Ảo Ảnh Đầu Tiên
Cơn mưa rào ngoài kia dường như nặng hạt hơn khi Lê Khắc Huy bước xuống tầng hầm của Viện Nghiên cứu Thần kinh học Somnos. Lúc này đã là 03:45 sáng. Tiếng nước mưa xối xả đập vào hệ thống thông gió của tòa nhà vang lên những âm thanh rì rầm, trầm đục, càng làm tăng thêm sự ngột ngạt dưới lòng đất. Huy đi dọc hành lang tối, tay trái siết chặt chiếc USB bảo mật chứa tệp dữ liệu EEG tươi vừa trích xuất từ nhà xác, tay phải đút sâu vào túi áo khoác, giữ chặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan. Vết sẹo sau gáy anh lúc này ngứa ran dữ dội, một luồng điện nhẹ âm ỉ chạy dọc tủy sống báo hiệu áp suất khí quyển đang sụt giảm nghiêm trọng ngoài trời.
Anh dừng lại trước cánh cửa thép của Phòng thí nghiệm giấc ngủ số 4. Đây là khu vực được thiết kế đặc biệt với hệ thống lồng Faraday bao bọc toàn bộ tường và trần để chống nhiễu sóng điện từ tuyệt đối. Huy quẹt thẻ từ bảo mật cấp cao. Tiếng khóa cơ lạch cạch mở ra, để lộ không gian ngập tràn ánh sáng xanh lam dịu nhẹ của các màn hình fMRI và máy quét sóng não đa kênh.
"Anh Huy! Anh về rồi!"
Một giọng nói trẻ tuổi, đầy lo lắng vang lên. Lâm Mỹ An – cô thực tập sinh xuất sắc của Huy – vội vàng đứng bật dậy từ bàn điều khiển kỹ thuật. Mỹ An mới 23 tuổi, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc búi lỏng lẻo bằng một cây bút chì, cặp kính cận tròn gọng nhựa hơi trễ xuống mũi. Cô đang mặc chiếc áo blouse trắng quá rộng, hai bàn tay đan chặt vào nhau khi nhìn thấy vệt máu khô đã thẫm lại trên vai áo khoác của Huy.
"Anh bị thương sao? Chuyện ở nhà xác... chú Quốc có sao không anh?" Mỹ An bước tới, giọng run rẩy.
"Chú Quốc an toàn. Vết thương này không đáng ngại," Huy trả lời bằng giọng trầm ấm đều đều, cố giữ cho nhịp thở của mình không bị xáo trộn. Anh đặt chiếc USB bảo mật lên bàn điều khiển kỹ thuật. "Mỹ An, chúng ta không có nhiều thời gian. Tệp dữ liệu EEG của Vương Kim Phát đang phân rã tế bào rất nhanh. Chúng ta phải thực hiện ca cấy ghép ký ức cận tử ngay bây giờ."
Mỹ An nhìn chiếc USB, rồi nhìn sang chiếc mũ chụp điện cực đa kênh Somnos đang treo trên giá đỡ. Gương mặt cô tái nhợt đi: "Nhưng anh Huy, anh đã mất ngủ liên tục hơn bảy mươi lăm giờ rồi! Chỉ số tải thần kinh của anh đang ở mức báo động. Nếu anh tự ý cấy ghép ký ức của người chết vào thùy thái dương lúc này, nguy cơ vỡ mạch máu não là cực kỳ cao. Ban Kiểm soát Đạo đức Y sinh mà phát hiện ra, họ sẽ tước bằng của anh vĩnh viễn!"
"Nếu không làm bây giờ, kẻ sát nhân sẽ dọn sạch mọi dấu vết," Huy cắt ngang, ánh mắt anh tĩnh lặng tuyệt đối dưới ánh đèn xanh lam. Anh tháo chiếc áo khoác gió, để lộ chiếc áo sơ mi mỏng dính bết mồ hôi lạnh. "Dán điện cực cho anh đi. Đây là mệnh lệnh chuyên môn."
Mỹ An cắn môi, biết không thể lay chuyển được sự kiên định điên cuồng của thầy mình. Cô run rẩy gật đầu, nhanh chóng lấy lọ dung dịch điện ly màng tế bào và bộ điện cực phủ vàng sinh học. Huy ngồi lên chiếc ghế da lớn ở trung tâm lồng Faraday. Mỹ An tỉ mỉ bôi chất gel dẫn truyền mát lạnh lên hai bên thái dương của anh, sau đó gắn từng điện cực mạ vàng siêu nhạy vào da đầu. Mỗi điểm chạm của điện cực đều khiến Huy khẽ rùng mình do hệ thần kinh đang bị kích thích quá độ.
Tiếp theo, Huy tự tay đưa đầu ngón tay ra phía sau cổ, chạm vào vết sẹo lồi nhỏ sau gáy. Anh cầm thiết bị gáy Somno-Link thế hệ 2 – một bản mạch vi điện cực sinh học do anh tự chế tạo dựa trên bản thiết kế cũ của cha. Anh áp sát thiết bị vào vết sẹo gáy. Một tiếng *tạch* nhỏ vang lên khi các chân kim siêu vi của Somno-Link găm sâu qua da, kết nối trực tiếp với vùng dưới đồi và thùy thái dương của anh. Huy nhắm nghiền mắt, một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đỉnh đầu khiến anh phải siết chặt hai tay vào thành ghế.
"Dữ liệu EEG đã được tải lên hệ thống," Mỹ An báo cáo, ngón tay cô gõ nhanh trên bàn phím máy tính. "Mức độ đồng bộ sóng não ban đầu đạt bốn mươi phần trăm. Em bắt đầu kích hoạt Liệu pháp cấy ghép ký ức cận tử (MIT)."
"Bắt đầu đi," Huy thì thầm.
Trên màn hình fMRI, biểu đồ hoạt động não bộ của Huy hiển thị các dải sóng não màu đỏ rực bắt đầu đan xen với các luồng sóng màu xanh lam của tệp dữ liệu cận tử từ tỷ phú Phát. Dòng dữ liệu điện sinh học khổng lồ bắt đầu tràn qua cổng Somno-Link vào thùy thái dương của Huy.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh Huy sụp đổ.
Anh rơi vào trạng thái mộng du có ý thức cấp 1. Bóng tối ngột ngạt bao trùm lấy ý thức, rồi nhanh chóng tái dựng lại thành một căn phòng ngủ siêu sang với những bức tường kính cường lực dày ba lớp – phòng ngủ của tỷ phú Vương Kim Phát tại biệt thự Thảo Điền. Cơn mưa đêm đó cũng đang trút xuống điên cuồng bên ngoài lớp kính cách âm tuyệt đối. Huy cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, một áp lực cơ học vô hình đang bóp nghẹt cơ tim anh.
*Là hạ âm! Tần số 13.5Hz!* Huy gào thét trong tiềm thức. Sóng hạ âm đang cộng hưởng dữ dội với nhịp tim tự nhiên của anh ở thực tại.
Nhưng ở phòng thí nghiệm bên ngoài, một tai biến y khoa ngoài dự tính đột ngột bùng phát. Hệ thống lồng Faraday bảo vệ của phòng lab số 4 bị rò rỉ sóng vô tuyến do một đường cáp đồng bị hở ở góc trần. Luồng sóng Wifi nội bộ của viện Somnos ập vào, tạo ra hiện tượng nhiễu sóng điện từ băng tần rộng. Tần số đồng bộ giữa thiết bị Somno-Link và não bộ của Huy lập tức bị dội ngược dữ dội.
"Anh Huy! Chỉ số đồng bộ bị nhiễu loạn! Sóng não đang dội ngược!" Mỹ An hét lên đầy hoảng loạn khi nhìn thấy biểu đồ EEG trên máy tính bỗng nhiên biến dạng thành những đường răng cưa nhọn hoắt.
Cơ thể Huy trên ghế da đột ngột gồng cứng ngắc. Hai mắt anh trợn ngược, chỉ còn để lộ lòng trắng. Dưới lớp da cổ và gáy, các vệt sáng xanh lam của dòng điện sinh học chạy dọc theo các dây thần kinh nổi lên rõ rệt, nhấp nháy theo nhịp điệu hỗn loạn. Nhịp tim hiển thị trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan đặt trên bàn điều khiển vọt lên mức kinh hoàng: 160 nhịp/phút.
Trong không gian ảo giác, căn phòng kính của tỷ phú Phát bắt đầu nứt vỡ. Từ trong bóng tối của góc phòng, một bóng ma khổng lồ với gương mặt xám ngoét của tỷ phú Phát hiện ra. Đôi mắt Phát trợn trừng đầy giận dữ và sợ hãi, gã lao đến, hai bàn tay lạnh ngắt như đá siết chặt lấy cổ Huy.
"Mày... mày cũng là đồng lõa của chúng nó!" Bóng ma Phát gào thét, lực siết từ hai bàn tay ảo giác khiến Huy ở thực tại nghẹt thở thực sự. Khí quản của anh co thắt lại, lồng ngực phập phồng đau đớn.
"Anh Huy! Nghe em nói không!" Mỹ An hoảng nấc lên. Cô vội vàng vớ lấy lọ thuốc an thần thông thường trên khay y tế, hút nhanh vào xi-lanh và tiêm trực tiếp vào đường truyền tĩnh mạch của Huy. Nhưng nhịp tim của Huy quá cao, adrenaline đang tràn ngập mạch máu khiến hoạt chất an thần lập tức bị trung hòa, hoàn toàn vô tác dụng.
Cơ thể Huy bắt đầu lên cơn co giật động kinh dữ dội. Anh sùi bọt mép, hai tay cào xé vô thức vào không khí. Mỹ An lao đến bàn máy tính, điên cuồng nhấn nút ngắt kết nối khẩn cấp trên phần mềm điều khiển.
*Hệ thống bị treo!*
Màn hình máy tính hiển thị vòng tròn xoay tròn vô tận. Mã độc từ mạng vô tuyến bị rò rỉ đã khóa cứng phần mềm điều khiển của Somno-Link.
"Không... không thể như thế này được!" Mỹ An khóc nghẹn, cô định dùng tay không giật phăng thiết bị gáy Somno-Link ra khỏi cổ Huy. Nhưng cô biết, nếu giật cơ học trong khi dòng điện sinh học đang ở cường độ cao, tủy sống của Huy sẽ bị đứt gãy hoàn toàn, gây liệt toàn thân hoặc tử vong tức thì.
Trong cơn hoảng loạn của ảo giác cận tử, khi hai bàn tay của bóng ma Phát sắp sửa bẻ gãy cổ mình, Huy cảm thấy tim mình sắp ngừng đập. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan bỗng nhiên phóng đại lên gấp mười lần, vang dội trong đầu anh như tiếng sấm sét.
*Mỏ neo... nhịp tim... 150!*
Bản năng sinh tồn thức tỉnh một phần ý thức cơ học của Huy. Chiếc đồng hồ quả quýt của cha anh có chế độ bảo mệnh đặc biệt: nó tích hợp một bộ cảm biến nhịp tim sinh học và cuộn cảm từ trường siêu nhỏ. Khi nhịp tim của chủ nhân vượt quá ngưỡng an toàn 150 nhịp/phút liên tục trong mười giây, cuộn cảm sẽ tự động kích hoạt.
*Uỳnh!*
Một xung điện từ cực ngắn (EMP) phát ra từ chiếc đồng hồ quả quýt đặt trên bàn điều khiển. Luồng từ trường mạnh mẽ quét qua bán kính hai mét, lập tức làm tê liệt toàn bộ các linh kiện bán dẫn xung quanh. Màn hình máy tính tắt phụt. Thiết bị gáy Somno-Link thế hệ 2 sau gáy Huy bị đoản mạch, phát ra một tia lửa nhỏ kèm theo tiếng chập điện bén ngắt.
Dòng điện sinh học bị cắt đứt cưỡng bức. Bóng ma của tỷ phú Phát lập tức tan biến thành những hạt ánh sáng xám xịt.
Trước khi không gian ảo giác sụp đổ hoàn toàn, Huy nhìn thấy gương mặt kinh hoàng của Phát hét lên một cái tên vang vọng khắp thính giác anh:
"Mai Chi! Chính là Mai Chi đã hại tao!"
*Rầm!*
Căn phòng kính cường lực trong ảo ảnh vỡ vụn thành hàng vạn mảnh thủy tinh sắc nhọn. Huy mở bừng mắt, cơ thể anh nảy mạnh lên trên ghế rồi đổ gục về phía trước, thở dốc điên cuồng. Mồ hôi trộn lẫn với máu tai rỉ ra từ màng nhĩ phải chảy dọc xuống cổ áo sơ mi.
"Anh Huy! Anh tỉnh rồi!" Mỹ An lao đến đỡ lấy anh, nước mắt giàn giụa trên mặt cô. Cô nhanh chóng tháo chiếc mũ chụp điện cực và gỡ thiết bị Somno-Link đã bị cháy xém ra khỏi gáy anh.
Huy nằm vật ra sàn phòng thí nghiệm lạnh ngắt, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội. Anh đưa tay phải lên định lau vệt máu trên tai, nhưng ngón tay trỏ của anh đột ngột run nhẹ – một cơn run cơ học không thể kiểm soát. Đó là cái giá phải trả cho việc tổn thương vĩnh viễn một phần liên kết synapse thần kinh thùy thái dương sau ca dội ngược sóng não.
"Anh Huy... anh có nhớ em là ai không?" Mỹ An run rẩy hỏi, cô sợ hãi nhìn vào đôi mắt đờ đẫn của anh.
Huy nhìn cô gái trước mặt. Phải mất gần mười giây im lặng, các tế bào não của anh mới tái lập lại liên kết ngôn ngữ. Anh mệt mỏi gật đầu, giọng nói khàn đặc và run rẩy:
"Mỹ An... Anh vẫn nhớ. Nhưng... ký ức về ngày đầu tiên anh bước chân vào Viện Somnos... anh hoàn toàn không thể nhớ nổi nữa rồi."
Anh nhìn xuống bàn tay phải đang run rẩy của mình, rồi nhắm mắt lại. Vết nứt ký ức đầu tiên đã xuất hiện. Tốc độ suy kiệt vỏ não hiển thị trên màn hình fMRI dự phòng vừa khôi phục đã chạm ngưỡng mười phần trăm.
Nhưng trong đầu anh, cái tên mà tỷ phú Phát hét lên trước khi chết vẫn đang vang vọng như một lời nguyền rủa:
*Mai Chi.*
Người tình cũ tưởng đã chết mười lăm năm trước của anh, tại sao lại xuất hiện trong giây phút cận tử của một tỷ phú bất động sản?
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!