Chém đứt chấp pháp, thu hoạch trâm đào
Gió tuyết trên cầu Bản Thạch rít lên từng hồi điên cuồng, thốc ngược từ dưới lòng sông Hành Giang sâu thẳm lên, mang theo hơi lạnh buốt giá cắt da cắt thịt. Những hạt tuyết nhỏ li ti như những mảnh thủy tinh vỡ, đập liên hồi vào gương mặt bôi đầy bột than lò rèn đen xịt của Lục Hàn Thần, hòa cùng dòng mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương tạo thành những vệt xám ngoằn ngoèo, loang lổ vết vôi bột trắng xóa từ trận hỗn chiến trước đó. Vai trái anh, vết thương rách sâu do rìu của Tào Bưu chém cũ đang rỉ máu tươi đầm đìa, thấm đẫm dải băng vải thô bạc màu quấn chéo qua lồng ngực, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đá cầu trơn trượt rồi đông cứng lại ngay lập tức thành những vệt băng đỏ sẫm.
Cánh tay phải của Hàn Thần hoàn toàn buông thõng vô lực bên sườn, các khớp ngón tay quấn chặt lớp băng vải thô đã chuyển sang màu đỏ sậm dính dịch vàng nhạt sưng tấy. Dư chấn của vết rách nứt kinh mạch vai phải nặng nề khiến anh không thể vận hành một tia chân khí nào qua cánh tay này. Toàn bộ trọng lượng cơ thể chỉ còn biết nương tựa vào chân trái đang run nhẹ, và bàn tay trái dẻo dai đang nắm chặt lấy chuôi gỗ thông quấn chặt nhiều vòng sợi cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi chỉ dài đúng mười hai tấc.
Đối diện với anh, cách chưa đầy năm thước, Mã Phong đứng vững như một cột đá giữa trời tuyết. Trường bào chấp pháp màu xám tro viền đỏ của lão bay phần phật trong gió sông, nhưng phong thái của lão lại trầm ổn đến đáng sợ. Thanh kiếm chấp pháp vỏ đen trong tay lão đang tỏa ra luồng chân khí tím lạnh lẽo của Tử Khí Đông Lai tâm pháp sơ cấp, rực sáng xé toạc màn sương muối mù mịt. Ánh sáng tím nhạt phản chiếu lên gương mặt gầy gò, lạnh lùng không chút cảm xúc của Mã Phong, khiến lão trông giống như một vị phán quan tàn nhẫn bước ra từ cõi âm.
- Lục gia tàn dư... – Mã Phong nhếch mép cười lạnh, tiếng cười của lão bị tiếng gió sông gầm rú nuốt chửng một nửa, nhưng vẫn lọt vào tai Hàn Thần rõ mồn một. – Hôm nay, cầu Bản Thạch này sẽ là mộ địa của ngươi. Chết dưới kiếm chấp pháp của Hành Sơn Phái, cũng là một ân huệ cho kẻ điên vác hũ tro như ngươi rồi.
Hàn Thần không đáp. Anh chầm chậm nhắm mắt hờ, vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro" để dập tắt sự phẫn nộ tột cùng đang nhen nhóm trong lồng ngực. Tiếng gào thét căm hận của vong linh đồng môn, hình ảnh gia bộc Lão Tiền bị chém chết, và lời khiêu khích dã man của Mã Phong về việc chém cụt hai chân Lão Trương gác cổng phế tích... tất cả đều được anh nén chặt xuống đáy lòng, biến thành một sự tĩnh lặng tuyệt đối như tro tàn đáy lò. Anh tập trung toàn bộ thính giác vào tiếng gió rít của lưỡi kiếm đối phương, áp dụng kỹ thuật Thính phong nhận dạng binh khí để định vị đường đi của kình lực.
*VÚT!*
Không một tiếng cảnh báo, Mã Phong dậm chân lướt tới. Bộ pháp của lão nhanh như một vệt sáng tím, thanh kiếm chấp pháp vỏ đen vung lên tạo thành một đường chém chéo góc vô cùng hiểm độc nhắm thẳng vào bả vai phải đang bị thương của Hàn Thần. Đòn đánh này không chỉ tàn nhẫn mà còn cực kỳ thực dụng, lão muốn phế bỏ hoàn toàn chút khả năng phòng ngự cuối cùng của đối thủ.
Hàn Thần nín thở, cơ thể tự động phản xạ. Anh xoay ngược gót chân trái một góc chín mươi độ, mượn lực nén của bắp chân bật mạnh người lùi sau bằng bộ pháp Thối Bộ.
*XOẠC!*
Mũi kiếm chấp pháp tím lạnh sượt qua lớp áo vải thô rách nát trước ngực Hàn Thần, chém đứt vài sợi vải thô bay lả tả trong gió tuyết. Nhưng Mã Phong không phải là hạng kiếm khách tầm thường, lão biến chiêu cực nhanh, cổ tay xoay ngược, lưỡi kiếm mỏng dẻo uốn cong như một con rắn độc, quét ngang tầm thấp nhắm thẳng vào chân trái đang bị thương của anh.
Hàn Thần lập tức thi triển Nhất Bộ Thối, lách người xoay thắt lưng ra sau đúng nửa tấc để né tránh sạt sườn đao. Tuy nhiên, do vết thương bả vai trái rách cơ cũ rỉ máu đầm đìa làm lệch trọng tâm, chân trái anh bị trượt nhẹ trên nền đá phủ sương muối trơn trượt.
*KENG!*
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Thần buộc phải dùng tay trái vung thanh kiếm gãy Thất Sát gạt đỡ đường quét tầm thấp của đối thủ. Tiếng kim loại va chạm trực diện vang lên chói tai, bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực giữa sương mù. Lực chấn động từ thanh kiếm chấp pháp dồi dào kình lực nội gia dồn ngược về cổ tay trái của Hàn Thần, khiến vết rách cơ bả vai trái rỉ máu tươi xối xả, đau nhức buốt thấu tim gan. Lớp cáp đồng rỉ quấn chuôi kiếm Thất Sát phát ra tiếng rắc rắc khô khốc, báo hiệu kết cấu cán gỗ thông đang bị rạn nứt nhẹ dưới áp lực lực lượng quá lớn.
Hàn Thần bị chấn văng lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng đau đớn, máu nóng trào ra khóe môi dính vào lớp nhọ nồi ngụy trang đầy mặt. Thể lực anh cạn kiệt dồn dập, chỉ còn chưa đầy mười lăm phần trăm.
- Ha ha! Tay trái của ngươi cũng sắp phế rồi! – Mã Phong cười lớn, ánh mắt đầy vẻ đắc ý và tàn bạo. Lão vung kiếm chấp pháp tạo thành một màn sương kiếm khí tím lạnh bao phủ xung quanh, liên tục ép sát cự ly không cho Hàn Thần có cơ hội thở dốc. – Trận chiến này nên kết thúc ở đây thôi!
Hàn Thần lùi dần về phía thành cầu đá hiểm trở, bên dưới là vực sâu trăm trượng lộng gió mạnh thổi ngược từ sông Hành Giang lên. Anh hiểu rằng nếu tiếp tục dây dưa phòng thủ bằng tay trái, anh sẽ bị kình lực thâm hậu của Mã Phong chấn vỡ nát xương vai trái và rơi xuống vực sâu. Anh cần một đòn quyết định, một đòn quyết tử đổi thương tích lấy mạng sống của đối thủ.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Hàn Thần. Anh quyết định sử dụng chiến thuật khổ nhục kế.
Anh chủ động nín thở, kích hoạt kỹ thuật Giấu hơi thở vào cơ bắp do lão hành khất Quỷ Thủ truyền dạy. Anh co rút các nhóm cơ quanh đan điền, làm xẹp luồng chân khí thô sơ đang hỗn loạn ẩn sâu. Ngay lập tức, lồng ngực Hàn Thần xẹp lép, da mặt dưới lớp nhọ nồi trở nên tái nhợt không chút sắc khí, mạch đập cổ tay yếu ớt như một người sắp chết. Bước chân anh bắt đầu loạng choạng, run rẩy giả vờ lỡ đà run rẩy như thể đã hoàn toàn kiệt sức.
Mã Phong nhìn thấy biểu hiện của Hàn Thần, đôi mắt diều hâu lóe lên tia sáng khinh địch tột cùng. Lão tin chắc rằng tàn dư Lục gia trước mặt đã là một phế nhân sắp chết ngạt vì kiệt lực:
- Phế vật vẫn chỉ là phế vật! Chết đi!
Mã Phong cười lớn, lão dồn toàn bộ chân khí Tử Khí Đông Lai vào lưỡi kiếm chấp pháp, vung kiếm đâm thẳng một đường chí mạng nhắm thẳng vào tử huyệt cổ họng của Hàn Thần. Đường kiếm đi thẳng tắp, nhanh như một vệt sáng tím xé toạc màn sương tuyết, mang theo sát cơ tột cùng không để lại đường lui.
Đây chính là thời cơ duy nhất mà Hàn Thần chờ đợi.
Hàn Thần đứng vững tấn chân trái, anh không hề lùi bước né tránh hoàn toàn đường kiếm. Thay vào đó, anh chủ động nghiêng người sang bên phải nửa tấc, chấp nhận để mũi kiếm chấp pháp sắc bén sượt qua bả vai trái đã bị thương của mình.
*XOẠC! PHẬP!*
Lưỡi kiếm chấp pháp dính kình lực tím lạnh đâm xuyên qua lớp áo vải thô, găm sâu vào phần mềm bả vai trái của Hàn Thần. Máu tươi bắn tung tóe dưới áp lực lực lượng, nhuộm đỏ cả một khoảng tuyết trắng trên cầu. Cơn đau buốt thấu tim gan dội thẳng về não bộ, nhưng nhờ tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro" dập tắt tín hiệu đau đớn, gương mặt Hàn Thần vẫn tĩnh lặng không một chút dao động cơ mặt.
Nhát chém găm sâu vào vai trái đã khóa chặt đà di chuyển và quán tính của Mã Phong. Khoảng cách giữa hai người lúc này cực cận, chưa đầy một thước. Mã Phong kinh hoàng nhận ra lưỡi kiếm của mình bị kẹt chặt trong cơ bắp vai của đối thủ, không thể rút ra ngay lập tức:
- Ngươi... ngươi điên rồi sao?!
- Kẻ điên này... hôm nay sẽ đòi mạng ngươi. – Hàn Thần khàn giọng thầm thì, ánh mắt lạnh lùng như tro tàn đáy lò khóa chặt vào đôi mắt đầy kinh hoàng của Mã Phong.
Trong khoảnh khắc cực cận đó, tay trái Hàn Thần buông chuôi kiếm Thất Sát, chuyển nhanh thanh tàn kiếm gãy sang bàn tay phải vốn đang tê liệt buông thõng bên sườn.
Anh cắn chặt răng đến vỡ nát cả nướu, kích hoạt trạng thái "Hồi Quang Phản Chiếu khí" cưỡng ép vận hành luồng chân khí thô sơ duy nhất còn lại trong đan điền di chuyển dọc theo kinh mạch vai phải đã rách nứt sưng tấy. Cơn đau đớn tột cùng như có hàng vạn con kiến độc đang gặm nhấm xương tủy cánh tay phải bùng phát, nhưng ý chí phục thù điên cuồng đã vượt lên trên giới hạn chịu đựng sinh lý của thể xác.
Bàn tay phải quấn băng vải thô dính máu đột ngột cầm chặt lấy chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm. Chân khí đỏ rực như lửa nung lò rèn bộc phát qua mũi kiếm gãy mười hai tấc lởm chởm rỉ sắt.
*PHẬP!*
Một chiêu Thất Sát Nhất Kiếm đâm thẳng tắp cực hạn, không một động tác thừa, không một tiếng rít gió ma sát. Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc đâm xuyên thẳng qua cổ họng của Mã Phong, lút sâu đến tận chuôi kiếm quấn cáp đồng rỉ.
Tiếng rít nghẹn ngào của dòng máu nóng phun ra từ cổ họng Mã Phong bị tiếng gió sông Hành Giang gầm rú nuốt chửng hoàn toàn. Đôi mắt diều hâu của lão chấp pháp tàn nhẫn trợn ngược lên đầy kinh hoàng, nhục nhã và không tin nổi. Lão không thể ngờ một kẻ bị phế hoàn toàn tay phải lại có thể bộc phát một nhát đâm thẳng nhanh và dứt khoát đến thế ở cự ly cực cận.
Hàn Thần rút mạnh thanh tàn kiếm Thất Sát ra khỏi cổ họng đối thủ. Máu tươi nóng hổi bắn tung tóe lên gương mặt bôi đầy nhọ nồi ngụy trang của anh. Mã Phong quỵ sụp xuống nền đá cầu phủ đầy sương tuyết, co giật vài tiếng rồi chết không nhắm mắt, máu nhuộm đỏ một khoảng cầu đá Bản Thạch.
Hàn Thần đứng lảo đảo, bả vai phải hoàn toàn rã rời do phản phệ kinh mạch dữ dội sau đòn Hồi Quang Phản Chiếu, bả vai trái rách cơ rỉ máu đầm đìa khiến anh suýt chút nữa ngã gục xuống cạnh xác đối thủ. Anh cắm thanh kiếm gãy Thất Sát xuống đất bùn nhão để làm điểm tựa giữ thăng bằng, thở dốc dồn dập.
Anh chầm chậm ngồi xổm xuống, dùng tay trái run rẩy lục soát thi thể của Mã Phong. Anh tìm thấy tấm Ngọc bội ngoại môn Hành Sơn bằng đá xám thô khắc chữ 'Hành Sơn' dính máu – vật chứng ngụy trang quan trọng cho hành trình thâm nhập Kiếm Trũng sau này.
Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đứng dậy, ngón tay trái của anh chạm vào một vật cứng nhỏ giấu trong túi áo trường bào chấp pháp của Mã Phong. Hàn Thần chầm chậm rút vật đó ra.
Đó là một chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào thô sơ, cán trâm đã bị mòn vẹt và dính những vệt máu khô sẫm màu từ lâu. Trên đầu chiếc trâm gỗ đào có khắc một hình hoa mai năm cánh nhỏ nhắn nhưng tinh xảo – nét khắc vụng về của chính tay anh tự tay gọt tặng tỷ tỷ Lục Hàn Tuyết thuở nhỏ trước đêm diệt môn.
Hàn Thần đứng chết lặng giữa trời tuyết bão. Đôi tay trái run rẩy dữ dội nâng chiếc trâm gỗ đào dính máu sát lên mắt, lồng ngực anh phập phồng nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi chảy dài trên gương mặt lấm lem nhọ nồi ngụy trang làm trôi đi lớp bột than đen xịt.
- Tỷ tỷ... – Hàn Thần thốt lên nghẹn ngào trong gió tuyết sườn núi, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và xúc động tột cùng.
Chiếc trâm gỗ đào dính máu khô này chính là manh mối đanh thép xác nhận tỷ tỷ Lục Hàn Tuyết vẫn còn sống và từng bị giam giữ tra tấn tại phân đà Hành Sơn Phái trước khi bị áp giải lên tổng đàn núi. Lòng căm hận ngút trời đối với liên minh ngụy quân tử Hành Sơn bùng phát dữ dội trong tim anh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Phía đầu cầu bên kia, Khương Ngọc Thư chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Mã Phong bị chém chết trong nháy mắt. Gã kinh hoàng tột độ, gương mặt trắng bủng cắt không còn một giọt máu. Gã hét lên một tiếng đầy sợ hãi, vội vã giật mạnh dây cương ngựa xám tro, quất roi điên cuồng cưỡi ngựa chạy trốn tháo chạy về phía phân đà để báo tin cho cha gã – Chấp sự Tả Khâu Diệp.
Hàn Thần không đuổi theo. Anh đứng thẳng người như một thanh kiếm gãy giữa cầu đá Bản Thạch lộng gió bão, tay trái nắm chặt chiếc trâm gỗ đào dính máu của tỷ tỷ giấu vào ngực áo rách, tay phải run rẩy cầm thanh Thất Sát tàn kiếm dính máu nhỏ giọt xuống tuyết trắng, ánh mắt rực lửa giận dữ nhìn theo bóng ngựa chạy trốn của kẻ thù.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!