Nhạc nềnWuxia3

Rừng sương bẫy ám, thính phong định vị

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc màu vàng xám từ những vũng nước đọng đầm lầy Hắc Thủy bốc lên mỗi lúc một dày, quấn chặt lấy rặng sậy già như một tấm lưới khổng lồ ẩm ướt. Bình minh sườn nam núi Hành Sơn không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ có cái lạnh buốt của bùn nhão ngấm qua lớp giày cỏ rách nát, cấu xé da thịt của Lục Hàn Thần.


Anh đứng ngập đến ngang hông dưới dòng nước bùn đen hôi thối. Tay trái anh, các ngón tay gầy guộc nhưng gân guốc đang siết chặt lấy rễ củ sần sùi của nhánh Hắc Sâm Đầm Lầy vừa nhổ được, bùn đất bám đầy kẽ móng tay dính máu. Tay phải anh buông thõng, lạnh ngắt và hoàn toàn mất cảm giác. Vết rách kinh mạch vai phải bị nước bẩn đầm lầy ngấm vào qua lớp băng vải thô rách nát, đang sưng tấy lên đau nhức, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt hôi hám của vết nhiễm trùng nhẹ. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo tiếng khò khè đau đớn ở lồng ngực do hít phải luồng sương độc rát bỏng phế quản.


Phía trước mặt anh, cách đúng năm thước, trên một cành sậy lớn chao đảo nhẹ theo gió sông, Chung Vô Diện đứng đó như một bóng ma màu tím sẫm. Gương mặt ả bị hủy hoại hoàn toàn bởi nước cường toan, co rút rúm ró thành những nếp sẹo ghê rợn dưới ánh sáng lờ mờ của buổi sớm. Đôi mắt sắc lẻm của ả long lên đầy sát khí, chằm chằm khóa chặt vào hũ tro cốt gốm thô xám xịt đeo sau vai trái của Hàn Thần – hũ tro vẫn được quấn chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô thêu hoa mai sờn rách của mẫu thân.


- Kẻ điên vác hũ tro... – Giọng nói của Chung Vô Diện khàn đặc, rít qua kẽ răng đầy vẻ ghê tởm. - Khương Ngọc Thư thiếu chủ đã ra lệnh, tàn dư của Tàn Tro Kiếm Phái đều phải phơi xác dưới đầm lầy này. Ngươi nghĩ ngươi có thể mang nhánh sâm đó về cứu mạng lão già Thạch Đầu sao?


*Lách cách...*


Tiếng cơ quan kim loại nhỏ mịn vang lên khô khốc từ cổ tay phải của ả. Chiếc hộp sắt đen chứa ám khí độc môn "Xuyên Tâm Châm" đã lên cò hoàn toàn. Năm họng kim nhỏ hoắt, mảnh như sợi tóc nhưng đen sẫm màu độc dịch rết đen, đang chĩa thẳng vào lồng ngực Hàn Thần.


Hàn Thần không nói một lời. Gương mặt bôi đầy bột than lò rèn ngụy trang sũng nước mưa của anh lạnh lùng như một pho tượng đá. Anh chầm chậm chuyển nhánh Hắc Sâm sang kẽ ngón tay trái, lòng bàn tay trái nắm chặt lấy chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh tàn kiếm Thất Sát. Thanh kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu nằm im lìm dưới làn nước bùn đen, không hề phát ra một tiếng động nào.


- Chết đi! – Chung Vô Diện gầm lên.


*Vút! Vút! Vút! vút! vút!*


Năm cây kim độc Xuyên Tâm Châm đồng loạt phóng ra từ hộp cơ quan cổ tay ả. Ám khí đi chéo góc, vẽ nên năm vệt khí mảnh như tơ xé toạc màn sương mù màu vàng nhạt, lao thẳng về phía năm tử huyệt trên ngực và cổ của Hàn Thần.


*Failed attempt: Trong một phản xạ sinh tồn, Hàn Thần cố gắng vung thanh tàn kiếm Thất Sát bằng tay trái để gạt đỡ loạt kim độc tầm gần. Thế nhưng, nước bùn lầy lún sâu dưới chân ghì chặt lấy hai chân anh, khiến bộ pháp không thể xoay chuyển linh hoạt. Lực cản của nước đầm lầy làm đường kiếm gạt đi chậm nửa nhịp. Một cây kim độc sượt sát qua kẽ ngón tay phải đang tê liệt của anh, suýt chút nữa đã cắm thẳng vào mạch máu bả vai.*


Hàn Thần lập tức nhận ra sai lầm. Trong địa hình bùn lầy lún sâu này, việc dùng kiếm gạt đỡ ám khí mảnh dẻ, tốc độ cực nhanh của Chung Vô Diện là tự sát. Anh dứt khoát nhắm nghiền hai mắt lại.


Bóng tối bao trùm lấy nhãn giới, nhưng thính giác nhạy bén của anh lập tức được đẩy lên mức cực hạn. Hàn Thần vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro. Nhịp tim anh đột ngột hạ xuống mức tối thiểu, lọc bỏ hoàn toàn tiếng gió rít qua rặng sậy xào xạc, lọc bỏ tiếng nước bùn sủi bọt xung quanh. Trong đầu anh lúc này chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng xám xịt, nơi âm thanh được phân tách rõ rệt thành những đường nét vật lý.


*Hưu...*


Tiếng rít gió cực mảnh, cực ngắn của đợt kim độc thứ hai vang lên bên tai trái của anh. Chung Vô Diện đã di chuyển chéo góc sang bên sườn phải, phóng tiếp năm cây kim độc nhắm vào bả vai phải đang bị thương của anh.


Nhờ kỹ thuật Thính phong nhận dạng binh khí, Hàn Thần định vị chính xác quỹ đạo bay chéo góc của loạt kim độc. Anh không cử động chân dưới bùn. Đúng vào khoảnh khắc mũi kim độc chỉ còn cách da thịt nửa tấc, Hàn Thần đột ngột xoay mạnh thắt lưng ra phía sau, rút nhẹ lồng ngực lùi lại đúng nửa tấc bằng bộ pháp Nhất Bộ Thối.


*Phập! Phập! Phập!*


Năm cây kim độc sượt qua lớp nhọ nồi sũng nước trên cổ anh, găm sầm sập vào thân cây thông mục nát phía sau. Luồng gió độc lạnh buốt sượt qua da cổ khiến anh cảm nhận rõ rệt độc tính tàn nhẫn của dịch rết đen.


- Cái gì?! – Chung Vô Diện kinh hoàng thét lên khi thấy đối thủ nhắm mắt né tránh hoàn toàn loạt ám khí độc môn cự ly gần của mình.


Không để đối thủ kịp lên cò đợt kim thứ ba, Hàn Thần đột ngột mở mắt. Đồng tử anh co rút lại, sắc bén như chim ưng đêm. Anh vận dụng nhãn lực Nhìn sương mù định vị, lọc bỏ những chuyển động giả của màn sương mù vàng nhạt đang cuộn xoáy. Ánh mắt anh khóa chặt vào bóng đen đang đứng thăng bằng trên cành sậy cách đó mười thước.


Anh suy luận cực nhanh: Chung Vô Diện có khinh công lướt sương mù siêu việt, nhưng tất cả đều dựa vào điểm tựa vật lý là những cành sậy mỏng chịu lực trên mặt nước bùn. Nếu cắt đứt điểm tựa đó, ả sẽ rơi xuống hố bùn lún sâu mười thước bên dưới và hoàn toàn mất đi lợi thế di chuyển.


Hàn Thần dồn toàn bộ kình lực thô của cánh tay trái vào chuôi kiếm Thất Sát quấn cáp đồng rỉ. Anh xoay mạnh thắt lưng phải, dùng lực cổ tay trái phóng mạnh thanh tàn kiếm Thất Sát đi xoáy ngược bằng chiêu Tàn Ảnh Hồi Phong.


*Roạt!*


Thanh kiếm gãy mười hai tấc xoay tròn xé gió rít chói tai, vẽ nên một vệt sáng rỉ sét xám xịt cắt ngang màn sương mù. Lưỡi kiếm gãy sắc bén chém ngọt qua gốc của cành sậy lớn chịu lực dưới chân Chung Vô Diện.


- Á! – Chung Vô Diện hét lên một tiếng thất thanh.


Cành sậy gãy đôi lập tức đổ sụp xuống. Thân hình mảnh mai của nữ sát thủ mất thăng bằng hoàn toàn, rơi thẳng xuống vũng bùn lầy lún sâu đen ngòm. Bùn độc đầm lầy lập tức mút chặt lấy hai chân ả, ghì chặt thân thể ả xuống đáy như một gọng kìm khổng lồ. Khinh công lướt sương mù của ả hoàn toàn bị triệt tiêu.


Hàn Thần lướt tới nhanh như một bóng ma xám tro. Dù bả vai phải đau nhức buốt thấu xương tủy do vết nhiễm trùng rỉ dịch vàng, anh vẫn dùng tay trái rút thanh tàn kiếm Thất Sát ra khỏi bùn nhão, kề sát lưỡi kiếm gãy rỉ sét lạnh ngắt vào cổ họng Chung Vô Diện.


- Nói. Ai phái ngươi đến? – Giọng nói của Hàn Thần lạnh lùng như băng đá động sâu.


Chung Vô Diện run rẩy dưới lưỡi kiếm lạnh ngắt, gương mặt biến dạng vì axit của ả co rúm lại trong nỗi sợ hãi tột cùng trước ánh mắt xám xịt không chút hơi ấm của kẻ điên vác hũ tro.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!