Nhạc nềnWuxia3

Trọng kiếm ép kình, bẻ gãy tử trạng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tuyết rơi xào xạc trên những đống phế liệu rỉ sét cao ngất ngưởng ở Chợ rác trấn Thạch Đầu bỗng chốc bị lấn át bởi tiếng kim loại nặng nề kéo lê trên đất đá. Triệu Chí Kính, đệ tử nội môn Hành Sơn Phái, từng bước tiến lên đấu trường nhão nhoét bùn đen. Thanh trọng kiếm bằng sắt rèn thô nặng hai mươi cân bản rộng của gã quét sát mặt đất, để lại một đường rãnh sâu hoắm, cày xới lớp bùn rỉ sắt xám xịt lên hai bên. Gương mặt rỗ của gã dưới ánh đuốc dầu chập chờn trông méo mó dữ tợn, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào thân ảnh gầy gò của Lục Hàn Thần.


- Thằng điên dùng kiếm gãy! – Triệu Chí Kính gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. – Ngươi tưởng bẻ gãy được một thanh kiếm khảm ngọc hoa mỹ của tên công tử bột Sở Thiên Hữu thì đã có thể coi thường võ học Hành Sơn? Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công! Hôm nay ta sẽ dùng hai mươi cân sắt nguội này nghiền nát xương tủy ngươi, tế cho thanh kiếm đã gãy của ta trên cầu Bản Thạch!


Đám đông lưu dân, phu mỏ và ăn mày Cái Bang đứng vòng ngoài nín thở. Hồng Thất Lạp siết chặt thanh gậy tre đực lên nước bóng loáng, đôi mắt hí nheo lại đầy lo âu. Nha Nha bị xích chặt vào cột sắt gỉ phía xa khóc nghẹn, đôi mắt to tròn sưng húp vì sương lạnh và sợ hãi. Họ đều biết Triệu Chí Kính không phải loại kiếm khách chỉ biết múa may lộng lẫy. Gã sở hữu sức mạnh cơ bắp vô song nhờ khổ luyện Hỗn Nguyên Công sơ cấp, kết hợp với lối đánh Trọng Kiếm Pháp cương mãnh, chuyên dùng lực nặng để đè bẹp đối thủ.


Hàn Thần đứng vững tấn trên bãi bùn lầy. Bột than ngụy trang đen xịt trên mặt anh dính vôi bột loang lổ trắng xóa từ trận hỗn loạn trước, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương vẽ nên những vệt xám ngoằn ngoèo. Cánh tay phải của anh quấn chặt lớp băng vải thô thấm máu và dịch vàng hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và vô lực bên sườn. Bả vai trái bị chém rách cơ vẫn đang rỉ máu tươi đầm đìa, loang lổ dải băng vải thô quấn vai. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một cơn đau buốt nhói thấu tim gan, thể lực chỉ còn chưa đầy hai phần.


Nhưng tay trái anh vẫn nắm chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm. Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc lởm chởm rỉ sắt chĩa thẳng xuống đất, tĩnh lặng và lạnh lùng như một mảnh sắt vụn không có sinh khí.


- Chết đi! – Triệu Chí Kính thét lớn.


*VÚT!*


Gã vung mạnh cánh tay lực lưỡng, hai mươi cân trọng kiếm xé gió rít lên một tiếng rống trầm đục ghê người. Triệu Chí Kính bổ mạnh một đòn chém dọc chí mạng từ trên xuống thẳng đỉnh đầu Hàn Thần. Kình lực cương mãnh của đòn chém mạnh đến mức thổi bay lớp tuyết mỏng xung quanh, dồn ép luồng khí lạnh ập xuống mặt Hàn Thần rát bỏng.


Hàn Thần không hề hoảng loạn. Anh vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro", hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu để khống chế cơn đau bả vai trái. Nhãn lực nhạy bén của anh định vị chính xác đường đi của lưỡi trọng kiếm khổng lồ.


Khi lưỡi kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu nửa thước, Hàn Thần đột ngột nghiêng người, xoay nhẹ thắt lưng ra sau đúng nửa tấc. Anh thi triển chiêu thức né cận thân "Nhất Bộ Thối".


*ẦM!*


Thanh trọng kiếm của Triệu Chí Kính chém sượt sát qua ngực áo xám tro của Hàn Thần, nện mạnh xuống nền đất bùn nhão. Một tiếng nổ lớn vang lên, bùn đen trộn lẫn rỉ sắt bắn tung tóe lên cao hơn trượng. Sức mạnh vật lý của cú đập mạnh đến mức làm rung chuyển cả khoảng sân đấu rách nát, khiến những đống phế liệu sắt vụn xung quanh rung lên bần bật.


Triệu Chí Kính một chiêu hụt lực, nhưng gã phản ứng cực nhanh. Mượn lực phản chấn từ mặt đất, gã xoay mạnh cổ tay, quét ngang một đường đao kiếm nặng nề tầm trung nhắm thẳng vào hông sườn trái của Hàn Thần. Đường quét ngang cực rộng, khóa chặt mọi ngả né tránh thông thường.


Hàn Thần biến sắc. Trong tình thế nguy kịch, anh biết tay trái cầm kiếm gãy ngắn mười hai tấc của mình hoàn toàn không thể đối lực trực diện với hai mươi cân trọng kiếm đang đà lao tới. Nếu cố tình gạt đỡ ngang, lực nặng nghìn cân của thanh trọng kiếm chắc chắn sẽ hất văng tàn kiếm Thất Sát khỏi tay anh, thậm chí bẻ gãy hoàn toàn cổ tay trái.


Nhưng anh không còn đường lùi. Phía sau anh là đống phế liệu sắt cao ngất, đất bùn nhão trơn trượt làm giảm 20% tốc độ di chuyển của bộ pháp.


Hàn Thần cắn chặt răng, tay trái vung kiếm gãy Thất Sát lên, cố gắng dùng thân kiếm gạt nghiêng góc để giảm chấn.


*KENG! CRACK!*


Một tiếng va chạm kim loại đục ngầu vang lên. Lực nặng khổng lồ từ thanh trọng kiếm dội ngược trực diện vào thân kiếm Thất Sát. Lớp cáp đồng rỉ quấn chặt chuôi kiếm rên lên những tiếng rắc rắc khô khốc dưới áp lực đè nén cực đại.


Hàn Thần cảm thấy toàn bộ cánh tay trái như bị một tảng đá ngàn cân nện trúng. Vết rách cơ bả vai trái lập tức bị rách rộng thêm, máu tươi phun ra xối xả thấm đỏ cả vai áo xám tro. Cổ tay trái của anh tê dại hoàn toàn, suýt chút nữa đã để thanh kiếm gãy Thất Sát tuột khỏi tầm tay. Thân hình gầy gò của anh bị lực nặng hất văng lùi lại ba bước, gót chân lún sâu dưới bùn nhão, khớp gối chân phải mỏi nhừ và run rẩy dữ dội.


- Ha ha ha! Thằng nhách! Sức mạnh cơ bắp của Hỗn Nguyên Công không phải thứ mà một tên phế nhân kiệt lực như ngươi có thể chống đỡ! – Triệu Chí Kính cười sằng sặc, đôi mắt gã long lên đầy vẻ đắc ý. – Nhát kiếm tiếp theo, ta sẽ bẻ gãy đôi chân của ngươi!


Lưu dân xung quanh ồ lên kinh hoàng. Nhiều người đã nhắm mắt lại không dám chứng kiến cảnh tượng bi thảm tiếp theo. Nha Nha gào khóc thảm thiết, hai tay nhỏ bé bị xích sắt cứa rách rỉ máu khi cố gắng vùng vẫy.


Hàn Thần đứng trong bùn lạnh, hơi thở dồn dập và nghẹn ngào. Anh nhìn xuống bàn tay trái đang run rẩy nhẹ, cổ tay hoàn toàn mất cảm giác, máu tươi từ vai trái chảy dọc cánh tay nhỏ xuống đất thành từng giọt đỏ rực trên nền tuyết xám.


Anh biết mình đã phạm sai lầm khi cố gắng gạt đỡ đòn chém thứ hai. Trọng kiếm có quán tính cực lớn, mỗi nhát chém ra đều mang theo toàn bộ trọng lượng cơ thể và chân khí Hỗn Nguyên Công của đối thủ. Không thể dùng lực đối lực, chỉ có thể dùng mưu mẹo vật lý để hóa giải.


Anh nhìn quanh sân đấu sũng nước. Cách chỗ anh đứng năm bước chân, chiếc đe sắt lò rèn cũ nát của Thợ rèn già Thạch Đầu – nặng hơn trăm cân bằng gang đặc, bám đầy rỉ sét và bụi than – đang nằm nửa chìm nửa nổi dưới vũng bùn đen. Chiếc đe sắt này chính là vật chứng của tờ giấy tử trạng giang hồ mà anh vừa ký bằng máu.


Một kế hoạch táo bạo hình thành trong tâm trí Hàn Thần.


Anh siết chặt chuôi kiếm Thất Sát bằng tay trái, vận hành Tâm Tĩnh Như Tro để kìm nén cơn đau buốt thấu xương. Bộ pháp Thối Bộ rèn luyện ở Vực Tử Vong giúp anh duy trì thăng bằng hoàn hảo trên nền đất chợ rác trơn trượt.


- Đến đây! – Hàn Thần khàn giọng lên tiếng, ánh mắt lạnh lùng đầy khiêu khích nhắm thẳng vào Triệu Chí Kính.


Triệu Chí Kính bị ánh mắt khinh bỉ của một kẻ bại trận kích động. Gã gầm lên đầy nhục nhã, hai tay nắm chặt chuôi trọng kiếm, vung một đòn quét ngang tầm thấp cực mạnh hòng bẻ gãy hai chân Hàn Thần.


*VÚT!*


Thanh trọng kiếm quét sát mặt đất bùn, xé toạc màn sương tuyết lạnh lẽo lao tới.


Hàn Thần đứng bất động cho đến khi lưỡi trọng kiếm chỉ còn cách cổ chân ba tấc. Đúng vào tích tắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, anh dậm mạnh chân trái xuống nền bùn, mượn lực nén của bắp chân bật người nhảy nhẹ lên cao nửa thước.


Thân ảnh xám tro của anh lướt nhẹ như một chiếc lá thông rơi giữa bão tuyết. Hàn Thần đặt nhẹ hai lòng bàn chân chai sần lên sống thanh trọng kiếm đang quét ngang của Triệu Chí Kính.


*KENG!*


Một cú chạm nhẹ nhàng nhưng đầy tinh tế. Hàn Thần sử dụng chiêu thức né cận thân "Nhất Bộ Thối" kết hợp thăng bằng cơ thể để triệt tiêu hoàn toàn kình lực quét ngang của đối thủ. Anh đứng vững trên sống kiếm của Triệu Chí Kính, mượn đà quán tính của thanh kiếm để lướt người về phía trước.


Triệu Chí Kính kinh hoàng phát hiện ra thanh trọng kiếm nặng hai mươi cân của mình đột ngột bị đè nặng, đà quét ngang bị lệch hướng hoàn toàn, lao thẳng về phía chiếc đe sắt lò rèn cũ nát dưới đất.


- Cái gì?! – Triệu Chí Kính hét lên, gã cố sức ghìm chặt chuôi kiếm hòng thu hồi chiêu thức, nhưng quán tính khổng lồ của hai mươi cân sắt rèn thô không cho phép gã dừng lại.


*XOẢNG!!!*


Thanh trọng kiếm của Triệu Chí Kính nện thẳng với lực nghìn cân vào góc nhọn của chiếc đe sắt gang đặc. Một tiếng nổ kim loại vang dội chói óc, tia lửa vàng đỏ bắn tung tóe khắp không gian sương mù.


Lực va chạm vật lý cực đại khiến lưỡi trọng kiếm bị găm sâu, kẹt chặt vào khe hở nứt nẻ của chiếc đe sắt lò rèn cũ. Triệu Chí Kính bị chấn động lực dội ngược cực mạnh làm tê dại cả hai cánh tay lực lưỡng, gã điên cuồng giật mạnh chuôi kiếm nhưng thanh trọng kiếm vẫn bị khóa chặt cứng trong đe sắt, không thể rút ra kịp thời.


- Giờ đến lượt ta! – Hàn Thần lạnh lùng thì thầm.


Từ trên sống kiếm đối thủ rơi xuống, Hàn Thần áp sát cận thân cực cận dưới hai thước. Khoảng cách này quá ngắn khiến Triệu Chí Kính hoàn toàn không thể sử dụng tay chân để phòng ngự.


Hàn Thần siết chặt chuôi kiếm Thất Sát tay trái. Anh xoay mạnh thắt lưng, truyền dẫn lực từ gót chân trái lên bả vai trái đang rỉ máu. Anh thi triển kỹ thuật tối thượng: "Mượn Lực Phản Chấn".


Anh không đâm thẳng vào người Triệu Chí Kính. Anh áp sát thân kiếm gãy Thất Sát mười hai tấc vào sườn lưỡi trọng kiếm đang bị kẹt cứng của đối thủ, nhắm chính xác vào điểm tiếp xúc chịu lực yếu nhất trên sống kiếm - nơi kết cấu kim loại bị rạn nứt nhẹ sau cú đập mạnh vào đe gang.


*RẮC... RẮC...*


Hàn Thần vận kình lực tay trái xoắn mạnh thanh kiếm gãy Thất Sát chéo một góc bốn mươi lăm độ, mượn chính lực phản chấn vật lý còn sót lại từ chiếc đe sắt dội ngược lên sống kiếm đối thủ.


*CRAAAACK!!!*


Một tiếng gãy vỡ kim loại giòn giã vang lên xé toạc không gian chợ rác.


Thanh trọng kiếm bằng sắt rèn thô nặng hai mươi cân bản rộng của Triệu Chí Kính đột ngột gãy làm đôi ngay tại điểm kẹt trong đe sắt. Nửa lưỡi kiếm gãy bay vút lên cao, xoay tròn trong sương tuyết trước khi cắm phập xuống bãi bùn lầy rỉ sắt phía xa.


Triệu Chí Kính quỵ sụp hai gối xuống đất bùn nhão bên cạnh chiếc đe sắt cũ. Gã bàng hoàng nhìn nửa chuôi kiếm gãy trơ trọi trên tay phải, đôi mắt trợn ngược đầy sự hoang mang, nhục nhã và không thể tin nổi vào mắt mình.


Cả Chợ rác trấn Thạch Đầu rơi vào sự im lặng chết chóc. Hàng ngàn lưu dân nghèo khổ nhìn trân trân vào thanh trọng kiếm gãy đôi, rồi nhìn vào bóng dáng gầy gò, đẫm máu nhưng đứng thẳng như kiếm của Lục Hàn Thần.


Công lý thô sơ của tàn môn đã bẻ gãy hoàn toàn uy thế bạo lực của danh môn chính phái Hành Sơn.


Hàn Thần chầm chậm hạ thanh kiếm gãy Thất Sát tay trái xuống sườn, máu từ vai trái vẫn nhỏ giọt dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét. Khớp chân phải của anh mỏi nhừ và run rẩy dữ dội, cổ tay trái tê dại nhẹ do chấn động lực nặng, nhưng ánh mắt anh dưới lớp nhọ nồi ngụy trang vẫn lạnh lùng và trầm tĩnh tuyệt đối.


Triệu Chí Kính quỳ sụp dưới đất bùn bẩn thỉu, sự nhục nhã tột cùng biến thành cơn điên cuồng khát máu. Gã nhìn bóng lưng Hàn Thần đang chầm chậm quay đi để thu kiếm về bao vải thô sau vai.


Ánh mắt Triệu Chí Kính lóe lên sát cơ hiểm độc. Gã âm thầm thò tay trái vào trong ủng da dính bùn rỉ sắt.


*XOẠCH!*


Triệu Chí Kính lén lút rút ra một con dao găm mỏng tẩm độc dịch rết đen khổng lồ nhọn hoắt. Gã nghiến răng, dồn chút tàn lực cơ bắp cuối cùng phóng người tới, đâm lén một nhát hiểm độc nhắm thẳng vào hông sườn trái của Hàn Thần từ phía sau lưng!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!