Nhạc nềnOboro

Bẫy Công Sở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn giông ngoài trời đã ngớt, nhưng bầu không khí bên trong Viện Nghiên cứu Thần kinh học Somnos vẫn đặc quánh một cảm giác ngột ngạt khó tả. Lê Khắc Huy bước xuống hành lang tầng hầm dẫn về phòng thí nghiệm số 4. Ánh đèn neon dọc lối đi chớp tắt theo một chu kỳ đều đặn, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên tấm áo blouse trắng đã sờn cũ của anh.


Trong túi áo, ngón tay trỏ bên phải của Huy vẫn giật nhẹ theo từng nhịp cơ học. Anh siết chặt bàn tay thành nắm đấm, cố dùng lực ép nó tì vào cạnh chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Tiếng tích tắc *cạch, cạch* trầm đục vang lên qua lớp vải mỏng, đóng vai trò như một mỏ neo thực tại giữ cho nhịp tim của anh không vượt quá ngưỡng bảy mươi nhịp một phút. Vết sẹo sau gáy anh âm ỉ nóng, một phản ứng sinh lý quen thuộc mỗi khi hệ thần kinh phải chịu áp lực quá tải từ ca cấy ghép ký ức cận tử của tỷ phú Vương Kim Phát mười hai giờ trước.


Khi Huy đẩy cửa bước vào phòng lab số 4, anh nhìn thấy Lâm Mỹ An đang ngồi thụp trước bàn điều khiển, hai bàn tay đan chặt vào nhau, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh lam của màn hình fMRI.


"Anh Huy!" Mỹ An đứng bật dậy, chiếc ghế xoay phía sau va vào cạnh bàn tạo ra một tiếng động chói tai. Cặp kính cận tròn của cô trễ xuống mũi, đôi mắt đỏ hoe lộ rõ vẻ hoảng loạn. "Trịnh Hoài Nam... hắn vừa mới xuống đây. Hắn đòi kiểm tra nhật ký tiêu thụ điện năng của hệ thống lồng Faraday và hỏi tại sao đêm qua phòng lab lại có mức sụt áp đột ngột lên tới ba mươi phần trăm."


Huy điềm tĩnh khép cửa phòng lại, khóa chốt cơ học từ bên trong. Anh bước đến bên tủ kính, lấy ra một lọ dung dịch điện ly màng tế bào và đặt lên bàn. Giọng nói của anh vang lên trầm ấm, đều đặn và hoàn toàn thiếu vắng các dao động cảm xúc:


"Em đã trả lời thế nào?"


"Em... em nói là do hệ thống điều hòa không khí của tầng hầm bị chập mạch sau cơn bão," Mỹ An nuốt nước bọt, giọng run rẩy. "Nhưng hắn không tin. Hắn nhìn chăm chằm vào bộ điện cực phủ vàng sinh học trên bàn máy tính, rồi cười khẩy bỏ đi. Anh Huy, em có cảm giác hắn đã biết chúng ta tự ý quét dữ liệu EEG của tỷ phú Phát. Hơn nữa... chị Tuyết, y tá trưởng, cứ lảng vảng ngoài hành lang suốt từ sáng đến giờ."


Huy không đáp. Anh ngồi xuống ghế, dùng bàn tay trái giữ chặt lấy cổ tay phải để cố định ngón tay đang run, rồi bắt đầu dùng một cây nhíp nhỏ để kiểm tra mạch vi điện tử của thiết bị Somno-Link thế hệ 2 đặt trên bàn. Các mối hàn sinh học xung quanh chip cảm biến đã bị cháy xém nhẹ do xung điện dội ngược từ ca cấy ghép thất bại đêm qua. Đây là tài sản cá nhân duy nhất mà cha anh để lại, một thiết bị được chế tạo thủ công không có trong danh mục tài sản của Viện Somnos.


"Chúng ta cần phải sửa xong mạch điện này trước khi họ hành động," Huy thầm thì, mắt không rời khỏi kính lúp chuyên dụng. "Nam không tự mình hành động. Hắn là một kẻ hèn nhát nhưng tham vọng. Hắn cần một cái cớ pháp lý hoàn hảo để tước giấy phép của tôi và tịch thu thiết bị này. Phục Hưng đang cần công nghệ giải mã sóng não để hợp thức hóa các thử nghiệm ngầm của chúng."


"Nhưng chúng ta lấy đâu ra thời gian?" Mỹ An gần như khóc nghẹn. "Đại tá Khoa đã ra lệnh đình chỉ điều tra hướng mưu sát. Nếu ngay cả cảnh sát cũng đứng về phía họ..."


"Trần Hạ Vy không phải là Khoa," Huy cắt ngang, giọng nói vẫn lạnh lùng một cách tàn nhẫn. "Cô ấy là một cảnh sát thực tế. Sự dối trá của Nguyễn Thị Lan đã gieo vào lòng cô ấy một sự hoài nghi hệ thống. Giờ là lúc chúng ta phải tự bảo vệ mình trước khi cô ấy tìm ra cách lách luật để quay lại."


Đột ngột, một tiếng *bíp* chói tai vang lên từ hệ thống khóa từ của phòng thí nghiệm. Đèn báo hiệu trên cửa chuyển từ màu xanh an toàn sang màu đỏ rực.


Cửa phòng lab số 4 bị đẩy mạnh từ bên ngoài.


BS Lê Hồng Ngọc, Trưởng ban Kiểm soát Đạo đức Y sinh Viện Somnos, bước vào với gương mặt nghiêm nghị như một phiến đá xám. Cô mặc chiếc blouse trắng cài kín cổ, tay ôm một tập hồ sơ kiểm toán dày cộp. Theo sát phía sau cô là Trịnh Hoài Nam, mặc bộ vest xám thiết kế riêng, tóc vuốt keo bóng loáng, nụ cười đắc ý hiện rõ trên môi gã. Đi sau cùng là hai nhân viên bảo an vạm vỡ và y tá trưởng Lê Thị Tuyết, người đang cầm một chiếc khay y tế chứa một chùm chìa khóa rỉ sét.


"Bác sĩ Lê Khắc Huy," BS Lê Hồng Ngọc lên tiếng, giọng nói cứng nhắc và lạnh lùng như một bản án hành chính. "Yêu cầu anh dừng ngay mọi hoạt động nghiên cứu lâm sàng tại phòng thí nghiệm số 4. Ban Kiểm soát Đạo đức Y sinh vừa nhận được báo cáo khẩn cấp về hành vi vi phạm nghiêm trọng quy chuẩn an toàn sinh học của anh."


Huy chậm rãi đặt cây nhíp xuống bàn, anh đứng dậy, hai tay buông thõng bên hông, ngón tay phải vẫn được giấu kín sau vạt áo blouse.


"Báo cáo gì, thưa bác sĩ Ngọc?" Huy hỏi, ánh mắt anh khóa chặt vào gương mặt của Ngọc, hoàn toàn bỏ qua sự hiện diện đầy đố kỵ của Nam.


Trịnh Hoài Nam bước lên một bước, gã rút từ trong túi áo ra một chiếc máy tính bảng, hiển thị một biểu đồ điện lưới của tòa nhà:


"Cậu không cần phải giả vờ nữa, Huy. Đêm qua, hệ thống giám sát năng lượng ghi nhận một đợt sụt áp đột ngột tại phòng lab này vào lúc hai giờ sáng. Đồng thời, y tá trưởng Lê Thị Tuyết đã phát hiện ra khóa từ của Phòng lưu trữ bệnh án tuyệt mật trên tầng thượng bị kích hoạt bằng tài khoản ID của cậu vào đúng khung giờ đó. Khi chúng tôi kiểm tra, tập hồ sơ bệnh án giấy của dự án 'Bóng Đè' mười lăm năm trước đã bị xáo trộn."


Mỹ An đứng bên cạnh Huy, hai vai cô run lên bần bật. Cô định mở miệng giải thích: "Không phải... đêm qua anh Huy..."


"Mỹ An, im lặng," Huy ra lệnh bằng một giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một uy quyền tuyệt đối khiến cô thực tập sinh trẻ lập tức nuốt ngược lời nói vào trong.


Anh quay sang nhìn Lê Thị Tuyết. Nhờ kỹ năng đọc vị tâm lý qua vi biểu cảm, Huy nhận thấy cơ vòng mi dưới của Tuyết hơi co thắt, và cánh mũi cô ta phập phồng nhẹ khi nhìn vào khay chìa khóa trên tay. Bà ta đang nói dối. Chùm chìa khóa rỉ sét nằm trên khay chính là chìa khóa dự phòng của phòng lưu trữ tuyệt mật, thứ mà chỉ có y tá trưởng mới có quyền tiếp cận.


"Cô Tuyết," Huy nói, giọng nói ấm áp đều đều nhưng sắc lẹm như một lưỡi dao giải phẫu. "Cô nói rằng tôi đã đột nhập vào phòng lưu trữ tuyệt mật lúc hai giờ sáng. Nhưng cô có nhớ rằng vào lúc đó, toàn bộ hệ thống camera an ninh của tầng thượng đã bị ngắt kết nối do sự cố rò rỉ sóng vô tuyến từ trạm phát sóng của Phục Hưng không? Làm thế nào cô có thể khẳng định đó là tôi, nếu không phải chính cô là người đã dùng chùm chìa khóa dự phòng trên tay để lẻn vào đó và đổ tội cho tôi?"


Gương mặt Tuyết thoáng chốc tái nhợt. Cô ta lùi lại nửa bước, chùm chìa khóa trên khay va vào nhau tạo ra những tiếng *lách cách* run rẩy.


"Cậu... cậu đừng có ngậm máu phun người!" Tuyết lắp bắp. "Tôi chỉ làm theo đúng quy trình kiểm tra nội bộ!"


"Đủ rồi!" BS Lê Hồng Ngọc đập mạnh tập hồ sơ xuống bàn máy tính, cắt ngang cuộc đối thoại. "Bác sĩ Huy, việc tranh chấp thẻ từ sẽ do ban an ninh làm rõ. Nhưng điều nghiêm trọng nhất nằm ở đây: Trưởng khoa Trịnh Hoài Nam đã trình lên hội đồng bản ghi hoạt động điện não dị thường của cậu. Biểu đồ EEG hiển thị trên máy quét nội bộ cho thấy cậu đã tự ý thực hiện ca cấy ghép ký ức cận tử của tỷ phú Vương Kim Phát vào não mình mà không có sự phê duyệt của Hội đồng Đạo đức. Đây là hành vi điên rồ, vi phạm nghiêm trọng luật pháp quốc gia và quy định của Viện Somnos."


Nam cười khẩy, gã khoanh tay trước ngực, ánh mắt lộ rõ sự thỏa mãn tột cùng:


"Cậu là một kẻ hoang tưởng, Huy ạ. Cậu nghĩ mình là một thám tử thần kỳ sao? Việc cấy ghép ký ức của một tử thi vào não người sống là một tội ác chống lại nhân loại. Hội đồng kỷ luật đã quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp đối với cậu. Toàn bộ thiết bị trong phòng lab này, bao gồm cả chiếc mũ chụp điện cực đa kênh và các thiết bị cấy ghép tự chế sau gáy của cậu, sẽ bị niêm phong để phục vụ công tác điều tra."


Huy nhìn thẳng vào mắt Nam. Anh biết, nếu anh để chúng tịch thu thiết bị Somno-Link thế hệ 2, toàn bộ cuộc điều tra về cái chết của cha mẹ anh và danh tính của 'Kẻ Săn Bóng Đè' sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi. Phục Hưng sẽ sử dụng công nghệ của cha anh để hoàn thiện vũ khí hạ âm giết người hàng loạt.


"Bác sĩ Ngọc," Huy nói, giọng nói của anh vẫn giữ một sự tĩnh lặng bệnh lý đáng sợ. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái vào túi áo blouse, chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. "Tôi chấp nhận ký vào biên bản đình chỉ công tác lâm sàng của Ban Kiểm soát Đạo đức. Nhưng theo điều khoản miễn trừ nghiên cứu đặc biệt được ký kết giữa Viện trưởng và nhà tài trợ lớn nhất của viện – bà Ngô Kim Chi, toàn bộ các thiết bị nghiên cứu mang tính cá nhân và di vật của gia đình tôi không thuộc danh mục tài sản niêm phong của Viện Somnos."


Nam biến sắc, gã bước lên định giật lấy chiếc vali cá nhân của Huy trên bàn:


"Cậu lấy tư cách gì để đưa bà Kim Chi ra đe dọa chúng tôi? Đây là tài sản của viện!"


"Tôi lấy tư cách là người thừa kế hợp pháp của dự án An Bình," Huy nói, giọng anh đột ngột hạ thấp xuống dải tần số thấp, tạo ra một áp lực thính giác kỳ lạ trong căn phòng kín. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra, đặt nhẹ lên bàn kính. "Và chiếc đồng hồ này, cùng chiếc vali y tế cá nhân kia, là di vật đã được đăng ký sở hữu trí tuệ dưới tên cha tôi – Lê Hoài Nam. Nếu các người cố tình niêm phong chúng, luật sư của bà Kim Chi sẽ khởi kiện Viện Somnos vì hành vi chiếm đoạt tài sản trí tuệ trái phép ngay trong sáng mai."


BS Lê Hồng Ngọc nhíu mày, cô quay sang nhìn Nam với ánh mắt đầy nghi ngại. Là một người nguyên tắc và thực tế, Ngọc biết rõ tầm ảnh hưởng tài chính khổng lồ của bà Kim Chi đối với chiếc ghế Viện trưởng tương lai của Nam. Cô không muốn biến một vụ kỷ luật nội bộ thành một cuộc chiến pháp lý với giới tài phiệt.


"Trịnh Hoài Nam," Ngọc lên tiếng, giọng cô dứt khoát. "Chúng ta chỉ niêm phong các thiết bị thuộc sở hữu của Viện Somnos, bao gồm máy quét fMRI và mũ chụp điện cực đa kênh. Để bác sĩ Huy mang đi các vật dụng cá nhân đã được đăng ký sở hữu trí tuệ của gia đình gã."


"Nhưng thưa bác sĩ Ngọc...!" Nam nghiến răng, gương mặt gã đỏ gay vì tức giận và đố kỵ. Gã nhìn chằm chằm vào chiếc vali y tế di động chứa thiết bị Somno-Link gáy mà Huy đang từ từ đóng khóa lại bằng bàn tay trái.


"Ký vào đây, bác sĩ Huy," Ngọc đẩy biên bản đình chỉ công tác có đóng dấu đỏ của ban kiểm soát đạo đức về phía anh.


Huy cầm cây bút bằng bàn tay trái, anh ký tên mình dưới biên bản một cách chậm rãi, chính xác. Trong suốt quá trình đó, ngón tay phải của anh vẫn được giấu kín dưới vạt áo blouse, run rẩy dữ dội do áp lực thần kinh tăng cao.


Ở góc tối của phòng lab, Giáo sư Trịnh Hoài Sâm – Viện trưởng Viện Somnos, người nãy giờ vẫn im lặng đứng quan sát cuộc họp kỷ luật – từ từ bước ra khỏi bóng tối. Ông đeo cặp kính gọng sừng lịch lãm, mái tóc bạc trắng chải chuốt gọn gàng, tay cầm chiếc bút máy Montblanc mạ vàng. Ông không nói một lời nào với con trai mình hay với Ngọc, nhưng đôi mắt sâu hoắm của ông khóa chặt vào vết sẹo sau gáy của Huy.


Sâm nhẹ nhàng bấm vào đầu chiếc bút máy Montblanc. Huy cảm nhận vết sẹo sau gáy mình nhói đau lên một nhịp, như thể có một luồng sóng điện từ siêu vi đang quét qua vỏ não anh. Thiết bị giám sát sóng não cầm tay ẩn trong chiếc bút của Sâm đang âm thầm ghi nhận biểu đồ EEG của Huy.


Huy lập tức tự bấm mạnh móng tay trái vào vết bỏng chưa lành ở cánh tay phải dưới túi áo. Nỗi đau vật lý cấp tính phóng ra một luồng xung điện đau đớn lên đồi thị, làm nhiễu loạn hoàn toàn biểu đồ sóng não hiển thị trên thiết bị cầm tay của Sâm, giữ cho nó ở mức phẳng lặng hoàn hảo của một người bình thường.


Giáo sư Sâm khẽ nhíu mày, ông tắt thiết bị giám sát và nở một nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn nhìn Huy:


"Huy này, ta rất tiếc vì sự việc ngày hôm nay. Nhưng quy định của viện là tối cao. Hãy về nhà nghỉ ngơi và chăm sóc bộ não của cháu. Đừng đi quá sâu vào những vùng ký ức không thuộc về mình."


"Cảm ơn Giáo sư," Huy cúi đầu chào ông, giọng nói vẫn tĩnh lặng tuyệt đối. "Tôi biết mình phải làm gì."


***


Huy xách chiếc vali y tế di động chống shock bước ra khỏi phòng thí nghiệm số 4. Hai nhân viên bảo an vạm vỡ đi sát hai bên anh để áp giải gã bác sĩ bị đình chỉ ra khỏi tòa nhà Somnos. Mỹ An đi phía sau, cô ôm tập tài liệu cá nhân của Huy, nước mắt chảy dài trên má nhưng không dám khóc thành tiếng.


Hành lang tầng hầm tối tăm và ẩm ướt sau cơn mưa bão. Khi họ đi qua khu vực phòng máy phát điện dự phòng, hệ thống đèn chiếu sáng bỗng nhiên chớp nháy liên tục rồi tắt ngúm trong vòng ba mươi giây do sự cố sụt áp lưới điện của tòa nhà.


Trong bóng tối đậm đặc, một bóng người gầy guộc mặc đồng phục bảo vệ màu xanh dương sờn cũ bước ra từ lối đi kỹ thuật. Đó là Lê Văn Tám, người bảo vệ già của viện.


Chú Tám giả vờ vấp ngã, va mạnh vào người Huy khiến chiếc vali trong tay anh suýt rơi xuống đất. Hai nhân viên bảo an lập tức quát lớn:


"Này ông già! Đi đứng kiểu gì thế hả? Tránh ra ngoài!"


"Tôi xin lỗi... tôi xin lỗi các chú... mắt mũi tôi kèm nhèm quá..." Chú Tám khom lưng cúi đầu xin lỗi rối rít.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc va chạm vật lý ngắn ngủi đó, Huy cảm nhận lòng bàn tay trái của mình bị một vật kim loại lạnh ngắt, nặng nề ép vào. Chú Tám đã âm thầm nhét vào tay anh một chiếc chìa khóa sắt cổ điển, kèm theo một lời thì thầm cực nhỏ sát tai anh:


"Lối thoát hiểm ngầm dưới phòng máy phát điện dự phòng... thông ra cống thải sông Sài Gòn. Chạy ngay đi con, người của Phục Hưng đang chờ cháu ngoài cổng chính."


Huy siết chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay. Anh không hề thay đổi nhịp bước chân, gương mặt vẫn lạnh lùng điềm tĩnh lướt qua bóng tối của hành lang. Phía sau anh, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan vẫn vang lên đều đặn, báo hiệu một cuộc chạy trốn sinh tử trong bóng tối chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!