Sát cơ ngưng tụ, tử trạng lập đường
Sương sớm giờ Thìn bao phủ phế tích Tàn Tro Kiếm Phái trong một màn sương đục ngầu, ẩm ướt và lạnh buốt. Khói đen từ trận hỏa hoạn thiêu rụi chính điện vẫn âm ỉ bốc lên, quyện chặt lấy hơi nước tạo thành một thứ chướng khí ngột ngạt, khét lẹt mùi tro tàn và mỡ cháy. Giữa bãi đất hoang tàn ngập tràn gạch vỡ, Chấp sự ngoại môn Hành Sơn Phái – Tả Khâu Diệp chầm chậm bước ra từ màn sương. Thanh kiếm dài "Hắc Sa" trên tay lão tỏa ra một làn khói độc màu tím nhạt, lạnh lùng chỉ thẳng vào lồng ngực đầy máu của Lục Hàn Thần.
- Tàn dư dùng kiếm gãy... hôm nay nợ máu của Hành Sơn Phái ta, ngươi phải dùng mạng để trả! – Giọng lão rít qua kẽ răng, tàn nhẫn và lạnh ngắt.
Hàn Thần đứng sát mép đá rêu trơn trượt, bả vai trái bị rìu của Tào Bưu chém rách sâu đang rỉ máu tươi đầm đìa, nhuộm đỏ cả vạt áo vải thô vá chằng vá đụp. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, tê liệt và sưng tấy đen kịt do vết rách kinh mạch cũ bị ngấm nước bùn độc đầm lầy, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt hôi hám. Thể lực cạn kiệt đến tám phần, lồng ngực anh phập phồng đau đớn, mỗi nhịp thở đều nghẹn ngào vì khói độc dính đầy phổi. Sau lưng anh, đệ tử nhỏ A Bảo đang run rẩy bám chặt, hai tay ôm khư khư chiếc cối đá chứa Hắc Sâm Đầm Lầy giã nát – liều thuốc duy nhất để cứu mạng Thợ rèn già Thạch Đầu đang hấp hối trong Hang Gió Lạnh.
Tả Khâu Diệp nhìn bộ dạng thê thảm của Hàn Thần, đôi mắt diều hâu lóe lên sự khinh miệt tột cùng. Lão tin chắc rằng kẻ điên vác hũ tro trước mặt đã là một phế nhân không còn lực lượng phản kháng.
Thế nhưng, dưới lớp nhọ nồi ngụy trang đen xịt dính vôi bột loang lổ trên mặt, đôi mắt của Hàn Thần vẫn tĩnh lặng như tro tàn đáy lò. Anh vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro", ép nhịp tim đang đập dồn dập hạ xuống mức tối thiểu, lọc bỏ mọi cảm giác đau đớn thể xác. Tay trái anh siết chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm, lưỡi kiếm gãy mười hai tấc chỉ thẳng xuống đất.
- Sư phụ... – A Bảo thì thầm sát tai anh, giọng run rẩy.
- Bám chặt! – Hàn Thần khẽ rít qua kẽ răng.
*VÚT!*
Tả Khâu Diệp không kiên nhẫn thêm, lão dậm chân lướt tới, thanh kiếm độc Hắc Sa vung lên một đường kiếm hiểm hóc của "Hành Sơn Sát Kiếm", nhắm thẳng vào cổ họng Hàn Thần. Kiếm khí độc màu tím xé toạc màn sương lạnh, rít lên ghê rợn.
Hàn Thần biết rõ mình không thể đấu lực trực diện với một cao thủ Ngưng Khí cảnh viên mãn lúc này. Thay vì vung kiếm đỡ, anh chủ động dùng tay trái giật mạnh dải băng vải quấn quanh cổ tay phải đang tê liệt, kích hoạt cơ quan giấu kín.
*XOẠT!*
Một cây "Xuyên Tâm Châm" – kim độc thép mỏng thu giữ từ nữ sát thủ Chung Vô Diện – phóng mạnh ra từ kẽ băng vải. Cây kim mỏng như sợi tóc xé gió lao thẳng vào mắt trái của Tả Khâu Diệp. Đòn phản sát tầm ngắn bất ngờ khiến lão chấp sự biến sắc kinh hoàng, buộc phải rụt kiếm, xoay người gạt đỡ.
*KENG!*
Cây kim độc bị chém bay, nhưng chớp thời cơ một hơi thở ấy, Hàn Thần đã kích hoạt bộ pháp "Thối Bộ". Anh xoay ngược gót chân trái, dồn toàn bộ trọng tâm lực xuống chân trái chịu lực, mượn đà trượt dài xuống vách đá rêu trơn trượt sườn nam núi Hành Sơn. Sương mù dày đặc ngay lập tức nuốt chửng thân ảnh của hai thầy trò.
- Đuổi theo! Đào đất ba thước cũng phải tìm ra chúng cho ta! – Tiếng gầm phẫn nộ của Tả Khâu Diệp vang dội phía sau, bị tiếng gió bão tuyết nuốt chửng.
***
Hai canh giờ sau, tại một căn nhà hoang đổ nát ở rìa khu ổ chuột trấn Thạch Đầu.
Mùi máu tanh nồng quyện với mùi hăng hắc của Hắc Sâm giã nát bốc lên ngột ngạt. Liễu Thanh Y dùng những ngón tay thanh mảnh run rẩy châm kim bạc vào ba huyệt đạo chính trên vai phải của Hàn Thần để chích ra thứ máu độc đen sẫm. Mỗi mũi kim đâm sâu vào kinh mạch rách nứt khiến cơ thể Hàn Thần giật nảy lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt loang lổ nhọ nồi, nhưng anh vẫn cắn chặt răng không hề rên rỉ một tiếng.
Thanh Y nhanh chóng đắp Hắc Sâm Đầm Lầy giã nát lên vai phải anh, rồi dùng dải băng vải thô sạch quấn chặt bả vai trái bị chém rách cơ.
- Kinh mạch vai phải của huynh bị rách nứt quá sâu, vai trái lại rách cơ mất máu nghiêm trọng. – Giọng Thanh Y nghẹn ngào, đôi mắt sáng dịu dàng ngập tràn lo âu. - Nếu trong vòng ba ngày tới huynh còn cố tình vận khí cầm kiếm, cánh tay phải này sẽ vĩnh viễn phế bỏ!
Hàn Thần nhìn xuống bàn tay phải đang run rẩy, các khớp ngón tay co quắp không thể duỗi thẳng bình thường. Anh khàn giọng hỏi:
- Thạch Đầu thúc... thế nào rồi?
- Thuốc đắp Hắc Sâm đã tạm thời giữ được mạng cho lão nhân gia. – Thanh Y thở dài, lau mồ hôi trên trán anh. - Nhưng nếu Hành Sơn Phái cứ tiếp tục phong tỏa tiệm thuốc và lùng sục thế này, chúng ta không thể ẩn trốn mãi được.
Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mục nát của căn nhà hoang bị đẩy mạnh ra. Lão ăn mày què chân Hồng Thất Lạp – người đứng đầu nhóm hành khất Cái Bang (Nhánh trấn Thạch Đầu) – hớt hải lao vào, râu tóc bết bát bám đầy tuyết lạnh và bụi than đỏ.
- Hàn Thần! Không xong rồi! – Hồng Thất Lạp khàn giọng báo tin, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ và bất lực. - Thiếu chưởng môn Khương Ngọc Thư và ác bá Vương Chấn đang điên cuồng lục soát khắp trấn. Chúng đã bắt giữ hơn ba mươi ăn mày Cái Bang và lưu dân nghèo khổ, xích họ lại giữa Chợ rác trấn Thạch Đầu. Vương Chấn tuyên bố, cứ mỗi một khắc ngươi không ra mặt, chúng sẽ chặt một cánh tay của một đứa trẻ ăn mày! Bé gái Nha Nha... cũng bị chúng trói trên đống sắt vụn rồi!
*XOẢNG!*
Chén thuốc trên tay Liễu Thanh Y rơi xuống đất, vỡ tan tành. A Bảo đứng bên cạnh bật khóc nức nở, nắm chặt lấy vạt áo rách của Hàn Thần:
- Sư phụ... Nha Nha... cứu Nha Nha...
Hàn Thần đứng bật dậy. Sát cơ tột cùng bùng phát trong đôi mắt trầm tĩnh hằng ngày, xé toạc vẻ ngoài lầm lì của anh. Khớp xương bàn tay trái anh kêu lên răng rắc khi nắm chặt chuôi kiếm gãy Thất Sát.
- Ta sẽ đi. – Giọng anh lạnh lùng như băng tuyết Hành Sơn.
- Huynh điên rồi sao?! – Thanh Y giữ chặt vai anh. - Tay phải huynh đang phế, thể lực chưa hồi phục, ra đó chẳng khác nào nộp mạng cho kỵ binh Hành Sơn!
Hàn Thần nhìn Thanh Y, ánh mắt kiên định đến mức khiến nàng phải run rẩy:
- Ta không thể trốn tránh để những người nghèo khổ che chở ta phải đổ máu. Nhưng ta ra mặt, không phải để nộp mạng. Ta sẽ dùng luật lệ của chính chúng để trói tay chúng.
Anh quay sang nhìn Hồng Thất Lạp:
- Hồng tiền bối, phiền huynh mang tờ giấy "Tử trạng giang hồ trấn Thạch Đầu" đến chợ rác cho ta. Hôm nay, ta sẽ lập đường sinh tử công khai thách đấu đệ tử Hành Sơn Phái!
Hồng Thất Lạp trợn tròn mắt, rồi gầm lên một tiếng đầy huyết tính giang hồ:
- Khá khen cho một tàn môn đệ tử! Được! Cái Bang ta dù nghèo hèn, nhưng hôm nay hơn trăm huynh đệ sẽ đứng ra làm chứng, bảo an vòng ngoài, quyết không để quan phủ hay lính tuần can thiệp vào đấu trường sinh tử của ngươi!
***
Chợ rác trấn Thạch Đầu là một bãi đất hoang khổng lồ ngập tràn phế thải kim loại từ các mỏ quặng của Hành Sơn Phái. Mặt đất nhão nhoét bùn đen trộn lẫn rỉ sắt xám xịt, bốc mùi hôi thối nồng nặc và lạnh buốt xương tủy. Những đống sắt vụn rỉ sét cao như những gò đất nhỏ, lởm chởm những thanh sắt nhọn hoắt như răng nanh mãnh thú.
Hàng ngàn lưu dân nghèo khổ, phu mỏ rách rưới và ăn mày Cái Bang đã tụ tập đông nghịt quanh một khoảng đất trống giữa chợ rác. Họ đứng im lặng trong gió tuyết, ánh mắt ngập tràn sự căm hận và lo âu. Bao quanh khoảng sân đấu là hơn hai mươi kỵ binh tuần tra Hành Sơn Phái, tay lăm lăm roi da và kiếm dài vỏ sắt, ánh mắt khinh miệt quét qua đám người nghèo hèn.
Giữa khoảng sân đấu, một chiếc đe sắt lò rèn cũ kỹ rỉ sét được đặt trang nghiêm trên một tảng đá lớn. Bên cạnh đó, bé gái ăn mày Nha Nha đang bị xích chặt vào một cột sắt gỉ, bắp chân trái bị quấn băng vải dính máu, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhưng không hề khóc thành tiếng.
Triệu Chí Kính – đệ tử nội môn Hành Sơn Phái – bả vai phải vẫn còn quấn băng trắng xóa do vết đâm cũ của Hàn Thần, đang đứng khoanh tay đầy ngạo mạn. Đứng cạnh gã là Sở Thiên Hữu – một công tử danh gia vọng tộc vừa gia nhập Hành Sơn. Hắn mặc chiếc áo dài lụa xanh thêu chỉ vàng sang trọng, tóc buộc dải lụa mềm tiêu sái, tay cầm thanh kiếm dài khảm đá quý đỏ rực lấp lánh dưới ánh sáng mờ nhạt của ngày đông.
- Thằng điên vác hũ tro đâu rồi?! Có giỏi thì ra đây, hay là làm rùa rút cổ để lũ ăn mày này chết thay? – Triệu Chí Kính gầm lên, giọng nói đầy sự sỉ nhục vang dội khắp chợ rác.
Đám đông lưu dân đột ngột rẽ ra làm đôi.
Từ trong màn sương mù xám xịt của bãi rác rỉ sét, một thân ảnh gầy gò, thẳng đứng như một ngọn thương chầm chậm bước ra.
Lục Hàn Thần mặc chiếc áo vải thô màu xám tro rách nát bám đầy bụi than lò rèn. Gương mặt anh vẫn bôi nhọ nồi đen xịt, loang lổ những vệt vôi bột trắng xóa dính máu khô. Bả vai trái bị chém rách cơ được quấn một lớp băng vải thô mỏng, máu tươi vẫn rỉ ra thấm đỏ một mảng vai áo. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, tê liệt nép sát sườn sưng tấy đen kịt. Tay trái anh cầm thanh kiếm gãy Thất Sát dài đúng mười hai tấc lởm chởm rỉ sắt, không có vỏ kiếm.
Sự xuất hiện của một kẻ tàn phế đầy thương tích cầm thanh kiếm gãy khiến kỵ binh Hành Sơn Phái cười rộ lên đầy khinh bỉ. Sở Thiên Hữu khinh khỉnh nhướng mày, dùng quạt xếp che mũi tránh mùi hôi thối từ người Hàn Thần.
- Ha ha ha! Ta cứ tưởng là nhân vật anh hùng nào, hóa ra là một con chó tàn phế sắp chết! – Sở Thiên Hữu cười nhạt, giọng nói đầy vẻ chế giễu.
Hàn Thần không thèm nhìn hắn. Anh bước thẳng đến trước chiếc đe sắt lò rèn cũ kỹ.
Hồng Thất Lạp què chân bước lên, lão run rẩy đặt một tờ giấy dầu thô sơ viết đầy chữ đỏ lên mặt đe sắt. Đó chính là tờ "Tử trạng giang hồ trấn Thạch Đầu" – quy ước sinh tử bằng máu của giới võ giả tự do địa phương.
- Hàn Thần, giấy sinh tử đã lập. Ký vào đây, mạng sống của ngươi không còn thuộc về luật pháp quan phủ, kẻ thua cuộc chỉ có thể trách mình yếu kém! – Hồng Thất Lạp khàn giọng tuyên bố.
Hàn Thần đứng im lặng trước chiếc đe sắt. Anh dùng ngón tay trái quệt mạnh vào vết thương vai trái đang rỉ máu tươi của mình, rồi ấn mạnh ngón tay đầy máu lên tờ giấy dầu thô sơ. Dấu vân tay đỏ tươi hiện rõ trên giấy sinh tử, rực lên một màu máu bi tráng.
- Lục Hàn Thần của Tàn Tro Kiếm Phái đã ký tử trạng thách đấu đệ tử Hành Sơn Phái! Ai dám lên đài?! – Hồng Thất Lạp gõ mạnh cây gậy bích tre xuống đất bùn nhão, hét lớn.
Tiếng hét của lão vang dội khắp chợ rác, khiến hàng ngàn lưu dân nín thở quan sát. Kỵ binh Hành Sơn Phái ngừng cười, bầu không khí đột ngột trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Sát cơ từ bốn phía ngưng tụ lại dồn dập.
Sở Thiên Hữu khẽ cười nhạt, hắn chầm chậm bước lên đấu trường bùn lầy. Hắn vung tay phải, rút thanh kiếm khảm ngọc quý lộng lẫy ra khỏi vỏ. Lưỡi kiếm sáng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, phát ra tiếng ngân trong suốt chói tai. Hắn thi triển một thế kiếm đẹp mắt của "Phi Hoa Kiếm Pháp", những luồng kiếm khí nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi xoáy tròn quanh thân thể sang trọng của hắn.
- Một kẻ tàn phế dùng kiếm gãy rỉ sét mà cũng dám lập tử trạng với ta? – Sở Thiên Hữu cười nhạo, chỉ mũi kiếm khảm ngọc thẳng vào mặt Hàn Thần. - Hôm nay, ta sẽ dùng Phi Hoa Kiếm Pháp băm vằn xác ngươi ngay trên đống rác này để rửa sạch vết nhơ cho Hành Sơn Phái!
*TÙNG! TÙNG! TÙNG!*
Tiếng trống quyết chiến thô sơ từ phía nhóm ăn mày Cái Bang bắt đầu vang dội dồn dập, gõ mạnh vào màng nhĩ của hàng ngàn người chứng kiến. Gió tuyết sườn nam núi Hành Sơn đột ngột thổi mạnh, cuốn theo bụi rỉ sắt xám xịt bay mù mịt quanh hai thân ảnh đang đối đầu sinh tử.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!