Thợ rèn giận dữ, dọn dẹp môn đồ
Gió bão gầm rú trên Đồi Đất Đỏ như vạn con dã thú đói khát đang điên cuồng cào xé màn đêm. Tuyết đổ xuống mỗi lúc một dày, từng bông tuyết nặng trĩu, lạnh buốt nện thẳng vào gương mặt bôi đầy nhọ nồi ngụy trang sũng nước của Lục Hàn Thần. Dưới chân anh, lớp tuyết lún sâu đến nửa bắp chân, lạnh ngắt và trơn trượt, biến mỗi tấc di chuyển thành một cuộc đánh cược với tử thần.
Ngay trước mắt anh, lưỡi kiếm rỉ sét tự mài của kẻ phản đồ Lý Huyết Thủ đang xé rách màn sương tuyết, mang theo luồng kình lực tàn nhẫn đâm thẳng vào lồng ngực của Thợ rèn già Thạch Đầu. Lão nhân đang nằm bất tỉnh trên nền tuyết lạnh, bả vai trái bị chém rách sâu vẫn không ngừng rỉ ra vệt máu nóng làm tan chảy một mảng tuyết dưới thân.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lục Hàn Thần cảm nhận được một sự bất lực tột cùng dâng lên trong huyết quản. Cánh tay phải của anh – cánh tay cầm kiếm hằng ngày – lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác. Hàn độc buốt giá tích tụ sâu trong xương khớp kết hợp với vết rách kinh mạch cũ khiến bả vai phải sưng tấy đen kịt dưới lớp băng vải thô, đông cứng lại như một khúc gỗ mục. Tay trái anh đang nắm chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm, nhưng khoảng cách quá xa và tuyết lún sâu dưới chân khiến bộ pháp Nhất Bộ Thối không thể thi triển kịp thời để che chắn cho Thạch Đầu thúc.
"Chết đi, lão già tàn phế!" Tiếng cười của Lý Huyết Thủ rít qua kẽ răng, đầy vẻ đê tiện và đắc ý. Gã tin chắc rằng nhát kiếm này sẽ chấm dứt sinh mạng của vị cựu Hộ pháp tả sứ, và gã sẽ lập được đại công trước phân đà Hành Sơn.
Nhưng gã đã lầm.
Chính vào thời khắc mũi kiếm rỉ chỉ còn cách ngực Thạch Đầu chưa đầy nửa tấc, đôi mắt nhắm nghiền của lão nhân đột ngột mở ra. Đó không phải là đôi mắt của một lão thợ rèn tàn phế nát rượu sống lay lắt ở xó chợ, mà là đôi mắt rực lửa giận dữ của Đệ nhất Hộ pháp tả sứ Tàn Tro Kiếm Phái năm xưa.
Một tiếng gầm đục ngầu, khàn đặc như tiếng sắt nung gặp nước lạnh thoát ra từ lồng ngực rách nát của Thạch Đầu. Lão nhân dùng chút tàn lực cuối cùng của Thiết Tượng Thần Công, bộc phát khí lực cơ bắp vô song tích lũy từ những năm tháng quai búa tạ. Bàn tay phải chai sần bám đầy vết sẹo bỏng lò rèn – bàn tay thiếu mất ngón út phẳng lỳ do nhát chém thề ẩn dật năm xưa – đột ngột chộp lấy chuôi chiếc búa đập sắt nặng mười lăm cân đang dắt bên hông nạng gỗ.
*ẦM!*
Cú quai búa thô bạo, nặng nề nện thẳng từ dưới lên, mang theo sức nặng vật lý cực đại mười lăm cân kình lực nén nóng. Lực búa điên cuồng đập trúng sườn lưỡi kiếm của Lý Huyết Thủ.
*XOẢNG!*
Một tiếng sắt thép vỡ vụn chói tai vang lên giữa bão tuyết. Thanh tàn kiếm rỉ sét của Lý Huyết Thủ – thứ binh khí thường không chịu nổi lực nén vật lý quá tải – lập tức bị đập gãy vụn thành mười mấy mảnh sắt rỉ bắn tung tóe vào không trung, găm sâu vào lớp tuyết lạnh xung quanh.
Lực đập quá mạnh khiến Lý Huyết Thủ bị chấn động dữ dội. Kình lực dội ngược làm cổ tay phải của gã tê dại, cả thân hình lực lưỡng bị hất văng lùi lại ba bước đầy kinh hoàng trên nền tuyết trơn. Gã trợn tròn mắt nhìn chuôi kiếm trơ trọi trên tay, gương mặt sẹo chém biến dạng vì không thể tin nổi một lão già cụt chân, mất máu sắp chết lại có thể bộc phát lực búa kinh thiên động địa đến thế.
"Ngươi... lão già điên này...!" Lý Huyết Thủ run rẩy hét lên.
Thạch Đầu thúc sau cú vung búa chí mạng liền phun ra một ngụm máu đen sẫm, hơi thở của ông lập tức lịm đi, chiếc búa tạ tuột khỏi tay rơi bịch xuống tuyết. Ông đã dùng toàn bộ sinh mệnh lực cuối cùng để cứu Hàn Thần một cơ hội.
Hàn Thần không để cơ hội ấy trôi qua. Sự giận dữ tột cùng trước kẻ phản bội nâng đỡ huyết tính tàn môn trong lòng anh bùng cháy dữ dội. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro để kìm nén cơn đau buốt thấu xương tủy ở bả vai phải. Bất chấp kinh mạch tay phải đang rách nát nghiêm trọng, anh cắn chặt răng đến rỉ máu tươi ở khóe môi, cưỡng ép vận hành luồng chân khí Ngưng Khí sơ kỳ mỏng manh đi dọc cánh tay phải để cầm kiếm.
*RẮC!*
Tiếng gân cơ vai phải rách nứt vang lên khẽ khàng nhưng đau đớn tột cùng dưới lớp băng vải thô dính máu. Máu tươi nóng hổi tức thì thấm đỏ dải băng vải, rỉ ra kẽ ngón tay phải của Hàn Thần. Nhưng đổi lại, cánh tay phải đông cứng của anh đã có thể cử động. Anh siết chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ của thanh Thất Sát tàn kiếm, dồn toàn bộ kình lực thô sơ truyền từ gót chân trái vững chãi qua thắt lưng xoay chuyển cực hạn.
Chiến thuật Tử Địa Hậu Sinh!
Hàn Thần lướt tới, bộ pháp dẫm nát tuyết dày. Lý Huyết Thủ trong cơn hoảng loạn tột độ khi mất binh khí liền lùi lại, tay trái lén luồn ra sau hông định rút dao găm tẩm độc. Nhưng tốc độ của một chiêu đâm thẳng Nhất Kiếm Tất Sát được khổ luyện mười vạn lần của Hàn Thần nhanh hơn gã tưởng rất nhiều. Đường kiếm đi thẳng tắp, không một động tác thừa, xé toạc màn sương tuyết lao thẳng vào ngực kẻ phản đồ.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Lý Huyết Thủ không kịp rút dao, gã hoảng sợ vung chiếc bao kiếm bằng gỗ sồi cứng đeo bên hông lên chéo góc hòng gạt đỡ mũi kiếm gãy Thất Sát.
*PHẬP!*
Lưỡi kiếm gãy mười hai tấc rỉ sét sẫm màu, mang theo toàn bộ kình lực xoay thắt lưng và ý chí phục hận điên cuồng của Hàn Thần, đâm xuyên thẳng qua lớp bao gỗ sồi dày dặn. Tiếng gỗ nứt toác vật lý vang lên khô khốc. Mũi kiếm gãy Thất Sát không hề dừng lại, tiếp tục cắm lút cán vào lồng ngực của Lý Huyết Thủ, xuyên thấu qua tim gã từ phía trước ra sau lưng.
Thân hình Lý Huyết Thủ cứng đờ. Đôi mắt gã trợn ngược nhìn chằm chằm vào gương mặt bám đầy nhọ nồi ngụy trang sũng nước của Hàn Thần ở khoảng cách chưa đầy nửa thước.
"Lục... Hàn... Thần... ngươi..." Khóe miệng Lý Huyết Thủ trào ra những ngụm máu tươi đỏ tươi nóng hổi, gã run rẩy không thể nói hết câu.
Hàn Thần nhìn sâu vào đôi mắt tham lam đang dần mất đi thần sắc của kẻ phản đồ, giọng nói trầm tĩnh lạnh lùng như tro tàn sau đám cháy:
"Dọn dẹp môn hộ."
Nói đoạn, Hàn Thần xoay mạnh cổ tay phải đang rỉ máu, kình lực xoắn ngược bẻ gãy hoàn toàn kết cấu tim phổi bên trong của Lý Huyết Thủ, rồi dứt khoát rút mạnh thanh tất sát tàn kiếm ra ngoài.
Máu tươi từ ngực kẻ phản đồ bắn tung tóe lên nền tuyết trắng xóa của Đồi Đất Đỏ, đông cứng lại ngay lập tức thành những hạt hồng ngọc lạnh ngắt. Lý Huyết Thủ quỵ sụp xuống, hai đầu gối nện mạnh vào đống đất đá trơ trọi của mộ tổ tiên Lục gia bị đào bới rách nát, chết không nhắm mắt.
Tuy nhiên, ngay trước khi hoàn toàn tắt thở, Lý Huyết Thủ đã dùng chút tàn lực cuối cùng để rít lên một tiếng gào rú thê lương, chói tai xé toạc không gian sương mù lạnh giá:
"Tả Khâu Minh đại ca... cứu..."
Tiếng gào rú thảm thiết của gã vừa dứt, cả Đồi Đất Đỏ đột ngột rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Hàn Thần khụy gối xuống bên cạnh Thạch Đầu thúc, cánh tay phải của anh hoàn toàn rã rời, đau đớn thấu xương tủy khiến anh không thể nhấc nổi thanh kiếm gãy Thất Sát nữa. Máu tươi từ vai phải rỉ ra loang lổ trên tuyết trắng, hòa cùng vệt máu nóng đang dần lạnh đi của Thạch Đầu.
Chưa đầy mười hơi thở sau, từ trong bóng tối mù mịt của rừng thông già bao quanh nghĩa địa, những ánh đuốc dầu đỏ rực đột ngột bùng cháy liên hoàn.
*VÚT! VÚT! VÚT!*
Hàng chục thân ảnh mặc võ phục xám đậm của ngoại môn Hành Sơn Phái lướt nhanh trên tuyết, tay lăm lăm kiếm dài vỏ đen khóa chặt mọi lối thoát sườn đồi. Dẫn đầu toán truy binh là Tả Khâu Minh – con trai của Chấp sự Tả Khâu Diệp, gương mặt hung ác của gã lộ rõ dưới ánh đuốc chập chờn khi gã nhìn chằm chằm vào xác chết của Lý Huyết Thủ và thân ảnh kiệt quệ của Hàn Thần.
"Lục Hàn Thần! Ngươi chạy không thoát đâu!" Tả Khâu Minh gầm lên đầy sát cơ, ra lệnh cho sát thủ khép chặt vòng vây toàn bộ nghĩa địa Lục gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!