Khóa Nhận Thức Tầng Sâu
Ánh sáng xanh lam mờ ảo từ thiết bị quét EEG lạ ngoài hành lang quét qua gương mặt đẫm mồ hôi của Lê Khắc Huy, mang theo một dải tần số hạ âm quen thuộc dội thẳng vào màng nhĩ tai phải đang ù đặc của anh. Vết sẹo phẫu thuật sau gáy anh—nơi vệt tóc bạc trắng nổi bật lên giữa mái đầu đen—bắt đầu co giật, nóng ran như có một dòng điện sinh học siêu vi đang bò dọc tủy sống. Huy nghiến chặt răng, bàn tay trái siết chặt lấy nắm cửa gỗ sồi của Phòng lưu trữ bệnh án tuyệt mật Somnos, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đẩy cánh cửa nặng nề ra, nhanh chóng lách người vào trong và khép chặt lại.
Bóng tối của phòng lưu trữ nuốt chửng lấy anh.
Mùi giấy cũ mục nát, mùi bụi bặm lưu trữ hàng thập kỷ và hơi lạnh ẩm ướt từ những bức tường bê tông bao quanh ập vào khứu giác. Nơi đây hoàn toàn biệt lập với ánh sáng và tiếng ồn bên ngoài, ngoại trừ tiếng mưa giông vẫn rầm rì dội xuống mái tôn tầng thượng của tòa nhà năm tầng. Huy đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ, cố gắng điều hòa nhịp thở theo liệu pháp Quán Niệm nhịp 4-4-8 để đè nén nhịp tim đang hiển thị ở mức một trăm hai mươi nhịp một phút trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan trong túi quần.
Cánh tay phải của anh buông thõng vô lực, ngón tay trỏ phải run rẩy liên tục theo một tần số hỗn loạn không thể kiểm soát—di chứng tàn nhẫn của sự suy kiệt vỏ não đã chạm ngưỡng bốn mươi phần trăm. Vết thương bị bắn ở bả vai trái dưới lớp áo bảo trì màu xanh thẫm đang sưng tấy, rỉ mủ vàng tanh do ngấm nước mưa bẩn từ cống ngầm Thanh Đa đêm qua, dội lên từng cơn đau buốt nhói tận xương tủy mỗi khi anh hít thở sâu.
*Xoạt... xào xạc...*
Một tiếng động lạ, cực nhỏ, vang lên từ góc tối phía sau những dãy kệ sắt cao ngất ngưởng chứa hàng vạn tệp hồ sơ bệnh án giấy. Huy nín thở, ánh mắt sắc bén như chim ưng lập tức xoáy vào khoảng không tối tăm giữa hai hàng kệ số 4 và số 5.
Anh dùng bàn tay trái lành lặn rút chiếc đèn pin y tế siêu nhỏ từ túi bạt bảo trì, bấm nút phát ra một vệt sáng vàng mờ nhạt. Dưới ánh sáng yếu ớt, Huy bàng hoàng nhìn thấy một dáng người phụ nữ mặc đồng phục y tế màu xanh đậm, tóc búi chặt phía sau gáy, đang quỳ sụp dưới đất. Bên cạnh cô ta là một chiếc hộp carton lớn chứa đầy những tập tài liệu giấy đã ngả màu vàng ố.
Đó là Lê Thị Tuyết, y tá trưởng khoa giấc ngủ Somnos—người mà Huy từng tin tưởng nhất tại viện, nhưng thực chất lại là gián điệp nội bộ do Trịnh Hoài Nam cài cắm.
Tuyết giật mình khi vệt sáng đèn pin quét trúng gương mặt nghiêm nghị của cô ta. Khi nhận ra dáng người gầy guộc, hốc hác của Huy dưới bộ đồ bảo trì dính đầy bùn đất và máu khô, đôi mắt sắc sảo của cô ta co thắt lại vì hoảng sợ. Cô ta vứt nắm tài liệu trong tay xuống hộp, há miệng định hét lên để báo động cho lực lượng bảo an Phục Hưng đang tuần tra bên ngoài hành lang.
Nhưng Huy đã nhanh hơn.
Hiểu rõ ngón tay trỏ phải của mình bị run vĩnh viễn không thể khống chế vật lý cận chiến, anh không chọn cách lao vào bịt miệng cô ta. Thay vào đó, Huy dứt khoát dùng bàn tay trái rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan từ túi quần ra. Mặt kính của chiếc đồng hồ đã nứt vỡ hoàn toàn sau vụ cháy phòng mạch quận 5, cuộn cảm EMP bên trong cũng đã cạn sạch năng lượng không thể phát xung bảo mệnh, nhưng hệ thống bánh răng cơ học cổ điển bên trong vẫn hoạt động hoàn hảo, phát ra những tiếng *tích tắc... tích tắc...* đều đặn, đanh thép.
Huy đưa chiếc đồng hồ lên trước mắt Tuyết. Dưới vệt sáng mờ nhạt của đèn pin y tế, mặt kính nứt vỡ của đồng hồ phản chiếu những tia sáng lấp lánh theo chu kỳ dao động con lắc mà tay trái Huy đang khéo léo điều khiển. Anh bước tới một bước, giọng nói trầm ấm, đều đều, hoàn toàn thiếu vắng các dao động cảm xúc cất lên, vang vọng trong không gian tối tăm của phòng lưu trữ:
"Chị Tuyết, nhìn vào tâm dao động của bánh răng. Nghe tiếng tích tắc của đồng hồ. Nhịp tim của chị đang đập nhanh... hãy để nó chậm lại, đồng điệu với nhịp phách cơ học này."
Đây chính là kỹ năng Thôi miên nông qua cử động mắt kết hợp thủ đoạn thao túng nhịp tim qua giọng nói trầm ấm ở dải tần số thấp 60Hz. Tuyết định hét lên, nhưng vệt sáng lấp lánh phản chiếu từ mặt kính nứt và tiếng tích tắc cơ học lặp đi lặp lại một cách hoàn hảo đã cưỡng bức võng mạc của cô ta phải tập trung. Đồng tử của cô ta giãn nở ra một cách vô thức, hơi thở đang dồn dập bỗng khựng lại.
"Hơi thở của chị đang kéo dài ra... bốn giây hít vào... bốn giây giữ hơi... tám giây thở ra..." Giọng Huy ấm áp nhưng lạnh lùng như một chiếc máy phát tần số, từng lời nói găm vào tiềm thức của Tuyết như những chiếc đinh định vị.
Sức đề kháng tinh thần của Tuyết vốn yếu ớt do cô ta đang sống trong nỗi sợ hãi bị Nam và Phục Hưng thủ tiêu sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ trong vòng mười giây, cơ thể cô ta hoàn toàn thả lỏng, hai cánh tay buông thõng xuống sàn nhà, ánh mắt trở nên đờ đẫn, trống rỗng nhìn chằm chằm vào mặt chiếc đồng hồ quả quýt.
"Chị Tuyết, chị đang ở đâu?" Huy hỏi bằng giọng trầm thấp.
"Tôi... tôi đang ở phòng lưu trữ..." Tuyết trả lời, giọng nói đều đều, vô hồn và đơn điệu như một người mộng du.
"Trịnh Hoài Nam ra lệnh cho chị làm gì ở đây?"
"Nam... Nam ra lệnh cho tôi phải tẩu tán toàn bộ các hồ sơ bệnh án giấy của dự án 'Bóng Đè' mười lăm năm trước... đặc biệt là tệp dữ liệu gốc liên quan đến 'Vật mẫu số 0'. Hắn muốn đốt sạch chúng trước khi bà Ngô Kim Chi đưa đoàn thanh tra của Bộ Y tế vào kiểm tra..."
Trái tim Huy thắt lại. Anh tiến thêm một bước, bàn tay trái giữ chiếc đồng hồ quả quýt đứng yên, vệt sáng đèn pin chiếu thẳng vào chiếc hộp carton dưới đất: "Tệp dữ liệu của Vật mẫu số 0 đang ở đâu?"
"Trong hộp... tập hồ sơ màu đỏ có đóng dấu niêm phong của Viện An Bình..." Tuyết lẩm nhẩm.
Huy quỳ một chân xuống, dùng bàn tay trái lật tìm trong chiếc hộp carton. Vai trái nhiễm trùng nhói lên đau đớn khiến anh phải nghiến răng chịu đựng. Anh rút ra một tập hồ sơ giấy dày cộp, bìa màu đỏ đã mục nát, bên trên có dòng chữ đóng dấu rỉ sét: *Dự án Bóng Đè - Hồ sơ bệnh án Vật mẫu số 0 - Lê Khắc Huy.*
Anh lật mở tập hồ sơ bằng tay trái. Nhưng ngay khi những trang giấy đầu tiên mở ra dưới ánh đèn pin, một cơn đau buốt nhói dữ dội đột ngột bùng phát từ vết sẹo sau gáy Huy.
Tiếng rít hạ âm từ thiết bị quét EEG lạ ngoài hành lang dường như đã xuyên qua lớp cửa gỗ sồi, dội ngược liên tục vào màng nhĩ tai phải của anh. Sóng hạ âm 13.5Hz bắt đầu cộng hưởng với vết sẹo phẫu thuật gáy, kích ứng mạnh mẽ các chân kim loại sinh học bám dọc synapse vùng dưới đồi của anh. Khóa nhận thức tầng nông (Cognitive Lockout)—lá chắn bảo vệ ý thức của Huy do cha mẹ thiết lập mười lăm năm trước—bắt đầu bị rung chuyển dữ dội.
Một cơn đau đầu xé toạc thùy thái dương ập đến. Huy cảm thấy lồng ngực mình co thắt nghẹt thở, nhịp tim hiển thị trên mặt đồng hồ vọt lên mức một trăm bốn mươi nhịp một phút. Tầm nhìn của anh nhòe đi, những dòng chữ viết tay trên trang hồ sơ bệnh án biến thành những vệt mực nhạt nhòa, chồng chéo lên nhau không thể đọc nổi. Áp lực nội sọ tăng vọt khiến một dòng máu tươi màu đỏ thẫm đột ngột rỉ ra từ lỗ mũi trái của anh, nhỏ giọt xuống trang giấy trắng.
*Không... mình không thể tự đọc được. Bộ não của mình đang từ chối tiếp nhận thông tin này để tự bảo vệ,* Huy bàng hoàng nhận ra ranh giới sinh học thần kinh của mình đã chạm ngưỡng giới hạn. Nếu anh cố tình đọc tiếp, một cơn co giật động kinh toàn thân sẽ bùng phát ngay tại chỗ và anh sẽ chết não lâm sàng trước khi kịp thoát ra ngoài.
Anh phải sử dụng Tuyết làm vật trung gian để đọc dữ liệu.
"Chị Tuyết," Huy khàn giọng, cố gắng đè nén cơn đau buốt gáy đang hành hạ, giọng nói của anh run rẩy nhưng vẫn giữ đúng dải tần số thôi miên. "Nhìn vào trang hồ sơ này. Đọc cho tôi nghe phần kết luận của ca phẫu thuật gáy của Vật mẫu số 0 mười lăm năm trước."
Tuyết đưa bàn tay vô hồn cầm lấy tập hồ sơ từ tay Huy. Đôi mắt đờ đẫn của cô ta quét qua những dòng chữ viết tay của các bác sĩ quân y cũ. Cô ta bắt đầu đọc bằng giọng nói monotonous, soulless rợn người giữa không gian tối tăm của phòng lưu trữ:
"Bệnh nhân mười bốn tuổi... Lê Khắc Huy. Ca phẫu thuật cấy ghép vi điện cực sinh học vào vùng dưới đồi hoàn tất thành công. Độ tương thích sóng não đạt bảy mươi lăm phần trăm. Tuy nhiên, vùng vỏ não thùy thái dương xuất hiện dị biến đào thải ký ức cực đoan. Để bảo vệ mạng sống cho Vật mẫu số 0, chuyên gia nghiên cứu Lê Hoài Nam đã thực hiện một can thiệp ngoại khoa khẩn cấp..."
Nghe đến tên cha mình—Lê Hoài Nam—vết sẹo sau gáy Huy giật mạnh một cái đau đớn. Anh quỳ sụp hẳn xuống sàn nhà, tay trái bấu chặt lấy cạnh kệ sắt để giữ thăng bằng, máu mũi chảy ra nhiều hơn dính đầy lên bộ đồng phục bảo trì.
"Bố tôi... Lê Hoài Nam đã làm gì?" Huy thở dốc, hỏi dồn dập.
Tuyết lật sang trang tiếp theo, giọng nói vô cảm của cô ta vang lên đều đều, lạnh lẽo dội vào lòng Huy như một gáo nước đá giữa đêm mưa giông:
"Lê Hoài Nam đã thiết lập một mật mã tự hủy ý thức (consciousness self-destruct code) được mã hóa sâu trong phân vùng nhận thức tầng sâu của Lê Khắc Huy. Mật mã này hoạt động dựa trên nguyên lý cộng hưởng ngược của dải tần số mười ba phẩy năm héc-tz... Mục đích thiết lập: ngăn chặn Giáo sư Trịnh Hoài Sâm sử dụng thiết bị cấy ghép gáy để chiếm đoạt và điều khiển hoàn toàn ý thức của Vật mẫu số 0. Nếu Sâm cố tình can thiệp tầng sâu, mật mã tự hủy sẽ kích hoạt, xóa sạch toàn bộ vỏ não ký ức của Huy, biến cậu ta thành một đứa trẻ vô hại không còn giá trị thí nghiệm..."
Một tiếng sét cực lớn đột ngột rạch đôi bầu trời ngoài cửa sổ, ánh sáng trắng xóa rọi qua khe cửa thông gió chiếu sáng gương mặt đẫm máu và nước mắt của Huy.
*Hóa ra... mật mã tự hủy ý thức đó chính là do cha mình thiết lập để bảo vệ mình,* Huy bàng hoàng nhận ra chân tướng tàn nhẫn. Cha anh đã chấp nhận hy sinh toàn bộ ký ức thời thiếu niên của con trai, chấp nhận biến anh thành một kẻ mất trí nhớ cô độc suốt mười lăm năm qua, chỉ để bảo vệ bộ não của anh khỏi sự thao túng hắc ám của GS Sâm và tập đoàn Phục Hưng.
Nỗi đau đớn tinh thần nghẹt thở xen lẫn lòng biết ơn vĩ đại của người cha quá cố tràn ngập tâm trí Huy, tạm thời đè nén cơn co giật vỏ não đang trực chờ bùng phát.
Đột ngột, hệ thống đèn báo động khẩn cấp màu đỏ rực của phòng lưu trữ bắt đầu nhấp nháy liên tục kèm theo tiếng còi hú chói tai vang lên dồn dập từ phía trần nhà.
*Hú... Hú... Hú...*
Giọng nói cơ học lạnh lùng của hệ thống an ninh AI tự động phát ra từ loa phát thanh:
*"Cảnh báo đỏ. Phát hiện can thiệp thôi miên dị thường tại Phòng lưu trữ tuyệt mật tầng 5. Hệ thống khóa từ tự động kích hoạt sau ba mươi giây. Lực lượng bảo an đang di chuyển đến hiện trường."*
Đặng Minh Khôi đã phát hiện ra sự bất thường trong biểu đồ sóng não của Tuyết thông qua cổng mạng nội bộ của phòng lưu trữ và đang chủ động gài bẫy khóa chặt Huy bên trong.
Huy giật mạnh tập hồ sơ giấy từ tay Tuyết nhét vào chiếc túi bạt bảo trì. Anh dùng bàn tay trái lắc mạnh bả vai Tuyết để giải trừ trạng thái thôi miên: "Tỉnh lại! Tuyết! Chạy đi!"
Tuyết chớp mắt liên tục, đồng tử co thắt lại. Khi nhận ra tiếng còi báo động đỏ và gương mặt đẫm máu của Huy, cô ta hét lên một tiếng kinh hoàng rồi lao thẳng ra phía cửa chính. Nhưng cánh cửa gỗ sồi dày cộp đã tự động đóng sập lại, tiếng chốt khóa từ trường nặng nề vang lên: *Rắc!*
Cửa thoát hiểm tầng thượng đã bị Khôi khóa chặt từ xa trên máy chủ trung tâm. Huy và Tuyết hoàn toàn bị cô lập bên trong căn phòng lưu trữ tối tăm rực ánh đèn đỏ báo động, trong khi tiếng bước chân dồn dập của đội bảo an Phục Hưng đang vang lên sát ngoài hành lang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!