Nhạc nềnWuxia3

Lưu manh vây quét, trận pháp đá rêu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù sườn nam núi Hành Sơn buổi sớm hôm ấy mang một màu xám đục như tàn tro nung dở. Gió từ đỉnh núi thổi thốc xuống phế tích của Tàn Tro Kiếm Phái, rít qua những cột gỗ cháy đen mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi ẩm mốc của lá sậy mục rữa.


Lục Hàn Thần đứng giữa đống đổ nát của từ đường cũ, gương mặt bôi đầy bột than lò rèn ngụy trang sũng nước sương. Cánh tay phải của anh buông thõng bên hông, quấn chặt dải băng vải thô sờn rách nay đã chuyển sang màu đỏ sẫm dính dịch vàng rỉ ra từ vết nhiễm trùng nhẹ. Mỗi nhịp thở dốc của anh đều kèm theo cơn đau nhói buốt dội ngược từ bả vai phải lên tận màng nhĩ, hậu quả của việc ngâm mình dưới nước bùn đầm lầy Hắc Thủy và hít phải sương độc rát bỏng phế quản từ trận chiến với Chung Vô Diện trước đó.


Bên cạnh anh, đệ tử nhỏ A Bảo gầy gò đang khúm núm nép sau một bức tượng tổ sư đổ nát. Đôi mắt lanh lợi của cậu bé đỏ hoe vì khói lạnh, hai tay ôm chặt lấy chiếc cối đá nhỏ bám đầy rêu xanh – di vật hiếm hoi còn sót lại trong mật thất ngầm dưới nền chính điện.


- Sư... sư phụ, con tìm thấy cối đá rồi. Nhưng Hắc Sâm này... có kịp giã để đắp cho Thạch Đầu thúc không? – A Bảo thì thầm, giọng nói run rẩy giữa tiếng gió rít.


Hàn Thần không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Tay trái anh chầm chậm chuyển nhánh Hắc Sâm Đầm Lầy sần sùi bốc mùi hăng hắc từ ngực áo vào chiếc cối đá. Anh biết rõ tình thế lúc này ngàn cân treo sợi tóc. Thợ rèn già Thạch Đầu đang nằm thoi thóp trong Hang Gió Lạnh sườn núi, vết thương hoại tử đen kịt ở vai trái do độc trảo cần được đắp Hắc Sâm Đầm Lầy này gấp để giữ mạng. Hàn Thần buộc phải dẫn A Bảo quay lại phế tích chính điện cũ này để tìm dụng cụ bào chế thuốc, nhưng anh đã không lường trước được rằng tai mắt của băng đảng ác bá địa phương đã khép chặt vòng vây nhanh đến thế.


*RẦM!*


Một tiếng động lớn xé toạc bầu không khí tĩnh mịch của phế tích. Bức tường gạch đổ nát ở lối vào chính điện bị một lực lượng thô bạo đạp sập, bụi đỏ bay mù mịt.


- Ha ha ha! Thằng điên vác hũ tro! Quả nhiên ngươi vẫn chưa chết dưới đầm lầy! – Một tiếng cười hung hãn, vang dội như tiếng sấm nổ vang lên từ phía dốc đá.


Từ trong màn sương xám đục, Phó bang chủ Hắc Hổ Bang – Tào Bưu chầm chậm bước ra. Gã là một nam tử trung niên lực lưỡng, mình khoác chiếc áo cộc tay bằng da hổ xộc xệch, lộ ra khuôn ngực rộng xăm hình đầu hổ hung tợn bám đầy sẹo chém. Trên hai bắp tay cuồn cuộn gân máu của gã, đôi rìu ngắn bằng thép đen nặng mười hai cân mỗi chiếc lăm lăm sát khí, lưỡi rìu sắc bén phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm.


Phía sau Tào Bưu, hơn trăm tên lưu manh cầm đao gậy thô dã ngoại ào ào tràn lên dốc đá phế tích, chặn đứng mọi lối thoát hiểm xuống núi. Chúng hò hét, khua chiêng gõ gậy, tạo thành một gọng kìm khổng lồ bao vây chặt chẽ từ đường cũ.


- Tả Khâu Diệp chấp sự đã ra lệnh treo thưởng trăm lượng bạc cho cái đầu của ngươi! – Tào Bưu vung rìu ngắn chỉ thẳng vào mặt Hàn Thần, giọng gã đầy vẻ tham lam và tàn bạo. - Hôm nay, cả ngươi và con chó nhỏ này đều phải phơi xác tại đây để làm bàn đạp cho Hắc Hổ Bang ta lập công với Hành Sơn Phái!


Hàn Thần đứng bất động bên cạnh cối đá, bả vai trái khẽ run nhẹ dưới gánh nặng thể lực của hũ tro cốt gốm thô đang giấu dưới đầm lầy Hắc Thủy – lúc này anh chỉ mang theo thanh tàn kiếm Thất Sát quấn cáp đồng rỉ chuôi gỗ thông vững chắc bên tay trái. Cánh tay phải bị phế hoàn toàn trong ba ngày tới khiến anh không thể vận khí bộc phát kình lực mạnh. Đối mặt với trăm tên lưu manh trang bị đao gậy, nếu đấu lực trực diện cận chiến, anh chắc chắn sẽ kiệt sức mà chết.


Anh liếc nhìn địa hình dốc đá đứng của phế tích sườn nam núi Hành Sơn. Xung quanh từ đường cũ, những khối đá tảng lớn bọc rêu xanh trơn tuột xếp theo sơ đồ phòng ngự cổ xưa của tổ phụ Lục Vạn Thừa – "Trận pháp đá rêu" – đang nằm im lìm dưới lớp lá thông khô mục nát. Những sợi xích rơm và dây thừng mục nát giữ các khối đá mấu chốt được giấu kín dưới chân cột điện thờ đổ sập.


- A Bảo, nghe ta. – Hàn Thần thì thầm, mắt vẫn khóa chặt vào Tào Bưu đang chầm chậm tiến lại gần. - Nhìn sợi xích rơm dưới chân tượng tổ sư góc đông nam. Khi ta ra hiệu, dùng hết sức giật mạnh chốt sắt giữ xích.


A Bảo nuốt nước bọt, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì sợ hãi nhưng đôi mắt sáng quắc đầy sự tin tưởng tuyệt đối vào sư phụ. Cậu bé khẽ gật đầu, chầm chậm bò trườn sát mặt đất dính đầy bụi than, lách qua các hốc tường đổ nát để tiếp cận vị trí sợi xích rơm mấu chốt.


- Thằng nhóc con! Chạy đi đâu! – Tào Bưu gầm lên, ra hiệu cho toán lưu manh tiên phong mười tên vung đao gậy tràn lên dốc đá.


- Giật! – Hàn Thần đột ngột quát lớn.


A Bảo dùng hết sức bình sinh, hai tay nắm chặt chốt sắt gỉ sét dưới chân tượng tổ sư, giật mạnh chéo góc một cú dứt khoát.


*RẮC! RẦM RẦM RẦM!*


Tiếng xích rơm đứt gãy giòn giã vang lên, kích hoạt toàn bộ cơ quan vật lý thô sơ của Trận pháp đá rêu. Ba tảng đá khổng lồ, mỗi tảng nặng hàng trăm cân phủ đầy rêu xanh trơn trượt, từ trên đỉnh dốc đá đổ sập xuống, lăn băng băng với quán tính cực lớn thẳng hướng lối đi chính.


- Á! Tránh ra! Đá lở! – Tiếng la hét hỗn loạn của bọn lưu manh vang lên thất thanh.


Những tảng đá bọc rêu xanh trơn trượt đập sầm sập vào rào chắn gỗ, đè nát đao gậy và hất văng năm tên lưu manh tiên phong xuống sườn dốc, tiếng xương khớp chân tay gãy giòn giã vật lý vang lên ghê rợn. Khối lượng đá khổng lồ đổ xuống chặn đứng lối đi độc đạo, tạo thành một bức tường đá tự nhiên chia cắt đội hình trăm tên lưu manh của Hắc Hổ Bang làm ba nhóm nhỏ mất liên kết lực lượng.


- Lũ ăn hại! Trèo qua đống đá đó cho ta! – Tào Bưu điên cuồng vung rìu ngắn chém rách một cột gỗ thông mục nát cạnh lối đi để dẹp đường, gã không thể ngờ một cơ quan vật lý thô lậu lại có thể bẻ gãy đà tấn công số đông của gã nhanh đến thế.


Toán lưu manh đầu tiên gồm bảy tên cầm đao ngắn cố gắng trèo qua đống đá rêu trơn trượt để áp sát từ đường. Tuy nhiên, chân chúng đi giày vải mỏng dã ngoại, lập tức bị lớp rêu xanh ướt sũng nước mưa bão làm mất thăng bằng, trượt ngã oành oạch trên bề mặt đá tròn.


Hàn Thần không bỏ lỡ thời cơ. Anh cúi rạp người sát mặt đất, chân trái đứng tấn vững vàng làm điểm tựa chịu lực duy nhất, tay trái cầm chặt thanh tàn kiếm Thất Sát quấn cáp đồng rỉ cực nặng. Vận kình lực thô sơ truyền từ gót chân trái xoay mạnh thắt lưng, anh quét ngang thanh kiếm gãy sát mặt đất bằng chiêu "Tàn Tro Tảo Diệp".


*BỘP! BỘP! RẮC! RẮC!*


Lưỡi kiếm gãy tuy ngắn chỉ có mười hai tấc nhưng chuôi quấn cáp đồng rỉ tạo ra lực quán tính vật lý cực lớn khi quét vòng tròn. Đường kiếm đi sượt sát mặt đất, chém thẳng vào cổ chân và ống quyển của năm tên lưu manh đang lảo đảo trượt ngã trên đá rêu. Tiếng xương chân gãy lìa và tiếng gào thét đau đớn vang dội cả một góc phế tích chính điện, máu tươi bắn tung tóe nhuộm đỏ lớp rêu xanh ẩm ướt.


A Bảo đứng sau bệ thờ thấy sư phụ đại thắng thế, lòng đầy hăng hái. Cậu bé lén rút Lọ vôi bột tự chế giấu trong bọc áo rách, định ném trợ chiến vào mắt tên lưu manh đang cầm đao ngắn áp sát sườn trái Hàn Thần.


- Sư phụ! Tránh ra! – A Bảo hét lớn, ném mạnh lọ gốm vôi bột.


Thế nhưng, cậu bé hoảng loạn quên mất hướng gió sông đang thổi thốc ngược từ thung lũng sương mù lên sườn núi. Lọ gốm vỡ ra, đám mây vôi bột mịn trắng xóa không bay về phía đối thủ mà bị gió thổi ngược thẳng lại vào mắt hai thầy trò.


- A Bảo! Nhắm mắt! – Hàn Thần biến sắc.


Nhanh như chớp, anh dùng cánh tay trái thô ráp kéo mạnh A Bảo vào lòng, vung vạt áo tơi vải thô rách nát bám đầy bụi than che đỡ toàn bộ khuôn mặt cậu bé và bản thân, kéo giật cậu bé lùi sâu sau bệ thờ đá cổ.


*Failed attempt: Lực kéo đột ngột làm bả vai phải bị chấn động dữ dội, vết nhiễm trùng vai phải rách rộng thêm, dịch vàng nhạt và máu tươi loang lổ thấm đẫm dải băng vải thô quấn tay, đau buốt thấu tim khiến anh suýt chút nữa đánh rơi thanh Thất Sát tàn kiếm xuống nền đất đầy tro bụi.*


Đám mây vôi bột mịn bám chặt vào vạt áo tơi rách nát của anh, gây bỏng rát nhẹ trên da tay trái nhưng đã bảo vệ an toàn nhãn lực cho A Bảo.


- Sư phụ... con xin lỗi, con hại người rồi... – A Bảo khóc nghẹn ngào, bàn tay nhỏ run rẩy ôm chặt lấy vai Hàn Thần.


- Im lặng. Ôm chặt cối đá thuốc. – Hàn Thần nín thở, giọng lạnh lùng sỏi đá.


Tào Bưu chứng kiến toán lưu manh tiên phong bị đá rêu đè bẹp và bị kiếm gãy quét ngã hàng loạt, cơn giận dữ tột cùng bùng phát trên gương mặt xăm đầu hổ hung tợn của gã. Gã gầm lên một tiếng như hổ dữ sổng chuồng, vung đôi rìu ngắn bằng thép đen nặng mười hai cân chém sập hoàn toàn hai cây cột gỗ thông mục nát của chính điện để mở đường máu.


*RẮC! RẮC! RẦM!*


Mái ngói dột nát của chính điện từ đường cũ đổ sập dồn dập, bụi than gạch đỏ và tàn tro lạnh rơi lả tả mù mịt, tạo nên bầu không khí ngột ngạt đến ngạt thở. Tào Bưu vác rìu bước qua đống đổ nát, đôi mắt đỏ ngầu sát cơ khóa chặt vào vị trí ẩn nấp của Hàn Thần sau bệ thờ đá.


- Thằng điên dùng kiếm gãy! Trận pháp đá rêu của ngươi không cứu nổi ngươi đâu! – Tào Bưu gầm lên, gã nhận ra đá rêu vẫn ngăn cản kỵ binh và bộ hạ của gã tràn lên dốc đá hẹp, liền đưa ra một quyết định tàn nhẫn tột cùng để dứt điểm trận chiến.


- Lũ ăn hại đâu! Mang đuốc dầu ra đây! – Tào Bưu gào thét ra lệnh cho thuộc hạ đứng phía sau bức tường đá. - Phóng hỏa! Đốt sạch toàn bộ phế tích từ đường rách nát này cho ta! Ta muốn thiêu sống thằng điên vác hũ tro cốt đó cùng con chó nhỏ của nó thành tàn tro bên trong chính điện đổ nát này!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!