Nhạc nềnOboro

Mỏ Neo Thực Tại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua không hề có dấu hiệu hạ nhiệt khi quét qua bán đảo Thanh Đa, kéo theo những luồng khí lạnh ẩm ướt tràn vào khu chung cư cũ nát ở quận Bình Thạnh. Tiếng sấm rền rĩ dội vào các bức tường bê tông rêu mốc, tạo nên những âm thanh trầm đục kéo dài.


Đại úy Trần Hạ Vy siết chặt chiếc áo khoác kaki sẫm màu, bước nhanh qua hành lang tầng bốn ngập tràn mùi ẩm mốc và nước mưa hắt. Đôi giày bốt của cô nện xuống sàn xi măng, phát ra những tiếng cộc cộc dứt khoát. Vy đến đây không phải với tư cách một người bạn. Sau ca tai biến dội ngược sóng não kinh hoàng của Huy tại Viện Somnos, Đại tá Phạm Đăng Khoa đã ký lệnh đình chỉ điều tra vụ án tỷ phú Phát, đồng thời đặt Huy vào danh sách giám sát đặc biệt. Với trực giác của một cảnh sát hình sự kỳ cựu, Vy biết có điều gì đó khuất tất đang diễn ra trong sở. Cô cần một lời giải thích rõ ràng từ người bác sĩ lập dị này.


Đến trước cửa căn hộ số 412, Vy dừng lại. Cánh cửa gỗ sồi cũ kỹ không khóa hoàn toàn mà hé mở một khe nhỏ khoảng hai centimet. Từ bên trong, một luồng khí lạnh lẽo, nồng hặc mùi lưu huỳnh và sắt rỉ tạt thẳng vào mặt cô.


"Bác sĩ Lê Khắc Huy?" Vy gọi lớn, tay đặt lên báng khẩu súng ngắn dắt bên hông.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng mưa xối xả ngoài ban công và tiếng tích tắc cơ học đứt quãng của một chiếc đồng hồ nào đó. Vy đẩy mạnh cửa bước vào.


Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững sờ. Huy đang nằm co quắp trên nền bê tông sũng nước ngay ngưỡng cửa ban công. Chiếc áo sơ mi trắng của anh sũng nước mưa, bám chặt vào lồng ngực gầy guộc đang phập phồng yếu ớt. Ở tai phải của anh, một vệt máu đỏ tươi đã bị nước mưa làm loãng ra, loang lổ khắp sàn nhà thành một vũng lớn. Gương mặt anh tái nhợt, đôi môi xám xịt, và ngón tay trỏ bên bàn tay phải vẫn đang co giật nhẹ theo một nhịp điệu vô thức.


"Huy! Tỉnh lại đi!" Vy lao tới, quỳ sụp xuống vũng nước bẩn. Cô nắm lấy vai anh, lật ngửa cơ thể gầy gò của anh lên. Da thịt anh lạnh ngắt như người chết lâm sàng, nhưng nhịp tim dưới lồng ngực thì đập nhanh một cách điên cuồng, như thể một cỗ máy đang chạy quá tải.


Vy dùng hết sức lực kéo Huy vào trong phòng khách, khép chặt cánh cửa kính ban công để ngăn cơn mưa xối xả. Cô nhanh chóng tìm kiếm hộp y tế cá nhân trong góc phòng. Dưới ánh đèn hồng ngoại mờ ảo phát ra từ chiếc đèn bàn của cha Huy để lại, Vy dùng gạc vô trùng nhẹ nhàng lau đi vệt máu tươi vẫn đang rỉ ra từ màng nhĩ của anh. Khi ngón tay cô chạm vào vùng sau gáy Huy, cô rùng mình khi cảm nhận được vết sẹo phẫu thuật lõm sâu đang nóng ran, tỏa ra một luồng nhiệt dị thường như một mạch điện bị chập.


"Anh đã làm cái quái gì thế này?" Vy lẩm bẩm, đôi mắt sắc sảo của cô quét qua chiếc mũ chụp điện cực đa kênh nằm lăn lóc trên bàn và thiết bị Somno-Link bị cháy xém một góc.


Đột ngột, tiếng sấm ngoài trời dứt hẳn. Không gian rơi vào một sự im lặng tuyệt đối đến rợn người.


Vy vừa định đứng dậy đi lấy nước ấm thì một cảm giác kỳ lạ ập đến. Lồng ngực cô thắt chặt lại, như thể có một bàn tay vô hình đang ép chặt lấy hai lá phổi. Không khí xung quanh trở nên đặc quánh, ngột ngạt đến mức khó thở. Màng nhĩ của cô bắt đầu xuất hiện những tiếng o o trầm đục, không phải tiếng ù tai thông thường, mà là một sự rung động vật lý cực nhẹ nhưng liên tục, dội thẳng vào sâu trong thùy thái dương.


*Uuuuu... uuuuu...*


Đó là dải hạ âm 13.5Hz. Tần số tử thần.


Vy không hề biết rằng, căn phòng ngủ này vốn được Đỗ Văn Lang - người thợ bảo trì chung cư - gia cố bằng hai lớp kính dán phim cách nhiệt cường lực để giúp Huy chống nhiễu sóng khi nghiên cứu. Nhưng giờ đây, chính cấu trúc hình học cách âm tuyệt đối đó đã biến căn phòng thành một chiếc lồng cộng hưởng hoàn hảo. Sóng hạ âm phát ra từ một nguồn ẩn giấu trong tường bị dội ngược liên tục giữa các bề mặt kính và bê tông, khuếch đại cường độ lên gấp nhiều lần. Quy tắc cộng hưởng hạ âm đã được kích hoạt.


Nhịp tim của Vy đột ngột tăng vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút. Đầu óc cô quay cuồng, mọi suy nghĩ logic biến mất trong tích tắc. Đôi mắt cô giãn nở tối đa, đồng tử mất đi tiêu cự, trở nên đờ đẫn và vô hồn. Vy buông rơi cuộn gạc y tế xuống đất. Cơ thể cô tự động đứng dậy, cử chỉ chậm rãi, kéo lê chân bước đi về phía ban công.


Cô đã rơi vào trạng thái mộng du tự sát cấp độ 2 (Deep Sleepwalking) - vụ mưu sát mộng du nhằm vào Trần Hạ Vy bắt đầu.


Trong tâm trí của Vy lúc này, cô không còn ở trong căn hộ của Huy. Cô đang đứng trước một vực sâu vô tận đầy sương mù, và có một giọng nói trầm ấm, dịu dàng của người mẹ quá cố đang gọi cô bước tới. Vy đưa tay ra, vô thức vặn chốt cửa kính ban công. Cánh cửa mở toang, gió mưa gào thét tạt thẳng vào gương mặt vô hồn của cô. Cô nhấc chân lên, đặt lên lan can sắt rỉ sét, chuẩn bị lao mình xuống khoảng không sâu thẳm bên dưới.


Cùng lúc đó, trên sàn nhà, Huy hé mở đôi mắt ti hí. Xung điện từ hạ âm kích thích mạnh vào vết sẹo sau gáy anh, cưỡng bức các tế bào thần kinh vùng dưới đồi thức tỉnh trong đau đớn. Anh nhìn thấy bóng dáng của Vy đang đứng chao đảo trên lan can ban công.


"Vy... dừng lại..." Huy cố gắng hét lên, nhưng thanh quản của anh co thắt cứng ngắc, chỉ phát ra những tiếng thào thào đứt quãng.


Huy cố gắng chống tay xuống sàn để đứng dậy, nhưng di chứng run tay phải vĩnh viễn bùng phát dữ dội. Cánh tay phải của anh run bần bật, hoàn toàn mất lực lực đỡ. Anh ngã quỵ xuống sàn một lần nữa, trán đập vào cạnh bàn gỗ đau điếng (failed attempt). Nỗi đau vật lý kích hoạt một luồng điện nhẹ chạy dọc tủy sống, giúp anh giành lại một chút kiểm soát cơ thể.


Anh nhận ra Vy đang bị điều khiển bởi tần số hạ âm 13.5Hz dội ngược trong phòng. Nếu anh cố dùng sức mạnh vật lý để kéo cô lại, cơ thể gầy guộc đang suy kiệt của anh hoàn toàn không đủ lực để chống lại sức ghì vô thức của một cảnh sát hình sự được huấn luyện võ thuật cận chiến. Anh phải sử dụng một phương pháp khác.


Huy dùng tay trái vớ lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan nằm trên bàn. Dù cuộn cảm EMP bên trong đã bị hỏng từ đêm qua, nhưng cấu trúc cơ học của bộ thoát đồng hồ vẫn hoạt động. Huy dùng hết sức lực gõ mạnh mặt lưng titan của đồng hồ vào cạnh bàn kim loại.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Anh gõ đều đặn theo một nhịp điệu chính xác: đúng tám nhịp một giây. Tần số cơ học tám Hertz - dải sóng Alpha bảo mệnh từ bài hát ru của bà nội. Tiếng gõ kim loại sắc lẹm, đều đặn vang lên giữa tiếng mưa gió, tạo ra một luồng sóng cơ học đối nghịch, làm nhiễu loạn dải tần số 13.5Hz đang bao phủ căn phòng.


Vy hơi khựng lại trên lan can, đầu cô nghiêng nhẹ như đang cố lắng nghe tiếng gõ.


Huy tận dụng cơ hội đó, bò trườn trên sàn nhà bằng tay trái và hai chân. Vết thương sau gáy anh bị rách nhẹ, rỉ máu dọc theo cổ áo, nhưng anh không quan tâm. Anh tiếp cận sát phía sau Vy, dùng hai tay ôm chặt lấy chân cô, kéo cô ngồi thụp xuống sàn ban công sũng nước.


Vy điên cuồng giãy giụa theo bản năng sinh tồn ảo giác, cô dùng khuỷu tay thúc mạnh vào vai trái đang bị thương của Huy. Cơn đau thấu xương khiến Huy suýt ngất đi, nhưng anh vẫn siết chặt lấy cô. Anh áp sát gương mặt hốc hác của mình vào tai Vy, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp thở của chính mình, rồi kích hoạt kỹ năng Thao túng nhịp tim qua giọng nói.


"Vy. Nghe tôi nói," Huy cất giọng. Giọng nói của anh không còn vẻ lạnh lùng đều đều thường ngày, mà chuyển sang một dải tần số trầm ấm, cực thấp, dao động đều đặn ở mức bảy mươi Hertz. "Hít vào... một... hai... ba... bốn. Giữ hơi... một... hai... ba... bốn. Thở ra... một... hai... ba... bốn... năm... sáu... bảy... tám."


Giọng nói của Huy như một mỏ neo thực tại rít qua kẽ răng, đều đặn và có nhịp điệu trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim sinh học an toàn. Sóng âm trầm ấm từ thanh quản của anh truyền qua xương sọ của Vy, tác động trực tiếp vào vùng dưới đồi của cô, ép nhịp tim đang hỗn loạn của cô phải đồng bộ giảm dần theo nhịp điệu của anh.


"Hít vào... cảm nhận nước mưa lạnh... Vy. Cô đang ở thực tại. Cô đang đứng cạnh tôi. Không có vực sâu nào cả. Hít vào..."


Nhịp tim của Vy từ một trăm bốn mươi nhịp giảm xuống còn một trăm, rồi tám mươi. Đôi vai đang gồng cứng của cô bắt đầu thả lỏng. Đồng tử vô hồn của cô co thắt lại, ánh mắt dần lấy lại tiêu cự dưới làn nước mưa xối xả.


"Huy...?" Vy gasping lên một tiếng, lồng ngực phập phồng sợ hãi. Ý thức của cô đột ngột hồi phục. Nhìn thấy mình đang ngồi vắt vẻo trên mép lan can ban công tầng bốn, cô hoảng loạn bám chặt lấy cánh tay Huy, cả cơ thể run rẩy dữ dội.


"Vào trong ngay!" Huy hét lên, dùng tay trái đẩy Vy vào trong phòng khách, rồi dùng một chiếc ghế gỗ nặng ném mạnh vào cửa kính ban công.


*Xoảng!*


Tấm kính cường lực dán phim cách nhiệt vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, rơi rớt xuống sàn. Gió bão ập vào phòng, phá vỡ hoàn toàn cấu trúc hình học dội âm của căn phòng ngủ. Luồng sóng hạ âm 13.5Hz mất đi hộp cộng hưởng, lập tức suy hao và biến mất hoàn toàn trong không khí.


Vy ngồi bệt trên sàn nhà ngập tràn mảnh kính vỡ, hai tay ôm lấy đầu, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cảm giác hoảng loạn thực tế của một nữ cảnh sát vốn chỉ tin vào chứng cứ vật lý và súng đạn giờ đây hoàn toàn bị sụp đổ trước sức mạnh vô hình của tần số hạ âm.


"Cái... cái quái gì vừa xảy ra thế?" Vy run rẩy hỏi, giọng lạc đi. "Tôi... tôi đã tự mình bước ra đó sao?"


"Đó là sự trùng khớp của tần số hạ âm 13.5Hz," Huy trả lời, anh ngồi tựa lưng vào cạnh giường, tay trái bịt chặt vết thương sau gáy đang chảy máu. "Nó đã cộng hưởng với cơ tim của cô, ép não bộ rơi vào trạng thái mộng du tự sát giống hệt tỷ phú Phát. Kẻ Săn Bóng Đè đã lắp đặt thiết bị ngay trong căn hộ của tôi."


Huy dùng bàn tay trái run rẩy chỉ về phía ổ cắm điện âm tường nằm sát góc giường ngủ. Vy, dù vẫn chưa hoàn toàn bình phục tinh thần, vẫn gượng dậy bước tới. Cô dùng mũi dao dắt túi cạy mạnh mặt nhựa của ổ cắm điện ra.


Phía sau bảng mạch điện thông thường, một thiết bị phát tần số siêu nhỏ bằng kim loại màu đen, có kích thước chỉ bằng bao diêm đang nhấp nháy đèn LED đỏ rực. Đó chính là nguồn phát ra sóng hạ âm mưu sát.


Vy nhìn chằm chằm vào thiết bị lạ, đôi mắt cô hiện lên sự phẫn nộ và sợ hãi tột cùng. Cô quay lại nhìn Huy, người bác sĩ gầy guộc đang chịu đựng đau đớn để bảo vệ cô. Sự hoài nghi ban đầu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự gắn kết đồng minh sinh tử chính thức.


"Đại tá Khoa... ông ta đã biết chuyện này đúng không?" Vy khàn giọng hỏi.


Huy chưa kịp trả lời thì chiếc điện thoại bảo mật của Vy trong túi áo khoác đột ngột rung lên liên tục. Màn hình hiển thị cuộc gọi khẩn cấp từ đội trọng án của Cường. Đại tá Khoa đã phát hiện Vy tự ý rời khỏi sở cảnh sát và ra lệnh định vị tọa độ điện thoại của cô ngay lập tức.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!