Tửu lầu mật báo, âm mưu độc trùng
Tiếng mưa đêm ở trấn Thạch Đầu chưa bao giờ dứt hẳn, nó chỉ chuyển từ những cơn gió tuyết buốt giá sang loạt mưa dông xối xả, gõ dồn dập lên những mái ngói dột nát của khu phố nghèo. Nước mưa hòa cùng đất sét đỏ ngầu từ chân núi Hành Sơn chảy thành những dòng bùn nhão nhoét, tràn qua các con hẻm tối tăm.
Trong góc khuất của Tửu lầu Phong Vũ – một quán rượu rách nát hai tầng nằm trơ trọi ở rìa phía bắc thị trấn, không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mùi rượu gạo rẻ tiền ủ men thối, mùi mỡ heo khét lẹt từ gian bếp xộc lên, quyện với hơi ẩm của những tấm áo tơi sũng nước tạo thành một thứ hỗn hợp mùi vị khó ngửi. Ánh đèn dầu lạc tù mù treo trên cột gỗ thông mục nát khẽ chao đảo theo từng luồng gió rít lùa qua khe cửa liếp, hắt những vệt sáng vàng vọt, chập chờn lên những gương mặt bặm trợn của đám võ giả giang hồ cấp thấp và đệ tử tuần tra ngoại môn Hành Sơn Phái.
Ở góc tối nhất bên dưới chân cầu thang gỗ ẩm mốc, Lục Hàn Thần ngồi bất động như một bức tượng đá xám. Gương mặt anh lúc này được phủ một lớp bột than lò rèn mịn bám chặt vào da thịt, che giấu hoàn toàn vết sẹo kiếm hình hoa mai đặc trưng của đệ tử chính tông Lục gia. Dưới lớp ngụy trang đen nhọ nhem dính đầy bụi than ấy, đôi mắt anh tĩnh lặng đến đáng sợ, không một chút dao động trước những tiếng chửi thề tục tĩu và tiếng va chạm bát đĩa loảng xoảng của đám đệ tử Hành Sơn đang say xỉn phía bàn bên.
Cánh tay phải của Hàn Thần hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, quấn chặt dải băng vải thô thấm đẫm máu khô và dịch vàng nhạt sưng tấy. Vết rách kinh mạch nghiêm trọng sau trận huyết chiến với Mã Phong trên cầu Bản Thạch hằng đêm vẫn hành hạ anh bằng những cơn đau buốt thấu xương tủy, như thể có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm dọc theo bả vai xuống đến các khớp ngón tay. Tay trái anh giấu kín dưới lớp áo tơi rách nát, khẽ chạm vào chiếc trâm gỗ đào dính máu khô của tỷ tỷ Lục Hàn Tuyết cất kỹ trong ngực áo. Cảm giác thô ráp của nét khắc hoa mai năm cánh trên thân trâm là thứ duy nhất giữ cho tâm trí anh không bị nuốt chửng bởi ma chướng hận thù tột cùng.
Bên cạnh anh, thanh kiếm gãy Thất Sát dài đúng mười hai tấc được bọc kỹ trong một tấm vải thô rách nát, đặt nằm im lìm trên chiếc bàn gỗ sờn bám đầy dầu mỡ. Lớp cáp đồng rỉ quấn quanh chuôi gỗ thông bị rạn nứt nhẹ từ đòn quyết đấu trước vẫn chưa được rèn lại. Hàn Thần biết, với thể trạng kiệt quệ hiện tại, anh không thể vận hành một tia chân khí nào qua tay phải mà không phải trả giá bằng việc đứt gân vĩnh viễn.
*CỘC... CỘC...*
Tiếng bước chân nặng nề, vững chãi vang lên từ phía cửa ngoài. Một nam tử trung niên lực lưỡng bước vào tửu lầu. Lão mặc võ phục đỏ viền đen của Thiết Huyết Tiêu Cục, vai đeo thanh đại đao bản rộng bằng sắt rèn thô, râu quai nón tỉa gọn bám đầy nước mưa. Đó chính là Trần Thiết Đảm, tiêu đầu trẻ tuổi nổi tiếng nghĩa khí của trấn Thạch Đầu. Lão quét ánh mắt sắc bén quanh quán rượu một lượt, rồi lẳng lặng tiến về phía góc tối nơi Hàn Thần đang ngồi.
Trần Thiết Đảm không nhìn thẳng vào Hàn Thần. Lão kéo một chiếc ghế băng gỗ sứt mẻ, ngồi xuống chiếc bàn ngay cạnh bên, quay lưng lại phía anh. Lão vằn giọng gọi gia đinh chạy bàn:
- Tiểu nhị! Cho một vò rượu nhạt Hành Giang và một đĩa đậu phộng rang muối! Trời mưa gió thế này, đường tiêu trơn trượt thật khó đi!
Khi Trương Tiểu Nhị nhanh nhảu mang vò rượu nứt và đĩa đậu lên, Trần Thiết Đảm giả vờ đặt mạnh chén rượu xuống bàn gỗ sờn phát ra tiếng "bịch" khô khốc để thu hút sự chú ý của đám đệ tử Hành Sơn Phái đang uống rượu ồn ào ở trung tâm quán. Lợi dụng thời khắc tiếng ồn ào dâng lên, tay trái của Trần Thiết Đảm khẽ luồn dưới gầm bàn, lén tuồn một mảnh giấy dầu nhỏ được xếp gọn gàng cùng một bọc vải thô nhỏ chứa vài mẩu bạc vụn sang phía Hàn Thần.
Hàn Thần không quay đầu lại, tay trái anh lướt nhẹ dưới lớp áo tơi, chụp lấy bọc bạc vụn và mảnh giấy dầu giấu nhanh vào ngực áo rách. Giọng nói trầm thấp, run rẩy của Trần Thiết Đảm truyền qua kẽ răng, mỏng như tiếng muỗi kêu nhưng đầy vẻ căng thẳng:
- Hàn Thần huynh... Đây là năm lượng bạc vụn ta lén gom góp từ tiêu cục, huynh cầm lấy để mua lương thực giữ mạng. Nhưng chuyện quan trọng hơn... phân đà Hành Sơn đang tiến hành một âm mưu tàn độc tột cùng.
Hàn Thần khẽ siết chặt nắm tay trái dưới bàn, lắng nghe không bỏ sót một từ.
- Khương Ngọc Thư sau khi trốn thoát về phân đà đã báo cáo lại việc Mã Phong bị giết. Tả Khâu Diệp nổi trận lôi đình, biết không thể dễ dàng bắt sống huynh trong rừng sương mù, lão đã mua một lượng lớn Độc dịch rết đen từ Lão Độc Vật. – Giọng Trần Thiết Đảm run lên vì phẫn nộ. – Âm mưu bẩn thỉu của chúng là thực hiện vụ đầu độc giếng nước lò gạch duy nhất dưới chân núi. Chúng muốn dùng tính mạng của hàng trăm lưu dân nghèo khổ và Cái Bang mồ côi ở đó để ép huynh phải tự bước ra quy hàng!
*ẦM!*
Một tiếng sấm sét nổ vang dội bên ngoài cửa sổ, ánh chớp sáng lòa soi rõ gương mặt bôi đầy bột than lò rèn của Hàn Thần. Đôi mắt anh đột ngột co rút lại, sát cơ lạnh lùng bùng lên dưới lớp nhọ nồi đen xịt. Vụ đầu độc giếng nước lò gạch! Hành Sơn Phái tự xưng là danh môn chính đạo, nhưng thủ đoạn đê tiện, tàn nhẫn của chúng đối với những lưu dân vô tội không khác gì lũ tà ma ngoại đạo.
Đúng lúc đó, ba tên mật sứ phân đà Hành Sơn Phái mặc trường bào xám đậm đi ngang qua bàn gác kiếm rầm rầm lên ghế gỗ bên cạnh. Một tên trong số đó, say xỉn mặt đỏ gay, liếc mắt nhìn về phía góc tối nơi Hàn Thần đang ngồi. Gã lảo đảo bước tới, tay phải đặt lên chuôi kiếm dài vỏ đen, giọng lè nhè đầy nghi ngờ:
- Này... thằng rách rưới kia! Quay mặt ra đây cho ta xem! Sao đêm hôm mưa gió lại ngồi lủi thủi một mình ở góc tối này? Có phải là tàn dư trốn chạy không?
Tình thế đột ngột trở nên cực kỳ căng thẳng. Hàn Thần cắn chặt răng, cố nén cơn đau buốt ở bả vai phải, tay trái anh chầm chậm luồn vào lớp vải thô bọc thanh kiếm gãy Thất Sát. Với kinh mạch tay phải bị phế hoàn toàn lúc này, nếu buộc phải ra tay bằng tay trái, anh chỉ có thể sử dụng chiêu đâm thẳng Nhất Kích Tất Sát cận thân, nhưng điều đó sẽ ngay lập tức làm bại lộ thân phận trước toàn bộ đệ tử tuần đà trong tửu lầu.
Trần Thiết Đảm phản ứng cực nhanh. Lão lập tức đứng bật dậy, vỗ mạnh bàn gầm lên một tiếng đầy hào sảng, che lấp hoàn toàn sự nghi ngờ của tên lính tuần:
- Kẻ nào dám bảo tiêu cục Thiết Huyết của ta không đủ uy tín áp tải chuyến hàng sắt đen này?! Các vị huynh đệ Hành Sơn, ta đang bàn chuyện vận chuyển tiêu cục với tên mã phu câm điếc này, các vị có cần phải kiểm tra hộ tịch gắt gao thế không?
Nói rồi, Trần Thiết Đảm giả vờ rót rượu tràn ly, bưng chén rượu nứt bước tới chắn giữa tên đệ tử say xỉn và Hàn Thần. Lão nói to chuyện vận chuyển tiêu để che giấu mật báo, cười lớn ha hả:
- Huynh đệ này, uống với ta một chén! Trời mưa bão thế này, ai mà chẳng muốn tìm chỗ ấm áp tránh rét. Tên câm này hằng ngày chỉ biết nhặt phân ngựa cho tiêu cục của ta, đầu óc ngu đần, mong huynh đệ lượng thứ!
Tên đệ tử Hành Sơn nhìn võ phục đỏ viền đen của Thiết Huyết Tiêu Cục và thanh đại đao nặng nề trên vai Trần Thiết Đảm, lại nhìn bộ dạng rách rưới bẩn thỉu bôi đầy bột than lò rèn của Hàn Thần, gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất bùn nhão gầm gừ:
- Hừ! Hóa ra là một con chó nhặt phân ngựa câm điếc. Tránh ra cho khuất mắt ta! Đúng là bẩn thỉu!
Hàn Thần cúi thấp đầu, giả vờ run rẩy sợ sệt, gật đầu nhẹ thu hồi mảnh giấy dầu dính mỡ heo đen xám xịt vào sâu trong ngực áo. Anh lén lách người, lướt nhanh ra phía cửa sau của tửu lầu Phong Vũ, chìm vào màn mưa gió xối xả bên ngoài không để lại một tiếng động nhỏ.
Đứng dưới mái hiên rách nát của con hẻm tối, nước mưa lạnh buốt dội thẳng xuống bả vai trái đang rách cơ của Hàn Thần, gột rửa đi một phần bột than lò rèn trên mặt. Anh chầm chậm mở mảnh giấy dầu ra dưới ánh chớp le lói của trời đêm.
Nét chữ viết vội của Trần Thiết Đảm hiện rõ dưới làn nước mưa nhạt nhòa: *"Lão Độc Vật đang vận chuyển hũ độc dịch rết đen qua trạm gác gỗ sườn nam núi Hành Sơn ngay trong đêm mưa này để giao cho phân đà. Thời gian gã đi qua bến đò chỉ còn đúng một canh giờ. Nếu hũ độc đến được giếng nước lò gạch, hàng trăm mạng người sẽ hóa thành tro bụi. Hàn huynh, bảo trọng!"*
Hàn Thần siết chặt mảnh giấy dầu trong lòng bàn tay trái cho đến khi nó nát vụn. Một canh giờ! Thời gian cực kỳ eo hẹp, trong khi bão dông đêm mưa đang gào rú điên cuồng cát bụi và kinh mạch tay phải của anh vẫn tê liệt hoàn toàn. Nhưng nhìn về phía lò gạch bỏ hoang – nơi có đệ tử nhỏ A Bảo, bé gái Nha Nha và những lưu dân nghèo khổ đang tin tưởng chờ đợi anh quay về, đôi mắt Hàn Thần rực lên một quyết tâm sắt đá.
Anh siết chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh tàn kiếm Thất Sát bằng tay trái, xoay ngược gót chân, lao thẳng vào màn mưa bão mịt mù hướng về phía trạm gác gỗ chân núi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!