Mộ địa bão tuyết, huyết thủ chắn đường
Gió tuyết Hành Sơn rống gầm như vạn thú cuồng loạn, quất từng luồng lạnh buốt xương tủy vào những vách đá dựng đứng sườn nam. Đêm muộn, canh năm, bão tuyết dữ dội nhất mười năm qua đang đổ ập xuống, biến cả vùng rừng núi hoang vu thành một màu trắng xóa chết chóc. Tuyết rơi dày đặc đến mức chỉ cần bước ra ngoài ba thước là tầm nhìn hoàn toàn bị nuốt chửng bởi màn sương lạnh ngắt. Trên con đường độc đạo dẫn lên Đồi Đất Đỏ, một thân ảnh gầy gò mặc áo vải thô rách nát bám đầy tro than đang lết đi từng bước nặng nề giữa trời tuyết bão mù mịt.
Lục Hàn Thần siết chặt bả vai phải đang tê dại hoàn toàn. Khớp xương cổ tay và bả vai của anh kêu răng rắc mỗi khi có một luồng gió lạnh thốc qua. Hàn độc từ trận bão tuyết ngoài kia đang tích tụ sâu vào tủy xương khớp vai phải, khiến cánh tay phải của anh hoàn toàn đông cứng, đau nhức buốt xương đến mức không thể nhấc nổi một tấc. Đây là hậu quả của việc cưỡng ép vận hành chân khí trong đợt khổ luyện Nhất Kích Tất Sát trước đó, khiến kinh mạch vai phải bị rách nứt nghiêm trọng, sưng tấy đen kịt dưới lớp băng vải thô dính máu khô.
Trên lưng Hàn Thần, Thợ rèn già Thạch Đầu – cựu Hộ pháp tả sứ của tàn môn – đang nằm bất tỉnh nhân sự. Vai trái của ông bị kiếm sắt dài của Tả Khâu Minh chém rách sâu, máu tươi nóng hổi không ngừng rỉ ra, thấm qua lớp áo vải thô sờn rách rồi nhỏ xuống tuyết trắng. Vệt máu nóng của Thạch Đầu liên tục rỉ ra trên tuyết dọc đường trốn chạy, tỏa ra hơi ấm mỏng manh làm tan chảy những bông tuyết lạnh giá dưới chân, để lại một vệt đỏ sẫm kéo dài như một sợi chỉ chỉ đường cho truy binh.
Hàn Thần cắn chặt răng đến rỉ máu tươi ở khóe môi, cố chịu đựng gánh nặng thể lực cực lớn. Sau vai trái của anh, hũ tro cốt bằng gốm thô xám xịt của sư phụ Lục Nam Thiên được buộc chặt bằng chiếc khăn tay lụa thô hoa mai sờn rách của mẫu thân Diệp Hà, liên tục đập vào xương sườn anh theo từng bước chạy, làm giảm đi mười phần khinh công dã ngoại của anh. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro để dập tắt mọi cảm giác đau đớn thể xác và sự nôn nóng đang nhen nhóm trong lòng, ép nhịp tim hạ xuống mức tối thiểu nhằm giữ cho hơi thở không bốc khói giữa trời tuyết lạnh.
"Thạch Đầu thúc, xin hãy ráng gượng... chúng ta sắp đến nghĩa địa gia tộc rồi..." Hàn Thần thì thầm trong kẽ răng, giọng nói bị tiếng gió bão gầm rú nuốt chửng.
Đồi Đất Đỏ hiện ra lờ mờ trong màn sương tuyết xám xịt. Đây là khu mộ địa hoang vắng của Lục gia, nơi chôn cất tổ tiên và các đệ tử tàn môn đã ngã xuống trong đêm diệt môn năm xưa. Những ngôi mộ cổ bị Hành Sơn Phái đào bới trơ trọi đất đá, nằm im lìm dưới lớp tuyết dày bám đầy những cành thông mục nát. Đất đá sạt lở nhấp nhô tạo thành những hốc tối tăm, là nơi ẩn nấp dã ngoại duy nhất mà Hàn Thần có thể nghĩ tới trong lúc này.
Tuy nhiên, ngay khi Hàn Thần vừa đặt chân lên sườn đồi ngập tuyết, một tiếng cười lạnh tàn nhẫn đột ngột xé toạc tiếng gió rít.
"Lục Hàn Thần! Ngươi cõng theo một cái xác không hồn thì làm sao thoát khỏi mắt ta?"
Từ sau một gốc thông già bám đầy tuyết trắng, một thân ảnh trung niên mặc võ phục Hành Sơn xộc xệch dính vết bẩn đất đỏ chầm chậm bước ra. Gương mặt gã đầy sẹo chém, tay phải to khỏe bất thường đang nắm chặt một thanh tàn kiếm rỉ sét tự mài sắc. Đó chính là Lý Huyết Thủ – cựu phản đồ của Tàn Tro Kiếm Phái, kẻ đã quỳ gối xin hàng và hiện làm chó săn dẫn đường cho Hành Sơn Phái lục soát các mật đạo cũ.
Ánh mắt Lý Huyết Thủ nhìn chằm chằm vào vệt máu nóng làm tan tuyết dưới chân Hàn Thần, rồi dời lên hũ tro cốt gốm thô trên vai trái anh, lộ ra vẻ tham lam tột cùng.
"Vệt máu nóng của lão già Thạch Đầu đã bán đứng ngươi rồi. Tả Khâu Minh đại ca đang dẫn tuần đà áp sát từ phía sau. Nếu ngươi khôn ngoan, hãy giao hũ tro cốt chứa kiếm phổ của Lục Nam Thiên ra đây, ta sẽ xin Tả Khâu Minh giữ lại cho ngươi một toàn thây!"
Hàn Thần im lặng. Lớp nhọ nồi ngụy trang đen xịt bôi đầy mặt anh sũng nước bão tuyết chảy dài, làm nổi bật đôi mắt xám tro đang rực lên sát cơ lạnh lùng dưới màn sương lạnh. Tay trái anh chầm chậm luồn ra sau vai, nắm chặt chuôi gỗ thông quấn cáp đồng rỉ nén nóng vô cùng chắc chắn của thanh Thất Sát tàn kiếm. Chuôi kiếm cực nặng bám đầy bụi than mang lại cảm giác thăng bằng hoàn hảo cho tay trái, dù lưỡi kiếm gãy mười hai tấc vẫn rỉ sét sẫm màu dưới ánh trăng khuất.
"Lý... Huyết... Thủ..." Hàn Thần khàn giọng gọi tên kẻ phản đồ, từng chữ phát ra lạnh buốt như băng tuyết.
"Thằng điên! Tay phải ngươi đã bị phế hoàn toàn do hàn độc và phản phệ kinh mạch rồi, còn muốn phản kháng bằng tay trái sao?" Lý Huyết Thủ cười lớn đầy khinh miệt. Gã biết rõ mọi kiếm lộ của tàn môn cũ, lại biết Hàn Thần đang bị vướng bận bởi thân thể Thạch Đầu trên lưng.
Không để Hàn Thần kịp điều khí, Lý Huyết Thủ vung thanh tàn kiếm rỉ sét, vọt tới tấn công trực diện. Gã thi triển kiếm thế tàn môn cũ nhưng đã bị biến tướng theo lối thực dụng của Hành Sơn, lưỡi kiếm rạch tuyết lao thẳng vào sườn phải của Hàn Thần – góc chết nơi bả vai phải đang bị đông cứng không thể cử động.
Hàn Thần bị vướng Thạch Đầu nặng trịch trên lưng, không thể lướt khinh công né tránh. Anh buộc phải đứng vững chân trái, dồn toàn bộ kình lực thô sơ từ gót chân lên thắt lưng theo kỹ thuật Nén lực lò rèn, dùng tay trái vung thanh Thất Sát tàn kiếm gạt đỡ.
*KENG!*
Tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa bão tuyết. Thanh Thất Sát tàn kiếm quấn cáp đồng rỉ cực nặng chuôi gỗ thông đã đứng vững trước đòn chém của Lý Huyết Thủ, nhưng kình lực phản chấn cực mạnh từ kiếm đối thủ dội thẳng vào cơ thể Hàn Thần. Luồng chấn động vật lý truyền dọc thắt lưng, đánh thẳng vào kinh mạch vai phải đang sưng tấy đen kịt của anh. Một cơn đau nhói buốt thấu tim gan bùng phát, khiến Hàn Thần khuỵu gối trái xuống tuyết lạnh, suýt nữa làm rơi thanh kiếm gãy.
"Chết đi!" Lý Huyết Thủ nhận thấy Hàn Thần bị nhói đau, lập tức xoay cổ tay, quét ngang một kiếm nhắm thẳng vào chân trái Hàn Thần hòng bẻ gãy bộ pháp của anh.
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Hàn Thần vận dụng bộ pháp lùi Thối Bộ kết hợp Nhất Bộ Thối. Anh chủ động ngã người xuống nền tuyết trơn trượt của nghĩa địa, lăn tròn hai vòng để né tránh đường kiếm quét tầm thấp của đối thủ. Độ trơn của tuyết lạnh đã cứu mạng anh, giúp anh lướt thoát khỏi tầm chém của Lý Huyết Thủ trong gang tấc mà không làm chấn thương thêm Thạch Đầu trên lưng.
Nhưng Lý Huyết Thủ là kẻ vô cùng xảo quyệt. Nhìn thấy Hàn Thần ngã xuống tuyết chưa kịp đứng dậy, gã đột ngột đổi mục tiêu. Gã gầm lên một tiếng, vung tàn kiếm rỉ sét đâm thẳng một chiêu độc địa nhắm thẳng vào ngực Thợ rèn già Thạch Đầu đang bất tỉnh nằm nghiêng trên tuyết.
"Lão già tàn phế! Để ta tiễn ngươi đi trước!"
Mũi kiếm của kẻ phản đồ xé gió rít chói tai, mang theo sát cơ tột cùng nhắm thẳng vào tim lão nhân.
Hàn Thần nhìn thấy mũi kiếm đang lao tới Thạch Đầu, lòng căm hận và phẫn nộ dồn nén bấy lâu bùng nổ dữ dội. Vai phải của anh quấn dải băng vải thô bắt đầu rỉ máu tươi ướt đẫm, hàn độc bão tuyết dường như đang muốn đông cứng toàn bộ huyết quản của anh. Anh đang đứng trước một lựa chọn sinh tử tàn nhẫn: hoặc là dùng chính thân thể vai trái dính hũ tro cốt của mình để lao ra đỡ đòn chém chí mạng cho Thạch Đầu, hoặc là phải mạo hiểm vận hành luồng chân khí Ngưng Khí sơ kỳ mỏng manh đi qua cánh tay phải đang bị rách nát kinh mạch để bộc phát kình lực phản kích.
Lý Huyết Thủ rút kiếm lao vào Thạch Đầu, ép Hàn Thần phải đưa ra lựa chọn: dùng thân mình đỡ đòn hay mạo hiểm vận khí kinh mạch đang rách nát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!