Chén cháo mốc, mạt sắt rỉ bên đời
Cơn mưa lạnh buốt của vùng Hành Sơn tạm thời ngớt hạt khi trời chuyển về sáng, nhưng màn sương mù dày đặc vẫn lẩn khuất quanh sườn núi dốc đá, trùm lên phế tích hoang tàn của Tàn Tro Kiếm Phái một bầu không khí u ám, lạnh lẽo. Bên trong lò gạch bỏ hoang chân núi Hành Sơn, Lục Hàn Thần khẽ cựa mình. Cử động nhỏ ấy ngay lập tức kích hoạt một cơn đau buốt thấu xương tủy dội ngược từ khớp vai phải xuống đến tận năm đầu ngón tay. Khớp vai bị rách nhẹ cơ sườn sau một ngàn nhát đâm thẳng của đêm qua giờ đây sưng tấy, cứng đờ dưới lớp băng vải quấn tay phải dính chặt vào da thịt bằng những vệt máu khô sẫm màu.
Anh nén một tiếng rên rỉ, chầm chậm ngồi dậy. Lồng ngực anh phập phồng thở dốc, hít vào luồng không khí ẩm mốc chứa đầy bụi gạch đỏ mịn màng bám trên những vách lò đổ nát. Bụng anh réo lên từng hồi dữ dội. Cơn đói cào xé ruột gan như một ngọn lửa thiêu đốt sinh mệnh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể thiếu niên mười tám tuổi. Để duy trì cường độ khổ luyện Nhất Kích Tất Sát ba ngàn lần mỗi ngày dưới mưa gió sườn núi, anh cần có lương thực. Nhưng trong bọc áo vải thô rách nát của anh lúc này chỉ còn vỏn vẹn ba đồng bạc vụn sứt mẻ – tài sản cuối cùng sau đêm đào thoát đẫm máu.
Hàn Thần đưa tay trái lên, chầm chậm chạm vào hũ tro cốt gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên đang đeo chặt trên vai trái. Chiếc khăn tay lụa thô hoa mai bạc màu quấn quanh cổ hũ vẫn còn ẩm ướt nước mưa. Anh nhắm mắt, vận hành Tâm Tĩnh Như Tro để dập tắt sự nôn nóng và hận thù đang nhen nhóm trong lòng, ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu nhằm xoa dịu cơn đau khớp vai.
Anh nhìn xuống thanh Thất Sát tàn kiếm đặt bên cạnh. Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu nằm im lìm, nhưng phần chốt sắt cán kiếm nối với chuôi gỗ thông đã bị rạn nứt nghiêm trọng, lung lay nhẹ sau những cú dội lực phản chấn của đêm qua. Nếu tiếp tục vung kiếm đâm thẳng mà không được rèn gia cố, thanh tàn kiếm này chắc chắn sẽ vỡ vụn vĩnh viễn.
"Ta phải xuống trấn," Hàn Thần thầm nghĩ, ánh mắt xám tro lạnh lùng như đá tảng hầm băng. "Tìm sắt vụn rỉ sét để mài dũa cơ tay, tìm gạo mốc giữ mạng, và tìm cách tiếp cận lò rèn của Thợ rèn già Thạch Đầu."
Để che giấu thân phận tàn dư đang bị Hành Sơn Phái phát lệnh truy nã gắt gao khắp vùng chân núi, Hàn Thần cúi người xuống nền lò gạch, dùng tay trái cào nhẹ lớp bột than lò rèn mịn màng màu đen xám bám hờ dưới đất. Anh hòa chút bột than với vài giọt nước mưa đọng trên kẽ gạch, rồi bôi đều lên khắp gương mặt hốc hác, cổ và đôi bàn tay của mình. Lớp nhọ nồi đen xì, cáu bẩn nhanh chóng phủ kín làn da nhợt nhạt và những vết sẹo mai trắng đặc trưng của Lục gia, biến anh thành một kẻ điên tàn phế, câm điếc lếch thếch chuyên nhặt sắt vụn bên lề đường.
Anh giấu thanh Thất Sát tàn kiếm vào trong lớp vải thô rách nát quấn quanh hông, buộc chặt hũ tro cốt sau lưng, rồi chầm chậm bước ra khỏi lò hoang dột nát, hướng về phía trấn Thạch Đầu.
Trấn Thạch Đầu buổi sớm hiện ra dưới màn sương độc mỏng manh bốc lên từ dòng sông Hành Giang. Thị trấn nghèo khổ này là nơi tập trung của phu mỏ, lưu dân và những kẻ dưới đáy xã hội giang hồ, sống lay lắt dưới sự bóc lột tàn nhẫn của các phân đà ngoại môn Hành Sơn Phái. Trên con phố chính ngập bùn nhão dã ngoại, những toán lính tuần ngoại môn Hành Sơn mặc võ phục xám tro tươm tất, eo đeo kiếm sắt lành lặn, di chuyển nghênh ngang kiểm tra hộ tịch người ra vào nghiêm ngặt.
Hàn Thần cúi đầu thật thấp, bước đi tập tễnh giả vờ bị què chân trái để phân tán trọng tâm cơ thể. Anh tiến về phía các cửa hàng rèn sắt ở góc chợ phía đông để tìm kiếm sắt vụn rỉ sét. Khi anh lén lút tiếp cận khu vực lò rèn chính tông của trấn, hy vọng nhặt nhạnh vài mẩu sắt thừa bám quanh đe rèn, một tên học việc lực lưỡng vung chiếc xẻng xúc than cán tre dài quát lớn:
"Cút đi! Thằng điên câm điếc bẩn thỉu này! Ở đây không có sắt vụn cho mày nhặt đâu! Tránh xa lò nung ra kẻo bẩn mắt khách quý của Hành Sơn Phái!"
Hàn Thần không nói một lời, gương mặt phủ đầy bột than lò rèn không hề dao động cảm xúc. Anh lẳng lặng cúi đầu lùi lại bằng bộ pháp Thối Bộ nhẹ nhàng không tiếng động, giả vờ sợ hãi lếch thếch bỏ đi. Anh buộc phải quay lại bãi rác phế thải kim loại phía sau khu mỏ quặng sườn nam núi. Tại đây, giữa đống bùn lầy sâu chứa đầy rỉ sắt độc hại, anh dùng tay trái đào bới tỉ mỉ, thu lượm từng mẩu sắt vụn rỉ sét giòn dễ gãy cho vào bao tải vải thô dính bùn đen. Những mẩu sắt rỉ này tuy vô giá trị với người thường, nhưng là vật liệu duy nhất để anh mài dũa cảm giác chịu lực vật lý của cổ tay phải hằng đêm.
Cơn đói lại dội lên làm Hàn Thần hoa mắt chóng mặt. Anh xách bao tải sắt rỉ lết bước về phía rìa chợ trấn Thạch Đầu, nơi có gánh hàng màn thầu bốc khói nghi ngút của Lý Đại Tẩu. Mùi bột mì hấp nóng hổi xen lẫn vị ngọt nhẹ làm nước miếng anh ứa ra đầy đau đớn.
Anh dừng lại cách gánh hàng ba bước, lén lút xòe lòng bàn tay trái bẩn thỉu chứa ba đồng bạc vụn ít ỏi sứt mẻ hướng về phía Lý Đại Tẩu.
Lý Đại Tẩu là một người đàn bà trung niên mập mạp, mặt đầy mồ hôi dính bột mì, đang lớn tiếng cằn nhằn về khoản thuế bảo kê chợ búa nặng nề của ác bá Vương Chấn vừa thu ban sáng. Nhìn thấy bóng dáng thiếu niên gầy gò mặc áo vải thô rách vá dính đầy bột than đen xì, bả vai đeo hũ gốm thô bọc khăn lụa rách, đôi mắt bà chợt thoáng qua một tia trắc ẩn sâu sắc. Bà biết rõ đây là đứa trẻ điên vác hũ tro sống lay lắt quanh lò gạch hoang chân núi mà người dân hay xa lánh vì sợ vạ lây từ Hành Sơn Phái.
Bà thở dài một tiếng thật lớn, khẩu xà tâm phật mắng mỏ:
"Thời buổi này có ba đồng bạc vụn thì mua được cái gì? Gạo thì đắt như vàng, thuế lộ Hành Sơn thì siết cổ người nghèo! Cầm lấy rồi cút nhanh đi cho rảnh nợ!"
Nói đoạn, bà nhanh tay thu lấy ba đồng bạc vụn sứt mẻ, rồi lén lút thò tay xuống dưới gầm tủ gỗ sờn, kéo ra một bao tải nhỏ chứa khoảng hai cân gạo mốc thải loại bị ẩm sẫm màu từ kho lương Hành Sơn. Bà nhét vội bao gạo mốc dính bùn cùng một chiếc màn thầu nguội lạnh từ hôm qua vào tay trái Hàn Thần, không quên quệt một vệt bột mì lên bả vai anh để ngụy trang thành phu rèn đi khuân vác thuê.
"Cầm lấy mà giữ mạng! Bọn chó săn của Vương Chấn đang lùng sục gắt gao các bao tải sắt rỉ quanh chợ đấy! Chạy nhanh về ổ của mày đi!" Lý Đại Tẩu thì thầm cực nhanh, mắt dáo dác nhìn quanh cảnh giác.
Hàn Thần cúi đầu thật thấp sát đất để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với ân nhân nghèo khổ. Anh ôm chặt bao gạo mốc và chiếc màn thầu lạnh vào lồng ngực, quay người định lách qua con hẻm tối dẫn lối ra bến sông Hành Giang.
Nhưng ngay lúc đó, ba tên lưu manh lực lưỡng thuộc Hắc Hổ Bang của ác bá Vương Chấn, tay cầm gậy gỗ nặng bọc sắt ở hai đầu, đột ngột từ góc phố rẽ vào chặn đứng con hẻm hẹp. Tên đi đầu có vết sẹo dài ngang mặt hung tợn, mắt sắc lẻm đảo liên tục, nhìn chằm chằm vào bao tải vải thô đựng sắt rỉ sẫm màu trên tay Hàn Thần.
"Đứng lại! Thằng điên nhọ nồi kia! Giấu cái gì trong bao tải đấy? Có phải quặng sắt đen lấy trộm từ Kiếm Trũng của Hành Sơn Phái không?" Tên sẹo mặt quát lớn, vung gậy gỗ bọc sắt nện mạnh xuống nền đất bùn nhão sát chân Hàn Thần làm bùn bắn tung tóe.
Cùng lúc đó, từ phía cổng chợ, một đội tuần tra ngoại môn Hành Sơn Phái dắt theo một con chó săn lông xám gầy guộc, hung hãn tiến lại gần. Con chó săn đột ngột dừng bước, hai tai dựng đứng, mũi hếch lên ngửi ngửi liên tục trong không khí. Nó ngửi thấy mùi máu tươi rỉ ra từ vết rách kinh mạch tay phải của Hàn Thần dưới lớp băng vải thô quấn chặt dính máu khô. Nó bắt đầu sủa vang dữ dội, chồm người kéo căng sợi xích sắt xông thẳng về phía con hẻm hẹp.
Hàn Thần đứng chôn chân giữa hẻm hẹp, toàn thân căng cứng dưới áp lực sinh tử tột cùng. Tay phải anh nhói đau dữ dội, không thể vận khí đâm kiếm quá mười nhát mà không bị phản phệ nứt gãy gân xương tay vĩnh viễn. Nếu anh vung kiếm gãy Thất Sát lúc này, thân phận tàn dư tàn môn dùng kiếm gãy sẽ bị lộ hoàn toàn trước đội tuần tra Hành Sơn, kéo theo tai họa diệt khẩu cho cả Lý Đại Tẩu và những người nghèo che chở anh.
Anh chầm chậm lùi lại một bước, hai lòng bàn chân bấm chặt xuống đất bùn trơn trượt, tay trái ôm chặt hũ tro cốt sư phụ sau lưng để bảo vệ nó khỏi chấn động vật lý, sẵn sàng thi triển bộ pháp Thối Bộ lùi lách người né tránh để nhảy xuống dòng nước sông Hành Giang lạnh buốt phía sau.
"Sủa cái gì mà sủa! Con chó rách này!"
Một tiếng hét lanh lảnh đột ngột vang lên từ phía đầu phố bên kia.
Một bóng người nhỏ bé, gầy guộc khoảng mười hai tuổi, tóc tai rối bù bám đầy bụi than lò rèn, mặc chiếc áo cộc tay rách nát hở sườn – đó chính là A Bảo, đứa trẻ ăn mày lanh lợi nhất trấn Thạch Đầu. A Bảo vác một chồng hòm gỗ thông rách nát mục nát, giả vờ vấp ngã đột ngột ngay trước mũi con chó săn Hành Sơn.
"Ầm!"
Chồng hòm gỗ thông đổ sụp rầm rầm xuống nền đất đá rêu xanh, tạo ra một tiếng động chói tai làm con chó săn giật mình oằn người sủa loạn hướng khác. Bụi gỗ và mùn cưa mục nát bay mù mịt khắp một khoảng phố hẹp, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của đội tuần tra ngoại môn Hành Sơn.
"Ăn trộm! Có đứa trộm tiền của lão gia Vương Chấn! Nó chạy hướng bến đò Hành Giang kìa!" A Bảo gào to hết cỡ, tay chỉ hướng ngược lại, rồi nhanh nhẹn luồn lách qua các khe hẹp ngõ hẻm như một con chuột nhỏ dã ngoại.
Toán lính tuần Hành Sơn và ba tên lưu manh Hắc Hổ Bang bị tiếng động và mùn cưa che mắt, lập tức bị đánh lạc hướng. Tên sẹo mặt chửi thề một tiếng tục tĩu, vung gậy gỗ bọc sắt đuổi theo hướng chỉ của A Bảo, kéo theo con chó săn đang sủa loạn xạ trong sương mù dày đặc.
Hàn Thần nắm bắt cơ hội ngàn vàng trong chớp mắt. Anh vận lực thắt lưng dồn nhẹ xuống gót chân trái chịu lực, thi triển bộ pháp Thối Bộ lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma xám tro trong màn mù mịt mùn cưa. Anh không để lại dấu chân sâu vật lý trên nền đất bùn nhão nhờ kỹ thuật di chuyển bằng rìa ngoài bàn chân lướt nhanh qua các vách tường đá rêu xanh sập sệ.
Anh rẽ qua ba khúc quanh hiểm trở của ngõ tối, thoát khỏi vòng vây phong tỏa của trấn Thạch Đầu, nhanh chóng rút lui an toàn về hướng lò gạch bỏ hoang chân núi Hành Sơn.
Khi Hàn Thần bước vào bên trong lò gạch hoang dột nát, bão tuyết sườn núi bắt đầu tràn về, gió rít qua các kẽ ngói dột nát lạnh buốt xương tủy. Anh đặt bao tải sắt rỉ và bao gạo mốc xuống nền đất đỏ, bả vai phải rã rời đau nhức nhối khiến anh ngã quỵ xuống bên cạnh vũng nước bùn đỏ.
Một tiếng động nhẹ lạo xạo ngoài cửa lò làm anh cảnh giác, tay trái lập tức nắm chặt chuôi kiếm gãy Thất Sát giấu quanh hông.
Từ trong màn sương mù bão tuyết ngoài cửa, bóng dáng nhỏ bé của A Bảo rụt rè bước vào. Đứa trẻ ăn mày lanh lợi bám đầy bụi than nhìn Hàn Thần với đôi mắt sáng ngời tinh ranh, đầy sự tò mò và kính trọng ngầm đối với bộ pháp lướt đi không tiếng động của anh ban nãy.
"Đại ca... đệ biết huynh không phải kẻ điên câm điếc," A Bảo khẽ nói, giọng run rẩy vì lạnh nhưng đầy sự lanh lợi. "Đệ giúp huynh đánh lạc hướng bọn chó săn, huynh cho đệ ở nhờ lò gạch hoang tránh tuyết nhé? Đệ đói lắm..."
Hàn Thần nhìn đứa trẻ ăn mày mồ côi gầy trơ xương sườn trước mặt. Sự đồng cảm giữa những kẻ bị giang hồ bỏ rơi dâng lên trong lòng anh. Anh chầm chậm buông chuôi kiếm gãy ra, gật đầu nhẹ đồng ý.
Anh dùng tay trái mồi ngọn lửa nhỏ từ củi thông khô bám đầy nhựa thông ở góc lò rèn cũ bỏ hoang. Anh dùng nước mưa sạch đọng trong kẽ gạch, vo sạch bao gạo mốc dính bùn đen nhiều lần để loại bỏ độc tố ẩm mốc có hại cho dạ dày, rồi bắc một chiếc nồi gốm nứt nấu chén cháo mốc loãng nóng hổi dưới mái ngói dột nát.
Hàn Thần múc một nửa chén cháo mốc loãng nóng hổi đưa cho A Bảo. Đứa trẻ ăn mày đói khát đón lấy chén cháo, ăn ngấu nghiến một cách ngon lành dường như đó là món ngon nhất trên đời.
Trong lúc A Bảo ăn cháo, Hàn Thần chầm chậm ngồi xổm bên đống lửa nhỏ bập bùng. Anh rút thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc rỉ sét ra khỏi lớp vải thô rách nát. Anh lấy một ít tro bếp mịn màng màu xám đen từ đống lửa nung, trộn với một ít mỡ heo thô rách do Thợ rèn già Thạch Đầu lén cho từ trước.
Anh dùng dải băng vải thô rách thấm đẫm hỗn hợp mỡ heo thô trộn tro bếp mịn, tỉ mỉ chà sát dọc theo lưỡi kiếm gãy rỉ sét sẫm màu và phần chốt sắt cán kiếm đang bị rạn nứt nẻ nghiêm trọng hằng đêm. Phương pháp bảo dưỡng tàn kiếm bằng mỡ heo thô sơ này giúp bảo vệ lớp lõi thép mỏng manh khỏi bị rỉ sét ăn mòn sâu hơn trong môi trường ẩm mốc ngột ngạt của lò gạch hoang.
A Bảo dừng đũa, đôi mắt to tròn trợn ngược đầy bàng hoàng khi nhìn thấy thanh kiếm gãy đôi rỉ sét lấp lánh dưới ánh lửa bập bùng trên tay Hàn Thần. Cậu bé bắt đầu nhận ra sự kiên trì điên cuồng ẩn giấu bên trong con người lầm lì, bột than bôi đầy mặt của tàn dư kiếm phái cũ.
Bên ngoài lò gạch hoang, tiếng gió bão tuyết rít lên từng hồi ghê rợn qua khe núi Hành Sơn. Từ hướng trấn Thạch Đầu xa xôi vọng lại, tiếng chiêng đồng tuần tra ngoại môn Hành Sơn dồn dập vang lên réo rắt. Những ánh đuốc le lói của kỵ binh truy binh bắt đầu di chuyển dày đặc hơn quanh khu vực chân núi sườn nam, siết chặt lưới rây khép chặt vòng vây lùng sục kẻ điên lạ mặt dùng kiếm gãy vừa trốn thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!