Nhạc nềnWuxia3

Đồ sát lần hai, kiếm gãy bộc kình

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Canh năm. Bóng tối đặc quánh của đêm muộn bao trùm lấy Đồi Đất Đỏ, sườn đồi trọc hoang vu nơi đặt mộ địa của Lục gia dưới chân núi Hành Sơn. Cơn bão tuyết dữ dội nhất mười năm qua đang gầm rú như vạn con dã thú đói khát, điên cuồng cào xé lớp đất đá trơ trọi bị đào bới rách nát. Tuyết đổ xuống mỗi lúc một dày, từng bông tuyết nặng trĩu, lạnh buốt nện thẳng vào gương mặt bôi đầy nhọ nồi ngụy trang sũng nước của Lục Hàn Thần.


Lục Hàn Thần đang quỳ một gối trên tuyết lạnh. Cánh tay phải của anh hoàn toàn tê liệt, rủ thõng xuống một cách bất lực. Kinh mạch vai phải bị rách nứt nghiêm trọng sau đòn đối kình ở tập trước, máu tươi đỏ sẫm liên tục rỉ ra, loang lổ thấm đẫm dải băng vải thô quấn từ cổ tay lên đến bả vai, đông cứng lại thành những mảng vảy đỏ thẫm dưới cái lạnh buốt xương của bão tuyết. Toàn thân anh run rẩy, khí hải trong đan điền trống rỗng, kiệt quệ chân khí sau trận chiến dọn dẹp môn hộ đầy bi tráng.


Bên cạnh anh, Thợ rèn già Thạch Đầu đang nằm bất tỉnh nhân sự trên vũng tuyết đã bị nhuộm đỏ. Vai trái của ông bị kiếm sắt chém rách một đường sâu hoắm, máu nóng rỉ ra làm tan chảy một khoảng tuyết dưới thân trước khi đông cứng lại. Hơi thở của vị cựu Hộ pháp tả sứ tàn môn yếu ớt đến mức chỉ còn như một sợi chỉ mỏng manh trước gió bão. Sau vai trái của Hàn Thần, hũ tro cốt bằng gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên được buộc chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách, bám đầy tuyết lạnh, đè nặng lên lồng ngực anh như một khối đá tảng.


*GỪ... GÀO...*


Tiếng chó săn sủa vang dội đầy tàn nhẫn từ phía rừng thông già vọng lại, xé toạc tiếng gió rít của bão tuyết. Những ánh đuốc dầu đỏ rực chập chờn xuất hiện liên hoàn khắp sườn đồi, chiếu rõ võ phục xám đậm của hơn hai mươi đệ tử ngoại môn Hành Sơn Phái đang khép chặt vòng vây. Tả Khâu Minh – con trai của Chấp sự Tả Khâu Diệp – đứng ở trung tâm vòng vây, tay lăm lăm thanh kiếm sắt tiêu chuẩn ngoại môn, ánh mắt hung ác và kiêu ngạo rực lên dưới ánh đuốc.


"Lục Hàn Thần!" Tả Khâu Minh gầm lên, giọng nói đầy sự đắc ý và tàn nhẫn dội vào màng nhĩ Hàn Thần. "Ngươi giết phản đồ Lý Huyết Thủ thì đã sao? Hôm nay, ngay tại mộ địa tổ tiên Lục gia của ngươi, ta sẽ băm vằn xác ngươi và lão già tàn phế này để tế vong linh đệ tử Hành Sơn! Khôn hồn thì dâng hũ tro cốt chứa kiếm phổ ra đây!"


Hàn Thần không đáp. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro, ép nhịp tim đang đập dồn dập hạ xuống mức tối thiểu để xoa dịu cơn đau buốt thấu xương tủy ở bả vai phải. Đôi mắt anh, ẩn sau lớp nhọ nồi lem luốc nước bão, lạnh lùng quan sát trận địa.


Anh nhận ra hiểm họa chí mạng: cách đó mười trượng, trên một mỏm đá cao khuất sau bụi thông già, hai tên cung thủ ngoại môn Hành Sơn đang giương cung tre lực kéo trăm cân, mũi tên sắt nhọn hoắt nhắm thẳng vào đầu Thợ rèn già Thạch Đầu. Hốc đá nhỏ nơi Thạch Đầu đang nằm không đủ che chắn hoàn toàn. Chỉ cần Hàn Thần cử động lệch một ly, hai mũi tên bắn tỉa tầm xa sẽ lập tức lấy mạng ân nhân của anh.


Không thể kéo dài thời gian. Phải tiêu diệt cung thủ trước.


Hàn Thần chầm chậm đưa bàn tay trái đang nắm chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm lên, giả vờ như đang kiệt sức chống kiếm để quỳ vững. Nhưng thực chất, các ngón tay trái của anh đang lén luồn vào kẽ băng quấn chặt quanh cổ tay phải tê liệt.


Ở đó giấu ba cây Xuyên Tâm Châm – bộ kim độc bằng thép mỏng như sợi tóc mà anh đã lén thu giữ từ thi thể của Quỷ Ảnh.


Hàn Thần nín thở, tập trung toàn bộ nhãn lực nhìn xuyên qua màn sương tuyết dày đặc để định vị chính xác bóng đen dao động của hai tên cung thủ trên mỏm đá. Anh vận kình lực cổ tay trái, mượn lực xoay nhẹ của thắt lưng để bù đắp cho cánh tay phải bị phế.


*VÚT! VÚT! VÚT!*


Ba tiếng xé gió cực mảnh, nhỏ đến mức hoàn toàn bị tiếng gầm rú của bão tuyết che lấp. Ba cây kim độc Xuyên Tâm Châm phóng đi chéo góc bốn mươi lăm độ, bay vút qua màn sương tuyết lạnh giá.


Hiệu quả thực chiến tầm ngắn cực kỳ tàn nhẫn. Hai tên cung thủ trên mỏm đá thậm chí chưa kịp buông dây cung, ba cây kim độc đã xuyên thấu qua lớp giáp vải mỏng ở cổ họng chúng. Độc dịch rết đen tẩm trên kim lập tức thấm vào mạch máu, làm đông cứng hơi thở và tê liệt tim chúng ngay tức khắc. Hai gã cung thủ không kịp rên rỉ một tiếng, cả thân hình cứng đờ rồi đổ sụp xuống tuyết, cây cung tre tuột khỏi tay rơi xuống vực sâu.


"Mất cung thủ rồi! Thằng khốn đeo hũ tro dùng ám khí!" Một tên sát thủ tiên phong hét lên đầy kinh hoàng khi phát hiện bóng đen trên mỏm đá đổ sụp.


Tả Khâu Minh biến sắc, cơn giận dữ dâng lên tột độ: "Ba tên tiên phong vung kiếm chém chéo góc khóa chặt lối lui của nó! Chặt đứt hai chân nó cho ta!"


Ba tên sát thủ ngoại môn Hành Sơn lập tức vung kiếm dài, đạp tuyết lao tới. Chúng phối hợp ăn ý, ba đường kiếm sắt tạo thành một mạng lưới kiếm ảnh chém chéo góc nhắm thẳng vào hai chân và sườn trái của Hàn Thần.


Hàn Thần cố gắng cúi thấp người, thi triển đòn gạt tầm thấp Tàn Tro Tảo Diệp bằng tay trái hòng gạt ngã đối phương. Thế nhưng, lớp tuyết lún quá dày dưới chân tạo ra lực ma sát vật lý quá lớn cản trở đà quét của lưỡi kiếm gãy Thất Sát. Lực đâm bị triệt tiêu, chân trái anh trượt nhẹ trên nền tuyết trơn. Một đường kiếm của tên sát thủ bên phải chém sạt qua gấu áo vải thô của anh, suýt chút nữa đã cứa rách gân chân.


Hàn Thần buộc phải dùng bộ pháp Nhất Bộ Thối xoay ngược gót chân trái, ngã người lăn tròn trên tuyết để né tránh đòn chém hiểm hóc tiếp theo. Anh lết thân thể sát vào vách mộ đá của tổ tiên, tay trái siết chặt chuôi kiếm gãy dính đầy tuyết lạnh. Ba tên sát thủ đã khép góc, lưỡi kiếm của chúng chỉ còn cách cổ họng anh chưa đầy ba thước.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Hàn Thần biết mình không còn đường lui. Nếu không dùng đến bài tẩy cuối cùng, cả anh và Thạch Đầu thúc đều sẽ phơi xác tại đây.


Anh cắn chặt răng, cơ mặt co rút dữ dội dưới lớp nhọ nồi ngụy trang sũng nước bão. Tâm trí anh kích hoạt trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu khí.


Hàn Thần cưỡng ép vận hành luồng chân khí Ngưng Khí sơ kỳ mỏng manh còn sót lại trong đan điền, đi ngược chiều kinh mạch, dồn toàn bộ vào cánh tay phải đang bị tê liệt rách nát.


*RẮC! RẮC!*


Tiếng gân cơ và kinh mạch vai phải rách nứt vang lên rõ mồn một bên trong bả vai anh. Cơn đau buốt thấu tim gan, tàn nhẫn như hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua xương tủy dội thẳng lên não bộ. Mắt Hàn Thần đỏ ngầu, rỉ ra một vệt máu nhẹ ở khóe mắt trái. Nhưng đổi lại, cánh tay phải đông cứng của anh đột ngột nóng ran, bùng phát một luồng kình lực thô sơ đỏ rực dưới lớp băng vải thô thấm đẫm máu tươi. Anh cầm chặt thanh Thất Sát tàn kiếm bằng tay phải, sát cơ tột cùng khóa chặt ba tên sát thủ trước mặt.


Chiến thuật Tử Địa Hậu Sinh!


Hàn Thần không tháo chạy, anh chủ động dấn bước lên phía trước. Tên sát thủ đi đầu cười nham hiểm, vung kiếm dài chém chéo góc nhắm thẳng vào bả vai trái của anh. Hàn Thần không né tránh đòn chém này. Anh chủ động nghiêng vai trái – nơi có hũ tro cốt gốm thô ráp bọc chiếc khăn lụa thêu hoa mai siêu cứng – ra đỡ đòn.


*KENG!*


Một tiếng va chạm kim loại và gốm sứ chói tai vang lên giữa bão tuyết. Thanh kiếm sắt của tên sát thủ chém trúng hũ gốm thô ráp trộn bột sắt đen cổ, lực chém bị dội ngược hoàn toàn khiến lưỡi kiếm của gã bị lệch hướng, cổ tay gã tê dại lộ ra khoảng trống phòng thủ sườn phải cực lớn.


Ngay trong tích tắc gã sát thủ lỡ đà, Hàn Thần dồn toàn bộ kình lực Hồi Quang Phản Chiếu khí vào tay phải, thi triển chiêu đâm thẳng tối giản Thất Sát Nhất Kiếm.


*PHẬP!*


Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu, dưới lực xoay thắt lưng truyền dẫn từ gót chân trái, đi thẳng một đường tắp không tiếng rít gió, đâm xuyên qua lớp giáp da ba lớp của tên sát thủ tiên phong, cắm lút cán vào lồng ngực gã.


Hàn Thần không dừng lại, anh xoay mạnh cổ tay phải rách nát, mượn lực phản chấn rút kiếm ra cực nhanh, quét ngang một đường chém đứt gân chân tên sát thủ thứ hai. Tên thứ ba kinh hoàng lùi lại, nhưng kình lực tàn tro vô hình bộc phát từ mũi kiếm gãy đã chấn văng gã lùi lại năm bước, ngã gục trên tuyết đỏ dạt vào gốc thông già.


Ba tên sát thủ tiên phong bị tiêu diệt trong chớp mắt. Nhưng cái giá phải trả lập tức ập đến.


Trạng thái Hồi Quang Phản Chiếu khí biến mất. Kinh mạch bả vai phải của Hàn Thần phát ra một tiếng rách giòn giã và đau đớn tột cùng. Toàn bộ sợi gân vai bị rách nứt sâu lan rộng xuống tận cổ tay phải. Máu tươi nóng hổi tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ hoàn toàn dải băng vải thô rồi nhỏ xuống tuyết lạnh thành một vệt đỏ lòm.


"Hự..."


Hàn Thần phun ra một ngụm máu đen sẫm, toàn thân mất hết lực lượng, khuỵu sụp hai đầu gối xuống nền tuyết đỏ máu bên cạnh Thạch Đầu thúc đang thoi thóp. Thanh Thất Sát tàn kiếm tuột khỏi tay phải run rẩy, cắm hờ xuống lớp tuyết lạnh dính đầy máu đông. Đầu óc anh quay cuồng, tầm nhìn nhạt nhòa dưới làn bão tuyết buốt giá.


*GỪ... GÀO! GÀO!*


Tiếng chó săn sủa vang dội dữ dội sát sườn đồi. Tả Khâu Minh vung đuốc, dẫn theo hơn mười tên sát thủ ngoại môn còn lại đạp tuyết lao tới, chỉ còn cách hốc đá nơi Hàn Thần quỳ chưa đầy mười trượng. Ánh đuốc đỏ rực của truy binh phản chiếu trên tuyết đỏ, sát cơ lạnh lẽo bao trùm lấy nghĩa địa hoang tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!