Lửa Thiêu Phòng Mạch
Cơn mưa rào trút xuống những mái ngói rêu phong của khu Chợ Lớn không làm dịu đi cái nóng hầm hập của đất trời Nam Bộ vào nửa đêm. Tiếng động cơ của chiếc xe máy Honda Win 100 cũ không biển số nổ giòn giã, xé toạc màn mưa bong bóng dội xuống mặt đường nhựa loang lổ nước. Trần Hạ Vy cầm lái, tấm lưng thon gọn nhưng rắn rỏi của cô căng lên dưới lớp áo khoác da sũng nước. Phía sau, Lê Khắc Huy ngồi lặng lẽ, một tay bám hờ vào sườn xe, bàn tay phải còn lại tì chặt lên đầu gối, cố gắng kiềm chế cơn run vô thức đang giật mạnh thùy thái dương của anh.
Vết sẹo phẫu thuật sau gáy Huy ngứa ran, tỏa ra một luồng điện nhẹ chạy dọc tủy sống mỗi khi xe lao qua những ổ gà ngập nước. Sau những gì Giáo sư Vũ Đông Hải vừa tiết lộ tại phòng lab Chợ Rẫy, thế giới quan của Huy hoàn toàn sụp đổ. Người cha nuôi kính yêu, Giáo sư Trịnh Hoài Sâm, hóa ra lại chính là kẻ đã đặt lưỡi dao giải phẫu lên gáy anh mười lăm năm trước để biến anh thành "Vật mẫu số 0" cho dự án hắc ám mang tên "Bóng Đè".
*Bíp... Bíp...*
Tiếng kêu cơ học đơn điệu phát ra từ chiếc máy nhắn tin analog cổ điển giấu trong túi áo khoác của Huy. Anh run rẩy rút thiết bị ra bằng tay trái. Màn hình tinh thể lỏng nhỏ hẹp hiển thị một dòng tin nhắn được mã hóa ngược từ Lâm Mỹ An, cô thực tập sinh trung thành tại Viện Somnos:
"Trịnh Hoài Nam đã lấy được hồ sơ giấy dự án 'Bóng Đè' từ phòng lưu trữ tuyệt mật. Hắn đang chuyển giao tài liệu cho Tập đoàn Phục Hưng. Nam biết anh vẫn giữ di vật của cha mẹ tại phòng mạch quận 5. Hắn đã cho người đến xóa sổ nơi đó. Anh Huy, đừng quay lại đó!"
Đồng tử của Huy co thắt lại. Chiếc rương gỗ hương đỏ của cha mẹ anh!
Đó là nơi duy nhất cất giữ chiếc đĩa đồng khắc sơ đồ cổ của ông nội và công thức hóa học gốc của chất ổn định thần kinh Somnolin mà mẹ anh đã điều chế trước khi qua đời trong vụ tai nạn xe hơi giả mạo mười lăm năm trước. Nếu Trịnh Hoài Nam phá hủy nơi đó, sợi dây liên kết cuối cùng để anh tìm lại bản ngã và vạch trần Phục Hưng sẽ vĩnh viễn tan thành tro bụi.
"Vy!" Huy hét lên át tiếng mưa rơi và tiếng động cơ xe. "Đến phòng mạch quận 5! Ngay lập tức!"
Vy không hỏi thêm một lời. Trực giác của một đại úy cảnh sát hình sự kỳ cựu báo cho cô biết tình hình đang cực kỳ khẩn cấp. Cô nghiêng người, thực hiện một cú ôm cua mạo hiểm đưa chiếc Win 100 lao thẳng vào những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo dẫn về phía đường Nguyễn Trãi.
Khi chiếc xe máy vừa dừng lại ở đầu con hẻm dẫn vào Phòng khám tâm lý tư nhân của Huy, một mùi xăng nồng nặc xen lẫn mùi khói khét lẹt đã xộc thẳng vào mũi họ. Khói đen bốc lên dữ dội từ bên trong căn nhà hai tầng kiểu cũ, nhuộm đen cả một khoảng trời mưa tối tăm.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một đám người xăm trổ đầy mình đang đứng cảnh giới trước cửa chính phòng mạch. Dẫn đầu bọn chúng là Trịnh Hoài An – tên thủ lĩnh băng nhóm bảo kê khét tiếng quận 4, đồng thời là cháu họ của Trịnh Hoài Nam. Hắn mặc chiếc áo ba lỗ dính máu khô, tay cầm một gậy sắt dài, gương mặt thô lỗ hiện lên vẻ phấn khích điên cuồng dưới ánh lửa bập bùng.
"Ném thêm hai chai bom xăng vào cửa sổ tầng hai cho tao!" An gầm lên, chỉ tay về phía văn phòng làm việc của Huy. "Thằng Nam bảo không được để lại bất kỳ mảnh giấy nào trong cái phòng mạch này! Đốt sạch!"
Một tên đàn em châm lửa vào miệng chai bia chứa xăng, cánh tay vung lên định ném thẳng vào cửa kính.
*Đoàng!*
Tiếng súng nổ đanh thép xé toạc màn đêm mưa. Viên đạn sượt qua bả vai tên đàn em, khiến chai bom xăng rơi xuống đất, vỡ tan và tạo thành một vòng lửa đỏ rực ngay trên vỉa hè. Đám đông côn đồ hoảng loạn dạt ra hai bên.
Trần Hạ Vy đứng chắn trước đầu xe Win, hai tay cầm chặt khẩu súng ngắn chĩa thẳng về phía Trịnh Hoài An. Ánh mắt cô sắc lạnh như lưỡi dao dưới làn mưa xối xả.
"Cảnh sát hình sự đây! Buông vũ khí xuống và gọi cứu hỏa ngay lập tức!" Vy hét lớn, giọng nói đầy uy lực áp đảo đám đông.
Trịnh Hoài An quay lại, nhe hàm răng ố vàng ra cười khẩy khi nhận ra Vy. "Ồ, Đại úy Vy đấy à? Tôi tưởng cô đang bị Đại tá Khoa đình chỉ công tác vì tội bao che tội phạm rồi chứ? Đừng xen vào chuyện của Phục Hưng, cô không gánh nổi hậu quả đâu!"
Trong lúc Vy đang dùng súng khống chế Trịnh Hoài An và đám đàn em, Huy nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang liếm láp những khung cửa gỗ của phòng mạch. Khói đen đậm đặc chứa khí metan độc hại từ những tấm thảm cao su bị cháy bắt đầu tràn ra ngoài, đe dọa gây ngạt thở cho bất kỳ ai bước vào trong vòng sáu mươi giây.
Huy biết chiếc rương gỗ hương đỏ chứa đĩa đồng khắc sơ đồ cổ đang được giấu dưới ngăn kéo bí mật của chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi ở góc trong cùng của văn phòng tầng một. Ngọn lửa đã bắt đầu bao vây lối thoát duy nhất của căn phòng.
Không một chút do dự, Huy trùm chiếc áo khoác kaki ướt sũng nước lên đầu, che kín mũi và miệng.
"Huy! Anh điên rồi sao? Quay lại!" Vy hét lên trong kinh hoàng khi thấy bóng dáng gầy guộc của Huy lao thẳng vào biển lửa.
Sức nóng khủng khiếp ập vào mặt Huy ngay khi anh bước qua cánh cửa chính đang bốc cháy. Khói metan đen kịt bao vây lấy anh, làm mắt anh cay xè và phổi anh bỏng rát. Cơn đau từ vết sẹo sau gáy dội lên từng hồi buốt nhói, kéo theo cảm giác chóng mặt dữ dội do thiếu oxy.
*Hệ thần kinh đang sụp đổ. Mình sắp ngất xỉu.*
Huy cắn mạnh vào đầu lưỡi, vị máu tanh nồng cùng cơn đau buốt nhói tức thì kích hoạt kỹ năng kháng độc dược thần kinh bằng ý chí của anh. Anh cố gắng ép bộ não Vật mẫu số 0 của mình duy trì sự tỉnh táo bằng cách tập trung tư duy logic vào nhịp thở chậm, bỏ qua các phản xạ sợ hãi tự nhiên của cơ thể. Anh bò rạp xuống sàn nhà sát lớp khói mỏng để tránh hít phải khí độc.
Anh tiếp cận được văn phòng làm việc. Chiếc bàn gỗ sồi đã bắt đầu bén lửa ở phần chân bàn. Huy dùng bàn tay trái dùng hết sức kéo ngăn kéo bí mật ra, nhưng do ngón tay trỏ phải run nặng vĩnh viễn, anh phải mất ba lần thử mới bẻ gãy được chốt khóa cơ học.
Chiếc rương gỗ hương đỏ vẫn còn nguyên vẹn bên trong. Huy ôm chặt chiếc rương vào lồng ngực gầy guộc của mình.
Đột ngột, một tiếng rắc kinh hoàng vang lên từ phía trên đầu anh. Một cột gỗ trần nhà nửa cháy xém đổ sụp xuống, chặn đứng lối cửa ra duy nhất của văn phòng. Lửa bùng lên dữ dội, cắt đứt hoàn toàn đường thoát của Huy cùng chiếc rương di vật.
Cái nóng như thiêu như đốt bủa vây xung quanh. Huy cố gắng kéo một chiếc tủ tài liệu bằng sắt gần đó để chắn bớt ngọn lửa đang tiến gần, nhưng thể xác kiệt quệ sau những ngày mất ngủ khiến anh kiệt sức. Cánh tay phải của anh va phải cạnh sắt nóng đỏ rực của tủ tài liệu, để lại một vết bỏng dài đau đớn.
Anh nhìn quanh trong tuyệt vọng. Phòng làm việc chỉ còn một cửa sổ kính cường lực hướng ra con hẻm bên hông, nhưng cửa sổ đã bị khóa chặt từ bên ngoài bằng khung sắt bảo vệ.
Huy phát hiện ra một bình chữa cháy mini loại bột đặt sát góc tường. Anh dùng bàn tay trái giật chốt an toàn, hướng vòi phun vào ngọn lửa đang chắn trước cửa sổ, tạo ra một lối đi ngắn tạm thời thoát khỏi đám cháy.
Phía bên ngoài, Trần Hạ Vy nghe thấy tiếng đổ sụp của cột gỗ bên trong. Cô không thể chần chừ thêm nữa. Vy dùng báng súng đập mạnh vào thái dương của một tên đàn em định áp sát cô, rồi bắn một phát súng trúng chân Trịnh Hoài An khiến hắn ngã quỵ xuống đường. Đám côn đồ hoảng sợ tột độ trước sự quyết đoán của nữ đại úy liền kéo tên thủ lĩnh bỏ chạy tán loạn vào bóng đêm.
Vy lao nhanh ra con hẻm bên hông phòng mạch. Qua khung cửa kính đầy khói đen, cô nhìn thấy Huy đang ôm chặt chiếc rương gỗ, gương mặt hốc hác dính đầy muội than.
Vy dùng báng súng đập nát tấm kính cường lực, rồi dùng hết sức lực của một cảnh sát hình sự bẻ gãy thanh sắt bảo vệ đã bị nhiệt độ cao làm suy yếu.
"Huy! Đưa chiếc rương đây!" Vy hét lên.
Huy dùng hết chút sức lực cuối cùng đẩy chiếc rương gỗ hương đỏ qua khe hở cửa sổ cho Vy, rồi lách người bò ra ngoài ngay trước khi toàn bộ trần nhà văn phòng đổ sụp xuống trong một cơn mưa tàn lửa đỏ rực.
Huy ngã quỵ xuống nền đường nhựa sũng nước mưa bên cạnh Vy, lồng ngực phập phồng thở dốc, ho sặc sụa để tống khói độc ra khỏi phổi. Cánh tay phải của anh bị bỏng nặng, da thịt đỏ ửng rỉ máu, nhưng đôi mắt anh vẫn sáng lên một cách kiên định khi nhìn vào chiếc rương gỗ bị cháy xém một góc đang nằm an toàn trong tay Vy.
Vy dùng báng súng cạy nhẹ chiếc khóa đồng đã bị nhiệt độ làm nóng chảy của rương. Nắp gỗ bật mở, để lộ ra bên trong chiếc đĩa đồng cổ mạ vàng sinh học, trên bề mặt khắc sâu những đường mạch điện analog phức tạp – bản thiết kế thiết bị phát sóng hạ âm thế hệ đầu tiên của cha anh mười lăm năm trước.
Từ đằng xa, tiếng còi xe cảnh sát của đội trọng án dưới quyền Đại tá Khoa bắt đầu rú vang dồn dập, hướng thẳng về phía phòng mạch bị cháy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!