Nhạc nềnWuxia3

Lối ngầm sập sệ, tẩu thoát Hành Giang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết gào rú bên ngoài phế tích lò gạch hoang chân núi Hành Sơn giống như tiếng khóc than oán hận của vong linh những người đã khuất. Canh năm, bóng tối đặc quánh bao trùm Đồi Đất Đỏ, cái lạnh buốt xương của trận bão tuyết kỷ lục mười năm qua đang dồn dập cắt vào da thịt rách nát của Lục Hàn Thần. Bả vai phải của anh hoàn toàn tê liệt sau đòn bộc kình cưỡng ép của trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu khí ở mộ địa. Từng thớ cơ và sợi gân vai rách nứt sâu hoắm, máu tươi nóng hổi thấm đẫm dải băng vải thô quấn chặt cổ tay, liên tục rỉ ra rồi đông cứng lại thành những vệt vảy đỏ sẫm lạnh ngắt. Bên vai trái, hũ tro cốt gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên được buộc chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách, đè nặng lên lồng ngực anh như một tảng đá ngàn cân.


*Gừ... Gào...*


Tiếng chó săn sủa vang dội đầy tàn nhẫn của toán truy binh Hành Sơn Phái chỉ còn cách hốc đá nghĩa địa chưa đầy mười trượng. Ánh đuốc dầu đỏ rực chập chờn quét qua làn sương tuyết mù mịt, rọi rõ bóng dáng hung hãn của Tả Khâu Minh cùng hơn mười sát thủ ngoại môn đang khép chặt vòng vây sườn đồi. Hàn Thần biết, nếu chậm trễ thêm một hơi thở, cả anh và Thợ rèn già Thạch Đầu đang bất tỉnh nhân sự đều sẽ phơi xác tại nơi này.


Anh cắn chặt răng đến bật máu tươi ở khóe môi, dùng tay trái luồn xuống dưới nách Thạch Đầu thúc, dốc toàn bộ sức tàn kéo lê thân thể to lớn của ông lùi dần về phía đống gạch vụn cháy đen ở góc phía tây lò gạch bỏ hoang. Nơi đó, khuất sau bức tường gạch đổ nát ẩm mốc, có một lối vào hầm ngầm cũ kỹ mà Lão Trương – người gác cổng phế tích đã tàn phế hai chân – lén chỉ điểm cho anh bằng hơi thở tàn trước khi qua đời.


'Dưới bệ thờ lò gạch... có lối thoát...' – Lời thầm thì run rẩy của Lão Trương dội lại trong tâm trí Hàn Thần, đánh thức bản năng sinh tồn điên cuồng của tàn môn đệ tử.


Hàn Thần dùng gót chân trái xoay một góc chín mươi độ, thi triển bộ pháp lùi Thối Bộ dứt khoát, kéo theo Thạch Đầu trượt dài trên tuyết lún. Anh dùng tay trái gạt phăng mảng ngói vỡ dính đầy tro than, lộ ra nắp hầm bằng đá phiến cũ kỹ nằm khuất dưới bệ thờ lò gạch đổ nát. Bằng một lực giật mạnh từ bắp tay trái sạm đen bám đầy nhọ nồi ngụy trang, anh kéo lệch phiến đá, để lộ một khoảng tối sâu hoắm bốc lên mùi đất ẩm mốc và rễ cây mục rữa. Hàn Thần ôm chặt Thạch Đầu, cùng ông trượt dài xuống lòng đất tối tăm ngay khi một loạt mũi tên sắt nhọn hoắt của truy binh Hành Sơn găm sầm sập vào phiến đá phía trên.


*Ầm!*


Phiến đá đóng sập lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gió bão gầm rú bên ngoài. Nhưng bóng tối bên trong Mật đạo dưới hầm lò gạch lại mang đến một cảm giác ngột ngạt, đè nén đến nghẹt thở. Đường hầm đất chật hẹp, ẩm ướt này vốn do phu rèn tàn môn lén đào từ mười năm trước phòng thân, chỉ rộng chưa đầy ba thước và cao vừa đủ để một người cúi rạp lưng bò trườn.


Không khí bên trong vô cùng loãng, ngập tràn mùi hôi thối của bùn nhão tích tụ lâu ngày và khí độc rỉ sắt ăn mòn từ những phế thải kim loại sâu dưới lòng đất. Hàn Thần nằm rạp dưới nền đất bùn nhão lạnh ngắt, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng ngụm khí đục xộc vào phổi gây ra những cơn ho khan rát buốt phế quản. Vết rách gân vai phải của anh dưới áp lực ngột ngạt càng nhói lên dữ dội, đau đớn như có hàng vạn con rết độc đang điên cuồng cắn xé da thịt.


*Rầm... Rầm...*


Chưa kịp định thần, một dư chấn cực mạnh dội xuống từ trần hầm đất cát phía trên, làm rụng xuống hàng loạt đá dăm và bụi đất mù mịt đầy mắt mũi. Tiếng vó ngựa dồn dập rầm rập của kỵ binh Phân đà Hành Sơn Phái vang lên ngay trên đỉnh đầu. Chúng không tìm thấy Hàn Thần ở mộ địa, đã nhanh chóng lần theo vệt đỏ sẫm của vệt máu nóng rỉ ra từ vai Thạch Đầu làm tan tuyết dọc đường trốn chạy để tìm đến lò gạch hoang.


*BÙM! BÙM!*


Tiếng nện nặng nề, đanh thép dội thẳng vào màng nhĩ Hàn Thần. Bọn kỵ binh Hành Sơn Phái ở phía trên đang dùng những cây chùy đồng khổng lồ nện mạnh xuống mặt đất để dò tìm khoang rỗng của hầm ngầm. Mỗi cú nện dội xuống vật lý làm trần hầm đất cát rung chuyển dữ dội, bụi đất đổ xuống rào rào trên bả vai và lưng áo vải thô rách nát của Hàn Thần.


'Trần đất cát rất dễ sập khi có chấn động mạnh. Tuyệt đối không được vận chân khí bộc phát kình lực...' – Hàn Thần tự cảnh tỉnh bản thân. Anh hiểu rõ quy luật vật lý của hầm ngầm ẩm ướt này. Nếu anh cố tình vận hành chân khí Ngưng Khí sơ kỳ để phá đất thoát thân, chấn động nội gia sẽ kích hoạt sạt lở dây chuyền chôn sống cả hai dưới hàng tấn đất đá, đồng thời làm lộ vị trí dưới lòng đất cho bọn kỵ binh nhạy bén phía trên.


Anh phải dùng lực cơ bắp thô sơ của tay trái và bộ pháp vững chãi của chân trái để luồn lách. Lòng bàn chân trái chai sần dày đặc của anh – kết quả của việc khơi thông mạch hai chân ở cảnh giới Thông Kinh trung kỳ – bám chặt vào vách đất trơn trượt, tạo ra điểm tựa vững chắc để đẩy thân thể trườn về phía trước. Tay trái anh bấu chặt vào những sợi rễ cây thông cổ thụ dẻo dai bám quanh vách hầm, kéo lê thân hình bất tỉnh nặng nề của Thạch Đầu thúc.


Những rễ cây thông này vốn được phu rèn tàn môn bện chặt từ mười năm trước để giữ cấu trúc đất không bị sập hoàn toàn lập tức. Hàn Thần chủ động kéo Thạch Đầu nấp sát vào những vách đá có hệ thống rễ cây bám chặt chịu lực này.


*Rầm!*


Một cú nện chùy đồng cực mạnh dội xuống ngay vị trí bệ thờ lò gạch hoang phía sau. Trần hầm đất cát lập tức sạt lở dồn dập, hàng tấn đất đá đổ sụp xuống che lấp hoàn toàn một nửa lối đi hẹp mà anh vừa trườn qua. Khói bụi đất mù mịt bốc lên ngột ngạt, che khuất tầm nhìn tầm ngắn dưới nửa thước. Hàn Thần nín thở, cắn chặt môi chịu đựng những tảng đất nặng nề dập thẳng vào bả vai trái vướng hũ tro cốt gốm thô ráp. Chiếc hũ gốm trộn bột sắt đen cổ phát huy tác dụng như một lá chắn vật lý siêu cứng, đỡ lấy phần lớn lực va đập của đất đá rơi rụng, bảo vệ cột sống của anh khỏi bị dập nát.


Tuy nhiên, mối đe dọa mới lập tức ập đến từ phía trước. Nước sông Hành Giang bắt đầu rỉ qua các khe đất cát nứt nẻ của đường hầm ngầm. Dòng nước sông lạnh buốt xương tủy ngấm qua lớp bùn nhão, nhanh chóng dâng lên đến ngang hông Hàn Thần. Nước bẩn đầm lầy hôi thối xâm nhập vào các vết thương rách da hở trên vai trái và bả vai phải rách nứt của anh, gây ra cảm giác xót rát tột cùng và bắt đầu kích hoạt một cơn nhiễm trùng nhẹ. Cơn sốt nóng lạnh nhen nhóm khiến hai thái dương anh giật liên hồi, các khớp chân tay dần đông cứng lại dưới làn nước buốt giá.


'Phải nhanh lên... Thạch Đầu thúc sắp không chịu nổi cái lạnh này...' – Hàn Thần nhìn gương mặt xám ngoét, hơi thở đứt quãng của vị cựu hộ pháp, lòng nóng như lửa đốt.


Anh dùng tay trái bấu víu vào rễ cây thông trơn tuột, cố gắng đẩy người trườn nhanh hơn qua làn nước bùn đen kịt. Thế nhưng, khi chỉ còn cách cửa sông Hành Giang khoảng mười trượng, lối thoát trước mắt đột ngột bị chặn đứng bởi một tảng đá lớn sạt lở tự nhiên từ vách đá bờ sông dội xuống.


Tảng đá tảng màu đen sẫm, nặng hàng trăm cân, chèn chặt vào khe hẹp duy nhất dẫn ra bến đò, không để lộ một kẽ hở nào ngoài những tia sáng le lói cực mỏng của sông Hành Giang lọt qua.


Hàn Thần biến sắc. Trong không gian chật hẹp ngập nước lạnh, anh cố gắng dùng tay trái rút thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc ra khỏi bao vải thô sau vai, lách mũi kiếm rỉ sét vào khe hở giữa tảng đá và vách đất hầm hòng nạy tảng đá ra ngoài.


*Keng... Ong...*


Thanh tàn kiếm Thất Sát phát ra tiếng ngân ong ong báo động dữ dội dưới lực n đòn bẩy vật lý quá tải. Góc chịu lực của thanh kiếm gãy mười hai tấc quá ngắn, không thể tạo đủ lực đòn bẩy vật lý để dịch chuyển khối đá nặng trăm cân. Phần khớp nối quấn cáp đồng rỉ chuôi gỗ thông bắt đầu rung lắc mạnh, lưỡi kiếm gãy có nguy cơ vỡ vụn vĩnh viễn nếu anh tiếp tục cưỡng ép dùng lực thô.


Hàn Thần lập tức dừng tay, trán rịn ra mồ hôi lạnh hòa lẫn nước bùn đen. Anh nhận ra sai lầm của mình: không thể dùng binh khí gãy để đối kháng trực diện với đá tảng tự nhiên. Anh phải thay đổi chiến thuật.


Anh cắm thanh kiếm gãy sát sườn đai da, dùng bàn tay trái trần dính đầy bùn đất điên cuồng bới đất cát nhão xung quanh chân tảng đá. Móng tay anh cào vào đất đá sắc nhọn đến rách nát, máu tươi rỉ ra hòa vào bùn nhão đen kịt. Anh lợi dụng khe hở mềm giữa các sợi rễ cây thông cổ thụ dẻo dai để đào bới, tạo ra một rãnh đất trống dưới đáy tảng đá sạt lở. Khi rãnh đất đủ rộng, Hàn Thần dùng vai trái ghì chặt, mượn trọng lượng cơ thể đẩy mạnh tảng đá trượt nhẹ xuống rãnh bùn nhão, để lộ ra một khoảng trống hẹp vừa đủ để lách người.


Anh thở dốc, kéo lê thân hình bất tỉnh của Thạch Đầu lách qua khoảng trống hẹp sát sạt vách đá sắc nhọn cứa rách da vai sườn.


*RẦM... rầm...*


Đúng lúc thân thể Thạch Đầu vừa được kéo qua, một mảng trần hầm lớn phía sau sụp đổ hoàn toàn, chặn đứng lối về phía sau lò gạch bỏ hoang. Lối ngầm sập sệ đã bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng tấn đất cát nóng bỏng của chùy đồng kỵ binh Hành Sơn.


Hàn Thần ngẩng đầu lên. Ánh sáng le lói, mờ nhạt của buổi sáng sớm bão tuyết trên sông Hành Giang hiện ra ngay trước mắt qua cửa hầm ngầm sát mép nước bến đò bến sông sương mù. Gió sông lạnh buốt xộc thẳng vào hầm, làm tan đi phần nào mùi hôi thối của bùn nhão.


Thế nhưng, niềm hy vọng vừa nhen nhóm lập tức bị dập tắt.


*Hí... hí...*


Tiếng ngựa hí vang dội đầy tàn nhẫn xé toạc màn sương mù dày đặc bao phủ bến đò Hành Giang. Ngay bên ngoài bến đò, tiếng vó ngựa kỵ binh tuần tra dồn dập vang lên sầm sập, kèm theo tiếng quát tháo đanh thép và tiếng tuốt kiếm sắt ra khỏi vỏ sột soạt. Đội trưởng tuần tra Bùi Thiên Hùng cùng hàng chục kỵ binh tuần đà của Phân đà Hành Sơn Phái tại trấn Thạch Đầu đã phong tỏa chặt chẽ bến đò bến sông sương mù, chỉ chờ kẻ điên vác hũ tro xuất hiện để lấy đầu đoạt bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!