Nhạc nềnWuxia3

Kiếm ý tàn tro, bão tuyết dồn chân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió tuyết Hành Sơn rống gầm như vạn thú cuồng loạn, quất từng luồng lạnh buốt xương tủy vào những vách đá dựng đứng sườn nam. Trận bão tuyết lớn nhất mười năm qua đã đổ ập xuống, biến cả vùng rừng núi hoang vu thành một màu trắng xóa chết chóc. Tuyết rơi dày đặc đến mức chỉ cần bước ra ngoài ba thước là tầm nhìn hoàn toàn bị nuốt chửng bởi màn sương trắng xóa lạnh ngắt. Dưới chân núi, trấn Thạch Đầu im lìm chịu đựng cơn thịnh nộ của thiên nhiên, các lối mòn giao thương hoàn toàn bị cắt đứt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa gỗ của những mái nhà tranh nghèo khổ.


Nằm hẻo lánh ở góc phía đông trấn Thạch Đầu, lò rèn của Thợ rèn già Thạch Đầu là nơi duy nhất còn tỏa ra hơi ấm rực đỏ giữa đêm bão tuyết. Ống khói lò rèn bốc lên những luồng khói đen đặc, nhanh chóng bị gió tuyết thổi tan. Bên trong, hơi nóng từ lò nung hắt ra hừng hực, nhuộm đỏ gương mặt lấm lem bùn đất và nhọ nồi ngụy trang của Lục Hàn Thần.


Sau cuộc tháo chạy nghẹt thở khỏi vòng vây của lính gác nội môn tại Kiếm Trũng Hành Sơn, Đường Phong đã chủ động lướt khinh công Nhạn Quá Vô Thanh ra hướng ngược lại để dẫn dụ toán tuần tra chính đi lệch hướng. Hàn Thần đơn thương độc mã, cõng theo hũ tro cốt gốm thô của sư phụ sau vai trái, tay trái ôm chặt khối quặng sắt đen cổ vừa khai thác được, lén lút băng qua các ngõ hẻm tối tăm để trở về lò rèn cũ.


"Sắt đen cổ... ngươi thực sự mang được thứ này ra ngoài?"


Thợ rèn già Thạch Đầu đứng tựa lưng vào nạng gỗ, đôi mắt kèm nhem vì khói lò bỗng rực sáng khi nhìn thấy mảnh quặng sắt sần sùi, đen sẫm nhưng lấp lánh ánh kim rỉ sét đặt trên bàn gỗ sờn. Bàn tay phải của ông – bàn tay chai sần bám đầy vết sẹo bỏng và thiếu mất ngón út phẳng lỳ – run rẩy vuốt ve bề mặt khối quặng.


"Tốt! Rất tốt! Sắt đen cổ có mật độ kim loại cực cao, dẻo dai vô song. Có thứ này, ta có thể rèn nén, gia cố lại lõi thép mỏng manh của thanh Thất Sát tàn kiếm cho ngươi! Nhưng bão tuyết ngoài kia đang siết chặt, Tả Khâu Minh dẫn đầu đội tuần tra ngoại môn đang lùng sục ráo riết khắp trấn. Thời gian của chúng ta không còn nhiều."


Hàn Thần im lặng gật đầu. Anh đặt hũ tro cốt gốm thô của sư phụ Lục Nam Thiên lên tủ thờ gỗ thông cũ kỹ góc lò rèn, chiếc khăn tay lụa thô thêu hoa mai của mẫu thân Diệp Hà quấn quanh cổ hũ vẫn còn dính những vệt tuyết lạnh đang tan dần. Bả vai phải của anh quấn chặt dải băng vải thô dính máu khô sẫm màu, các khớp xương cổ tay và bả vai kêu răng rắc mỗi khi anh cử động nhẹ. Hàn độc từ trận bão tuyết ngoài kia đang tích tụ sâu vào tủy xương khớp vai phải, khiến cánh tay phải của anh tạm thời tê dại, đau nhức buốt xương đến mức không thể cầm nổi đũa ăn cơm.


"Hàn Thần, nhóm lò! Dùng củi thông khô chứa nhiều nhựa thông!" Thạch Đầu quát khàn giọng, gạt phăng chiếc nạng gỗ, ngồi sụp xuống bên đe sắt rỉ sét mười lăm năm tuổi.


Hàn Thần dùng tay trái quai chiếc búa tạ nặng mười lăm cân, dồn lực nén xuống gót chân trái để bật người, quai mạnh búa đập vỡ những khối củi thông khô ném vào lò nung. Lửa lò rèn bùng lên đỏ rực, tiếng ống thụt khí gỗ rít lên chan chát đều đặn. Sức nóng kinh người từ lò nung bắt đầu đẩy lùi cái lạnh buốt giá đang rình rập ngoài khe cửa gỗ lò rèn.


Thạch Đầu kẹp mảnh quặng sắt đen cổ bằng kìm sắt lớn, đưa thẳng vào tâm lửa đỏ rực. Lão già tàn phế mất chân trái nhắm mắt, lắng nghe tiếng than cháy xèo xèo và sự biến đổi nhiệt độ của sắt.


"Sắt đen cổ cứng cáp vô song, nhưng nếu không nén kình đúng cách khi đập, lõi thép sẽ bị giòn và gãy gập. Hàn Thần, tay phải ngươi bị rách kinh mạch sưng tấy, nhưng chân trái và thắt lưng vẫn còn lực! Nhớ kỹ kỹ thuật Nén lực lò rèn ta dạy: vận lực dồn nén từ gót chân, mượn lực phản chấn của đe sắt nén ngược khí xuống lòng bàn chân, truyền qua thắt lưng lên bả vai rồi mới phát ra đầu búa! Đập cho ta!"


Hàn Thần bước lên một bước, chân trái đứng tấn vững chắc trên nền đất đỏ nứt nẻ. Anh dùng tay trái quai cây búa tạ lớn, dồn toàn bộ kình lực thô sơ từ gót chân trái xoay thắt lưng.


*Chan! Chan! Chan!*


Mỗi cú nện búa tạ của Hàn Thần giáng xuống khối sắt đen nung đỏ làm bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực rỡ khắp gian phòng chật hẹp. Sức nóng hừng hực phả thẳng vào mặt làm nhọ nồi ngụy trang chảy dài thành những vệt đen đúa trên cổ anh. Khớp bả vai phải đau nhức nhối thấu xương do hàn độc kích hoạt, nhưng Hàn Thần cắn chặt răng đến rỉ máu tươi ở khóe môi, tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ. Anh vận hành tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro, dập tắt mọi cảm giác đau đớn thể xác, đưa tâm trí vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối như tro tàn sau đám cháy.


Sau hơn một ngàn nhát búa nén lực vật lý liên tục không nghỉ, khối sắt đen cổ cuối cùng cũng mềm ra, dát mỏng thành một dải thép đen dẻo dai cực cứng. Thạch Đầu nheo mắt, nhanh nhẹn dùng kìm đặt thanh Thất Sát tàn kiếm gãy đôi mười hai tấc lên đe sắt. Lão đặt dải sắt đen cổ áp chặt dọc theo lõi thép rỉ sét của lưỡi kiếm gãy, rồi quấn chặt dải dây đồng rỉ sét bọc ngoài chuôi gỗ thông mới rèn.


"Hàn Thần! Nhát búa quyết định! Dồn toàn lực đập nén cho ta!" Thạch Đầu hét lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt sương gió bám đầy bụi than.


Hàn Thần trợn ngược đôi mắt xám tro, chân trái bật mạnh, tay trái quai búa tạ giáng một cú sấm sét xuống khớp nối giữa lưỡi kiếm gãy và dải sắt đen cổ.


*OÀNG!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp lò rèn. Dải sắt đen cổ hoàn toàn nóng chảy, len lỏi và bám chặt vào các vết rạn nứt rỉ sét của thanh Thất Sát tàn kiếm, tạo thành một lớp màng bảo vệ đen sẫm cực kỳ vững chắc bao bọc lõi thép mỏng manh. Sợi dây đồng rỉ sét quấn quanh chuôi cũng được nén chặt vào rãnh cán gỗ thông mới, tạo ra một trọng lượng chuôi kiếm cực nặng nhưng thăng bằng hoàn hảo.


Đúng vào khoảnh khắc thanh tàn kiếm hấp thụ hoàn toàn sắt đen cổ, một dị biến kỳ lạ xảy ra. Thanh Thất Sát tàn kiếm bỗng rung động dữ dội trên đe sắt rỉ sét, phát ra một tiếng ngân rung trầm hùng, u uất vang dội khắp lò rèn. Tiếng ngân cộng hưởng trực tiếp với lớp tàn tro nóng đỏ dưới đáy lò nung, tạo ra một luồng kình lực vô hình xé gió rít thổi bay toàn bộ tro than mịn bay mù mịt trong không khí.


*U u u u u...*


Luồng kiếm ý tàn tro thô ráp bám trên rỉ sắt đột ngột dội ngược qua cán kiếm, truyền thẳng vào bàn tay trái rồi lan tỏa dọc theo kinh mạch toàn thân Lục Hàn Thần. Trong đan điền trống rỗng của anh, luồng chân khí mỏng manh như sợi chỉ đột ngột ấm áp rực cháy, ngưng tụ thành luồng khí thô sơ đầu tiên dọc theo mạch máu.


Cảnh giới Ngưng Khí Cảnh - Sơ kỳ chính thức được đánh thức! Luồng chân khí thô sơ bắt đầu lưu thông, xoa dịu phần nào cơn đau nhức nhối của vết rách kinh mạch tay phải.


"Kiếm ý tàn tro của Thất Sát... Nó đã thừa nhận ngươi rồi, Hàn Thần!" Thạch Đầu xúc động gào lên, đôi mắt lão già góa bụa rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy thanh tàn kiếm rực sáng ánh đỏ nhạt dưới lớp tro than mịn.


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


*RẦM!*


Cánh cửa gỗ dày bám đầy tuyết lạnh của lò rèn đột ngột bị đạp vỡ vụn thành trăm mảnh bay tứ tán. Gió tuyết bão bùng từ bên ngoài ập vào xối xả, thổi tắt một nửa đống lửa lò nung và mang theo cái lạnh thấu xương tủy bao trùm gian phòng.


Từ trong màn tuyết trắng xóa mịt mù ngoài cửa, Chấp sự ngoại môn Hành Sơn Phái - Tả Khâu Minh chầm chậm bước vào. Gương mặt thanh niên giống hệt Tả Khâu Diệp nhưng trẻ hơn, tràn đầy vẻ hung ác và kiêu ngạo tột cùng. Theo sau gã là mười tên lính tuần ngoại môn trang bị kiếm sắt dài tiêu chuẩn, ánh mắt chúng sắc lạnh rình rập khóa chặt mọi lối thoát.


"Nghịch tặc tàn môn! Cuối cùng ta cũng tìm thấy ngươi!" Tả Khâu Minh cười lạnh tàn bạo, vung thanh kiếm sắt dài chỉ thẳng vào mặt Hàn Thần. "Lũ ăn mày Cái Bang cố che giấu hành tung của ngươi hằng đêm, nhưng vệt máu tươi rơi lại trên đống gạch vỡ ngoài lò hoang đã bán đứng ngươi! Hôm nay, ta sẽ dùng đầu của ngươi để lập công lớn với cha ta!"


Sát cơ ngưng tụ tột độ trong lò rèn rách nát.


Tả Khâu Minh không hề do dự, gã vận hành Hành Vân quyết sơ cấp, vung kiếm sắt dài đâm thẳng một chiêu nhanh như chớp nhắm thẳng vào tim Lục Hàn Thần. Đường kiếm xé gió rít chói tai, mang theo luồng kình lực sắc bén.


Hàn Thần chưa kịp thu hồi thanh tàn kiếm Thất Sát vẫn còn đang nóng đỏ hừng hực trên đe sắt. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, anh dùng tay trái vơ lấy chiếc cán gỗ sồi bọc sắt của búa đập sắt nặng mười lăm cân chắn ngang ngực phòng thủ.


*KENG!*


Mũi kiếm sắt của Tả Khâu Minh đâm mạnh vào cán búa sắt, bắn tung tóe tia lửa vật lý. Lực va chạm cực mạnh dội ngược làm Hàn Thần lùi lại hai bước dẫm lên đống tro nóng.


Anh định vận kình tay phải để phản kích bằng chiêu đâm thẳng Nhất Kích Tất Sát, nhưng ngay khi anh vừa gồng cơ vai, cơn đau buốt thấu xương từ vết rách kinh mạch vai phải và hàn độc bão tuyết tích tụ đột ngột phát tác dữ dội. Cánh tay phải của anh hoàn toàn đông cứng, tê dại vô lực, không thể nhấc nổi một tấc. Phản xạ đâm kiếm bị chậm đi một hơi thở chí mạng.


"Chết đi!" Tả Khâu Minh nhận ra sơ hở, xoay cổ tay chém chéo góc nhắm thẳng vào bả vai phải đang đông cứng của Hàn Thần.


"Hàn Thần! Cẩn thận!"


Thợ rèn già Thạch Đầu gào lên điên cuồng. Lão già tàn phế mất một chân bất ngờ dùng chút sức tàn cuối cùng, lấy thân mình chắn trước mặt Hàn Thần.


*PHẬP!*


Lưỡi kiếm sắt dài của Tả Khâu Minh chém rách nát vai trái của Thạch Đầu, máu tươi nóng hổi bắn tung tóe nhuộm đỏ tuyết trắng dưới đất bùn lạnh. Lão già rên rỉ một tiếng đau đớn, quỵ sụp xuống bên đe sắt rỉ sét, máu chảy đầm đìa ướt đẫm bả vai.


"Lão già chết tiệt cản đường!" Tả Khâu Minh hung hãn rút kiếm ra định chém nhát thứ hai kết liễu Thạch Đầu.


Nhìn máu của ân nhân nhuộm đỏ đe sắt, lòng căm hận kìm nén tột cùng bùng nổ dữ dội trong tâm trí Lục Hàn Thần. Đôi mắt xám tro của anh đỏ ngầu rỉ máu nhẹ ở khóe mắt. Anh hiểu rằng với cánh tay phải bị đông cứng do hàn độc bão tuyết lúc này, anh không thể đối kháng trực diện kiếm pháp nhanh nhẹn của Tả Khâu Minh và mười tên lính tuần.


Anh phải dùng chiến thuật du kích sinh tồn dã ngoại.


Hàn Thần vung tay trái quai mạnh chiếc búa đập sắt nặng mười lăm cân nện thẳng xuống bầu lò nung chứa đầy than củi thông đang cháy đỏ rực hừng hực.


*OÀNG!*


Lò nung bằng đất sét vỡ vụn hoàn toàn. Cú đập cực mạnh làm bắn tung tóe hàng vạn tia lửa đỏ rực và tạo ra một đám mây tàn tro than mịn nóng bỏng bay mù mịt khắp gian phòng lò rèn nhỏ hẹp. Khói bụi đen đặc bốc mùi nhựa thông khét lẹt bao phủ toàn bộ tầm nhìn của đối thủ.


"Khặc... khặc! Mắt ta!"


Tả Khâu Minh và lũ lính tuần ngoại môn bị đám mây tàn tro nóng bỏng bay thẳng vào mắt gây bỏng rát và mù tạm thời. Chúng điên cuồng vung kiếm chém loạn xạ vào không khí trong tiếng ho sặc sụa ngột ngạt.


Dưới sự che chở của đám mây tàn tro nóng, Hàn Thần dùng tay trái nhanh như chớp giật lấy thanh Thất Sát tàn kiếm đã gia cố chắc chắn cán kiếm từ trên đe sắt ném vào bao vải thô sau vai trái. Anh chụp lấy hũ tro cốt gốm thô của sư phụ treo chặt lên vai, rồi cúi rạp người cõng Thợ rèn già Thạch Đầu đang mất máu bất tỉnh lên lưng.


Anh đạp vỡ vách gỗ mục nát phía sau lò rèn, lao thẳng ra ngoài màn bão tuyết trắng xóa mịt mù đang rống gầm dữ dội sườn núi Hành Sơn, hướng thẳng về phía khu mộ địa hoang vắng Đồi Đất Đỏ của Lục gia để trốn chạy.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!