Tử địa hậu sinh, tàn ảnh hồi phong
Khói đen cuồn cuộn như những dải lụa chàm độc địa quấn chặt lấy từng khoảng không gian nhỏ hẹp của chính điện phế tích. Sức nóng từ những cột gỗ thông già bị phóng hỏa bắt đầu bốc lên hừng hực, nung đỏ cả những mảng tường gạch vỡ nát xung quanh. Tiếng lửa cháy ngoạm vào thớ gỗ khô râm ran, thi thoảng lại rộ lên những tiếng nổ giòn giã của nhựa thông nóng chảy, bắn ra những tia lửa đỏ rực đầy hung tàn.
Lục Hàn Thần nấp sau bệ thờ đá cổ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gương mặt anh bôi đầy nhọ nồi ngụy trang xám xịt, nay lại dính thêm lớp vôi bột trắng xóa từ cú ném hỏng trước đó của A Bảo, trông loang lổ và kỳ dị dưới ánh lửa bập bùng. Lớp vôi bột gặp mồ hôi nóng hổi bắt đầu bỏng rát nhẹ trên da thịt, nhưng anh không màng tới. Đau đớn nhất lúc này là bả vai phải. Vết rách kinh mạch vai phải vốn đã nhiễm trùng nhẹ từ trận chiến ở đầm lầy, nay do cú giật người cứu A Bảo lúc nãy lại bị rách rộng thêm, liên tục rỉ ra thứ dịch vàng nhạt lẫn máu tươi nóng hổi, thấm đẫm dải băng vải thô quấn chặt từ cổ tay lên đến bả vai. Cánh tay phải hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và tê liệt không một chút cảm giác, như thể nó không còn thuộc về thân thể anh nữa.
Bên cạnh anh, đệ tử nhỏ A Bảo đang run rẩy ôm chặt lấy chiếc cối đá chứa Hắc Sâm Đầm Lầy đã được giã nát dính bùn đen sần sùi. Cậu bé cố sức kìm nén tiếng ho khan do khói độc ngột ngạt tràn vào phế quản, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhìn sư phụ với sự hối hận tột cùng.
- Sư phụ... lửa... lửa bao vây hết lối ra rồi... – A Bảo thì thầm qua kẽ răng, giọng nói run rẩy lạc đi.
Hàn Thần không đáp, tay trái anh siết chặt lấy chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm. Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc lởm chởm rỉ sắt phản chiếu ánh lửa đỏ rực, lạnh lùng và tĩnh lặng. Anh nhắm mắt, vận hành tâm pháp "Tâm Tĩnh Như Tro". Giữa tiếng gầm rú của ngọn lửa và tiếng đổ sụp rầm rầm của những mái ngói dột nát, nhịp tim của Hàn Thần chầm chậm hạ xuống, tâm trí anh dần trở nên phẳng lặng như một hồ nước đóng băng hẻo lánh. Anh phải tìm ra một kẽ hở sinh tồn duy nhất trong tử địa này.
- Ha ha ha! Thằng điên vác hũ tro! Ngươi định làm rùa rút cổ đến bao giờ? – Tiếng gầm của Tào Bưu vang dội từ phía ngoài tiền sảnh bốc cháy.
Gã vác đôi rìu ngắn bằng thép đen nặng mười hai cân mỗi chiếc bước qua những thanh xà nhà đang cháy đỏ rực. Khuôn ngực rộng xăm hình đầu hổ hung tợn bập bùng dưới ánh lửa, bắp tay cuồn cuộn gân máu của gã rực lên một màu đỏ sẫm đầy bạo lực. Đôi rìu ngắn vung vẩy tạo ra những luồng gió kình lực mạnh mẽ, gạt phăng những tàn tro nóng bỏng đang rơi xuống.
- Hôm nay, chính điện này sẽ là lò thiêu xác của thầy trò ngươi! – Tào Bưu gầm lên, gã dậm mạnh chân xuống nền đất gạch đỏ nứt nẻ, mượn sức bật vật lý khổng lồ lao thẳng về phía bệ thờ đá cổ nơi Hàn Thần đang ẩn nấp.
*RẮC! RẦM!*
Một thanh xà ngang bằng gỗ thông cháy đen khổng lồ từ trên trần nhà đột ngột đổ sập xuống, chắn ngang giữa Hàn Thần và Tào Bưu. Ngọn lửa bùng lên dữ dội từ thanh gỗ mục, tạo thành một bức tường lửa ngột ngạt cao hơn nửa trượng. Sức nóng kinh người dội thẳng vào mặt khiến lớp vôi bột trên trán Hàn Thần khô khốc lại, bong tróc ra từng mảng.
Tào Bưu không hề giảm đà di chuyển. Với cảnh giới Thông Kinh cảnh viên mãn, gã vận kình lực Hắc Hổ nội công vào đôi chân, đạp mạnh lên thanh xà đang cháy đỏ. Thân hình lực lưỡng của gã vọt qua bức tường lửa như một con mãnh hổ vồ mồi, đôi rìu ngắn thép đen vung lên một loạt chiêu thức nhanh và bạo lực của "Hắc Hổ Song Rìu Pháp", chém liên hoàn khóa chặt toàn bộ lối thoát sườn phải của Hàn Thần.
Hàn Thần biết rõ mình không thể dùng bộ pháp "Thối Bộ" để lùi lại lúc này. Phía sau anh là bệ thờ đá cổ sập sệ, mặt đất dưới chân ngập tràn tàn tro nóng rực và than hồng đang cháy đỏ. Nếu lùi lại, gót chân anh sẽ bị bỏng nặng do nhiệt độ cao, làm giảm hoàn toàn tốc độ di chuyển và triệt tiêu khả năng phản kích vật lý.
Anh quyết định không lùi.
Khi rìu chính của Tào Bưu chém chéo góc từ trên xuống nhắm thẳng vào cổ họng, Hàn Thần dùng tay trái vung thanh Thất Sát tàn kiếm gạt đỡ.
*BOONG! CHÁT!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên giữa tiếng lửa cháy gầm rú. Lực chém nặng mười hai cân của rìu thép đen dội ngược qua lưỡi kiếm gãy, chấn động trực diện vào cổ tay trái của Hàn Thần khiến khớp xương anh kêu lên răng rắc đau nhức. Sẹo cũ rách nhẹ ở cổ tay trái lại rỉ máu nóng, lực phản chấn suýt chút nữa hất văng thanh kiếm gãy Thất Sát khỏi tay anh. Hàn Thần lảo đảo lùi lại nửa bước, tay trái run rẩy kịch liệt.
- Ha ha! Tay phải phế vật, tay trái yếu ớt! Ngươi lấy gì đỡ rìu của ta! – Tào Bưu đắc ý cười lớn, rìu phụ ở tay trái gã ngay lập tức quét ngang một đường hiểm hóc tầm trung, nhắm thẳng vào hông sườn trái của Hàn Thần, nơi hũ tro cốt của sư phụ thường được đeo sau vai (dù hiện tại hũ tro đang được giấu dưới bùn đầm lầy Hắc Thủy, nhưng thói quen bảo vệ sườn trái của Hàn Thần vẫn không hề thay đổi).
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hàn Thần không hề hoảng loạn. Một tia sáng lạnh lùng lóe lên trong đôi mắt ẩn sau lớp nhọ nồi bẩn thỉu. Anh chợt nhớ đến đòn phản công sinh tử "Tử Địa Hậu Sinh" mà Thợ rèn già Thạch Đầu từng chỉ điểm hằng đêm bên đống lửa lò rèn. Muốn giết một kẻ mạnh hơn có binh khí nặng nề, phải chấp nhận trả một cái giá thật đắt bằng máu thịt của chính mình để đổi lấy một khoảng cách áp sát cực hạn.
Hàn Thần không gạt đỡ đòn rìu phụ của Tào Bưu.
Anh chủ động nghiêng bả vai trái ra phía trước, rút nhẹ lồng ngực lại đúng nửa tấc bằng bộ pháp "Nhất Bộ Thối" để tránh đòn chém sâu vào tim, nhưng để mặc cho lưỡi rìu phụ thép đen của đối thủ chém sượt mạnh qua bả vai trái.
*XOẠT! PHỰT!*
Lưỡi rìu sắc bén xé rách lớp áo vải thô nhuộm chàm xám xịt dính vôi bột, ngập sâu vào da thịt bả vai trái của Hàn Thần. Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe dưới ánh lửa, nhuộm đỏ cả lớp tro than dưới đất. Cơn đau buốt thấu tim gan từ bả vai trái dội ngược vào đại não, khiến toàn thân Hàn Thần co rúm lại. Thế nhưng, nhờ cấu trúc bắp vai săn chắc dẻo dai được rèn luyện qua hàng vạn lần quai búa tạ và vác đá nặng dã ngoại, khớp vai trái của anh đã kẹp chặt lấy lưỡi rìu phụ của Tào Bưu trong một tích tắc.
Rìu của Tào Bưu bị kẹt cứng trong xương thịt vai trái Hàn Thần, không thể thu hồi chiêu thức ngay lập tức. Khoảng cách giữa hai người lúc này bị kéo sát lại dưới hai thước, cực kỳ cận thân.
- Cái gì?! Ngươi điên rồi! – Tào Bưu biến sắc kinh hoàng. Gã cố sức giật mạnh tay trái để rút rìu ra nhưng không thể lay chuyển nổi khớp vai đang gồng cứng của Hàn Thần.
Chính vào thời khắc đối thủ hoảng loạn lộ ra sơ hở chịu lực yếu nhất ở vùng ngực sườn, Hàn Thần bộc phát toàn bộ ý chí sinh tồn điên cuồng. Anh không vận hành chân khí đi qua kinh mạch vai phải đang bị rách nát hoại tử để tránh phản phệ đứt gân vĩnh viễn, mà chỉ dùng lực cơ bắp thuần túy của cánh tay phải tê liệt.
Anh dùng bàn tay trái đang cầm thanh Thất Sát tàn kiếm, giật mạnh chuôi kiếm ra. Nhưng không, để thực hiện cú phóng kiếm xoáy ngược cực hạn "Tàn Ảnh Hồi Phong" nhắm thẳng vào ngực đối thủ, anh cần một lực xoáy cổ tay phải cực mạnh mượn đà xoay thắt lưng. Hàn Thần cắn chặt răng đến vỡ nứt môi, thét lên một tiếng nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực bám đầy khói độc. Anh dùng tay trái chụp lấy cổ tay phải tê liệt của mình, cưỡng ép bẻ khớp cổ tay phải cầm chặt lấy chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát. Bằng một động tác giật chéo góc bốn mươi lăm độ đầy bạo lực từ lực thắt lưng xoay ngược cực hạn, anh phóng mạnh thanh tàn kiếm Thất Sát đi.
*VÚT! XOÁY!*
Thanh kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét Thất Sát xoay tròn trong không khí với tốc độ cực nhanh, tạo ra một vệt tàn ảnh xám tro mỏng manh xé toạc màn khói lửa ngột ngạt. Tiếng gió rít chói tai vang lên khe khẽ rồi tắt lịm dưới lực xoáy vật lý cực đại.
*PHẬP!*
Mũi kiếm gãy sắc bén của Thất Sát đâm xuyên qua lớp áo da hổ thô sơ, cắm ngập sâu vào ngực trái của Tào Bưu. Lực phóng mạnh đến mức chuôi kiếm quấn cáp đồng rỉ đập mạnh vào xương sườn gã nghe một tiếng rắc giòn giã. Kình lực xoáy ngược xé rách tâm mạch của gã ngay lập tức.
- Ngươi... ngươi... – Tào Bưu trợn ngược đôi mắt đầy máu, đôi rìu ngắn thép đen tuột khỏi tay rơi xuống nền gạch nung đỏ phát ra tiếng keng khô khốc.
Gã lảo đảo lùi lại ba bước, bàn tay to lớn bám đầy sẹo cố sức nắm lấy chuôi kiếm gãy Thất Sát đang cắm ngập trong ngực mình nhưng không còn lực lượng. Thân hình lực lưỡng của Phó bang chủ Hắc Hổ Bang quỵ sụp xuống, đổ rầm vào đống xà nhà gỗ thông đang bốc cháy dữ dội phía sau. Lửa đỏ ngay lập tức liếm láp, thiêu rụi y phục da hổ và thân xác gã trong tiếng lửa reo vui tàn nhẫn.
Hàn Thần quỳ sụp xuống đất bùn nhão dính đầy tàn tro nóng, bả vai trái máu chảy đầm đìa, hơi thở dồn dập và nghẹn ngào vì khói độc dính đầy phổi. Cơn đau từ bả vai trái bị rìu chém và bả vai phải bị rách kinh mạch nhiễm trùng cùng lúc hành hạ thân xác anh, khiến anh suýt chút nữa ngất lịm đi.
- Sư phụ! Sư phụ! – A Bảo hoảng hốt lao ra từ sau bệ thờ đá cổ, cậu bé một tay ôm chặt cối đá thuốc Hắc Sâm giã nát, tay kia cố sức đỡ lấy thân hình đang lảo đảo của Hàn Thần.
Hàn Thần cắn răng dùng chút sức tàn cuối cùng, tay trái vươn ra giật mạnh thanh Thất Sát tàn kiếm ra khỏi lồng ngực đang cháy xém của Tào Bưu. Anh giắt kiếm vào bao vải thô sau vai, rồi ôm chặt lấy A Bảo vào lòng, dùng vạt áo tơi rách bám đầy bụi vôi và tro bếp che chắn cho cậu bé.
- Đi... lối hầm ngầm... mau! – Hàn Thần khàn giọng quát lớn.
Anh cõng A Bảo trên lưng, dùng chân trái làm trụ mượn lực nén dốc đá, lướt nhanh qua những mảng ngói đang đổ sập rầm rầm của từ đường phế tích, lao thẳng ra ngoài cửa hầm ngầm ngập tràn khói đen rực trời.
Khi hai thầy trò vừa thoát ra khỏi làn khói lửa ngột ngạt của chính điện đang sụp đổ, bầu không khí lạnh buốt của sương mù sườn nam núi Hành Sơn ập thẳng vào mặt làm Hàn Thần tỉnh táo lại đôi chút. Sương mù buổi sớm dày đặc như một bức màn xám đục che khuất tầm nhìn dưới ba thước, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Thế nhưng, Hàn Thần đột ngột dừng bước chân lảo đảo của mình lại sát mép đá rêu.
Từ trong màn sương mù dày đặc ngoài phế tích chính điện, một tiếng bước chân chầm chậm, đều đặn vang lên đầy áp lực. Tiếng kim loại cọ sát vào vỏ kiếm phát ra tiếng ngân ghê rợn lách cách.
Một thân ảnh gầy gò, gò má cao sắc lẹm chầm chậm bước ra từ bóng tối sương mù. Lão mặc chiếc trường bào màu xám đậm thêu hình sóng nước Hành Sơn, đôi mắt diều hâu đầy sát khí chằm chằm khóa chặt vào Hàn Thần. Trên tay phải của lão, thanh kiếm dài "Hắc Sa" sắc bén vỏ đen đã rút ra khỏi bao, lưỡi kiếm tỏa ra một làn khói độc màu tím nhạt dính độc nhẹ ở mũi kiếm.
Chấp sự ngoại môn Hành Sơn Phái – Tả Khâu Diệp chầm chậm chỉ mũi kiếm độc thẳng vào lồng ngực đầy máu của Hàn Thần, giọng lão lạnh lùng và tàn nhẫn xé toạc màn sương lạnh:
- Tàn dư dùng kiếm gãy... hôm nay nợ máu của Hành Sơn Phái ta, ngươi phải dùng mạng để trả!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!