Nhạc nềnWuxia3

Bắt cóc trẻ thơ, vôi bột phá vây

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương muối ban mai dày đặc bao phủ khắp Trấn Thạch Đầu, hòa cùng hơi lạnh buốt giá từ dòng sông Hành Giang bốc lên, khiến những con hẻm nhỏ nghèo nàn dưới chân núi Hành Sơn trở nên mờ mịt và u ám. Cơn bão tuyết của ngày hôm trước tuy đã ngớt, nhưng lớp tuyết mỏng đọng lại trên những mái nhà tranh mục nát vẫn không ngừng tan chảy, nhỏ xuống nền đất bùn nhão nhoét những giọt nước lạnh thấu xương tủy.


Sau cuộc náo loạn tại Chợ rác, không khí trong trấn bỗng chốc căng thẳng như dây cung kéo căng. Khương Ngọc Thư – thiếu chưởng môn Hành Sơn Phái, con trai của Khương Vô Kỵ – đang cưỡi trên một con chiến mã màu xám tro sang trọng, y phục tím viền thêu chỉ vàng của gã nổi bật giữa đám tùy tùng mặc võ phục xám đậm của phân đà. Gương mặt gã trắng bủng, đôi mắt ti hí hẹp hòi quét qua những dãy lán trại rách nát của dân nghèo với sự ghê tởm tột cùng.


Lão đà chủ Tả Khâu Diệp sau thất bại nhục nhã của Triệu Chí Kính đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ trấn. Nhưng Khương Ngọc Thư lại có một tính toán nham hiểm hơn. Gã biết Lục Hàn Thần đang bị thương nặng sau trận chiến hỏa hoạn và quyết đấu, và một kẻ luôn tự xưng là chính nghĩa như Hàn Thần sẽ không bao giờ trốn tránh nếu những kẻ yếu thế quanh anh bị tàn hại.


- Lục soát kỹ cho ta! – Giọng nói thanh mảnh nhưng chói tai của Khương Ngọc Thư vang lên đầy hống hách. – Bắt tất cả lũ ăn mày nhóc con của Cái Bang lại. Ta không tin thằng điên vác hũ tro cốt đó có thể trơ mắt nhìn lũ rác rưởi này bị róc xương!


Ở một góc hẻm tối tăm bám đầy rêu ẩm, hai bóng dáng gầy gò đang ra sức chạy trốn. A Bảo – đứa trẻ ăn mày lanh lợi mười hai tuổi – đang nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Nha Nha. Cô bé Nha Nha gầy trơ xương sườn, chân đi đất dính đầy bùn nhão đỏ ngầu, bắp chân trái vẫn còn rỉ máu nhẹ do vết thương cũ bị xích sắt cào rách. Trên vai Nha Nha, cô bé vẫn cố ôm khư khư chiếc cối đá nhỏ chứa Hắc Sâm Đầm Lầy đã được giã nát dính bùn đen – liều thuốc duy nhất mà Liễu Thanh Y tỷ tỷ dặn phải giữ gìn để cứu mạng Thợ rèn già Thạch Đầu đang hấp hối trong Hang Gió Lạnh.


- Nha Nha, ráng lên một chút! Lách qua đống gạch đổ phía trước là đến khu lò gạch cũ rồi! – A Bảo thì thầm, hơi thở của cậu bé bốc thành luồng khói trắng giữa trời lạnh.


Nhưng vận may không đứng về phía hai đứa trẻ nghèo khổ. Tiếng bước chân dồn dập rầm rập của lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái vang lên ngay sau lưng. Hai tên tuần vệ cao lớn, tay cầm roi da bò bọc sắt, mặt mũi hung tợn đã khóa chặt đầu hẻm.


- Kìa! Hai đứa nhóc ăn mày kia! Mau đứng lại! – Một tên lính tuần gào lên, vung roi da quất mạnh vào không khí phát ra tiếng kêu *vút* xé gió.


A Bảo kéo mạnh Nha Nha rẽ vào một lối rẽ hẹp, nhưng lối rẽ này lại dẫn thẳng vào một ngõ cụt hoang phế – nơi chất đầy những đống gạch đá cũ nát của một lò gạch bỏ hoang sụp đổ từ nhiều năm trước. Bức tường gạch đổ nát cao hơn một trượng, bám đầy rêu xanh trơn trượt chắn ngang trước mặt.


Nha Nha sợ hãi tột cùng, cô bé quỵ xuống bên đống củi thông khô rách nát, hai tay ôm chặt chiếc cối đá thuốc vào lòng, nước mắt chảy dài làm lem luốc gương mặt nhỏ nhắn dính bùn đất:


- Bảo ca... muội không chạy nổi nữa... Chân muội đau quá...


A Bảo nhìn bức tường gạch trơn trượt, rồi quay lại nhìn hai tên lính tuần đang chầm chậm tiến vào ngõ cụt, nụ cười tàn nhẫn hiện rõ trên mặt chúng. Cậu bé cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt lồng ngực mình. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lục Hàn Thần – người sư phụ lầm lì, nghiêm khắc nhưng luôn đứng chắn trước đầu đao để bảo vệ kẻ yếu – hiện lên trong tâm trí A Bảo. Cậu nhớ lại những nhát đâm kiếm thẳng tắp mười vạn lần dưới mưa của sư phụ, nhớ lại lời dặn bằng giọng nói trầm tĩnh lạnh lùng: *"Kẻ yếu muốn sinh tồn trước kẻ mạnh, không được dùng sức thô, phải dùng nhãn lực quan sát địa hình và mượn lực tự nhiên."*


A Bảo hít một hơi sâu để ổn định tinh thần. Cậu bé đứng chắn trước người Nha Nha, bàn tay gầy guộc thò vào trong bọc áo vải thô rách nát, nắm chặt lấy vật bảo mệnh duy nhất của mình: Lọ vôi bột tự chế. Đây là chiếc lọ gốm nhỏ chứa vôi sống tán mịn trộn với cát hạt nhỏ bến sông Hành Giang mà cậu lén chuẩn bị phòng thân hằng ngày.


Cậu bé liếc nhanh lên bầu trời mờ mịt. Gió sông Hành Giang đang thổi ngược từ hướng nam lên sườn núi, mang theo hơi nước ẩm ướt rít qua khe hẹp của ngõ cụt gạch đá. Hướng gió đang thổi thẳng từ phía sau lưng A Bảo về phía hai tên lính tuần.


*"Gió thổi xuôi chiều... Đây là cơ hội duy nhất!"* – A Bảo thầm tính toán trong đầu, cơ thể nhỏ bé run lên vì căng thẳng nhưng ánh mắt lại sáng lên sự tinh ranh nhạy bén.


- Lũ rác rưởi ăn mày, chạy đi đâu nữa? Mau dâng chiếc cối đá đó ra, rồi khai ra thằng điên dùng kiếm gãy đang trốn ở đâu, thiếu chủ sẽ cho tụi bay một con đường sống! – Tên lính tuần tiên phong bước tới, vung roi da quất mạnh xuống đống củi khô bên cạnh làm mảnh gỗ thông văng tung tóe.


- Bảo ca... – Nha Nha khóc nghẹn, co rúm người lại.


- Đừng sợ, Nha Nha! – A Bảo hét lớn để lấy can đảm. Cậu bé giả vờ run rẩy lùi lại sát đống gạch vỡ, hai tay giơ lên như muốn đầu hàng. – Các đại ca... đừng đánh... tiểu đệ khai... tiểu đệ khai ngay...


Hai tên lính tuần khinh bỉ cười lớn, nghĩ rằng đứa trẻ ăn mày nhút nhát đã bị dọa sợ. Chúng bước sát lại cự ly dưới ba thước, tay cầm roi da hơi hạ xuống để chuẩn bị tóm lấy A Bảo.


Đúng vào tích tắc hai tên lính tuần mất cảnh giác nhất, A Bảo đột ngột giật mạnh tay phải ra khỏi bọc áo rách. Cậu bé vận chút lực gân cốt thô sơ vừa được rèn luyện, ném mạnh chiếc lọ gốm vôi bột xuống nền đá cứng ngay dưới chân hai tên lính tuần.


*XOẢNG!*


Chiếc lọ gốm vỡ vụn. Một đám mây vôi bột mịn màu trắng xóa cùng cát bụi lập tức bùng nổ dữ dội giữa không trung. Mượn sức gió sông thổi mạnh từ phía sau lưng A Bảo, đám mây vôi bột mịn như một luồng khói trắng độc hại bay thẳng chéo góc, bao phủ hoàn toàn gương mặt và tầm mắt của hai tên lính tuần.


- Á!!! Mắt ta!!! – Tên lính tuần tiên phong thét lên một tiếng thảm khốc. Vôi sống gặp hơi nước ẩm ướt trên mặt và nước mắt lập tức tỏa nhiệt cực mạnh, gây bỏng rát kinh hoàng cho võng mạc của gã. Gã buông rơi cây roi da bọc sắt, hai tay ôm chặt lấy mặt, đau đớn quỳ sụp xuống đất bùn nhão.


Tên lính tuần thứ hai cũng bị cát bụi và vôi bột bay vào mắt, gã ho sặc sụa, vung kiếm sắt chém loạn xạ vào khoảng không trắng xóa trước mặt:


- Thằng ranh con khốn kiếp! Ta sẽ băm vằm ngươi ra trăm mảnh!


- Nha Nha, chạy mau! – A Bảo không hề do dự, cậu bé lập tức cúi thấp người, kéo mạnh tay Nha Nha luồn lách qua một hốc tường nhỏ hẹp khuất sau đống gạch đá đổ nát trơn trượt rêu xanh – lối thoát hiểm dã ngoại duy nhất mà chỉ những đứa trẻ ăn mày nhỏ con mới có thể chui qua.


Hai đứa trẻ chạy thục mạng qua những con ngõ ngoằn ngoèo, hướng thẳng về phía cầu đá Bản Thạch – con đường duy nhất dẫn ra rìa trấn để trốn lên núi Hành Sơn tìm kiếm sự che chở của Cái Bang và sư phụ.


Tuy nhiên, tiếng thét thảm khốc của hai tên lính tuần bị mù mắt đã nhanh chóng đánh động đến Khương Ngọc Thư đang tuần tra cách đó không xa. Nghe tiếng báo động, gã thiếu chưởng môn nham hiểm lập tức biến sắc, đôi mắt ti hí lóe lên sát cơ lạnh lùng:


- Lũ ăn hại! Có hai đứa nhóc ăn mày cũng không giữ nổi! Đuổi theo cho ta! Đứa con gái đang ôm cối thuốc giải của lão già Thạch Đầu! Không được để chúng thoát lên cầu!


Khương Ngọc Thư thúc mạnh gót chân vào bụng chiến mã xám tro. Con ngựa chiến lực lưỡng hí vang một tiếng dài, phi nước đại rầm rập trên đường phố bẩn thỉu, cuốn theo làn gió tuyết lạnh buốt rượt đuổi sát sườn hai đứa trẻ. Tiếng vó ngựa dồn dập vang lên mỗi lúc một gần, dội vào màng nhĩ A Bảo như tiếng gõ cửa của thần chết.


Khi hai đứa trẻ chạy thoát ra đến đầu cầu Bản Thạch hoang vắng, gió sông Hành Giang dưới khe vực sâu trăm trượng thổi lên lồng lộng, lạnh buốt xương tủy. Cây cầu đá cổ xưa hiện ra mờ mịt trong màn sương muối dày đặc, vắng lặng không một bóng người.


- Bảo ca... muội... muội không chạy nổi nữa... – Nha Nha kiệt sức hoàn toàn, cô bé ngã quỵ ngay trên thềm đá đầu cầu, bắp chân trái bị rách cơ cũ rỉ máu tươi loang lổ trên tuyết lạnh. Nhưng đôi bàn tay nhỏ nhắn gầy gò của cô bé vẫn ôm chặt lấy chiếc cối đá nhỏ chứa Hắc Sâm giã nát như một báu vật vô giá.


A Bảo cố sức kéo Nha Nha dậy, nhưng tiếng vó ngựa rầm rập đã sát sạt ngay phía sau. Khương Ngọc Thư cưỡi hắc mã lướt qua màn sương muối, gương mặt trắng bủng của gã hiện rõ vẻ phẫn nộ và tàn nhẫn tột cùng.


- Lũ rác rưởi đê tiện! Dám dùng vôi bột làm mù mắt người của ta! – Khương Ngọc Thư gầm lên đầy giận dữ. Gã vung tay phải, rút ra chiếc roi da dài bọc đầy gai sắt nhọn hoắt – món binh khí hiểm độc chứa độc nhẹ lấy từ đầm lầy sương độc chân núi Hành Sơn.


*VÚT!*


Sợi roi da dài như một con rắn độc màu đen xé toạc màn sương muối lộng gió, quất mạnh thẳng hướng xuống lưng hai đứa trẻ.


Nhớ lại lời hứa bảo vệ Nha Nha trước vong linh đồng môn, A Bảo không hề do dự. Cậu bé quay người lại, dùng tấm lưng gầy gò của mình đứng chắn hoàn toàn trước người Nha Nha.


*CHÁT! rắc...*


Tiếng roi da quất mạnh vào da thịt vang lên khô khốc. Sợi roi da bọc gai sắt nhọn cứa rách nát lớp áo vải thô mỏng manh của A Bảo, để lại một vết xước dài rỉ máu tươi đầm đìa dọc theo sống lưng cậu bé. Chất độc nhẹ từ gai sắt ngấm vào vết thương hở, gây ra một cơn đau buốt thấu tim gan khiến A Bảo khuỵu xuống, gương mặt nhỏ nhắn biến dạng vì đau đớn dữ dội.


- Bảo ca!!! – Nha Nha khóc thét lên, cô bé ôm chặt lấy thân hình đang run rẩy của A Bảo.


Khương Ngọc Thư ghì chặt dây cương ngựa, con hắc mã hí vang đứng dựng hai chân trước ngay sát sườn hai đứa trẻ đang nằm co rúm trên thềm đá đầu cầu Bản Thạch hiểm trở. Dưới chân cầu, dòng nước lũ sông Hành Giang vẫn gầm rú cuồng cuộn dưới vách đá sâu trăm trượng không thấy đáy.


Gã thiếu chưởng môn Hành Sơn Phái nhếch mép cười tàn nhẫn, vung chiếc roi da bọc gai sắt dính máu tươi lên cao, chuẩn bị quất đòn quyết định để dồn hai đứa trẻ tội nghiệp rơi xuống vực sâu buốt giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!