Tàn tro chưa lạnh, kiếm gãy ôm sầu
Mưa ở Hành Sơn chưa bao giờ dứt hẳn. Nó cứ rả rích, rấm rứt như tiếng khóc nghẹn của những linh hồn không được siêu thoát. Đêm nay, cơn mưa lạnh thấu xương trùm lên vùng phế tích hoang tàn của Tàn Tro Kiếm Phái, kéo theo màn sương mù dày đặc che khuất cả những lối mòn dốc đá dẫn lên núi. Dưới chân núi, hẻo lánh và tăm tối, lò gạch bỏ hoang chân núi Hành Sơn đứng sừng sững như một nấm mồ đất đỏ nứt nẻ. Gió rít qua những kẽ ngói dột nát, cuốn theo mùi ẩm mốc của bùn đất hoang dã dã ngoại và bụi gạch đỏ mịn màng bám đầy trên những chiếc cột gỗ mục.
Trong góc tối nhất của lò gạch, Lục Hàn Thần ngồi bất động như một bức tượng đất nung. Gương mặt thiếu niên mười tám tuổi hốc hác, xám xịt vì đói khát và bụi than. Mái tóc xơ xác bám đầy tàn tro được buộc vội bằng một sợi dây gai thô sần sùi. Trên vai trái của anh, chiếc hũ tro cốt gốm thô xám xịt nặng trĩu ghì chặt lấy xương quai xanh. Đó là tất cả những gì còn lại của sư phụ kiêm phụ thân anh, Lục Nam Thiên. Quanh cổ hũ gốm thô ráp ấy, chiếc khăn tay quấn cổ hũ tro bằng lụa thô bạc màu thêu hình hoa mai năm cánh – kỷ vật duy nhất của mẫu thân Diệp Hà – đã sờn rách, thấm đẫm nước mưa và những vệt máu khô sẫm màu.
Bên ngoài, tiếng mưa rơi xối xả đập vào mái ngói dột nát vang lên những tiếng lộp bộp đơn điệu. Mỗi tiếng động dội vào màng nhĩ đều khơi dậy trong tâm trí Hàn Thần ký ức kinh hoàng của cuộc đào thoát đêm diệt môn.
Đêm đó, lửa cháy ngút trời thiêu rụi chính điện Tàn Tro Kiếm Phái. Tiếng la hét thảm khốc của các sư huynh đệ, tiếng cười tàn bạo của Chấp sự Hành Sơn Tả Khâu Diệp và lưỡi kiếm dài "Hắc Sa" đẫm máu của lão vẫn ám ảnh anh trong từng hơi thở. Phụ thân anh, Lục Nam Thiên, người từng đạt đến Hóa Kình cảnh đỉnh phong, trước khi chết đã bị kẻ gian đầu độc ngầm, kinh mạch vỡ nát, chỉ kịp dùng chút tàn lực đẩy anh xuống đường cống ngầm bẩn thỉu. Gia bộc trung thành Lão Tiền đã lấy thân mình đỡ hàng chục mũi tên của truy binh Hành Sơn để anh ôm hũ tro cốt chạy thoát.
"Hàn Thần... kiếm gãy chí không gãy... Hãy sống... đòi lại công lý cho tàn môn..."
Lời trăn trối cuối cùng của phụ thân như một vết nung đỏ nung nấu trong tâm can anh hằng đêm. Hàn Thần mở mắt. Đôi đồng tử đen sẫm không một chút ánh sáng, chỉ có sự tĩnh lặng lạnh lùng đến đáng sợ của tro tàn. Anh không thể chôn cất phụ thân. Lời thề phục hưng môn phái và vạch trần liên minh ngụy quân tử Ngũ Nhạc chưa thành, hũ tro cốt này vẫn phải theo anh đi qua vạn dặm giang hồ đầy máu.
Hàn Thần chầm chậm đứng dậy. Khớp xương toàn thân anh phát ra những tiếng kêu răng rắc khô khốc do hàn độc tích tụ xương khớp từ những đêm dầm mưa chạy trốn. Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên. Bàn tay ấy vốn bình phàm, không có căn cốt thiên tài bẩm sinh của dòng dõi kiếm thủ kiêu sa, nay lại chằng chịt những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ. Anh cầm lấy dải băng vải quấn tay phải dài ba thước thấm đẫm dược liệu hoạt huyết dã ngoại do y nương Liễu Thanh Y lén cung cấp, quấn chặt từ cổ tay lên đến từng kẽ ngón tay. Hoạt chất thảo dược nóng rát xộc vào những vết nứt nẻ trên da thịt, gây ra cơn đau buốt thấu xương tủy, nhưng Hàn Thần không hề nhíu mày. Anh cần cố định các khớp xương tay phải. Đêm nay, quá trình khổ luyện Nhất Kích Tất Sát bắt đầu.
Anh bước ra giữa khoảng sân trống của lò gạch hoang, nơi nước mưa dột xuống tạo thành những vũng nước đục ngầu bụi gạch đỏ. Trên tay phải của anh, thanh Thất Sát tàn kiếm rỉ sét gãy đôi lạnh ngắt dưới màn mưa. Thanh kiếm cổ này từng là thần binh của tổ phụ Lục Vạn Thừa, bị chém gãy đôi trong trận đại chiến năm mươi năm trước, chiều dài chỉ còn đúng mười hai tấc. Lưỡi kiếm lởm chởm những vết mẻ rỉ sắt xám xịt, không có bao kiếm, chỉ được bọc hờ bằng một lớp vải thô rách.
Hàn Thần đứng tấn vững chắc. Hai lòng bàn chân anh bấm chặt xuống nền đất bùn nhão trơn trượt. Anh nhắm mắt, hít thở sâu ba hơi dài để kích hoạt tâm pháp Tâm Tĩnh Như Tro. Đây là tâm pháp gia truyền duy nhất còn sót lại của tàn môn, không giúp gia tăng nội lực bộc phát cuồn cuộn, nhưng dạy người luyện cách dập tắt mọi cảm xúc dư thừa hỷ nộ ái ố, giữ tâm trí tĩnh lặng tuyệt đối như tro tàn sau trận lửa lớn. Nhịp tim của anh hạ dần xuống mức cực thấp, tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài như lùi xa, nhường chỗ cho sự tập trung tinh thần cực hạn dồn vào mũi kiếm gãy.
Hàn Thần mở mắt, vận hành luồng chân khí thô sơ vừa tích tụ trong đan điền dọc theo ba kinh mạch chính của cánh tay phải.
"Nhất!"
Anh vung tay. Một tiếng rít gió cực ngắn vang lên. Thanh kiếm gãy Thất Sát đâm thẳng tắp vào khoảng không trước mặt. Đường kiếm đi thẳng tắp, không hoa mỹ, không biến chiêu, chỉ là một nhát đâm cơ bản nhất của kẻ mới học việc.
Nhưng ngay khi mũi kiếm đạt đến điểm cực hạn, một luồng phản lực vật lý cực mạnh dội ngược từ mũi kiếm gãy truyền thẳng qua thân kiếm ngắn ngủn, nện mạnh vào cổ tay và khớp vai phải của Hàn Thần. Thanh kiếm gãy không có độ đàn hồi tự nhiên như những thanh kiếm lành lặn dài ba thước để giảm chấn. Toàn bộ động năng bộc phát bị dội ngược hoàn toàn vào xương khớp thịt da của anh. Khớp vai phải của Hàn Thần phát ra một tiếng "khục" trầm đục, đau đớn thấu tim gan khiến anh suýt chút nữa đánh rơi kiếm.
Anh cắn chặt răng đến rỉ máu ở khóe môi, không dừng lại.
"Nhị!"
Nhát đâm thứ hai phóng đi. Phản lực dội ngược lại càng mạnh hơn, làm rách nhẹ một vết nứt trên lòng bàn tay phải, máu tươi bắt đầu rỉ qua lớp băng vải quấn tay phải trắng dã.
"Tam!"
"Tứ!"
Đến nhát đâm thứ năm mươi, toàn bộ cánh tay phải của Hàn Thần đã sưng vù, đen kịt dưới lớp băng vải. Cơn đau nhức nhối từ khớp vai dội thẳng vào tâm mạch. Anh bắt đầu thở dốc, hơi thở khò khè do bụi gạch đỏ xộc vào phế quản ẩm mốc.
Quyết tâm gia tăng tốc độ để vượt qua giới hạn thể xác, Hàn Thần cố gắng đâm nhanh hơn ở nhát thứ một trăm. Nhưng do cơ bắp đã quá mệt mỏi và bùn nhão dưới chân trơn trượt, anh bị mất thăng bằng đột ngột. Trọng tâm cơ thể lệch chéo góc, khớp vai phải của anh chệch ra ngoài với một tiếng "rắc" ghê rợn. Cơn đau tột cùng ập đến làm mắt anh tối sầm lại. Hàn Thần ngã quỵ xuống bùn lầy, hũ tro cốt gốm thô trên vai trái bị chao đảo mạnh, suýt chút nữa văng xuống nền đất đá rêu xanh.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Hàn Thần dùng tay trái đỡ chặt lấy hũ tro cốt, áp sát nó vào lồng ngực mình. Anh nằm bất động trên vũng nước bùn lạnh ngắt, nghe tiếng mưa rơi xối xả xối xả trên mái ngói. Nỗi bất lực, sự nhục nhã và hận thù tột cùng như những con rắn độc cắn xé tâm can anh.
"Chỉ mới một trăm nhát đâm thô sơ... mà ta đã gục ngã thế này sao? Làm sao đòi lại công lý? Làm sao dựng lại tông môn trước ba vạn đệ tử Hành Sơn Phái?"
Anh nhìn chiếc khăn tay thêu hoa mai của mẫu thân bám đầy bùn đỏ. Gương mặt phụ thân nho nhã nhưng phong sương trong ký ức lại hiện về. Hàn Thần cắn chặt răng, dùng tay trái bám vào bức tường gạch đỏ mục nát, cưỡng ép đứng dậy. Anh tự tỳ bả vai phải bị chệch khớp vào cạnh tường gạch thô ráp, vận lực thắt lưng đẩy mạnh một cái.
"Khục!"
Khớp vai được đưa trở lại vị trí cũ với một cơn đau buốt thấu xương tủy làm toàn thân anh run rẩy dữ dội. Hàn Thần quỳ sụp xuống thở dốc, mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
Anh nhận ra sai lầm của mình. Thanh kiếm gãy Thất Sát rỉ sét này không có độ đàn hồi. Nếu chỉ dùng lực thô của cơ bắp cánh tay để đâm, phản lực dội ngược chắc chắn sẽ phá hủy hoàn toàn kinh mạch và khớp xương tay phải của anh trước khi anh kịp luyện đến nhát thứ một vạn. Anh phải tìm ra một phương pháp vận lực khác.
Hàn Thần nhắm mắt, ngồi xổm xuống theo tư thế đứng tấn thấp. Anh vận hành Tâm Tĩnh Như Tro một lần nữa, để tâm trí chìm sâu vào sự tĩnh lặng của đống tro tàn lò rèn cũ. Anh chầm chậm suy ngẫm về di khắc kiếm lộ thô sơ mà phụ thân đã khắc dưới đáy hũ gốm thô.
"Lực khởi từ gót chân... truyền qua thắt lưng... mượn trục xoay của cột sống để dẫn khí thấu kiếm gãy..."
Đúng vậy! Kiếm gãy ngắn thì toàn thân phải là kiếm. Anh không thể chỉ dùng tay, anh phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để triệt tiêu phản lực.
Hàn Thần đứng dậy bước ra giữa màn mưa một lần nữa. Lần này, anh không đứng tấn rộng bằng vai như cũ. Anh xoay ngược gót chân phải một góc nhỏ, hạ thấp thắt lưng, dồn toàn bộ trọng tâm lực xuống gót chân trái vững chãi. Tay phải anh cầm kiếm gãy Thất Sát một cách lỏng lẻo, không gồng cứng cơ bắp bả vai.
"Một trăm lẻ một!"
Anh vung kiếm. Nhát đâm đi thẳng tắp, nhưng ngay khi mũi kiếm gãy đạt đến điểm cực hạn, Hàn Thần lập tức xoay nhẹ thắt lưng ra sau góc ba mươi độ, mượn lực xoay vật lý để truyền dẫn toàn bộ phản lực dội ngược đi xuống gót chân trái bám chặt dưới đất bùn.
Khớp vai phải của anh không còn phát ra tiếng kêu đau đớn nữa. Luồng kình lực dội ngược đã được phân tán hoàn toàn vào nền đất đỏ dưới chân qua bộ pháp Thối Bộ thô sơ.
Đôi mắt Hàn Thần ngời sáng lên một tia sáng lạnh lẽo. Anh đã tìm đúng đường.
"Một trăm lẻ hai!"
"Một trăm lẻ ba!"
Tiếng rít gió của thanh kiếm gãy Thất Sát bắt đầu ngắn dần và sắc bén hơn. Mưa vẫn rơi xối xả xối xả bên ngoài lò gạch hoang, sấm sét thỉnh thoảng lóa sáng cả bầu trời đêm Hành Sơn lạnh giá. Giữa không gian tăm tối ngập tràn bụi gạch đỏ và tàn tro rỉ sét, bóng dáng thiếu niên cô độc vung kiếm đâm thẳng liên tục không nghỉ hằng giờ liền. Mỗi nhát đâm là một lời tuyên thệ bằng máu, mỗi nhát đâm là một bước tiến gần hơn đến ngày đòi lại công lý cho tàn môn.
Bàn tay phải quấn băng vải thô của anh đã dính chặt vào cán kiếm gãy bằng máu tươi khô cứng và mủ rỉ sét. Toàn thân Hàn Thần ê ẩm lạnh buốt, khớp chân phải mỏi nhừ do phải chịu lực phản chấn liên tục hằng trăm lần. Nhưng tâm trí anh vẫn tĩnh lặng như tro tàn dưới mưa lạnh.
Đến khi canh ba gõ vang từ phía trấn Thạch Đầu xa xôi, Hàn Thần đã hoàn thành nhát đâm thứ một ngàn của đêm nay. Anh đứng bất động giữa vũng nước bùn đỏ, lồng ngực phập phồng thở dốc, tay phải run rẩy không thể buông lỏng cán kiếm.
Đột ngột, một tiếng "rắc" nhẹ và khô khốc vang lên từ lòng bàn tay phải của anh.
Hàn Thần cúi đầu nhìn xuống. Dưới ánh chớp lóa sáng của cơn dông bão đang kéo đến, anh bàng hoàng nhận ra phần cán gỗ thông rỉ sét của thanh Thất Sát tàn kiếm đang có dấu hiệu rạn nứt nứt nẻ nghiêm trọng. Lớp rỉ sét dày đặc bám quanh chốt sắt nối giữa lưỡi kiếm gãy mười hai tấc và chuôi kiếm đang lỏng lẻo dần, lung lay theo từng nhịp thở run rẩy của anh. Thanh kiếm gãy cổ độc nhất này có nguy cơ vỡ vụn hoàn toàn trước khi anh kịp hoàn thành một vạn nhát đâm đầu tiên để đạt cảnh giới Thông suốt mạch tay phải.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!