Nhạc nềnWuxia3

Cầu đá giải cứu, chấp pháp tàn nhẫn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió sông Hành Giang từ dưới vực sâu trăm trượng rít lên từng hồi điên cuồng, thốc ngược qua những khe đá nứt nẻ của Cầu Bản Thạch, mang theo hơi lạnh buốt giá của bão tuyết và mùi tanh nồng của dòng nước lũ đang cuộn chảy gầm rú bên dưới. Trên thềm đá trơn trượt bám đầy sương muối, A Bảo quỳ rạp, tấm lưng gầy gò của đứa trẻ mười hai tuổi rách nát, máu tươi đỏ rực rỉ ra loang lổ, hòa cùng chất độc nhẹ của đầm lầy sương độc khiến da thịt cậu bé bỏng rát như bị nung trong lò than. Phía sau lưng cậu, Nha Nha sợ hãi tột độ, đôi tay nhỏ nhắn run rẩy ôm chặt lấy chiếc cối đá nhỏ chứa Hắc Sâm Đầm Lầy đã giã nát dính bùn đen – sinh mệnh tuyến duy nhất của Thợ rèn già Thạch Đầu.


Khương Ngọc Thư đứng trên lưng con chiến mã xám tro sang trọng, gương mặt trắng bủng hẹp hòi hiện rõ vẻ phè phỡn và tàn bạo. Gã cười sằng sặc, chiếc roi da bọc gai sắt trong tay phải co rít lại, phát ra những tiếng kêu vút xé gió đầy đe dọa:


- Lũ rác rưởi ăn mày! Hôm nay ta sẽ tiễn tụi bay xuống sông làm mồi cho cá, để xem thằng điên vác hũ tro cốt kia có dám chui đầu ra chịu chết hay không!


*VÚT!*


Chiếc roi da bọc gai sắt nhọn hoắt dính máu một lần nữa bổ thẳng xuống đầu hai đứa trẻ, mang theo kình lực nội gia Ngưng Khí cảnh sơ kỳ đầy tàn nhẫn. A Bảo nhắm chặt mắt, cắn răng dùng thân mình che chở cho Nha Nha, chuẩn bị chịu đựng đòn chí mạng.


Nhưng ngay trong tích tắc sợi roi độc chỉ còn cách đỉnh đầu cậu bé nửa thước, một tiếng rít gió sắt rỉ xé toạc màn sương muối dày đặc từ phía đầu cầu bên kia dội thẳng tới. Tiếng động ấy không lộng lẫy, không vang dội, nhưng nó mang theo một lực quán tính vật lý cực mạnh, tàn nhẫn và dứt khoát.


*XOẠC!*


Một vệt sáng màu xám rỉ sét lướt qua nhanh như một tia chớp xám tro. Thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi chỉ dài đúng mười hai tấc, dưới lực vung chéo góc cực mạnh của một cánh tay trái dẻo dai, đã chém chính xác vào điểm chịu lực yếu nhất của sợi roi da. Lực chém sắc lẹm cắt đứt đôi sợi roi da bọc gai sắt ngay giữa không trung. Những mảnh gai sắt rỉ sét văng tung tóe, cắm phập xuống nền đá cầu phát ra những tiếng kêu lách cách.


Khương Ngọc Thư giật nảy mình, gã ghì chặt dây cương ngựa khiến con chiến mã xám tro hí vang dựng ngược hai chân trước. Gã kinh hoàng nhìn sợi roi da trong tay chỉ còn lại một nửa cán gỗ sứt mẻ, rồi ngước mắt nhìn về phía sương mù:


- Kẻ nào?! Dám cản đường Hành Sơn Phái chấp pháp!


Từ trong màn sương muối mù mịt, một thân ảnh gầy gò nhưng đứng thẳng như kiếm chầm chậm bước ra. Người đó mặc bộ y phục vải thô màu xám tro rách nát bám đầy bụi than lò rèn, mái tóc xơ xác buộc tạm bằng dây gai, gương mặt bôi đầy bột than lò rèn đen xịt để ngụy trang, chỉ để lộ đôi mắt tĩnh lặng, lạnh lùng như tàn tro đáy lò. Vai trái anh trống không – hũ tro cốt gốm thô ráp đã được giấu an toàn dưới đáy bùn mười thước của đầm lầy Hắc Thủy hằng đêm để giải phóng thể lực. Nhưng tay trái anh đang nắm chặt lấy chuôi gỗ thông quấn chặt nhiều vòng sợi cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm gãy rỉ sét.


Lục Hàn Thần đã đến.


Anh không nói một lời, ánh mắt lạnh lùng lướt qua tấm lưng rách nát rỉ máu của A Bảo, rồi dừng lại trên gương mặt của Khương Ngọc Thư. Sát cơ ngưng tụ trong mắt anh lạnh buốt hơn cả gió tuyết sông Hành Giang.


- Sư... sư phụ! – A Bảo thốt lên nghẹn ngào, nước mắt chảy dài trên gương mặt lấm lem nhọ nồi.


- Thằng điên vác hũ tro! Ngươi chưa chết sao? – Khương Ngọc Thư biến sắc, nhưng ngay lập tức vẻ mặt gã trở lại hung hãn khi nhìn thấy cánh tay phải của Hàn Thần buông thõng vô lực bên sườn, quấn chặt lớp băng vải thô dính máu loang lổ và dịch vàng nhạt sưng tấy do vết thương rách nứt kinh mạch chưa lành. – Ha ha! Tay phải của ngươi đã bị phế hoàn toàn rồi! Một kẻ tàn phế cầm kiếm gãy bằng tay trái thì làm được gì?


Khương Ngọc Thư vung tay ra hiệu cho bốn tên tuần vệ ngoại môn Hành Sơn Phái cầm kiếm sắt bao vây:


- Lên! Băm vằn nó ra cho ta!


Bốn tên tuần vệ ngoại môn vung kiếm sắt dài lướt tới, thế kiếm hoa mỹ của Hành Sơn Phái tạo ra những vệt sáng xanh nhạt đan chéo góc nhắm thẳng vào các tử huyệt của Hàn Thần.


Hàn Thần đứng bất động giữa cầu đá lộng gió. Anh nhắm mắt hờ, vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro" để lọc bỏ tiếng gió rít điên cuồng của sông nước bên dưới, chỉ tập trung thính giác vào tiếng gió rít của bốn lưỡi kiếm sắt đang áp sát. Áp dụng thính giác thực chiến Thính phong nhận dạng binh khí, anh nhận biết chính xác quỹ đạo đâm của đối thủ.


*VÚT! VÚT!*


Ngay khi mũi kiếm đối phương chỉ còn cách ngực nửa tấc, Hàn Thần di chuyển gót chân trái một góc chín mươi độ, thi triển bộ pháp Thối Bộ lùi một bước cực nhanh, thân ảnh lướt nhẹ như một bóng ma xám tro sượt qua sườn kiếm đối thủ sát sạt. Cùng lúc đó, tay trái anh vung thanh kiếm gãy Thất Sát đâm thẳng tắp một chiêu Nhất Kích Tất Sát tầm ngắn hiểm hóc.


*PHẬP!*


Mũi kiếm gãy mười hai tấc đâm chính xác vào khớp bả vai phải của tên tuần vệ tiên phong, bẻ gãy hoàn toàn kình lực của gã. Hàn Thần không dừng lại, mượn lực phản chấn xoay người, gạt ngang thân kiếm gãy đập mạnh vào sống kiếm của hai tên tiếp theo, phát ra tiếng kêu *binh binh* chói tai. Hai thanh kiếm sắt ngoại môn bị lực dội mạnh chấn văng khỏi tay, rơi xuống vực sâu sông Hành Giang.


- Lũ ăn hại! – Khương Ngọc Thư kinh hoàng hét lên, gã không ngờ một kẻ bị thương nặng hai vai lại có bộ pháp lướt né tránh lẹ làng đến thế.


Đúng lúc gã định giật dây cương bỏ chạy, từ trong màn sương mù phía sau lưng gã, một giọng nói trầm lặng, lạnh lùng và không chút cảm xúc vang lên:


- Thiếu chủ lùi lại. Để ta.


Một thân ảnh mặc trường bào chấp pháp màu xám tro viền đỏ uy nghiêm chầm chậm bước ra từ sương mù. Y phục của lão phẳng lỳ dù gió sông đang thổi mạnh điên cuồng, eo đeo thanh kiếm chấp pháp vỏ đen khắc hình sóng nước Hành Sơn. Gương mặt lão gầy gò, lạnh lùng không một nếp nhăn, đôi mắt sắc lẹm như chim ưng đêm quét qua thanh kiếm gãy Thất Sát trên tay Hàn Thần.


Mã Phong – Chấp pháp đệ tử tàn nhẫn của Hành Sơn Phái, kẻ năm xưa trực tiếp chém đứt chân của gia bộc Lão Tiền và truy sát tàn môn.


Nhìn thấy Mã Phong, lồng ngực Hàn Thần phập phồng dữ dội, vết sẹo rách sâu bả vai trái do rìu Tào Bưu chém cũ bỗng chốc nhói buốt rỉ máu tươi loang lổ dải băng vải thô quấn vai. Hận thù tột cùng dâng trào trong tâm trí anh, khiến nhịp tim đang tĩnh lặng bỗng đập dồn dập. Đây chính là kẻ ác tặc đã gieo rắc thảm kịch cho gia đình anh trong đêm đồ sát.


- Lục gia tàn dư... – Mã Phong nhếch mép cười lạnh, tay trái chầm chậm đặt lên chuôi thanh kiếm chấp pháp vỏ đen. – Ngươi vẫn giữ thanh kiếm gãy rỉ sét đó sao? Tiếc là hôm nay, cầu Bản Thạch này sẽ là mộ địa của ngươi.


*XOẠT!*


Thanh kiếm chấp pháp vỏ đen được rút ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm mỏng dẻo phát ra tiếng ngân trong suốt xé toạc tiếng gió sông gầm rú.


Mã Phong không hề có một động tác thừa, lão dậm chân lướt tới, vung kiếm đâm liên hoàn ba chiêu cực nhanh nhắm thẳng vào bả vai phải đang bị thương, cổ họng và tim của Hàn Thần. Kiếm pháp chấp pháp của lão nhanh và hiểm độc vô song, kình lực phát ra ngoài tạo ra những vệt sáng tím lạnh lẽo.


Hàn Thần cắn chặt răng, bả vai phải bị tê dại hoàn toàn không thể cử động, anh buộc phải dùng tay trái vung kiếm gãy Thất Sát chống đỡ. Anh thi triển bộ pháp Nhất Bộ Thối, lách người xoay thắt lưng ra sau đúng nửa tấc để né tránh mũi kiếm độc sượt sát ngực áo vải thô.


*KENG! KENG!*


Hai thanh kiếm va chạm trực diện phát ra những tiếng kêu chói óc, bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực giữa sương mù lạnh giá. Lực chấn động cực mạnh dồn ngược về cổ tay trái của Hàn Thần, khiến vết rách cơ bả vai trái rỉ máu tươi đầm đìa ướt đẫm băng vải thô. Thể lực anh cạn kiệt dồn dập, hơi thở dốc ngạt khói hỏa hoạn cũ khiến lồng ngực đau đớn.


Mã Phong chiếm ưu thế tuyệt đối nhờ thể lực dồi dào và địa hình cầu Bản Thạch rất hẹp, gió sông lộng thổi mạnh từ dưới lên cản trở nghiêm trọng tầm vung của thanh kiếm gãy ngắn mười hai tấc. Nhận thấy Hàn Thần bị vướng bận bởi bả vai phải bị phế, Mã Phong cười nham hiểm, lão quét kiếm tầm thấp cực nhanh chém đứt dải băng vải thô quấn bắp chân trái của Hàn Thần, để lại một vết xước rỉ máu nóng.


- Tay phải phế, chân trái bị thương, ngươi lấy gì quyết đấu với ta? – Mã Phong áp sát cự ly dưới một thước, vung kiếm chém mạnh nhắm thẳng khớp vai phải sưng tấy của Hàn Thần.


Hàn Thần nín thở, vận dụng thính giác thực chiến Thính phong nhận dạng binh khí để lọc tiếng gió sông, định vị chính xác đường kiếm đâm chéo góc của đối thủ. Anh cúi thấp người né tránh sạt sườn kiếm, đồng thời tay trái dồn kình lực đâm thẳng một chiêu Thất Sát Nhất Kiếm nhắm thẳng vào tim Mã Phong hòng đồng quy vu tận.


Tuy nhiên, ngay khi anh vừa vận lực, bả vai phải bị rách kinh mạch đột ngột co rút dữ dội, cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược về đan điền khiến đường kiếm tay trái bị lệch hướng đi ba tấc, chỉ sượt qua sườn áo chấp pháp của Mã Phong.


*XOẠT!*


Mũi kiếm gãy chỉ chém rách một mảng trường bào xám tro của lão. Mã Phong lùi lại một bước, mắt híp lại đầy khinh miệt:


- Kiếm pháp thô lậu! Nhát đâm thẳng của ngươi đã chậm đi ba hơi thở rồi!


Nhận thấy không thể dứt điểm đối thủ trong tình trạng kiệt quệ thể xác, Hàn Thần lướt người lùi sau, dùng chân trái quét ngang gạt ngã hai tên tuần vệ ngoại môn đang định áp sát A Bảo, giải cứu thành công hai đứa trẻ. Anh dùng tay trái đẩy mạnh A Bảo và Nha Nha về phía sau đầu cầu Bản Thạch – nơi những bóng dáng gầy gò của Cái Bang địa phương đang cầm gậy tre ẩn hiện trong sương mù sẵn sàng tiếp ứng bảo vệ.


- Mang Nha Nha và hũ thuốc chạy mau! – Hàn Thần khàn giọng ra lệnh, tay trái vẫn siết chặt chuôi kiếm gãy Thất Sát đứng chắn ngang lối độc đạo giữa cầu đá.


A Bảo khóc nghẹn ôm vết roi rách lưng bỏng rát rỉ máu dính độc nhẹ đầm lầy, nhưng cậu biết mình không thể làm vướng chân sư phụ. Cậu kéo Nha Nha chạy nhanh về phía đầu cầu bên kia dưới sự che chở của Cái Bang.


Mã Phong không đuổi theo hai đứa trẻ, lão chầm chậm bước tới, thanh kiếm chấp pháp vỏ đen rỉ máu tươi nhỏ giọt xuống thềm đá cầu. Lão nhìn Hàn Thần đang đứng thở dốc, cười nham hiểm đầy tợn và khinh bỉ:


- Ngươi muốn bảo vệ lũ rác rưởi đó sao? Ngươi có biết vì sao năm xưa ta chém cụt chân của gia bộc Lão Tiền không? Vì lão ta cũng ngu ngốc muốn che chở cho ngươi chạy trốn.


Lão dừng bước cách Hàn Thần đúng năm thước, nghiêng đầu, giọng nói lạnh lùng rít qua kẽ răng đầy vẻ khiêu khích tột cùng:


- Và cả lão già mù Lão Trương gác cổng phế tích nữa... Ngươi nghĩ lão tự nhiên bị cụt cả hai chân sao? Chính ta đã gài bẫy cơ quan bẻ gãy xương chân lão, tra tấn lão suốt ba ngày ba đêm để tìm ra lối vào mật đạo tàn môn năm xưa đấy! Lũ phế nhân của Tàn Tro Kiếm Phái đều là một lũ ngoan cố ngu xuẩn như nhau!


Lời khiêu khích dã man của Mã Phong như một gáo nước lạnh dội thẳng vào vết thương lòng sâu sắc của Hàn Thần. Ký ức về những người gia nhân trung thành bị tàn hại dã man hiện rõ trong tâm trí anh, kích hoạt cơn giận dữ tột cùng kìm nén bấy lâu.


Mã Phong cười lớn, lão bắt đầu vận hành Tử Khí Đông Lai tâm pháp sơ cấp. Luồng chân khí tím lạnh lẽo từ đan điền lan tỏa dọc theo cánh tay lão, truyền dẫn thấu kiếm chấp pháp khiến lưỡi kiếm phát ra ánh sáng tím nhạt rực rỡ và tiếng ngân rung chói óc, áp lực kình lực nội gia dồn nén cực mạnh sẵn sàng phóng ra loạt kiếm khí cắt đứt kinh mạch đối thủ ngay trong hơi thở tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!