Mặt Nạ Người Góa Phụ
Ánh sáng ban mai của ngày mới không mang lại chút ấm áp nào cho Phòng thí nghiệm giấc ngủ số 4. Sau bão, không khí trong căn hầm ngầm của Viện Nghiên cứu Thần kinh học Somnos ẩm ướt và nồng nặc mùi ozone từ những thiết bị điện tử vừa bị quá tải đêm qua. Lê Khắc Huy ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế bọc da đặt giữa lồng Faraday, mắt nhắm nghiền. Vết sẹo lồi sau gáy anh vẫn còn âm ỉ đau buốt, tỏa ra những luồng xung điện sinh học siêu vi chạy dọc tủy sống mỗi khi anh cố gắng tập trung tinh thần.
"Anh Huy, anh phải dán miếng gạc này vào tai phải. Máu vẫn còn rỉ ra một chút," Lâm Mỹ An thầm thì, giọng cô khản đặc vì thiếu ngủ và lo sợ. Cô đưa cho anh một miếng bông vô trùng nhỏ dính gel sát khuẩn.
Huy mở mắt. Đồng tử của anh co thắt lại khi tiếp xúc với ánh sáng đèn huỳnh quang trắng xóa. Anh đưa tay phải lên nhận lấy miếng bông, nhưng ngay khi ngón tay trỏ vừa chạm vào lớp gạc, một cơn run cơ học dữ dội bùng phát ở đầu ngón tay. Ngón trỏ của anh giật mạnh, run bần bật như một chiếc kim la bàn bị nhiễu từ trường. Huy mím chặt môi, cố dùng lực để kiềm chế nhưng vô ích. Đây là di chứng run tay phải vĩnh viễn – cái giá tàn nhẫn mà thùy thái dương của anh phải trả sau ca dội ngược sóng não cận tử của tỷ phú Vương Kim Phát đêm qua.
"Em đã nói rồi... hệ thần kinh của anh không chịu nổi áp lực lớn như vậy đâu," Mỹ An xót xa nhìn bàn tay run rẩy của thầy mình. "Tốc độ suy kiệt vỏ não của anh hiển thị trên fMRI đã chạm ngưỡng mười phần trăm. Nếu anh tiếp tục..."
"Mỹ An," Huy cắt ngang bằng giọng nói trầm ấm nhưng lạnh lùng đều đều. Anh dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải, đè ngón tay run rẩy xuống cạnh bàn kim loại để mỏ neo vật lý này giữ cho nó đứng yên. "Dọn dẹp sạch sẽ các điện cực phủ vàng sinh học và dung dịch điện ly trên bàn máy tính đi. Xóa sạch lịch sử quét sóng não của Phát trên hệ thống nội bộ. Trịnh Hoài Nam sẽ đến kiểm tra khoa vào lúc tám giờ sáng."
"Nhưng còn cái tên 'Mai Chi' mà tỷ phú Phát hét lên trước khi chết?" Mỹ An hỏi dồn, mắt cô đỏ hoe sau cặp kính cận tròn gọng nhựa. "Đó chẳng phải là người tình cũ tưởng đã chết mười lăm năm trước của anh sao? Tại sao gã tỷ phú đó lại biết cô ấy?"
Huy không trả lời. Anh thò tay vào túi áo blouse, lấy ra chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan của cha mình. Tiếng tích tắc *cạch, cạch* đều đặn của bánh răng cơ học vang lên, dội vào màng nhĩ đang bị tổn thương của anh như một giai điệu mỏ neo thực tại duy nhất. Anh gõ ngón tay trái theo đúng nhịp 68 lần một phút của đồng hồ để ổn định nhịp tim của chính mình.
Đột ngột, tiếng gõ cửa dồn dập và nặng nề vang lên từ phía ngoài hành lang tối của tầng hầm.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Mỹ An giật nảy mình, suýt nữa làm rơi lọ dung dịch điện ly màng tế bào. Huy khẽ nhíu mày, anh ra hiệu cho cô bình tĩnh rồi chậm rãi đứng dậy, chỉnh lại cổ áo blouse trắng để che đi vết sẹo mổ sinh học sau gáy.
Cửa phòng thí nghiệm mở ra. Đứng ở ngưỡng cửa là Đại úy Trần Hạ Vy, phó phòng Cảnh sát Hình sự Thành phố. Cô mặc một chiếc áo khoác da màu tối, tóc cột đuôi ngựa gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng sắc sảo và lạnh lùng như một lưỡi dao vừa tuốt vỏ. Đôi mắt một mí của cô quét nhanh qua phòng lab, dừng lại một giây trên chiếc mũ chụp điện cực đa kênh Somnos đang còn cắm điện, trước khi khóa chặt vào gương mặt hốc hác của Huy.
"Bác sĩ Lê Khắc Huy," Vy bước vào phòng, tiếng gót giày da nện xuống sàn gạch nghe đanh thép. "Đêm qua anh đã ở đâu vào lúc hai giờ sáng?"
Huy nhìn thẳng vào mắt cô. Nhờ kỹ năng đọc vị tâm lý qua vi biểu cảm, anh nhận thấy cơ vòng mi dưới của Vy hơi co thắt nhẹ, đồng tử của cô thu hẹp lại khi nhìn vào vệt bông băng dán trên tai phải của anh. Cô đang nghi ngờ anh có liên quan đến vụ đột nhập trái phép vào nhà xác trung tâm thành phố đêm qua.
"Chào Đại úy Trần," Huy trả lời, giọng nói không chút dao động, bàn tay trái vẫn giữ chặt cổ tay phải dưới túi áo để che đi cơn run. "Tôi là bác sĩ trị liệu giấc ngủ cấp 4 của viện này. Đêm qua tôi có một ca trực lâm sàng đặc biệt cho một bệnh nhân bị chứng ngưng thở khi ngủ nặng tại Khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Đa khoa. Bác sĩ pháp y Ngô Kiến Quốc có thể làm chứng cho lịch trình của tôi."
"Bác sĩ Quốc?" Vy nhướng mày, một nụ cười hoài nghi thoáng qua trên môi. "Chú Quốc là bạn lâu năm của cha anh. Lời chứng của ông ấy không đủ trọng lượng pháp lý khi hệ thống camera an ninh của bệnh viện ghi nhận bóng dáng một người đàn ông gầy gò, mặc áo blouse trắng xuất hiện gần khu vực lưu trữ thi thể của tỷ phú Vương Kim Phát vào đúng khung giờ đó."
"Thành phố này có hàng ngàn bác sĩ mặc blouse trắng, Đại úy Trần," Huy điềm tĩnh đối đáp, ngón tay anh vẫn gõ nhịp đều đặn theo tiếng tích tắc của đồng hồ quả quýt trong túi áo. "Và tôi tin rằng cảnh sát hình sự không làm việc dựa trên những bóng mờ thiếu độ phân giải của camera giám sát."
Vy tiến lại gần Huy hơn, khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đầy nửa mét. Cô có thể ngửi thấy mùi sát trùng nồng nặc và mùi bông băng y tế tỏa ra từ người anh. Cô hạ thấp giọng, đầy tính đe dọa: "Tôi đã đọc hồ sơ bệnh án của anh, bác sĩ Huy. Anh bị mất ngủ kinh niên nghiêm trọng, thỉnh thoảng xuất hiện ảo giác và các triệu chứng mộng du có ý thức. Đại tá Phạm Đăng Khoa – trưởng phòng của tôi – đang muốn khép lại vụ án của Vương Kim Phát dưới danh nghĩa đột tử tự nhiên vì suy tim cấp. Nhưng tôi thì không tin. Và tôi cũng không tin một bác sĩ tâm lý có dấu hiệu tâm thần phân liệt như anh lại vô tình lảng vảng quanh thi thể của nạn nhân mà không có mục đích."
Huy im lặng một giây. Anh nhận ra Vy là một cảnh sát thực tế và sắc sảo, cô không tin vào các giả thuyết tâm linh nhưng lại có trực giác nhạy bén về những điểm bất thường vật lý của vụ án. Nếu anh muốn tiếp tục cuộc điều tra và tìm ra danh tính thực sự của kẻ sát nhân, anh cần phải sử dụng Vy làm lá chắn pháp lý để tiếp cận các nhân chứng cốt lõi.
"Đại úy Trần," Huy lên tiếng, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh và tập trung tuyệt đối. "Cô có muốn biết nguyên nhân tử vong thực sự của Vương Kim Phát không? Tim của ông ta không hề bị tổn thương vật lý, nhưng gã đã chết vì một luồng xung điện sinh học cực mạnh phóng ra từ chính não bộ của mình thông qua dây thần kinh phế vị. Nói cách khác, não của Phát đã tự ra lệnh cho tim gã ngừng đập vì một sự sợ hãi tột cùng vượt quá giới hạn sinh học."
Vy giật mình, bước lùi lại một bước nhỏ. Sự hoài nghi trong mắt cô bị thay thế bởi sự chấn động trước những thuật ngữ y khoa chính xác của Huy: "Làm sao anh biết điều đó? Khám nghiệm pháp y chính thức của Đỗ Minh Đức chưa hề công bố chi tiết này."
"Vì tôi am hiểu về cơ chế hoạt động của vùng dưới đồi hơn bất kỳ ai ở thành phố này," Huy khéo léo lách luật, che giấu việc mình đã cấy tệp EEG của Phát vào não. "Nếu cô muốn tìm ra kẻ đã kích hoạt luồng xung điện chết người đó, hãy đưa tôi đi gặp Nguyễn Thị Lan – người vợ trẻ của gã. Bà ta đang ở biệt thự Thảo Điền. Tôi tin rằng lời khai của bà ta về đêm xảy ra án mạng chứa đựng chìa khóa của vụ án này."
Vy nhìn chăm chú vào Huy, cố tìm kiếm một dấu hiệu của sự dối trá hay điên loạn trên gương mặt hốc hác của anh. Nhưng khuôn mặt của Huy tĩnh lặng như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. Sau một hồi cân nhắc, Vy hít một hơi thật sâu và gật đầu:
"Được. Tôi sẽ đưa anh đi với tư cách là chuyên gia tâm lý học tội phạm hỗ trợ điều tra của sở cảnh sát. Nhưng hãy nhớ kỹ, bác sĩ Huy: anh nằm dưới sự giám sát đặc biệt của tôi. Nếu anh có bất kỳ hành vi lập dị nào vượt quá thẩm quyền, tôi sẽ dùng khẩu súng điện Taser này khống chế anh ngay lập tức."
***
Chiếc xe chuyên dụng của Vy lăn bánh qua những con đường rợp bóng cây cổ thụ dẫn vào khu biệt thự siêu sang Thảo Điền ở quận 2. Căn biệt thự của tỷ phú Vương Kim Phát hiện ra sau lớp cổng sắt đen đồ sộ, được bảo vệ bằng hệ thống an ninh ba lớp nghiêm ngặt. Dù Phát đã chết, lực lượng bảo an tư nhân của Tập đoàn Bất động sản Hoàng Gia vẫn tuần tra liên tục xung quanh khuôn viên.
Vy đưa thẻ ngành cảnh sát để vượt qua chốt bảo vệ, dẫn Huy vào sảnh chính của căn biệt thự. Không gian bên trong ngập tràn mùi nhang trầm ấm áp nhưng u ám.
Nguyễn Thị Lan bước xuống cầu thang lớn bằng đá cẩm thạch. Ở tuổi 28, người vợ trẻ thứ hai của tỷ phú Phát mang một vẻ đẹp quyến rũ, sắc sảo nhưng đầy lạnh lùng. Bà ta mặc một bộ đầm tang màu đen tuyền được thiết kế riêng bằng lụa tơ tằm đắt tiền, cổ đeo một sợi dây chuyền ngọc trai lớn tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn chùm pha lê. Gương mặt Lan được trang điểm kỹ lưỡng, nhưng khóe mắt vẫn còn vệt đỏ nhạt như thể vừa trải qua một trận khóc lớn.
"Đại úy Trần," Lan lên tiếng, giọng nói của bà ta run rẩy một cách hoàn hảo, chứa đựng sự yếu đuối của một người góa phụ trẻ đang chịu tang chồng. "Tôi tưởng các cô đã hoàn thành việc lấy lời khai từ hôm qua rồi chứ? Tôi thực sự rất mệt mỏi..."
"Chào bà Nguyễn," Vy lịch thiệp trả lời. "Đây là bác sĩ Lê Khắc Huy, chuyên gia tâm lý học tội phạm được sở cảnh sát mời hỗ trợ điều tra. Chúng tôi cần làm rõ một vài chi tiết nhỏ liên quan đến trạng thái tinh thần của chồng bà trước khi ông ấy qua đời."
Lan khẽ liếc nhìn Huy. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Huy lập tức kích hoạt kỹ năng đọc vị tâm lý qua vi biểu cảm. Anh nhận thấy nhãn cầu của Lan giật nhẹ về phía bên trái – hướng của sự kiến tạo hình ảnh giả dối trong tiềm thức, và cơ vòng miệng của bà ta co thắt lại trong vòng chưa đầy nửa giây. Bà ta đang ở trạng thái cảnh giác cao độ và sợ hãi sự xuất hiện của anh.
"Mời hai người ngồi," Lan chỉ tay về phía bộ ghế sofa da sang trọng ở giữa phòng khách, tự mình ngồi xuống đối diện, hai bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi.
"Bà Nguyễn," Huy bắt đầu cuộc thẩm vấn bằng giọng trầm ấm, đều đều đặc trưng của mình. Anh đặt chiếc đồng hồ quả quýt lên bàn kính, tiếng tích tắc của nó vang lên giòn giã trong không gian tĩnh lặng của phòng khách. "Tỷ phú Phát vốn là một người có thần kinh thép, gã điều hành một tập đoàn bất động sản khổng lồ và không dễ bị dao động. Nhưng vào đêm xảy ra án mạng, gã đã chết vì một cơn suy tim cấp do sợ hãi tột cùng trong phòng ngủ kính cường lực cách âm tuyệt đối. Bà có thể cho tôi biết, trước khi đi ngủ, chồng bà có thói quen nghe nhạc hay âm thanh gì đặc biệt không?"
Lan giật mình nhẹ. Đồng tử của bà ta giãn nở ra khoảng 0.5 giây – một phản xạ sinh học tự nhiên khi vỏ não thùy thái dương nhận diện một kích thích nguy hiểm.
"Chồng tôi... ông ấy thường nghe nhạc cổ điển để dễ ngủ," Lan trả lời, giọng bà ta hơi run lên nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. "Ông ấy luôn bật nhạc từ hệ thống loa âm trần của căn nhà. Có chuyện gì liên quan đến âm nhạc sao, bác sĩ?"
"Nhạc âm trần?" Huy nhướng mày, ánh mắt anh sắc lẹm như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ trang điểm của người góa phụ. "Theo hồ sơ khám nghiệm hiện trường của bác sĩ Quốc, hệ thống loa âm trần trong phòng ngủ kính của Phát đã bị ngắt nguồn điện tổng từ lúc mười giờ đêm. Nhưng trong mẫu dịch não tủy của tỷ phú Phát được trích xuất sau khi chết, chúng tôi tìm thấy một tần số dao động dị thường dính chặt vào màng nhĩ của gã. Đó là dải tần số hạ âm 13.5Hz – một tần số không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng có thể kích hoạt phản ứng co thắt mạch vành và gây ngừng tim đột ngột."
Nghe đến dải tần số 13.5Hz, gương mặt Nguyễn Thị Lan thoáng chốc tái nhợt đi dưới lớp phấn trang điểm dày. Bà ta vội vàng rút chiếc khăn tay lụa ra lau mồ hôi trên trán, cố gắng dùng vẻ yếu đuối đáng thương để lảng tránh câu hỏi.
"Tôi... tôi không biết gì về mấy thứ tần số kỹ thuật đó cả!" Lan khóc nấc lên, bà ta hướng về phía Vy với ánh mắt cầu cứu đầy tội nghiệp. "Đại úy Trần, chồng tôi đã chết rồi! Tại sao các người lại mang một kẻ lập dị đến đây để tra tấn tinh thần tôi bằng những giả thuyết điên rồ này? Tôi chỉ là một người đàn bà yếu đuối, tôi không biết gì hết!"
Vy khẽ nhíu mày, cô nhìn sang Huy với ánh mắt cảnh cáo. Nhưng Huy không dừng lại. Anh cúi người về phía trước, bàn tay trái giữ chặt ngón tay trỏ phải đang run rẩy dưới gầm bàn kính để giữ cho giọng nói của mình không bị ảnh hưởng bởi di chứng thần kinh.
"Bà Nguyễn, bà đang nói dối," Huy nói bằng giọng lạnh lùng, dứt khoát. "Bà liên tục chớp mắt dị thường – tần số chớp mắt của bà đã tăng lên gấp ba lần bình thường kể từ khi tôi nhắc đến âm thanh trước khi ngủ của chồng bà. Và đặc biệt, nhãn cầu của bà luôn hướng về phía chiếc tủ đầu giường trong phòng ngủ kính của Phát. Đêm đó, ngoài hệ thống âm trần bị ngắt điện, có một thiết bị phát sóng hạ âm cầm tay ngụy trang dưới dạng loa bluetooth được đặt ngay trên chiếc tủ đó. Có đúng không?"
"Không! Không có chiếc loa nào cả!" Lan hét lên, giọng bà ta mất đi sự dịu dàng thường ngày, trở nên chói tai và hoảng loạn. "Chồng tôi ghét loa bluetooth! Ông ấy chưa bao giờ sử dụng thiết bị đó!"
Huy mỉm cười lạnh lẽo. Anh thò tay vào túi áo, rút ra một tấm ảnh chụp hiện trường vụ án được in ra từ tệp dữ liệu của bác sĩ Quốc. Anh đặt tấm ảnh lên bàn kính, đẩy về phía Lan. Trong ảnh, góc tủ đầu giường của tỷ phú Phát hiển thị rõ ràng một vệt bụi hình tròn trống không – dấu vết của một vật thể hình trụ vừa được di dời ngay sau khi Phát tử vong.
"Vết bụi hình tròn này có đường kính đúng mười hai centimet, trùng khớp hoàn hảo với đế của một dòng máy phát tần số hạ âm cầm tay ngụy trang của Tập đoàn Phục Hưng," Huy ép sát lời thoại thẩm vấn, đập tan lớp phòng thủ của Lan. "Kẻ sát nhân đã đột nhập qua lối đi riêng của nhân viên y tế mà y tá riêng Vũ Thị Hồng đã mở sẵn, lắp đặt thiết bị phát sóng hạ âm 13.5Hz vào phòng ngủ kính để dội ngược sóng liên tục tạo thành cái bẫy cộng hưởng giết chết Phát. Và bà... bà đã đồng lõa với chúng để nhanh chóng nhận phần tài sản thừa kế khổng lồ, đúng không?"
Nguyễn Thị Lan nhìn chằm chằm vào vệt bụi hình tròn trong bức ảnh, gương mặt bà ta hoàn toàn biến dạng vì sợ hãi và lúng túng. Hai vai bà ta run lên bần bật, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra được lời nào để biện hộ.
Vy nhìn biểu cảm tội lỗi rõ rệt của Lan, trong lòng cô chấn động dữ dội. Trực giác cảnh sát của cô biết rằng Huy đã hoàn toàn đúng. Người góa phụ trẻ lộng lẫy trước mặt cô thực sự đang che giấu một bí mật động trời về cái chết của chồng mình.
"Bà Nguyễn Thị Lan," Vy đứng bật dậy, giọng cô đanh thép đầy uy quyền. "Yêu cầu bà giải thích về vệt bụi hình tròn này và thói quen sử dụng thiết bị của chồng bà. Lời khai trước đó của bà với cơ quan điều tra đã có dấu hiệu gian dối."
Lan sụp đổ hoàn toàn. Bà ta quỳ sụp xuống sàn cẩm thạch lạnh ngắt, khóc lóc thảm thiết: "Tôi... tôi bị ép buộc! Họ đe dọa sẽ giết tôi nếu tôi không phối hợp... Tôi không biết chiếc loa đó là vũ khí giết người! Họ chỉ bảo tôi ngậm miệng và giấu chiếc loa đi sau khi ông ấy chết..."
"Ai là kẻ đã đưa chiếc loa đó cho bà?" Huy lao tới, gạn hỏi dồn dập, ánh mắt anh đỏ ngầu vì kích thích thần kinh. Vết sẹo sau gáy anh nhói đau dữ dội khi anh cố gắng ép Lan khai ra kẻ đứng sau mạng lưới Bóng Đè. "Có phải là Nguyễn Mai Chi không? Nói mau!"
"Bác sĩ Huy! Dừng lại ngay!" Vy hét lên, cô bước tới giật phăng cánh tay của Huy ra khỏi vai của Lan. "Anh đang vượt quá thẩm quyền của một chuyên gia hỗ trợ điều tra! Việc lấy lời khai chính thức và ép cung nghi phạm là việc của cảnh sát hình sự!"
Sự can thiệp đột ngột của Vy làm đứt gãy chuỗi tập trung tinh thần của Huy. Cơn đau đầu dữ dội ập đến như một búa bổ vào thùy thái dương, khiến anh lảo đảo suýt ngã quỵ xuống bàn kính. Ngón tay trỏ phải của anh lại bắt đầu run bần bật không thể kiểm soát.
Lan tận dụng cơ hội, ôm mặt khóc lóc thảm thiết và từ chối trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào của Huy.
Vy nhìn Huy bằng ánh mắt đầy giận dữ và dằn vặt. Mối quan hệ hợp tác ban đầu vừa chớm nở giữa hai người đã bị rạn nứt nghiêm trọng do hành vi quá khích và lập dị của Huy. Cô ra hiệu cho lực lượng bảo an đưa Lan vào phòng trong để ổn định tinh thần, rồi kéo mạnh Huy ra ngoài sảnh biệt thự.
"Anh điên rồi sao, bác sĩ Huy?" Vy quát lên dưới ánh nắng chói chang của sân biệt thự Thảo Điền. "Anh suýt nữa đã phá hỏng toàn bộ vụ án của tôi bằng sự điên cuồng của mình! Anh đang tìm kiếm cái gì ở cái tên Mai Chi đó?"
Huy đứng lặng yên dưới nắng, bàn tay trái giữ chặt ngón tay phải đang run rẩy trong túi áo. Gương mặt anh hốc hác, nhợt nhạt như một xác chết biết đi. Anh không trả lời cô.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại bộ đàm mã hóa của Vy rung lên dồn dập. Cô áp điện thoại lên tai, gương mặt cô lập tức biến đổi trở nên vô cùng căng thẳng khi nghe giọng nói lạnh lùng của Đại tá Phạm Đăng Khoa từ đầu dây bên kia:
"Đại úy Trần Hạ Vy. Yêu cầu cô lập tức dừng việc điều tra hướng mưu sát vụ án Vương Kim Phát. Rút toàn bộ lực lượng khỏi biệt thự Thảo Điền và khép lại hồ sơ dưới danh nghĩa đột tử tự nhiên vì suy tim cấp ngay trong chiều nay. Đây là mệnh lệnh tối cao từ ban giám đốc sở."
Vy lặng người đi, cô siết chặt nắm tay đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cô từ từ hạ điện thoại xuống, quay sang nhìn Huy với ánh mắt đầy dằn vặt và bất lực. Áp lực hệ thống từ những thế lực tha hóa đứng sau Phục Hưng đã bắt đầu bủa vây lấy họ, dồn cuộc điều tra của cô và tính mạng của Huy vào một giao lộ tử thần không lối thoát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!