Cái Bang hộ tống, mật thất dưỡng thương
Gió tuyết rít gào qua những khe hở của các đống phế liệu sắt vụn cao ngất ngưởng tại Chợ rác trấn Thạch Đầu. Dưới đất, bùn nhão trộn lẫn rỉ sắt xám xịt nhão nhoét sũng nước lạnh. Lục Hàn Thần đang đứng quay lưng lại, bả vai trái rách sâu hoác lộ cả thịt đỏ hỏn, máu tươi đầm đìa tuôn chảy dọc theo cánh tay trái dính đầy bùn đất, nhỏ từng giọt xuống tuyết trắng thành những vệt đỏ sẫm. Thể lực của anh chỉ còn chưa đầy mười lăm phần trăm sau trận huyết chiến bẻ gãy trọng kiếm của Triệu Chí Kính. Cánh tay phải hoàn toàn buông thõng, tê liệt và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục do phản phệ rách nứt kinh mạch từ trước.
Ngay phía sau lưng anh, Triệu Chí Kính quỳ sụp dưới đất bùn bẩn thỉu, gương mặt rỗ méo mó vì nhục nhã và điên cuồng. Bàn tay trái của gã đột ngột rút từ trong ủng da ra một con dao găm mỏng tẩm độc dịch rết đen khổng lồ nhọn hoắt. Gã nghiến răng, dồn chút tàn lực cơ bắp cuối cùng phóng người tới, đâm lén một nhát hiểm độc nhắm thẳng vào hông sườn trái của Hàn Thần từ phía sau lưng! Vệt sáng độc màu xanh đen của mũi dao găm xé rách màn sương tuyết, lao thẳng tới cự ly cực cận trong gang tấc. Hàn Thần không kịp xoay người gạt đỡ, tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
*BINH!*
Một tiếng va chạm khô khốc, nặng nề vang lên đột ngột giữa không trung.
Một thanh gậy tre đực lên nước bóng loáng, màu xanh bích ngọc như một luồng lục quang lướt qua cực nhanh, đánh chính xác vào cổ tay trái đang đâm lén của Triệu Chí Kính. Lực đánh vật lý cực mạnh bẻ gãy khớp xương cổ tay gã nghe một tiếng "rắc" giòn giã. Con dao găm tẩm độc rết đen tuột khỏi tay gã, bay vút lên cao rồi cắm phập xuống đống sắt rỉ sét bên cạnh, xèo xèo sủi bọt độc màu xanh đen ghê tởm.
Triệu Chí Kính gào thét thảm thiết, ôm cổ tay gãy nát quỵ xuống bùn nhão. Gã ngước mắt nhìn kẻ vừa ra tay can thiệp với sự căm hận tột cùng.
- Đồ ngụy quân tử đê tiện! Thách đấu sinh tử đã ký giấy tử trạng bằng máu, bại trận còn lén lút dùng độc dao ám hại sau lưng! Võ học Hành Sơn Phái các ngươi chỉ dạy ra những loại cặn bã thế này sao? – Giọng nói khàn đặc, nồng nặc mùi rượu nhạt vang lên đầy khinh miệt.
Lão ăn mày Hồng Thất Lạp què chân trái chầm chậm bước ra từ màn sương tuyết. Lão mặc chiếc áo vá trăm mảnh bốc mùi rượu, tay phải cầm thanh gậy bích tre đực, tay trái nâng bình rượu gốm nứt tu một ngụm lớn, rồi nhổ bọt rượu thẳng vào mặt Triệu Chí Kính đang nằm bò dưới đất. Đôi mắt hí tinh ranh của lão lóe lên tia nhìn sắc bén như chim ưng đêm.
- Hồng Thất Lạp! Cái Bang các ngươi dám chống lại Hành Sơn Phái sao?! – Triệu Chí Kính nghiến răng kèn kẹt, mặt cắt không còn giọt máu.
- Cái Bang ta chỉ trọng nghĩa khí, ghét kẻ tiểu nhân! – Hồng Thất Lạp cười lạnh, thanh bích bổng gõ mạnh xuống đe sắt lò rèn cũ phát ra tiếng ngân vang dội.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Nhìn thấy đệ tử nội môn bị đánh gãy tay, hơn mười tên lính tuần ngoại môn Hành Sơn Phái đang cầm đuốc dầu xung quanh lập tức biến sắc. Chúng đồng loạt rút kiếm sắt dài ra khỏi vỏ, kỵ binh tuần tra thúc ngựa chiến bao vây chặt chẽ đấu trường bùn lầy, ánh kiếm sắt lạnh lẽo phản chiếu dưới ánh đuốc chập chờn, sát cơ ngút trời bao trùm toàn bộ Chợ rác.
- Bao vây chúng lại! Bắt sống thằng điên dùng kiếm gãy và lão ăn mày què đó cho ta! – Một tên đội trưởng tuần tra gào lên ra lệnh.
Hồng Thất Lạp không hề nao núng. Lão đưa chiếc còi tre nhỏ lên môi, thổi một tiếng dài, vang vọng rít lên giữa bão tuyết sườn núi.
*UÝNH! UÝNH! UÝNH!*
Từ các con hẻm tối tăm, sau những đống phế liệu sắt vụn khổng lồ, hàng trăm ăn mày Cái Bang trấn Thạch Đầu – từ những lão già gầy gò đến những đứa trẻ mồ côi rách rưới – lập tức tràn ra như nước lũ vỡ đê. Họ cầm gậy tre, gậy gỗ, đòn gánh, thậm chí cả đá cuội, đồng loạt la hét vang trời, tạo thành một đám đông hỗn loạn khổng lồ chen chúc vào giữa kỵ binh và lính tuần Hành Sơn Phái.
- Tránh ra! Lũ ăn mày bẩn thỉu này! – Kỵ binh Hành Sơn Phái ra sức quất roi da, nhưng đám đông ăn mày Cái Bang bất chấp đau đớn, dùng thân người tạo thành hàng rào thịt vững chắc, xô đẩy ngựa chiến, chia cắt hoàn toàn đội hình truy binh.
Trong lúc hỗn loạn, đứa trẻ mồ côi A Bảo nhanh nhẹn luồn lách qua các chân ngựa, chạy đến bên cột sắt gỉ phía xa. Cậu bé dùng một mảnh sắt nhọn cạy mạnh vào ổ khóa xích sắt đang khóa chặt bé gái Nha Nha. Nha Nha bị xích chân đau đớn, gương mặt lem luốc nước mắt nhưng tay vẫn ôm khư khư chiếc cối đá nhỏ chứa Hắc Sâm Đầm Lầy đã giã nát ẩm ướt.
- Nha Nha, đi mau! Sư phụ bị thương nặng lắm rồi! – A Bảo đỡ lấy Nha Nha, kéo cô bé lách qua đám đông hỗn loạn hướng về phía Hàn Thần.
Hàn Thần đứng giữa vũng bùn lạnh, toàn thân anh run rẩy dữ dội. Trận đấu lực nặng nề với trọng kiếm hai mươi cân đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng của anh. Vết rách sâu ở bả vai trái rỉ máu tươi đầm đìa, loang lổ ướt đẫm dải băng vải thô quấn vai. Cánh tay phải sưng vù đen kịt, lạnh ngắt không một chút cảm giác. Anh cố tự đi bộ nhưng khớp gối chân phải đột ngột khuỵu xuống dưới cái lạnh buốt xương của bão tuyết, suýt ngã quỵ xuống đất bùn nhão.
Hồng Thất Lạp lướt tới, tay phải vung gậy bích tre gạt phăng một mũi kiếm của lính tuần đang đâm tới, tay trái nhanh chóng đỡ lấy nách Hàn Thần. Cùng lúc đó, A Bảo và hai thanh niên Cái Bang lực lưỡng cũng kịp thời áp sát, cùng nhau vực thân hình gầy gò của Hàn Thần lên.
- Hàn Thần huynh đệ, giữ vững tâm khí! Chúng ta rút lui theo thủy lộ ngõ tối! – Hồng Thất Lạp thầm thì dứt khoát.
Nhờ mạng lưới hàng rào người hỗn loạn của Cái Bang che chắn tầm nhìn, Hồng Thất Lạp dẫn đầu nhóm người cõng Hàn Thần lướt nhanh vào những con hẻm tối tăm, sâu thẳm ở rìa phía tây trấn Thạch Đầu. Tiếng vó ngựa tuần tra và tiếng gào thét của Triệu Chí Kính dần dần bị bỏ lại phía sau màn sương tuyết mù mịt.
Hàn Thần nhắm nghiền mắt, vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro" để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, cố gắng kìm nén cơn đau buốt thấu tim gan từ hai bả vai dội ngược về tâm mạch. Đi được nửa đường, anh cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt, phổi rát bỏng do khói bụi hỏa hoạn chính điện cũ còn sót lại dính đầy phế quản, ho khan liên tục rỉ ra những bọt máu nhạt.
- Nhanh lên! Tiệm thuốc Tế Thế ở ngay phía trước! – A Bảo dẫn đường, giọng nói run rẩy vì lo sợ.
Họ dừng lại trước một ngôi nhà gỗ nhỏ rách nát, thơm ngát mùi thảo mộc khô nằm sâu trong con hẻm tối tăm ẩm ướt ở rìa phía tây trấn Thạch Đầu. A Bảo gõ mạnh vào cánh cửa gỗ ba tiếng ngắn, hai tiếng dài.
*LẠCH CẠCH!*
Cửa gỗ lập tức mở ra. Y nương Liễu Thanh Y xuất hiện với gương mặt thanh nhã mặc y phục vải thô màu xanh lá nhạt dính mùi thảo mộc. Ánh mắt dịu dàng của nàng lập tức co rút lại khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Hàn Thần: nhọ nồi ngụy trang trên mặt dính vôi bột loang lổ trắng xóa, vai trái máu chảy đầm đìa thấm đỏ băng vải, cánh tay phải sưng vù đen kịt vô lực.
- Mau đưa huynh ấy vào mật phòng! – Thanh Y nói nhanh, giọng nói trầm tĩnh nhưng run rẩy nhẹ.
Hồng Thất Lạp và A Bảo nhanh chóng khiêng Hàn Thần vào gian phòng trong, đặt anh nằm xuống chiếc giường tre nhỏ sờn cũ. Thanh Y lập tức đóng chặt cửa gỗ, then cài chắc chắn, rồi kéo tấm rèm vải thô dày che khuất hoàn toàn ánh sáng le lói từ bên ngoài.
Mật phòng thơm ngát mùi thảo mộc khô hắc nồng từ lò nung sâm đang bốc khói nghi ngút. Thanh Y nhanh chóng tháo chiếc túi châm cứu bằng da hươu chứa một trăm lẻ tám cây kim bạc lấp lánh dưới ánh đèn dầu tù mù đặt trên bàn gỗ.
- Hồng Thất thúc, phiền thúc canh gác cửa ngoài. A Bảo, mau nhóm lửa đun sôi nước ấm cho ta! – Thanh Y dứt khoát ra lệnh, tay đã nhanh nhẹn cầm kéo cắt phắt lớp áo vải thô rách nát dính đầy máu khô của Hàn Thần.
Hồng Thất Lạp gật đầu, cầm gậy bích tre bước ra ngoài canh gác. A Bảo ôm cối đá nhỏ chứa Hắc Sâm giã nát đặt cạnh bàn, rồi vội vã chạy đi đun nước.
Khi lớp áo rách được cởi ra, Liễu Thanh Y không tự chủ được mà hít vào một hơi lạnh. Vết thương bả vai trái của Hàn Thần bị rìu Tào Bưu chém sượt qua rách rộng cơ thịt sâu hoắm, máu tươi vẫn đang rỉ ra đầm đìa. Nhưng tồi tệ nhất là bả vai và cánh tay phải của anh. Vết rách kinh mạch vai phải do cưỡng ép bộc phát lực ở trận chợ rác bị ngấm nước sông bẩn thối đầm lầy rỉ qua đất cát hầm ngầm, giờ đây đã sưng vù đen kịt, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu tím sậm hôi hám, có dấu hiệu nhiễm trùng nghiêm trọng.
Thanh Y nhìn bả vai phải sưng tấy của Hàn Thần, đôi mắt sáng dịu dàng dâng lên một tầng sương nước mỏng đầy lo âu.
- Huynh điên rồi... Kinh mạch vai phải đã rách nát đến mức này, sao huynh còn dám dùng tay trái đối lực nặng với trọng kiếm? Phản lực dội ngược đã chấn động làm nứt toác toàn bộ mạch máu sườn trái của huynh! – Nàng khẽ trách, giọng nói nghẹn ngào.
Hàn Thần nằm trên giường tre, gương mặt ngụy trang dính vôi bột trắng bệch nhợt nhạt. Anh khẽ mở mắt, nhìn vết sẹo kiếm hình hoa mai năm cánh mỏng manh trên cổ tay phải của Thanh Y đang di chuyển nhanh nhẹn chuẩn bị thuốc đắp, rồi khẽ lắc đầu, giọng khàn đặc:
- Ta không thể... trốn tránh... để Nha Nha và lưu dân phải chết thay... cán kiếm Thất Sát... cáp đồng rỉ bị rạn nứt nhẹ... ta phải bẻ gãy trọng kiếm gã...
Anh chỉ tay trái về phía thanh Thất Sát tàn kiếm đang đặt sát giường tre. Lớp cáp đồng rỉ quấn chặt chuôi gỗ thông của thanh kiếm gãy mười hai tấc đã bị rạn nứt nhẹ, lỏng lẻo sau đòn đối lực nặng nề với trọng kiếm của Triệu Chí Kính.
- Huynh im đi! Đừng vận khí nữa! – Thanh Y nghiêm giọng mắng, nhưng bàn tay nàng run rẩy khi dùng khăn ấm lau sạch vết máu và bùn đất quanh vết thương vai trái cho anh.
Nàng nhanh chóng giã thêm một ít Hắc Sâm Đầm Lầy tươi trộn với hoạt chất sâm đen giã nát từ cối đá của A Bảo. Thứ sâm đen mọc sâu dưới bùn lầy sương độc tỏa ra mùi hăng hắc, nồng đậm. Thanh Y nhẹ nhàng đắp thứ thuốc đen sẫm đó lên vết rách sâu ở bả vai trái của Hàn Thần để cầm máu, hoạt huyết và nối liền các sợi gân cơ bị rách.
*HỰ...*
Hàn Thần cắn chặt răng đến bật máu tươi ở khóe môi, toàn thân co rút dữ dội dưới sức công phá nóng rát của dược chất sâm đen thấm vào thịt da hở. Nhưng anh tuyệt đối không hét lên một tiếng, đôi tay nắm chặt ga giường tre đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
- Giờ đến cánh tay phải của huynh. Kinh mạch bị tắc nghẽn do độc rỉ sắt và hàn độc tích tụ hằng đêm, nếu không chích máu độc khẩn cấp, cánh tay này của huynh sẽ hoại tử hoàn toàn trong vòng hai ngày tới! – Sắc mặt Thanh Y trở nên vô cùng nghiêm nghị.
Nàng lấy ra ba cây kim bạc dài ba thốn từ túi da hươu, hơ nhanh qua ngọn lửa đèn dầu bập bùng. Đôi mắt nàng khóa chặt vào các huyệt đạo chính trên bả vai phải của Hàn Thần.
- Sẽ cực kỳ đau đớn. Huynh phải vận hành Tâm Tĩnh Như Tro để giữ vững tâm mạch, tuyệt đối không được cử động hay ngất đi, nếu không kim bạc sẽ đâm lệch làm đứt vĩnh viễn kinh mạch vai! – Thanh Y cảnh báo, giọng nói run rẩy vì căng thẳng.
Hàn Thần khẽ gật đầu. Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu ba hơi dài, dập tắt mọi suy nghĩ căm hận hay đau đớn thể xác trong tâm trí, đưa cơ thể vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như tro tàn đáy lò.
*PHẬP! PHẬP! PHẬP!*
Bàn tay thon thả của Thanh Y di chuyển nhanh như chớp. Ba cây kim bạc dài cắm sâu vào ba huyệt đạo Kiên Tỉnh, Kiên Ngung, Nhu Hội trên bả vai phải sưng đen của Hàn Thần.
*HỰ...*
Lồng ngực Hàn Thần phập phồng dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm dọc thái dương, chảy xuống làm nhòe nhoẹt lớp nhọ nồi ngụy trang đầy mặt. Chân khí trong đan điền của anh chấn động mạnh, luồng khí mỏng như sợi chỉ cố gắng bộc phát để chống lại cơn đau buốt thấu xương tủy, nhưng bị Thanh Y dùng tay trái điểm nhẹ vào huyệt đan điền chặn lại cưỡng ép.
Từ đầu ba cây kim bạc, thứ máu đen đặc, hôi tanh và rỉ dịch vàng nhạt bắt đầu rỉ ra liên tục, nhỏ xuống chiếc chậu gỗ cũ đặt dưới giường tre. Đó là độc dịch rỉ sắt và hàn độc bão tuyết tích tụ sâu trong khớp xương vai phải của anh hằng đêm luyện kiếm dưới mưa lạnh.
Khi dòng máu đen chuyển dần sang màu đỏ nhạt, Thanh Y mới thở phào nhẹ nhõm, nhanh tay rút kim bạc ra. Nàng đổ một lượng lớn Dầu nóng hỏa xà – thứ dầu nóng chế xuất từ mỡ rắn độc đầm lầy trộn thảo dược nóng – ra lòng bàn tay, rồi áp mạnh lên bả vai phải và cánh tay của Hàn Thần, bắt đầu xoa bóp cưỡng ép dọc theo các đường kinh mạch bị rách nứt.
*XÈO XÈO...*
Cảm giác như có hàng vạn ngọn lửa đang thiêu đốt trực tiếp vào tận xương tủy bả vai phải. Sức nóng rát tột cùng của dầu hỏa xà khiến toàn thân Hàn Thần run rẩy kịch liệt, da thịt nổi rõ các đường gân đỏ rực rỉ máu nhẹ dưới da. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, mất đi mọi cảm giác vận động, đông cứng lại như một khúc gỗ mục dưới sức công phá của dược lực.
- Cánh tay phải của huynh tạm thời bị tê liệt hoàn toàn, tuyệt đối không được cầm kiếm hay vận khí trong vòng hai ngày tới để tránh phế tay vĩnh viễn! – Thanh Y vừa quấn chặt dải băng vải thô mới thấm thuốc quanh vai phải Hàn Thần vừa dặn dò kỹ lưỡng, gương mặt nàng bám đầy mồ hôi và mệt mỏi.
Hàn Thần nằm bất động trên giường tre, hơi thở dần ổn định trở lại nhờ tác dụng của thuốc đắp và tâm pháp tịnh tâm. Sự đau đớn thể xác dần lùi xa, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng thanh thản trong tâm hồn.
Lúc này, Liễu Thanh Y chầm chậm bước đến góc phòng, nơi đặt chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách dính đầy máu khô của mẫu thân Hàn Thần – chiếc khăn quấn cổ hũ tro cốt gốm thô của sư phụ Lục Nam Thiên mà Hàn Thần luôn mang theo bên mình (hiện hũ tro cốt đang giấu dưới đáy bùn đầm lầy Hắc Thủy, nhưng chiếc khăn tay quấn cổ hũ đã được Hàn Thần lén mang về hiệu thuốc trước đó để Thanh Y giặt giũ).
Nàng cầm chiếc khăn tay đã được giặt sạch, nhưng trên mặt lụa bạc màu vẫn còn bám lại những vệt ố màu đen sẫm kỳ lạ không thể tẩy sạch.
- Hàn Thần... – Thanh Y khẽ gọi, giọng nàng run lên đầy vẻ kinh hoàng. – Ta đã dùng nước thảo dược để tẩy rửa chiếc khăn tay bọc cổ hũ tro cốt của Lục sư phụ. Nhưng những vệt đen này... chúng không phải là vết bùn đầm lầy hay máu khô thông thường.
Hàn Thần khẽ mở mắt, nhìn chăm chằm vào chiếc khăn tay trên tay nàng.
- Đó là gì? – Anh khàn giọng hỏi.
- Đây là cặn độc của Mạn Đà La tán. – Thanh Y tiến lại gần giường, hạ thấp giọng nói đầy cảnh giác. – Sư phụ của huynh, Lục Nam Thiên tiền bối... ông ấy không phải tự phế võ công trong đêm diệt môn như lời đồn giang hồ. Xương cốt của ông ấy bám đầy độc chất này. Đây là loại độc mãn tính cực kỳ hiểm độc, được tích tụ ngầm trong cơ thể ông ấy suốt ba năm trời trước đêm đồ sát phái. Nó biến tướng kỳ lạ, ăn mòn dần mười hai kinh mạch chính từ bên trong, khiến người bị nhiễm độc tự hủy hoại nội lực khi vận công cực hạn.
Hàn Thần chấn động mạnh. Đôi mắt anh trợn trừng, sát cơ lạnh lùng đột ngột bùng phát dữ dội quanh thân thể phạm vi ba thước, thổi bay một vài lá thảo dược khô đặt trên bàn gỗ.
- Ý muội là... sư phụ đã bị đầu độc ngầm từ trước? – Hàn Thần nghiến răng, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ tột cùng.
- Đúng vậy. – Thanh Y gật đầu đầy lo âu. – Mạn Đà La tán biến tướng này đòi hỏi phải được pha trộn vào trong thức ăn, nước uống hằng ngày với liều lượng cực nhỏ liên tục nhiều năm. Kẻ ra tay đầu độc sư phụ... chắc chắn phải là một người cực kỳ thân cận bên cạnh ông ấy trong nội bộ Tàn Tro Kiếm Phái cũ, hoặc kẻ đứng sau là liên minh Ngũ Nhạc đã cài cắm chó săn từ trước để dọn đường cho Tả Khâu Diệp đồ sát phái cướp mỏ sắt đen cổ.
Manh mối kinh hoàng này dội thẳng vào tâm trí Hàn Thần như một gáo nước lạnh buốt. Sư phụ kiêm phụ thân của anh đã bị bán đứng bởi chính những người thân cận nhất! Hũ tro cốt gốm thô đang giấu dưới bùn đen đầm lầy Hắc Thủy bỗng chốc trở thành một nhân chứng lịch sử đẫm máu chứa đựng bí mật đen tối của liên minh ngụy quân tử.
Chưa kịp để Hàn Thần tiêu hóa hết chân tướng vụ đầu độc bẩn thỉu, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía gian ngoài hiệu thuốc.
*CỘC! CỘC! CỘC!*
Tiếng gậy tre của Hồng Thất Lạp gõ nhịp liên tục báo hiệu nguy hiểm cận kề. A Bảo hớt hải chạy từ gian ngoài vào mật thất, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hoảng sợ, thở hổn hển không ra hơi:
- Sư phụ! Chị Thanh Y! Nguy to rồi! Tai mắt Cái Bang vừa truyền tin mật từ phân đà Hành Sơn Phái sườn núi sạt xuống...
- Có chuyện gì? – Thanh Y nhanh chóng giấu thanh Thất Sát tàn kiếm vào trong giỏ mây đựng đồ cũ vá víu, che đậy kỹ lưỡng.
- Chấp sự Tả Khâu Diệp... lão ta đã biết chuyện Triệu Chí Kính bị bẻ gãy trọng kiếm và Sở Thiên Hữu bị đánh bại nhục nhã giữa chợ rác! – A Bảo nói run rẩy. – Lão ta nổi trận lôi đình tại phân đà, đập nát bấy chiếc bàn trà bằng gỗ thiết mộc khổng lồ thành trăm mảnh vụn! Lão ta đã ra lệnh cho kỵ binh tuần đà phong tỏa toàn diện toàn bộ trấn Thạch Đầu, nội bất xuất ngoại bất nhập! Lão treo thưởng một trăm lượng bạc trắng cho bất kỳ ai lấy được đầu của sư phụ, và... và...
Cậu bé nghẹn ngào, nước mắt rưng rưng nhìn Hàn Thần.
- Và sao nữa? – Hàn Thần gượng ngồi dậy trên giường tre, bả vai trái rỉ máu tươi nhẹ thấm qua lớp băng mới, bả vai phải tê liệt lạnh ngắt.
- Lão ta ra lệnh bắt giữ, tra tấn dã man toàn bộ ăn mày Cái Bang trong trấn để truy tìm tung tích sư phụ! Lính tuần Hành Sơn Phái đang cầm đuốc gõ cửa từng ngôi nhà gỗ, lục soát gắt gao từng con hẻm nhỏ ở rìa phía tây hướng về hiệu thuốc Tế Thế này!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!