầu độc giếng nước lò gạch hoang duy nhất – nơi trú ngụ của hàng trăm lưu dân nghèo khổ và những đứa trẻ mồ môi Cái Bang.
'Một canh giờ... chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ trước khi xe độc đến được giếng nước.' – Hàn Thần tự nhủ hằng đêm trong đầu. Anh nín thở, co rút các nhóm cơ quanh đan điền để thực hiện kỹ thuật "Giấu hơi thở vào cơ bắp", biến bản thân thành một khúc gỗ mục hoàn toàn không có sinh khí giữa bãi sậy.
Chiếc xe ngựa nhọc nhằn tiến sát bờ rào lò gạch bỏ hoang. Bùn nhão lầy lội dưới bánh xe trơn trượt khiến con ngựa già liên tục hí lên mệt mỏi. Đường Phong ở phía sau sườn đồi cố gắng phóng nhuyễn kiếm mỏng dẻo nhằm chém đứt trục bánh xe để giữ chân gã, nhưng mặt đất quá trơn trượt làm đường kiếm đi chệch hướng, mũi nhuyễn kiếm chỉ sượt qua bánh gỗ thông phát ra một tiếng "keng" rất khẽ.
*CỘC!*
Tiếng kim loại va chạm dù cực nhỏ nhưng đã ngay lập tức lọt vào đôi tai nhạy bén của Lão Độc Vật. Gã giật phắt dây cương, gầm lên một tiếng khàn đặc đầy cảnh giác:
- Kẻ nào?! Ra mặt cho ta!
Gã vung chiếc gậy gỗ bọc đồng quét một vòng tròn rộng quanh bục xe, kình lực nội gia của Thông Kinh cảnh trung kỳ bộc phát tạo ra tiếng gió rít u u.
Hàn Thần biết thời cơ phục kích đã đến, nhưng anh không được phép vội vã. Lão Độc Vật đang đề phòng hướng tiếng động của Đường Phong. Nếu anh bạt kiếm lúc này, tiếng rít gió của thanh kiếm gãy Thất Sát sẽ ngay lập tức bị gã nghe thấy và gạt đỡ bằng gậy bọc đồng nặng nề.
Anh phải chờ.
Trên bầu trời đêm sẫm màu, mây đen cuồn cuộn dồn nén đến nghẹt thở. Một luồng ánh sáng lóa mắt đột ngột xé toạc màn đêm mưa bão.
*ẦM... ẦM... ẦM...*
Tiếng sấm sét nổ vang dội, chấn động cả sườn núi Hành Sơn.
Chính vào thời khắc ngàn năm có một đó, khi âm thanh của đất trời gầm rú át đi mọi tiếng động thế gian, Lục Hàn Thần động. Anh thi triển bộ pháp "Thối Bộ", xoay ngược gót chân phải một góc chín mươi độ trên bùn nhão, mượn lực nén của bắp chân trái bật mạnh người lướt tới như một bóng ma xám tro.
Tay trái anh vung thanh Thất Sát tàn kiếm đâm thẳng tắp. Chiêu thức "Ám Sát Đêm Mưa" được thi triển ở mức cực hạn. Đường đâm kiếm đi thẳng tắp, không một chút rung lắc, hoàn toàn đồng bộ với tiếng sấm sét nổ vang dội. Tiếng rít gió sắc nhọn của lưỡi kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét bị tiếng sấm nuốt chửng hoàn toàn trong không trung.
Lão Độc Vật chỉ kịp cảm nhận một luồng sát khí tĩnh lặng đột ngột áp sát sườn xe ở cự ly chưa đầy nửa thước. Gã kinh hoàng vung gậy gỗ bọc đồng cố gắng gạt đỡ theo bản năng, nhưng đã quá muộn.
Mũi kiếm gãy Thất Sát, dưới lực đâm thô mộc nhưng chứa đầy quán tính vật lý từ gót chân truyền lên thắt lưng của Hàn Thần, đâm xuyên thẳng qua khớp bả vai trái của Lão Độc Vật.
*RẮC!*
Tiếng xương khớp vai gãy nát vật lý vang lên giòn giã dưới lưỡi kiếm rỉ sét. Lão Độc Vật thét lên một tiếng đau đớn thảm thiết, thanh gậy gỗ bọc đồng tuột khỏi tay rơi sầm xuống vũng bùn nhão. Lực đâm cực mạnh của Hàn Thần dồn ngược về cổ tay trái, khiến lớp cáp đồng rỉ quấn chuôi kiếm phát ra những tiếng "rắc rắc" khô khốc, chuôi gỗ thông bị rạn nứt thêm một đường dài rỉ máu từ lòng bàn tay anh.
Cơn đau buốt từ bả vai trái đang rách cơ của Hàn Thần dội ngược vào tâm trí, khiến anh suýt chút nữa ngạt thở dầm nước mưa lạnh buốt xương khớp vai. Nhưng anh nghiến chặt răng đến bật máu tươi ở khóe môi, không dừng lại một nhịp thở.
Anh xoay ngang thân kiếm gãy, mượn đà áp sát dùng chân trái đạp mạnh vào hông xe ngựa. Cú đạp dồn nén kình lực thô sơ làm nghiêng đổ chiếc hòm gỗ chứa hũ đất nung độc dược phía sau.
*XOẢNG!*
Hũ đất nung chứa Độc dịch rết đen khổng lồ rơi thẳng xuống nền đất bùn nhão sát bờ rào lò gạch, vỡ vụn thành trăm mảnh gốm xám. Chất dịch độc màu đen sẫm, đặc quánh bốc mùi khét nồng nặc tràn ra, sủi bọt xèo xèo và ăn mòn lớp đất cát ẩm ướt thành một vệt cháy đen bốc khói nghi ngút. Toàn bộ lượng độc dược tàn nhẫn dùng để đầu độc giếng nước đã bị triệt tiêu hoàn toàn xuống đất bùn nhão.
Phía sau sườn đồi, ba tên đệ tử tuần tra ngoại môn Hành Sơn nghe tiếng thét đau đớn của Lão Độc Vật đã cưỡi ngựa lao tới. Đường Phong vung nhuyễn kiếm mỏng dẻo lướt nhanh như một vệt sáng bạc chặn đứng lối đi của chúng, tiếng thép va chạm leng keng vang lên dồn dập giữa màn mưa gió.
Lão Độc Vật ôm cánh tay trái gãy nát, gương mặt đầy mụn nhọt co rút lại vì đau đớn và hận thù tột cùng. Gã lùi sâu vào góc bục xe ngựa, đôi mắt hí long lên sòng sọc đầy điên cuồng. Gã biết mình đã bại trận, nhưng sự hiểm độc của một kẻ chuyên chế độc dược không cho phép gã buông xuôi.
- Thằng điên dùng kiếm gãy... Ta muốn ngươi phải chôn thây cùng hũ độc này! – Lão Độc Vật thét lên đau đớn gãy tay, lùi lại phóng ra một bầy rết đen khổng lồ từ ống tay áo rách nát nhắm thẳng vào mặt Hàn Thần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!