Nhạc nềnWuxia3

Trấn lạnh thắt vòng, tìm sâm đầm độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù màu vàng xám bốc lên từ mặt đầm lầy Hắc Thủy đặc quánh như một tấm liệm khổng lồ, nuốt chửng cả một vùng sườn nam núi Hành Sơn vào bầu không khí âm u, tịch mịch. Gió từ lòng sông Hành Giang thổi thốc vào rặng sậy, mang theo hơi lạnh buốt giá của trận bão tuyết vừa qua, khiến những thân sậy già gãy gục cọ vào nhau phát ra những tiếng xào xạc ghê rợn.


Chiếc đò độc mộc của Vương Lão Ngũ chao đảo dữ dội rồi dạt mạnh vào một bãi bùn nhão nhoét khuất sau rặng thông đổ nát dưới chân núi. Nước sông lạnh ngắt tràn qua mạn thuyền rách nát, thấm đẫm vào y phục rách tạ tơi của Lục Hàn Thần. Anh cắn chặt răng, cố kìm nén một tiếng rên rỉ khi cơn đau từ bả vai phải dội ngược lên tận đỉnh đầu.


Vết rách kinh mạch vai phải của anh, hậu quả của việc cưỡng ép vận hành chân khí trong trận quyết đấu trước, giờ đây đang sưng tấy lên đỏ sẫm. Đáng sợ hơn, nước sông Hành Giang bẩn thối trộn lẫn bùn độc đầm lầy đã ngấm qua lớp băng vải thô, khiến vết thương bắt đầu rỉ ra thứ dịch vàng nhạt hôi hám. Cánh tay phải cầm kiếm hằng ngày của anh hoàn toàn buông thõng, lạnh ngắt và tê liệt như một khúc gỗ mục.


- Hàn Thần, mau lên bờ! Lính tuần Hành Sơn chắc chắn sẽ lần theo dòng nước tìm xác Bùi Thiên Hùng! Lão Ngũ ghì chặt thân đò sứt mẻ vào gốc thông già, giọng nói khàn đặc vì lạnh và lo âu.


Hàn Thần không đáp. Anh dùng cánh tay trái thô ráp nhưng dẻo dai luồn xuống nách Thợ rèn già Thạch Đầu, dốc toàn bộ sức tàn kéo lê thân thể to lớn của ông ra khỏi lòng đò. Thạch Đầu thúc mất chân trái, bả vai bị chém rách sâu hoắm giờ đây đã đông cứng lại dưới cái lạnh cắt da. Gương mặt lão nhân đỏ bừng, hơi thở nóng rực và đứt quãng. Cơn sốt cao do hàn độc bão tuyết và nhiễm trùng vết thương đang tàn phá sinh mệnh của vị cựu hộ pháp tàn môn.


- Lão Ngũ ca, huynh mau quay thuyền lánh nạn. Ân tình này, Hàn Thần khắc cốt ghi tâm. – Hàn Thần khàn giọng nói, đôi mắt sáng quắc dưới lớp nhọ nồi ngụy trang sũng nước.


- Bảo trọng! – Vương Lão Ngũ dứt khoát đẩy sào, chiếc đò nhỏ nhanh chóng chìm vào màn sương mù dày đặc trên sông.


Hàn Thần cõng Thạch Đầu trên bả vai trái, nơi hũ tro cốt gốm thô của sư phụ Lục Nam Thiên vẫn được buộc chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách. Sức nặng của hũ gốm và thân thể Thạch Đầu đè nặng lên lồng ngực anh, khiến mỗi nhịp thở đều bỏng rát. Anh dùng gót chân trái làm trụ, bấm chặt móng chân xuống đất bùn trơn trượt, nhẫn nại leo lên vách đá hiểm trở hướng về phía Hang Gió Lạnh.


Hang Gió Lạnh nằm khuất sau một bụi gai rậm rạp sườn nam núi Hành Sơn. Gió rít qua các khe đá hẹp tạo ra những âm thanh u u ghê rợn như tiếng khóc than của vong linh. Hàn Thần đặt Thạch Đầu nằm rạp xuống nền đá lạnh buốt trong hang. Lão nhân bắt đầu mê sảng, đôi môi nứt nẻ run rẩy lẩm bẩm những từ vô nghĩa về lò rèn và những trận chiến cũ.


Nhìn vết thương trên vai Thạch Đầu đang chuyển sang màu tím đen, Hàn Thần biết thời gian của lão nhân không còn nhiều. Anh nhớ lại lời chỉ điểm của y nương Liễu Thanh Y trước đây: "Hắc Sâm Đầm Lầy là loại dược liệu duy nhất mọc sâu trong đầm độc có thể hoạt huyết hóa ứ, nối liền các sợi gân tay bị rách nứt và tiêu trừ hàn độc tích tụ trong xương khớp. Nếu không có nó, Thạch Đầu ca sẽ chết vì hoại tử, và cánh tay phải của ngươi cũng vĩnh viễn trở thành phế nhân."


Cơn đau từ vết nhiễm trùng vai phải lại nhói lên, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về giới hạn thể xác. Hàn Thần nhìn hũ tro cốt của sư phụ đặt góc hang, rồi nhìn thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc dắt bên hông. Cán kiếm quấn cáp đồng rỉ vẫn chắc chắn, nhưng lưỡi kiếm gãy rỉ sét lạnh ngắt như chính số phận của anh lúc này.


- Sư phụ, Thạch Đầu thúc đã xả thân cứu con hai lần. Con không thể để ông ấy chết. – Hàn Thần thì thầm, ánh mắt lạnh lùng xám xịt như tro tàn dần trở nên kiên định.


Anh bước ra khỏi Hang Gió Lạnh, lách qua bụi gai rậm rạp và dấn thân vào Đầm lầy sương độc chân núi Hành Sơn.


Càng đi sâu vào đầm lầy, không khí càng trở nên ngột ngạt. Mùi hôi thối của lá cây mục rữa trộn lẫn với mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những vũng nước đen kịt. Sương độc màu vàng nhạt vây quanh Hàn Thần, thấm qua da thịt, khiến cổ họng anh khô rát và bắt đầu xuất hiện những cơn ho khan dữ dội. Chân khí Ngưng Khí cảnh sơ kỳ mỏng manh trong đan điền của anh bị làn sương độc quấy nhiễu, trở nên hỗn loạn và suy giảm rõ rệt.


'Khương Ngọc Thư hẹp hòi và nham hiểm, gã chắc chắn đã dùng tiền bạc của ác bá Vương Chấn để phong tỏa toàn bộ hiệu thuốc trong trấn, thậm chí thuê sát thủ canh giữ đầm lầy này để triệt đường sống của ta...' – Hàn Thần vừa dò dẫm từng bước dưới bùn lầy sâu đến ngực, vừa âm thầm suy tính.


Bùn đen dưới đáy đầm lầy lún sâu, như những bàn tay vô hình cố kéo ghì thân thể anh xuống lòng đất tối tăm. Hàn Thần phải dùng tay trái bám chặt vào những rễ cây sậy già mục nát để làm điểm tựa chịu lực, nhích từng tấc một. Sương độc bắt đầu thấm vào vết rách kinh mạch vai phải của anh, gây ra cảm giác bỏng rát như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé.


Đột nhiên, sương mù trước mắt anh dao động dữ dội. Trong cơn ảo giác nhẹ do sương độc gây ra, Hàn Thần nhìn thấy ngọn lửa hung tàn của đêm diệt môn đang bùng cháy rực trời, nghe thấy tiếng la hét thảm thiết của tỷ tỷ Lục Hàn Tuyết và đường đệ nhỏ Lục Hàn Vũ.


'Tâm tĩnh như tro... tâm tĩnh như tro...' – Hàn Thần cắn chặt môi đến bật máu, dùng vị mặn chát của máu tươi để đánh thức lý trí. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro, dập tắt mọi cảm xúc phẫn nộ và sợ hãi. Nhịp tim anh hạ xuống mức cực thấp, hơi thở trở nên mỏng nhẹ, hòa vào tiếng gió rít qua rặng sậy.


Anh nheo mắt nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc. Cách đó khoảng mười trượng, sát một gốc cây thông cổ thụ mục nát nửa chìm nửa nổi dưới nước bùn đen, có một khóm lá màu đen sẫm hình răng cưa mọc sát mặt đất.


'Hắc Sâm Đầm Lầy!' – Mắt Hàn Thần sáng lên.


Anh quyết định bước lên một bãi sậy lớn nhô lên mặt nước để tiếp cận khóm sâm nhanh hơn. Thế nhưng, ngay khi bàn chân trái của anh vừa chạm vào mép bãi sậy, nền đất bùn đột ngột lún sụt hoàn toàn. Đó là một hố bùn lún tử vong được ngụy trang khéo léo bằng lá sậy khô.


*Failed attempt: Hàn Thần cố gắng dùng chân phải để lấy đà nhảy vọt lên, nhưng bắp chân phải bị hàn độc tích tụ từ trước đột ngột co rút dữ dội. Cả thân thể anh mất đà, sụt sâu xuống hố bùn lún đến tận cổ.*


Nước bùn đen hôi thối ập vào miệng, Hàn Thần hít phải một lượng lớn sương độc đậm đặc. Phế quản anh nóng rát như bị thiêu đốt, lồng ngực co thắt dữ dội trong một cơn ho khan kịch liệt. Chân khí trong đan điền tán loạn gần một nửa, bả vai phải sưng tấy rỉ máu tươi loang lổ qua lớp băng vải thô.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Hàn Thần không hoảng loạn. Anh dùng tay trái cầm thanh Thất Sát tàn kiếm, đâm mạnh lưỡi kiếm gãy mười hai tấc vào một rễ cây thông cổ thụ gần đó. Mượn lực bám vật lý chắc chắn của chuôi kiếm quấn cáp đồng rỉ, anh dùng hết sức tàn của cánh tay trái kéo mạnh thân mình thoát khỏi lực hút tàn nhẫn của hố bùn lún, lết người trở lại vũng nước đen.


Chưa kịp định thần sau cú sẩy chân, màng nhĩ nhạy bén của Hàn Thần đột ngột rung lên khe khẽ.


*Vút... vút... vút...*


Đó là tiếng xé gió cực kỳ mảnh, cực kỳ nhẹ, mỏng như tiếng cánh muỗi lướt qua lá sậy, nhưng lại mang theo một sát cơ lạnh buốt xương tủy. Kỹ thuật Thính phong nhận dạng binh khí tích lũy từ những đêm mưa gió ở lò gạch hoang lập tức báo động trong tâm trí anh: Ám khí tầm ngắn! Kim độc mỏng dẻo!


'Chung Vô Diện!' – Cái tên của nữ sát thủ ám khí khét tiếng Hành Sơn Phái lóe lên trong đầu anh.


Hàn Thần không mưu cầu né tránh bằng bộ pháp trên mặt bùn lầy trơn trượt. Anh biết rõ, trong đầm lầy sương mù này, mọi chuyển động trên cạn đều lộ rõ sơ hở chịu lực. Anh dứt khoát gập người, ngụp sâu toàn bộ thân thể xuống dưới dòng nước bùn đen hôi thối, nín thở tuyệt đối.


*Phập! Phập! Phập!*


Ba cây kim độc mảnh như sợi tóc găm sầm sập vào thân cây sậy ngay sát vị trí anh vừa đứng, chất độc tẩm trên kim khiến lá sậy xanh lập tức héo rũ, chuyển sang màu đen xám xịt dưới làn sương độc.


Nằm sâu dưới dòng nước bùn đen tĩnh lặng, Hàn Thần dùng tai nghe ngóng tiếng động bên ngoài qua độ rung của nước. Anh chầm chậm bò trườn dưới đáy bùn, tay trái dò dẫm tìm kiếm rễ cây thông cổ thụ mục nát. Bàn tay trái thô ráp của anh chạm vào một đoạn rễ củ xù xì, dai chắc bám sâu dưới đất bùn.


Anh dùng móng tay bấm mạnh, một mùi thơm hắc nồng đặc trưng của nhân sâm cổ thụ tỏa ra dưới nước bùn. Hàn Thần dùng tàn kiếm Thất Sát bới đất, dứt khoát nhổ mạnh rễ củ đen sẫm ra khỏi lòng đất.


*Thu hoạch thành công Hắc Sâm Đầm Lầy!*


Nhưng ngay khi anh ngoi đầu lên khỏi mặt nước bùn đen để hít thở, sương mù trước mặt đột ngột bị gạt phăng bởi một luồng kình lực lạnh lẽo.


Trên một cành cây sậy lớn chao đảo cách đó năm thước, một thân ảnh mặc y phục dạ hành màu tím sẫm đang đứng thăng bằng một cách kỳ dị. Gương mặt ả bị bỏng axit biến dạng hoàn toàn, chằng chịt những vết sẹo co rút ghê rợn dưới ánh sáng mờ nhạt của đầm lầy, đôi mắt sắc như dao đang khóa chặt vào Hàn Thần.


Ả chầm chậm đưa cánh tay phải lên, để lộ chiếc hộp cơ quan bằng sắt đen quấn chặt cổ tay. Tiếng lách cách của lò xích sắt nén lực vang lên khô khốc giữa không gian tịch mịch. Năm họng kim nhỏ hoắt của hộp ám khí "Xuyên Tâm Châm" đang chĩa thẳng vào lồng ngực Hàn Thần, sẵn sàng phóng ra loạt kim độc liên hoàn quét sạch bãi sậy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!