Kẻ Săn Trong Bóng Đêm
Tiếng còi hú xé tai của hệ thống báo động đỏ dội liên tục vào bốn bức tường bê tông của phòng lưu trữ tuyệt mật Somnos, nhuộm đỏ không gian tối tăm bằng những vệt sáng nhấp nháy đầy đe dọa. Trên máy chủ trung tâm, dòng chữ cảnh báo rò rỉ dữ liệu từ tài khoản của Lâm Mỹ An vẫn đang nhấp nháy điên cuồng dưới sự kiểm soát tàn nhẫn của hacker Đặng Minh Khôi. Cánh cửa gỗ sồi dày cộp khóa từ trường rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc, như một cái bẫy sắt đã sập xuống, giam lỏng Lê Khắc Huy và y tá trưởng Lê Thị Tuyết bên trong.
"Huy... Huy ơi! Chúng ta chết chắc rồi! Hùng... Trịnh Kim Hùng đang ở ngoài kia!"
Tuyết hoảng loạn đập mạnh hai tay vào cánh cửa gỗ, gương mặt cô ta tái nhợt, nước mắt giàn giụa làm nhòe đi lớp phấn trang điểm. Trạng thái thôi miên nông vừa bị giải trừ đột ngột khiến thần kinh của cô ta rơi vào trạng thái hoảng loạn cấp tính. Cô ta biết rất rõ phương thức hành động của lực lượng bảo an Phục Hưng: không để lại nhân chứng, không có sự khoan nhượng.
Huy không trả lời. Anh đứng tựa lưng vào dãy kệ sắt số 5, một tay trái bấu chặt lấy bả vai trái đang sưng tấy dữ dội dưới lớp áo bảo trì màu xanh thẫm. Cơn sốt cao do vết thương bị bắn nhiễm trùng nước bẩn từ cống ngầm Thanh Đa đêm qua đang thiêu đốt cơ thể anh, khiến mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo mùi mủ vàng tanh và mùi máu khô bốc lên từ bả vai. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn vĩnh viễn—di chứng tàn nhẫn của sự suy kiệt vỏ não cấp 2 đang tàn phá các liên kết synapse trong thùy thái dương. Anh không thể dùng bàn tay này để làm bất kỳ việc gì đòi hỏi sự chính xác nữa.
*Xoạt...*
Huy dùng bàn tay trái lành lặn nhét sâu tập hồ sơ giấy màu đỏ mang nhãn "Vật mẫu số 0" vào chiếc túi bạt bảo trì đeo chéo bên hông. Đây là chứng cứ sinh học tối quan trọng chứng minh ca phẫu thuật não bộ mười lăm năm trước của anh, thứ duy nhất có thể lật tẩy GS Trịnh Hoài Sâm.
"Đầu hàng đi, Lê Khắc Huy! Mày không thoát được đâu!"
Giọng nói khàn đặc, lạnh lùng của Trịnh Kim Hùng truyền qua khe cửa sổ thông gió bằng sắt trên cao. Tiếng búa thủy lực đập rầm rầm vào cánh cửa gỗ sồi ngoài hành lang vang lên dồn dập. Mỗi cú nện cơ học đều khiến bức tường bê tông rung chuyển, bụi vôi rơi lả tả xuống đầu họ. Khóa từ trường của cửa chính đã bị Khôi khóa chặt từ xa, biến căn phòng này thành một chiếc lồng giam không lối thoát.
Huy quét ánh mắt sắc lạnh quanh phòng. Anh không thể đầu hàng. Nếu rơi vào tay Hùng, bộ não của anh sẽ bị quét fMRI cưỡng bức để trích xuất sơ đồ máy chủ Phục Hưng, và anh sẽ bị xóa sạch vỏ não vĩnh viễn.
"Chị Tuyết, im lặng!" Huy khàn giọng ra lệnh, giọng nói trầm ấm dải tần thấp của anh vẫn mang một sức ép tâm lý kỳ lạ khiến Tuyết lập tức nín bặt. Anh chỉ tay về phía ô cửa kính kỹ thuật nhỏ dẫn ra lối thoát hiểm lộ thiên ở vách tường phía tây phòng lưu trữ. "Đó là lối duy nhất. Chạy đi!"
"Nhưng... nhưng đó là cầu thang sắt lộ thiên! Ở độ cao hai mươi mét giữa cơn mưa thế này..." Tuyết nhìn ra ngoài ô cửa kính, nơi những hạt mưa giông đập xối xả vào mặt kính cường lực, sấm chớp rạch đôi bầu trời đêm đen kịt.
"Hoặc là nhảy xuống, hoặc là để Hùng bắn nát đầu chị."
Huy dứt khoát dùng khuỷu tay trái nện mạnh vào chốt khóa cơ học của ô cửa kính kỹ thuật. Tiếng kính rạn nứt vang lên, anh dùng chân đạp mạnh để mở toang cánh cửa nhỏ. Gió lạnh và nước mưa tầm tã lập tức ập vào phòng, thổi tung những tờ bệnh án cũ nát bay lơ lửng trong không trung. Huy đẩy Tuyết ra ngoài trước. Cô ta khóc thét lên nhưng vẫn phải bám chặt lấy lan can sắt rỉ sét của cầu thang thoát hiểm kỹ thuật lộ thiên, run rẩy bò xuống dưới.
Huy lách người bước ra ngoài. Ngay khi cơ thể anh vừa tiếp xúc với không khí lạnh buốt của đêm mưa, vết thương ở vai trái co rút lại đau đớn đến mức anh suýt mất đà ngã xuống khoảng không sâu thẳm bên dưới. Anh dùng tay trái bám chặt lấy lan can sắt lạnh ngắt, cố gắng di chuyển từng bước xuống những bậc thang dốc đứng trơn trượt.
*Rầm! Crack!*
Cánh cửa gỗ sồi phía sau họ cuối cùng đã bị búa thủy lực của bảo an Phục Hưng phá vỡ. Ánh đèn pin siêu sáng của Hùng quét qua ô cửa kính vỡ, phát hiện ra bóng dáng của Huy đang lửng lơ trên cầu thang sắt lộ thiên ở độ cao 20m.
"Hắn ở ngoài cầu thang thoát hiểm! Bắn hạ ngay lập tức!" Hùng gầm lên.
*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*
Tiếng súng ngắn vang lên chói tai, xé toạc tiếng mưa giông. Những vệt đạn lửa rạch màn đêm, găm sạt qua lan can sắt tạo thành những đốm lửa xanh lét sát bên người Huy. Huy phải cúi thấp người, bám chặt lấy bậc thang sắt để tiếp tục lết xuống.
Đúng lúc đó, một sự im lặng đáng sợ đột ngột bao trùm lấy không gian xung quanh Huy. Không phải tiếng súng hay tiếng mưa ngừng rơi, mà là một áp lực cơ học vô hình, cực kỳ nặng nề nện thẳng vào lồng ngực anh.
*Uuuu... uuuu...*
Một dải tần số âm thanh siêu thấp, nằm dưới ngưỡng thính giác thông thường nhưng lại mang một năng lượng rung động khủng khiếp, bắt đầu dội liên tục vào màng nhĩ tai phải của Huy. Màng nhĩ tai phải vốn đã bị rách nhẹ của anh lập tức nhói buốt, một dòng máu tươi màu đỏ thẫm rỉ ra dọc theo vành tai, bị nước mưa loãng ra chảy xuống cổ áo bảo trì.
Huy bàng hoàng ngước đầu nhìn sang tòa nhà đối diện cách khoảng hai mươi mét. Trên ban công tầng bốn của tòa cao ốc văn phòng đối diện, một dáng người cao gầy mặc bộ đồ bó sát màu đen chống hồng ngoại, đeo mặt nạ đen che kín mặt đang đứng lặng yên trong mưa. Trong tay hắn là một thiết bị kim loại màu đen hình ống—Máy phát tần số hạ âm cầm tay công suất lớn. Đầu ống phát sóng đang hướng thẳng về phía vị trí của Huy trên cầu thang sắt.
Kẻ Săn Bóng Đè đã xuất hiện. Hắn không muốn bảo an Phục Hưng bắt sống Huy; hắn muốn giết anh ngay tại chỗ bằng vũ khí vô hình của tổ chức.
Sóng hạ âm 13.5Hz định hướng quét trúng cơ thể Huy. Tần số này bắt đầu cộng hưởng cơ học với cơ tim của anh. Huy cảm thấy lồng ngực mình co thắt dữ dội như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, mạch máu vùng thái dương phồng lên đau đớn xé toạc thùy thái dương. Chỉ số suy kiệt vỏ não của anh vốn đã ở mức bốn mươi mốt phần trăm nay bị kích ứng mạnh bởi dải tần số đối nghịch, kích hoạt cơ chế tự vệ của Khóa nhận thức tầng nông. Cơn run ở ngón tay trỏ phải lan rộng ra toàn bộ cánh tay phải, khiến anh hoàn toàn mất đi khả năng vận động của nửa người bên phải.
"Không... mình phải ngắt kết nối..."
Huy run rẩy dùng bàn tay trái thò vào túi quần, cố gắng rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan ra để phát xung điện từ EMP tự hủy. Nhưng khoảng cách giữa anh và kẻ sát nhân trên ban công đối diện là quá xa—hơn hai mươi mét vượt quá bán kính tác dụng ba mét của xung EMP siêu nhỏ từ đồng hồ. Nỗ lực thất bại khiến chiếc đồng hồ tuột khỏi tay trái anh, rơi xuống các bậc thang sắt vang lên tiếng *keng... keng...* khô khốc rồi mắc kẹt lại ở khe hở lan can tầng dưới.
Cơ thể Huy đổ gục xuống bậc thang sắt ướt sũng nước mưa. Tim anh đập loạn nhịp, hiển thị nhịp tim trên mặt đồng hồ ảo tưởng trong tiềm thức đã vượt quá ngưỡng báo động một trăm sáu mươi nhịp một phút. Anh bắt đầu bị khó thở cấp tính, oxy không thể đưa lên não khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, biến thành những mảng màu đen trắng hỗn loạn.
*Hít vào bốn giây... giữ hơi bốn giây... thở ra tám giây...*
Huy cố bấu chặt ngón tay trái vào lan can sắt lạnh buốt, ép mình phải thực hiện liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm do Sư thầy Thanh Tâm dạy. Đây là vũ khí sinh học duy nhất của anh lúc này. Việc thở chậm giúp vùng dưới đồi ức chế bớt sự tiết adrenaline, trì hoãn cơn ngừng tim đột ngột do hạ âm gây ra. Nhưng dải tần 13.5Hz quá mạnh, nó liên tục bẻ gãy nhịp thở của anh, dồn anh vào trạng thái suy tim cấp lâm sàng.
Phía trên đầu anh, Trịnh Kim Hùng cùng ba tên bảo an vũ trang đã phá vỡ hoàn toàn cửa thoát hiểm vách tây, bắt đầu bước xuống cầu thang sắt.
"Hắn đang bị tê liệt! Bắt sống hắn!" Hùng hét lên, tay cầm khẩu súng ngắn tẩm thuốc độc tiến lại gần Huy.
Huy nằm co quắp trên bậc thang sắt ở độ cao 20m, máu từ tai phải chảy ra nhuộm đỏ cả một góc cầu thang sắt, nước mưa lạnh buốt dội xuống mặt anh nhưng không thể làm giảm bớt sức nóng của cơn sốt nhiễm trùng vai trái. Anh bị kẹt giữa hai gọng kìm tử thần: bảo an Phục Hưng phía trên và sóng hạ âm của Kẻ Săn Bóng Đè phía đối diện. Ý thức của anh bắt đầu lơ mơ, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh cận tử dần xóa nhòa.
*Vút...*
Đột ngột, một tiếng rồ ga điên cuồng của động cơ xe máy độ xé toạc màn mưa bong bóng dội xuống mặt đường nhựa bên dưới tòa nhà. Ánh đèn pha halogen cực sáng của chiếc Honda Win 100 quét qua khoảng sân sình lầy.
Chiếc xe máy độ dừng khựng lại sát chân cầu thang thoát hiểm. Trên yên xe, Trịnh Đình Quang đang giữ chặt tay ga để động cơ 175cc gầm rú liên tục. Và ở phía sau yên xe, một dáng người cao ráo mặc áo khoác da màu đen dứt khoát nhảy xuống.
Đó là Đại úy Trần Hạ Vy.
Vy quét mắt nhanh qua hiện trường dột mưa. Cô phát hiện ra Huy đang quỳ gục trên cầu thang sắt lộ thiên và dòng máu tai đang chảy ròng ròng của anh. Trực giác sắc bén của một cảnh sát hình sự lão luyện lập tức giúp cô nhận diện hướng phát ra luồng áp lực vô hình—ban công tòa nhà đối diện.
"Huy! Bám chặt lấy lan can!" Vy hét lớn.
Cô dứt khoát rút khẩu Súng bắn điện Taser từ bao da bên hông ra. Không hề do dự trước khoảng cách hai mươi mét giữa hai tòa nhà dưới trời mưa bão, Vy quỳ một gối xuống bãi sình lầy để lấy điểm tựa vững chắc nhất. Cô nín thở, ngắm thẳng vào chiếc máy phát tần số hạ âm cầm tay đang phát nhiệt đỏ rực trên tay Kẻ Săn Bóng Đè.
*Pạch! Rẹt rẹt rẹt!*
Cò súng Taser được bóp vật lý. Hai đầu kim điện cực bằng kim loại siêu dẫn, kéo theo hai sợi dây đồng mảnh khảnh, phóng ra từ nòng súng, rạch đôi màn mưa bão lao thẳng về phía ban công đối diện.
Một cú bắn chính xác đến kinh ngạc. Hai đầu kim găm thẳng vào vỏ hợp kim của chiếc máy phát hạ âm cầm tay của kẻ sát nhân. Luồng điện xoay chiều điện áp cao năm mươi ngàn vôn lập tức phóng qua dây đồng sinh học, truyền thẳng vào mạch điều biến tần số của thiết bị.
*Đoàng! Xẹt!*
Một tiếng nổ điện nhỏ vang lên kèm theo luồng tia lửa xanh lét bùng phát từ chiếc máy phát hạ âm cầm tay. Mạch vi điện tử biến điệu tần số bị chập hoàn toàn dưới tác động của dòng điện Taser cường độ cao.
Sóng hạ âm 13.5Hz đột ngột biến mất hoàn toàn khỏi không khí.
Áp lực cơ học đè nặng lên lồng ngực Huy biến mất ngay tức khắc. Phế nang của anh giãn nở ra, anh hít vào một hơi lạnh buốt của đêm mưa, cơ tim ngừng co thắt dữ dội và nhịp tim bắt đầu hạ nhanh xuống mức an toàn. Huy lấy lại được khả năng vận động của cơ thể, anh nhanh chóng bò xuống tầng dưới, nhặt lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan mắc kẹt ở khe lan can rồi lao thẳng xuống chân cầu thang thoát hiểm.
"Lên xe mau!" Vy hét lên, cô dùng báng súng Taser đập vỡ kính chắn gió của một chiếc xe tải nhỏ đỗ gần đó để cản địa nhóm bảo an của Hùng đang lao xuống.
Huy ôm chặt chiếc túi bạt chứa hồ sơ gốc Vật mẫu số 0, dùng chút lực tàn cuối cùng nhảy lên yên sau chiếc xe Win độ của Quang. Vy nhảy lên ngay sau anh, tay trái cô vòng qua ôm chặt lấy bả vai lành lặn của Huy để giữ anh không bị ngã xuống đường.
"Phóng đi, Quang!" Vy ra lệnh.
Quang rồ ga tối đa, chiếc xe máy độ xé toạc màn mưa tầm tã, lao vút ra phía lộ lớn quận 4, bỏ lại phía sau tiếng gầm rú điên cuồng của Trịnh Kim Hùng và tiếng còi hú báo động đỏ của Viện Somnos vang vọng trong đêm tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!