Nhạc nềnWuxia3

Đò ngang sóng dữ, mượn lực phản chấn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù trên bến sông Hành Giang vào giờ Thìn đặc quánh như sữa, lạnh buốt và nồng nặc mùi nước sặc sụa trộn lẫn với bùn non. Gió sông thổi thốc từ phía hạ lưu ngược lên, mang theo những bông tuyết muộn chưa kịp tan của trận bão lớn, quất sầm sập vào rặng sậy rậm rạp sột soạt ở rìa nước.


Lục Hàn Thần quỳ rạp bên mép nước sát cửa hầm ngầm, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải của anh hoàn toàn buông thõng, mất hết tri giác; từng sợi kinh mạch từ bả vai kéo xuống tận ngón tay sưng vù, nóng rát dưới lớp băng vải thô đẫm máu. Toàn bộ trọng lượng cơ thể sạm đen bám đầy nhọ nồi ngụy trang của anh lúc này đều dồn lên chân trái. Nhờ mạch hai chân đã được khơi thông ở cảnh giới Thông Kinh trung kỳ, anh mới giữ được thăng bằng trên nền đất bùn nhão trơn tuột của bến sông.


Sau lưng anh, Thợ rèn già Thạch Đầu vẫn bất tỉnh nhân sự, hơi thở yếu ớt như sợi chỉ mỏng manh trước gió lạnh. Vết thương rách sâu ở vai trái của ông đã ngừng chảy máu dữ dội nhờ cái lạnh làm đông cứng huyết dịch, nhưng hơi lạnh buốt giá của nước sông ngấm qua lớp bùn nhão hầm ngầm đang bắt đầu kích hoạt một cơn sốt nóng lạnh nguy hiểm.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập xé toạc màn sương mù dày đặc từ phía con đường độc đạo dẫn xuống bến đò.


- Khép chặt vòng vây! Kẻ điên vác hũ tro chắc chắn đang ở quanh đây! Không được để một chiếc thuyền nào rời bến!


Giọng nói hung hãn của Đội trưởng tuần tra Bùi Thiên Hùng vang lên đanh thép. Gã cưỡi trên một con hắc mã lực lưỡng, vai đeo đại đao bản rộng nặng mười tám cân bằng sắt nguội. Phía sau gã, hơn mười tên tuần tra vệ Phân đà Hành Sơn Phái đang cầm đuốc dầu rực lửa, xua chó săn sục sạo khắp các bụi sậy.


'Bến đò đã bị phong tỏa hoàn toàn. Tay phải bị phế, tay trái cầm kiếm gãy không thể đối kháng trực diện với số đông kỵ binh...' – Hàn Thần nheo mắt, vận dụng tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro để dập tắt sự nôn nóng và nỗi sợ hãi đang nhen nhóm trong lòng. Nhịp tim của anh hạ xuống mức tối thiểu, hơi thở trở nên mỏng nhẹ như sương khói dã ngoại để tránh bị chó săn phát hiện khí tức.


Anh chầm chậm quay đầu nhìn ra phía dòng nước xiết. Giữa màn sương mù đặc quánh, một bóng thuyền độc mộc chao đảo đang lờ mờ hiện ra.


- Hàn Thần! Thạch Đầu lão ca! Ở đây!


Một tiếng gọi khàn khàn nhưng dứt khoát vang lên từ phía lòng sông. Đó là phu đò nghĩa khí Vương Lão Ngũ. Lão mặc chiếc áo tơi lá cọ dính nước sông lạnh, bắp tay cuồn cuộn gân guốc ghì chặt chiếc sào tre bọc sắt nhọn ở đầu, cố gắng chèo chống chiếc thuyền độc mộc ngược dòng nước lũ chảy xiết để áp sát mép bờ đất lở.


Hàn Thần không chần chừ một hơi thở. Anh dùng tay trái luồn xuống dưới nách Thạch Đầu, dốc toàn bộ sức tàn kéo lê thân thể to lớn của ông lao ra khỏi bụi sậy.


- Ở đằng kia! Có tiếng động!


Tiếng xích sắt va chạm xập xình của chó săn và tiếng vó ngựa lập tức chuyển hướng dồn dập về phía họ. Bùi Thiên Hùng ghì cương ngựa, con hắc mã hí dài một tiếng rồi lao thẳng xuống dốc đá lở, vó ngựa nện sầm sập làm bắn tung tóe bùn đất đỏ ngầu.


- Tên tàn dư kia! Đứng lại cho ta!


Bùi Thiên Hùng gầm lên phẫn nộ, tay phải rút mạnh thanh đại đao bản rộng ra khỏi vỏ da. Lưỡi đao bằng sắt nguội dày cộp, phản chiếu ánh lửa đuốc dầu lạnh lẽo, chém ngang một đường xé gió rít chói tai nhắm thẳng vào lưng Hàn Thần.


Hàn Thần dùng gót chân trái làm trụ xoay một góc chín mươi độ, thi triển bộ pháp lùi Thối Bộ dứt khoát để né tránh sạt sườn đao. Nhờ lòng bàn chân trái bám chặt vào nền đất rêu trơn trượt, anh mượn quán tính lùi để ném mạnh thân hình Thạch Đầu lên sàn đò của Vương Lão Ngũ vừa áp sát.


- Đỡ lấy! – Hàn Thần thét khẽ bằng giọng khàn đặc.


Vương Lão Ngũ nhanh tay đón lấy Thạch Đầu, đặt ông nằm rạp dưới lòng đò, cùng lúc vung chiếc sào tre bọc sắt nhọn đâm mạnh xuống đáy sông để giữ đò không bị dòng nước xiết cuốn trôi.


Thế nhưng, đà lao của Bùi Thiên Hùng quá nhanh. Con hắc mã của gã dừng khựng lại sát mép nước, nhưng bản thân gã đã mượn lực nhảy vọt từ lưng ngựa, vung đại đao chém dọc cực mạnh từ trên xuống sàn đò bằng một chiêu Hành Sơn Đại Đao Pháp cương mãnh.


- Chết đi!


*Rắc!*


Lưỡi đao nặng mười tám cân chém sầm sập xuống, đập gãy đôi chiếc sào tre bọc sắt của Vương Lão Ngũ trong tích tắc. Chiếc đò nhỏ mất đi điểm tựa giữ lực, lập tức chao đảo dữ dội trên sóng dữ sông Hành Giang, nước sông lạnh buốt tràn qua mạn đò sũng nước.


Bùi Thiên Hùng đáp sầm sập xuống sàn đò gỗ ướt nước, sức nặng của gã và thanh đại đao làm chiếc đò nghiêng hẳn về một phía, suýt chút nữa lật úp giữa dòng nước chảy xiết. Gã cười nham hiểm, quai hàm bạnh râu quai nón rung lên đầy sát khí, vung đao chém chéo góc nhắm thẳng vào bả vai trái của Hàn Thần – nơi đang mang hũ tro cốt của sư phụ.


'Sàn đò quá ướt và chao đảo liên tục, bộ pháp Thối Bộ thông thường dễ bị trượt ngã vật lý. Phải mượn chính độ nghiêng của sóng nước để hóa giải lực chém...' – Hàn Thần lập tức tính toán chiến thuật cận chiến trong đầu.


Anh không dùng lực thô đối kháng trực diện. Tay trái anh cầm thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc, lưỡi kiếm rỉ sét bám đầy bùn đen sẫm màu. Anh thi triển chiêu né cận thân Nhất Bộ Thối, lách người xoay thắt lưng ra sau đúng nửa tấc. Đúng lúc chiếc đò bị một ngọn sóng lớn hắt lên nghiêng sang trái, Hàn Thần mượn độ trượt của sàn đò để trượt lùi nửa bước, để lưỡi đại đao nặng nề của Bùi Thiên Hùng chém sượt sát sạt ngực áo vải thô rách nát của mình.


*Phập!*


Thanh đại đao mười tám cân của Bùi Thiên Hùng do dồn quá nhiều lực chém dọc đã găm sâu vào ván gỗ sàn đò, tạo ra một vết rách nứt lớn rỉ nước sông lạnh vào trong đò. Sức nặng của thanh đao và lực cản của thớ gỗ thông sàn đò khiến chuyển động rút đao của gã bị chậm đi nửa nhịp thở.


'Cơ hội đây rồi!' – Mắt Hàn Thần lóe lên sát cơ lạnh lùng.


Anh áp sát cực nhanh dưới khoảng cách hai thước. Tay trái anh vận kình lực cơ bắp thô sơ truyền từ gót chân trái lên thắt lưng, đặt thân kiếm gãy Thất Sát tỳ sát vào sống thanh đại đao của đối thủ ngay sát hộ thủ.


- Kỹ nghệ thô lậu! Kiếm gãy thì làm được gì đao của ta! – Bùi Thiên Hùng gầm lên, cố sức giật mạnh chuôi đao để rút lưỡi đao ra khỏi ván gỗ.


Thế nhưng, Hàn Thần đã kích hoạt kỹ thuật Mượn Lực Phản Chấn. Anh không đẩy đao ra, mà nương theo chính lực giật rút đao ngược lên của Bùi Thiên Hùng. Lưỡi kiếm gãy Thất Sát đóng vai trò như một điểm tựa đòn bẩy vật lý vững chắc. Hàn Thần xoắn mạnh cổ tay trái chéo một góc bốn mươi lăm độ, mượn lực xoay của thắt lưng dồn toàn bộ kình lực phản chấn dội ngược lại sống đao đối thủ.


*Rắc... XOẢNG!*


Một tiếng kim loại gãy giòn, chói tai vang lên xé toạc tiếng sóng gầm rú. Thanh đại đao bản rộng nặng mười tám cân bằng sắt nguội của Bùi Thiên Hùng đột ngột bị bẻ gãy làm đôi ngay tại điểm chịu lực yếu nhất sát chuôi kiếm. Lưỡi đao gãy văng ra, rơi sầm sập xuống dòng nước sông Hành Giang lạnh buốt.


Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến cổ tay phải đang bị thương của Hàn Thần bị chấn động nhẹ, rỉ thêm vài vệt máu tươi loang lổ qua lớp băng vải thô. Nhưng Bùi Thiên Hùng còn thảm hại hơn. Gã bị mất đà hoàn toàn do lưỡi đao gãy đột ngột, toàn bộ thân hình đồ sộ của gã loạng choạng mất thăng bằng trên sàn đò trơn trượt.


Hàn Thần không để đối thủ kịp định thần. Anh dùng chân trái tung một cú đá dứt khoát vào khớp gối phải của Bùi Thiên Hùng, mượn độ chao đảo của đò để hất văng gã đội trưởng tuần tra rơi sầm sập xuống dòng nước chảy xiết của sông Hành Giang.


- Á! – Bùi Thiên Hùng thét lên một tiếng kinh hoàng trước khi bị dòng nước lũ cuồng cuộn nuốt chửng thân hình dính đầy giáp da nặng nề.


- Hàn Thần! Giữ chặt mạn đò! – Vương Lão Ngũ hét lớn, cố gắng dùng tàn sào tre còn lại để chèo chống chiếc đò đang mất lái.


Chiếc đò độc mộc không còn sào giữ lực chịu lực, lập tức bị dòng nước lũ sông Hành Giang cuốn trôi băng băng với tốc độ cực nhanh, lao thẳng về phía màn sương mù dày đặc bao phủ vùng đầm lầy sương độc hoang vu dưới chân núi Hành Sơn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!