Phi hoa kiếm ảnh, nhất kích tất sát
Tiếng trống trận từ phía những người hành khất Cái Bang dồn dập vang lên giữa Chợ rác trấn Thạch Đầu, âm thanh trầm đục dội vào những đống sắt vụn rỉ sét cao như gò đất, tạo nên những tiếng ngân rung khe khẽ của kim loại bị bỏ hoang. Gió tuyết sườn nam núi Hành Sơn đột ngột thổi mạnh, cuốn theo những hạt tuyết li ti trộn lẫn với bụi rỉ sắt xám xịt bay mù mịt khắp khoảng sân đấu nhão nhoét bùn đen.
Sở Thiên Hữu đứng đó, tà áo dài lụa xanh thêu chỉ vàng bay phần phật trong gió bấc. Gương mặt gã khôi ngô nhưng ngập tràn vẻ ngạo mạn, đôi mắt nhìn xoáy vào thanh kiếm gãy Thất Sát mười hai tấc lởm chởm rỉ sắt trên tay trái của Lục Hàn Thần. Hắn khẽ nhếch môi, thanh kiếm dài khảm ngọc quý đỏ rực trên tay phải vung lên một vòng tròn hoàn mỹ, tạo ra những vệt sáng lộng lẫy xé toạc màn sương tuyết.
- Thằng điên dùng kiếm gãy, hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là kiếm pháp chính tông của danh môn! – Sở Thiên Hữu quát lớn, giọng nói đầy kiêu kỳ.
*VÚT!*
Không đợi tiếng trống dứt nhịp, Sở Thiên Hữu đã dậm chân lướt tới. Khinh công của gã cực nhanh, thân ảnh màu xanh lụa tựa như một làn khói nhẹ lướt trên mặt bùn lầy nhão nhoét mà không hề để lại dấu chân sâu. Thanh kiếm khảm ngọc quý của gã rung lên dồn dập, thi triển chiêu thức tinh diệu nhất của Phi Hoa Kiếm Pháp.
Trong một tích tắc, trước mắt Lục Hàn Thần như bùng nổ một màn sương kiếm khí lộng lẫy. Hàng chục, hàng trăm vệt sáng màu xanh nhạt xoáy tròn, đan xen vào nhau như những cánh hoa mai l lửng giữa hư không, che khuất hoàn toàn thân ảnh của Sở Thiên Hữu. Tiếng gió rít gió của kiếm chiêu lộng lẫy vang lên chói tai, mang theo luồng kình lực sắc bén cứa rách những bông tuyết đang rơi.
Đám đông lưu dân và phu mỏ nghèo khổ đứng xung quanh nín thở, nhiều người không tự chủ được mà siết chặt nắm tay gầy guộc. Nha Nha bị xích trên cột sắt gỉ phía xa khẽ nấc lên một tiếng, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi cho vị đại ca đang đơn độc giữa vòng vây kiếm ảnh.
Hàn Thần đứng vững tấn trên bãi bùn lầy rỉ sắt. Cánh tay phải của anh quấn chặt lớp băng vải thô thấm máu tươi và dịch vàng hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và tê liệt bên sườn. Bả vai trái bị chém rách cơ vẫn đang rỉ máu tươi loang lổ qua lớp băng thô sạch mới quấn, nhói đau dữ dội theo từng nhịp thở phập phồng.
Trước màn sương kiếm hoa mỹ đang dồn dập áp sát, Hàn Thần nhắm mắt lại.
Anh vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro".
Ngay lập tức, thế giới ồn ào xung quanh như lùi xa vạn dặm. Tiếng trống dồn dập, tiếng gió tuyết gào rú, và cả tiếng cười nhạo báng của kỵ binh Hành Sơn đều biến mất. Trong bóng tối của tâm trí anh, chỉ còn lại tiếng ngân rung vật lý cực nhẹ của những thanh sắt rỉ dưới đất, tiếng bước chân lướt nhẹ của Sở Thiên Hữu trên bùn, và đặc biệt là tiếng rít gió của thanh kiếm khảm ngọc quý.
Tâm pháp gia truyền giúp anh dập tắt mọi sự nôn nóng, hận thù và cả cơn đau buốt thấu xương tủy từ vết thương vai trái. Anh lọc bỏ toàn bộ những vệt sáng kiếm hoa giả tạo đang che mắt, chỉ tập trung vào một điểm chịu lực thực tế duy nhất đang di chuyển với tốc độ cực nhanh.
Sở Thiên Hữu lướt sát cận thân, thấy Hàn Thần nhắm mắt đứng yên như tượng đá, gã tưởng đối phương đã cam chịu cái chết. Ánh mắt gã lóe lên sát cơ, cổ tay xoay mạnh, dồn toàn bộ chân khí nội gia vào mũi kiếm khảm ngọc, đâm chéo một góc hiểm hóc nhắm thẳng vào bả vai trái của Hàn Thần. Gã nhận ra bả vai trái của đối thủ quấn băng vải thô dày cộm và cử động sluggish do vết rách cơ sâu từ trận chiến trước, đây chính là tử huyệt vật lý dễ tấn công nhất.
*KENG! KENG! KENG!*
Nhưng ngay khi mũi kiếm khảm ngọc chuẩn bị chạm vào da thịt vai trái, Hàn Thần đột ngột mở mắt. Tay trái anh vung thanh kiếm gãy Thất Sát lên cực nhanh, không hề có một động tác thừa. Thân kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu, quấn chặt cáp đồng rỉ chuôi gỗ thông vững chắc, dựng đứng lên như một tấm chắn sắt nhỏ, gạt đỡ chính xác ba nhát đâm liên hoàn của Sở Thiên Hữu.
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên liên tiếp, bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực giữa trời tuyết. Lực phản chấn từ thanh kiếm dài khảm ngọc dội ngược vào cổ tay trái của Hàn Thần, khiến vết thương rách cơ vai trái của anh bị kéo căng, máu tươi lập tức thấm đỏ dải băng vải thô sạch vẽ nên một vệt đỏ tươi bi tráng trên vai áo xám tro.
Sở Thiên Hữu biến sắc khi thấy chiêu đâm hiểm độc bị gạt đỡ, nhưng gã nhanh chóng thu kiếm, mượn đà khinh công lướt chéo sang sườn trái của Hàn Thần. Gã tăng tốc độ đâm chéo góc dồn dập hơn, nhắm thẳng vào vết thương bả vai trái đang rỉ máu của anh hòng ép anh phải khuất phục.
- Chết đi! – Sở Thiên Hữu hét lớn, mũi kiếm khảm ngọc rít gió nhọn hoắt lao tới.
Hàn Thần cố gắng lách người sang trái để né tránh, nhưng sức nặng của vết thương vai trái rách sâu và sự kiệt quệ thể lực sau trận hỏa hoạn khiến đà né của anh bị chậm đi nửa nhịp. Mũi kiếm khí sắc bén của Sở Thiên Hữu sượt qua vai trái anh, chém rách một vệt dài trên vai áo xám tro, máu tươi phun ra loang lổ.
Chấp nhận để kiếm khí sượt rách tay áo và chịu đựng cơn đau buốt thấu tim gan, Hàn Thần xoay ngược gót chân trái một góc chín mươi độ, dồn toàn bộ trọng tâm lực xuống chân trái chịu lực. Anh thi triển bộ pháp "Thối Bộ" lùi nhanh nửa bước.
Nhát lùi nửa bước cực kỳ chuẩn xác và dứt khoát vật lý ấy giúp Hàn Thần lách sượt qua mũi kiếm khảm ngọc của Sở Thiên Hữu trong gang tấc.
Sở Thiên Hữu dốc toàn lực vào cú đâm chéo góc hiểm hóc nhất, tin chắc sẽ đâm xuyên vai đối thủ. Khi mũi kiếm đâm hụt vào khoảng không, quán tính cực lớn của chiêu thức hoa mỹ khiến thân hình lụa xanh của gã bị lỡ đà, hơi chúi về phía trước.
Chính vào khoảnh khắc một phần mười hơi thở ấy, Sở Thiên Hữu để lộ ra sơ hở chịu lực chí mạng ở phần chuôi kiếm khảm ngọc quý. Để khảm những viên đá quý đỏ rực lấp lánh lên chuôi và sống kiếm, những thợ rèn danh gia đã phải đục đẽo và làm mỏng phần lõi thép ở khớp nối chuôi kiếm, khiến kết cấu cơ học ở điểm này trở nên cực kỳ giòn và yếu ớt trước lực tác động trực diện.
Hàn Thần, với thính giác nhạy bén cảm nhận được tiếng ngân run rỗng ruột của thanh kiếm khảm ngọc, lập tức nắm bắt được sơ hở vật lý này.
Anh siết chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm bằng tay trái. Toàn bộ kình lực truyền từ gót chân trái xoay mạnh thắt lưng, truyền thẳng lên bả vai trái và bộc phát qua mũi kiếm gãy mười hai tấc.
Anh thi triển chiêu thức cốt lõi: "Thất Sát Nhất Kiếm".
Không có kiếm hoa lộng lẫy, không có sương mù ảo ảnh, không có bất kỳ động tác hoa mỹ nào. Chỉ có một đường kiếm đâm thẳng tắp, thô mộc và tàn nhẫn như một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua màn tuyết lạnh.
*BÙNG!*
Một vệt khí rẽ nước ngắn xé toạc màn sương tuyết xám xịt. Mũi kiếm gãy Thất Sát đâm thẳng với tốc độ cực hạn, nhắm chính xác vào khớp nối khảm ngọc yếu nhất trên chuôi kiếm của Sở Thiên Hữu.
*XOẢNG! CRACK!*
Một tiếng đổ vỡ kim loại giòn giã vang lên chói óc khắp chợ rác. Thanh kiếm dài khảm ngọc quý lộng lẫy của Sở Thiên Hữu vỡ vụn thành hàng chục mảnh vụn thép và đá quý đỏ rực, bay tung tóe khắp không trung như những cánh hoa tàn rơi rụng dưới bùn lầy.
Lực đâm thẳng tối giản nhưng cực đại của Hàn Thần không hề dừng lại. Mũi kiếm gãy Thất Sát lướt tiếp qua đống mảnh vụn, đâm xuyên qua lớp hộ thân kình lực mỏng manh của Sở Thiên Hữu, găm thẳng vào bả vai phải của gã.
- Á!!! – Sở Thiên Hữu hét lên một tiếng thảm thiết, thanh âm đầy sự kinh hoàng và đau đớn tột cùng.
Thân hình lụa xanh thêu chỉ vàng của gã bị lực đâm cực mạnh hất văng lùi lại năm bước, ngã quỵ sụp xuống vũng bùn đen nhão nhoét rỉ sắt. Máu tươi từ vết thương vai phải phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo lụa sang trọng. Gã ôm chặt lấy bả vai phải đang rách nát, gương mặt trắng bủng cắt không còn giọt máu, run rẩy nhìn những mảnh vỡ vụn của thanh bảo kiếm khảm ngọc nằm vương vãi dưới đất bùn bẩn thỉu.
Sự kiêu ngạo của đệ tử danh gia hoàn toàn bị nghiền nát chỉ sau một nhát đâm thô mộc của một thanh kiếm gãy.
Hàng ngàn lưu dân, phu mỏ và ăn mày Cái Bang đứng xung quanh im lặng phăng phắc. Rồi đột ngột, một tiếng reo hò trầm hùng, vang dội như sóng triều bùng nổ khắp Chợ rác trấn Thạch Đầu. Những gương mặt gầy gò, lam lũ bỗng rạng rỡ hẳn lên dưới trời tuyết lạnh. Họ nhìn Hàn Thần với ánh mắt kính trọng và tôn sùng tột cùng.
Kỵ binh Hành Sơn Phái biến sắc kinh hoàng, vội vã thúc ngựa lùi lại một bước, tay nắm chặt chuôi đao đầy cảnh giác. Triệu Chí Kính đứng bên cạnh đài đấu, chứng kiến cảnh Sở Thiên Hữu bại trận thảm hại, gương mặt rỗ của gã co rúm lại vì nhục nhã và giận dữ.
*RẮC... RẮC...*
Khớp xương vai trái của Hàn Thần nhói lên đau đớn, máu tươi rỉ ra thấm đẫm dải băng vải thô, run rẩy nhẹ. Anh chầm chậm hạ thanh kiếm gãy Thất Sát dính máu của Sở Thiên Hữu xuống sát đất bùn nhão, đôi mắt dưới lớp nhọ nồi ngụy trang đen xịt vẫn tĩnh lặng như tro tàn đáy lò, nhìn thẳng vào Triệu Chí Kính.
Triệu Chí Kính gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ xé toạc không gian sương tuyết. Gã tiến lên một bước, tay trái giật phắt dải băng quấn bả vai phải sưng nhẹ của mình ném xuống đất, tay phải vung thanh trọng kiếm bằng sắt rèn thô nặng hai mươi cân bản rộng ra khỏi vỏ gỗ thông cũ kỹ.
- Thằng điên dùng kiếm gãy! Hôm nay Triệu Chí Kính ta quyết tử chiến với ngươi trên đài sinh tử này! – Triệu Chí Kính thét lớn, sát cơ điên cuồng bùng phát trong đôi mắt đỏ ngầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!