Nhạc nềnOboro

Vết Sẹo Giải Phẫu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm rền rĩ ngoài kia dường như đã bị nuốt chửng bởi tiếng rít gió qua khe cửa kính vỡ của căn hộ chung cư cũ. Trần Hạ Vy dứt khoát ném viên pin điện thoại xuống sàn nhà, dẫm nát lớp vỏ nhựa để cắt đứt hoàn toàn tín hiệu định vị GPS của đội trọng án. Dưới ánh sáng đỏ mờ ảo của chiếc đèn bàn hồng ngoại, gương mặt cô đẫm nước mưa và mồ hôi, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào Lê Khắc Huy. Anh đang ngồi tựa lưng vào cạnh giường, một tay bịt vết thương sau gáy đang rỉ máu, bàn tay phải run lên từng nhịp bần bật vô thức.


"Chúng ta không thể ở lại đây quá mười phút," Vy khàn giọng, cúi xuống nhặt chiếc vali y tế di động chống shock của Huy lên. "Cường và đội của ông Khoa sẽ quét toàn bộ khu vực này bằng trạm phát sóng giả. Đi thôi, Huy. Tôi biết một người có thể giúp anh."


Huy không nói gì. Anh chỉ gật đầu nhẹ, dùng bàn tay trái gầy guộc siết chặt lấy cổ tay phải để kìm hãm cơn run vỏ não đang bùng phát. Trong đầu anh, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đã hỏng cuộn cảm EMP vẫn vang lên đều đặn như một mỏ neo thực tại duy nhất còn sót lại. Cơn đau từ vết sẹo sau gáy dội lên từng hồi buốt nhói, kéo theo một cảm giác buồn nôn ngột ngạt – di chứng của dải tần hạ âm 13.5Hz vẫn còn cộng hưởng nhẹ trong màng nhĩ tai phải của anh.


Họ lao ra ngoài hành lang tối tăm, bước xuống những bậc thang dốc của tòa chung cư cũ trong cơn mưa tầm tã của Sài Gòn đêm muộn. Vy dắt chiếc xe máy Honda Win 100 cũ không biển số – phương tiện di chuyển ẩn danh mà Trịnh Đình Quang đã chuẩn bị sẵn cho họ. Tiếng động cơ xe nổ giòn giã, xé toạc màn mưa bong bóng dội xuống mặt đường nhựa loang lổ nước. Vy cầm lái, luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo của quận Bình Thạnh, cố tình đi vào những vùng mù của camera an ninh đô thị để hướng về phía Bệnh viện Chợ Rẫy.


Một giờ sáng, khu vực phía sau khoa Giải phẫu Thần kinh của Bệnh viện Chợ Rẫy chìm trong sự im lặng vô trùng. Vy dẫn Huy đi theo lối cửa sau dành cho nhân viên y tế, vượt qua những dãy hành lang ngập mùi cồn sát trùng và ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo. Đến trước một căn phòng có tấm biển đồng mờ tối ghi: "Phòng Nghiên cứu Giải phẫu Thần kinh chuyên sâu", cô gõ cửa theo một nhịp điệu ba ngắn một dài.


Cửa mở ra. Một bóng người cao gầy, hơi khom lưng xuất hiện dưới ánh sáng vàng ấm của phòng lab riêng. Đó là Giáo sư Vũ Đông Hải. Ở tuổi sáu mươi lăm, ông mang vẻ ngoài của một nhà khoa học lập dị với mái tóc bạc phơ cắt ngắn, đôi mắt sáng quắc sau cặp kính lão gọng titan mảnh. Ông mặc một chiếc áo khoác phòng lab màu xám sờn cũ, đôi bàn tay dài với những ngón tay cực kỳ linh hoạt đang cầm một chiếc panh y tế.


"Vy đấy à?" Giọng GS Hải trầm thấp, khàn đặc nhưng đầy uy lực. "Chú đã bảo cháu đừng liên lạc với chú vào giờ này trừ khi..."


Ánh mắt ông đột ngột dừng lại trên gương mặt tái nhợt của Lê Khắc Huy và vết máu đỏ thẫm đã khô bám dọc theo cổ áo sơ mi trắng của anh. Đôi lông mày bạc của vị giáo sư nhíu chặt lại. Ông lùi lại một bước, nghiêng người để họ bước vào phòng rồi nhanh chóng chốt chặt khóa cơ học.


"Bác sĩ Lê Khắc Huy của Viện Somnos?" GS Hải nheo mắt, nhìn chằm chằm vào vết sẹo sau gáy của Huy. "Thằng nhóc lập dị chuyên cấy ký ức người chết mà thằng Sâm luôn tự hào đây sao? Sao lại ra nông nỗi này?"


"Giáo sư Hải," Vy bước tới, giọng khẩn khoản. "Anh ấy vừa bị tấn công bởi một thiết bị phát hạ âm 13.5Hz ngay tại nhà riêng. Vết sẹo sau gáy của anh ấy... nó đang phản ứng dị thường. Cháu cần chú kiểm tra lâm sàng cho anh ấy ngay lập tức."


GS Hải không trả lời ngay. Ông bước đến tủ kính, lấy ra một lọ dung dịch sát trùng và một bộ kim tiêm vô trùng. Ông chỉ tay về phía chiếc ghế phẫu thuật điều khiển bằng điện đặt giữa phòng lab.


"Ngồi xuống đi, chàng trai trẻ," Hải nói, giọng lạnh lùng nhưng chuyên nghiệp. "Để tôi xem cái vết sẹo mà thằng Sâm luôn rêu rao là 'di chứng tai nạn giao thông' của cậu thực chất là cái gì. Tôi ghét những kẻ mang danh khoa học để che giấu những trò bẩn thỉu."


Huy chậm rãi ngồi xuống ghế. Khi GS Hải kéo chiếc máy quét fMRI thời gian thực lại gần gáy anh, Huy cảm nhận được một luồng từ trường nhẹ bắt đầu chạy qua da đầu. Năng lực nhận diện hạ âm bằng tai thường của anh đột ngột bị kích ứng bởi tiếng o o siêu vi thể phát ra từ cuộn dây điện từ của máy quét. Màng nhĩ anh rung nhẹ, lồng ngực xuất hiện cảm giác ngột ngạt quen thuộc.


"Nằm yên. Đừng cố gắng điều hòa nhịp tim bằng mấy phương pháp thôi miên của cậu," GS Hải cảnh báo khi quan sát màn hình hiển thị biểu đồ điện não EEG của Huy bắt đầu xuất hiện những đỉnh sóng nhọn dị thường. "Tôi đang quét cấu trúc mô sâu vùng dưới đồi (hypothalamus) của cậu."


Màn hình fMRI thời gian thực bắt đầu hiển thị những lát cắt ba chiều của não bộ Huy dưới dạng những dải màu xanh lam và đỏ rực. GS Hải điều chỉnh tiêu cự của kính hiển vi điện tử quét, phóng to vùng mô xung quanh vết sẹo gáy của Huy lên gấp một trăm lần.


Đột ngột, bàn tay dài mảnh khảnh của GS Hải khựng lại. Đôi mắt ông mở to sau cặp kính lão, hơi thở trở nên dồn dập. Ông đưa tay lên đẩy gọng kính, sát mặt vào màn hình hiển thị fMRI như không tin vào những gì mình đang thấy.


"Cái gì thế này...?" Hải lẩm bẩm, giọng run lên một nhịp dị thường. "Không thể nào..."


"Có chuyện gì vậy chú Hải?" Vy bước tới sát bên cạnh, mắt cô quét qua biểu đồ sóng não đang nhấp nháy liên tục.


GS Hải chỉ ngón tay gầy guộc vào vùng mô màu xanh lam nhạt xung quanh vùng dưới đồi của Huy. Trên màn hình fMRI, ẩn sâu dưới lớp biểu bì và cơ cổ, sát bên cạnh động mạch đốt sống, có những vết nứt mô thần kinh li ti xếp thành hình vòng cung. Nhưng điều kinh hoàng nhất nằm ở trung tâm của những vết nứt đó: một bóng mờ kim loại sinh học siêu vi thể, có cấu trúc như những sợi tơ nhện bám chặt vào các khớp synapse thần kinh của vùng dưới đồi.


"Cậu Huy," GS Hải quay lại nhìn Huy, ánh mắt ông không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự bàng hoàng tột độ. "Cậu luôn tin rằng vết sẹo sau gáy này là do vụ tai nạn xe hơi mười lăm năm trước cướp đi mạng sống của cha mẹ cậu đúng không?"


"Đúng vậy," Huy trả lời, giọng nói trầm ấm đều đều nhưng lạnh ngắt. "Giáo sư Sâm đã trực tiếp thực hiện ca phẫu thuật tái tạo xương chẩm cho tôi sau tai nạn."


"Lời nói dối trắng trợn!" GS Hải đập mạnh tay xuống bàn kim loại, tiếng động chói tai vang lên trong phòng lab vô trùng. "Đây hoàn toàn không phải là sẹo chấn thương vật lý từ một vụ tai nạn! Nhìn vào bản quét fMRI này đi! Đây là dấu vết để lại của một ca phẫu thuật can thiệp thần kinh xâm lấn cực kỳ tinh vi. Ai đó đã luồn một bộ vi điện cực sinh học (micro-bioelectrode array) vào sát vùng dưới đồi của cậu, bám dọc theo các khớp synapse để điều khiển hoặc thu nhận tín hiệu điện não từ xa!"


Huy chết lặng. Lời khẳng định của vị giáo sư giải phẫu đầu ngành như một dòng nước đá dội thẳng vào thùy thái dương của anh. Toàn bộ thế giới ký ức mà anh hằng tin tưởng suốt mười lăm năm qua đột ngột xuất hiện một vết nứt khổng lồ.


"Một bộ vi điện cực...?" Huy thì thầm, ngón tay trỏ phải của anh giật mạnh dữ dội hơn. "Tại sao họ lại làm vậy với một đứa trẻ mười bốn tuổi?"


"Để biến cậu thành một vật chứa ý thức hoàn hảo," GS Hải nói, giọng ông trầm xuống đầy dằn vặt. "Bộ vi điện cực này đã được tháo gỡ một phần, nhưng các chân kim loại sinh học của nó đã hòa làm một với mô não của cậu. Đó là lý do vì sao cậu có khả năng tương thích đặc biệt với các tệp dữ liệu EEG cận tử của người chết mà không bị chết não ngay lập tức. Nhưng cái giá phải trả là mô não xung quanh vùng dưới đồi của cậu đang xuất hiện các vết nứt mô thần kinh. Mỗi lần cậu cấy ghép ký ức mới, dòng điện sinh học ngoại lai sẽ kích ứng vết sẹo này, tàn phá tế bào não của cậu."


Huy nhắm mắt lại. Anh cố gắng đẩy lý trí của mình lùi sâu vào bóng tối của quá khứ, cố gắng khơi gợi lại hình ảnh vụ tai nạn xe hơi mười lăm năm trước. Anh muốn nhớ lại gương mặt đẫm máu của cha mẹ, tiếng còi xe cứu thương, hay ánh đèn phòng cấp cứu đêm đó.


Nhưng ngay khi ý thức của anh vừa chạm vào ranh giới của năm mười bốn tuổi, Khóa nhận thức tầng nông (Cognitive Lockout) đột ngột kích hoạt.


Một cơn đau đầu dữ dội như búa bổ bùng phát từ vết sẹo gáy, dội thẳng lên đỉnh đầu Huy. Anh rên rỉ một tiếng đớn đau, hai tay ôm chặt lấy đầu, toàn thân co rúm lại trên ghế phẫu thuật. Mắt anh nhòe đi, xuất hiện những vệt sáng xanh lam nhấp nháy liên tục trước võng mạc. Tai phải anh chảy ra một giọt máu tươi mỏng, loang lổ xuống gò má nhợt nhạt.


"Huy! Đừng cố nhớ nữa!" Vy hoảng hốt lao tới, giữ chặt lấy vai anh. Cô dùng lòng bàn tay ấm áp của mình áp sát vào thái dương anh, cố gắng làm mỏ neo thực tại để kéo anh ra khỏi cơn hoảng loạn thần kinh.


Huy thở dốc, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Trong cơn đau điên dại, anh nhìn thấy một chiếc máy kích thích từ trường xuyên sọ (TMS) di động đặt trên kệ tủ bên cạnh. Bản năng của một bác sĩ thần kinh học trỗi dậy, Huy vươn bàn tay trái run rẩy định chộp lấy cuộn dây điện từ của máy để tự kích thích vùng đồi thị nhằm bẻ gãy khóa nhận thức.


*Bốp!*


GS Hải dứt khoát gạt mạnh tay Huy ra, đẩy chiếc máy TMS ra xa tầm tay của anh.


"Cậu điên rồi à?" Hải quát lớn, đôi mắt ông đầy sự nghiêm khắc của một bậc tiền bối. "Vỏ não của cậu đang bị suy kiệt nghiêm trọng, các liên kết synapse đang ở trạng thái cực kỳ nhạy cảm do dội ngược sóng hạ âm lúc nãy. Nếu cậu cố tình dùng xung từ trường mạnh để cưỡng bức bẻ khóa ký ức lúc này, cậu sẽ bị vỡ mạch máu não vĩnh viễn trước khi kịp nhớ ra bất kỳ điều gì!"


Huy buông thõng hai tay xuống ghế, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Anh thở dốc, nhận ra lời cảnh báo của Hải hoàn toàn chính xác. Bộ não của anh đang ở trong một trạng thái cân bằng sinh học cực kỳ mong manh; bất kỳ một can thiệp thô bạo nào bằng điện từ lúc này cũng có thể dẫn đến cái chết não lâm sàng.


Vy đứng bên cạnh, cô mím chặt môi, khuôn mặt hiện lên sự quyết đoán của một điều tra viên hình sự. Cô mở chiếc túi da dắt bên hông, rút ra một tập tài liệu giấy cũ kỹ, bìa hồ sơ đã ngả màu vàng ố.


"Giáo sư Hải nói đúng," Vy nhẹ nhàng nói, đặt tập hồ sơ lên bàn kim loại trước mặt Huy. "Khi anh đang bất tỉnh ở chung cư, tôi đã lách luật truy cập vào kho lưu trữ hồ sơ lưu trữ của Sở Cảnh sát Thành phố bằng tài khoản dự phòng của thầy Phan Thanh. Tôi đã tra cứu vụ tai nạn giao thông mười lăm năm trước của gia đình anh."


Huy gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào tập hồ sơ.


"Kết quả thế nào?" anh khàn giọng hỏi.


"Toàn bộ hồ sơ điều tra vụ tai nạn xe hơi của cha mẹ anh đã bị xóa sạch khỏi hệ thống lưu trữ quốc gia," Vy nói, giọng cô lạnh lùng đầy phẫn nộ. "Không có báo cáo khám nghiệm hiện trường, không có biên bản pháp y tử thi, thậm chí không có cả tên của cha mẹ anh trong danh sách các nạn nhân tử vong vì tai nạn giao thông năm đó. Vụ tai nạn đó... hoàn toàn là một hồ sơ giả mạo được thiết lập một cách có hệ thống để che đậy ca can thiệp phẫu thuật gáy của anh."


Sự thật tàn nhẫn như một lưỡi dao sắc lẹm cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng của Huy với quá khứ yên bình giả tạo. Niềm tin tuyệt đối của anh dành cho người thầy dạy, người cha nuôi vĩ đại GS Trịnh Hoài Sâm hoàn toàn sụp đổ trong im lặng. Người thầy luôn cảnh báo anh không được cấy ký ức quá ba lần để bảo vệ bộ não của anh, thực chất chỉ là đang bảo vệ chiếc 'vật chứa ý thức' mà ông ta đã tỉ mỉ chế tạo mười lăm năm trước khỏi việc nhớ lại tội ác của chính ông ta.


GS Hải thở dài một tiếng trầm buồn. Ông bước đến chiếc tủ sắt lưu trữ tài liệu cổ điển đặt ở góc tối của phòng lab. Tiếng chìa khóa cơ xoay tròn trong ổ khóa rỉ sét vang lên những tiếng lạch cạch khô khốc. Ông kéo ra một ngăn tủ sâu nhất, lấy ra một phong bì da màu nâu sẫm bám đầy bụi thời gian.


"Tôi đã giữ cái này mười lăm năm qua," GS Hải nói, đặt phong bì da lên bàn. "Sau vụ tai nạn giả mạo đó, thằng Sâm đã cố tình chuyển giao toàn bộ phim chụp sọ não của cậu sang kho lưu trữ phế thải của Bệnh viện Chợ Rẫy để tiêu hủy chứng cứ ngoại khoa. Nhưng tôi đã lén giữ lại một bản phim chụp gốc."


Ông rút từ trong phong bì ra một tấm phim chụp X-quang sọ não cổ điển màu đen xám. Hải bước đến bảng đèn lightbox treo trên tường, bật công tắc điện.


*Cạch!*


Ánh sáng trắng của bảng đèn lightbox bật sáng, hắt lên gương mặt hốc hác của Huy. GS Hải áp tấm phim chụp X-quang lên mặt kính.


Huy nheo mắt nhìn vào tấm phim. Đó là phim chụp sọ não nghiêng của một đứa trẻ mười bốn tuổi. Deep trong cấu trúc xương chẩm gáy, ngay sát vùng hố sọ sau dẫn thẳng vào vùng dưới đồi, hiển thị rõ ràng một bóng mờ kim loại sinh học có hình dạng như một con nhện tám chân siêu nhỏ, các chân kim loại bám chặt vào các rãnh xương sọ.


Nhưng điều khiến tim Huy như ngừng đập nằm ở góc dưới cùng của tờ phiếu clinical approval đính kèm tấm phim.


Tại dòng chữ ghi "Bác sĩ phẫu thuật chính phê duyệt lâm sàng", có một chữ ký viết tay bằng mực xanh lam đã nhạt màu theo thời gian. Nét chữ thanh mảnh, bay bổng nhưng dứt khoát, một chữ ký mà Huy đã nhìn thấy hàng vạn lần trên các quyết định nghiên cứu tại Viện Somnos:


*GS. Trịnh Hoài Sâm.*


Căn phòng lab vô trùng rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mưa xối xả ngoài cửa sổ dội vào lòng kính cường lực như tiếng khóc than của những linh hồn bị khuất lấp dưới bóng tối của khoa học hắc ám.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!