Đột Nhập Tầng Thượng
Cơn mưa rào rạt của Sài Gòn cuối mùa trút xuống những mái tôn rỉ sét của khu ổ chuột ven sông Quận 4, tạo thành một bức màn nước trắng xóa che khuất những bóng người đang lầm lũi di chuyển trong đêm. Trên chiếc xe máy Honda Win 100 độ của Trịnh Đình Quang, Lê Khắc Huy ngồi phía sau, hai tay siết chặt lấy hông của Trần Hạ Vy khi chiếc xe luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp hòng tránh né các chốt chặn của Trung úy Việt. Bả vai trái của anh, nơi vết thương bị bắn từ đêm qua ở nhà kho Cát Lái vẫn chưa lành, đang nhói lên từng cơn buốt nhói. Dòng nước mưa bẩn thỉu rỉ qua lớp gạc quấn vội, thấm vào da thịt mang theo một cơn sốt nhẹ âm ỉ dội thẳng lên thùy thái dương.
"Huy, ráng chịu một chút. Chúng ta sắp đến điểm tập kết rồi," Vy khẽ hét lên qua tiếng gió rít, giọng cô đanh lại đầy lo lắng. Cô giảm ga, cho chiếc xe lướt vào một góc tối khuất sau bốt điện cao thế đối diện Viện Nghiên cứu Thần kinh học Somnos.
Huy mím chặt môi, bàn tay trái đưa ra sau cổ khẽ vuốt nhẹ vết sẹo phẫu thuật gáy đang ngứa ran dữ dội do áp suất không khí giảm mạnh. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh vẫn giật mạnh liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn vĩnh viễn—di chứng tàn nhẫn của sự suy kiệt vỏ não đã chạm ngưỡng bốn mươi phần trăm. Anh không thể dùng bàn tay này để làm bất kỳ việc gì đòi hỏi sự chính xác nữa, ngay cả việc cầm một cây bút hay một chiếc kìm cơ khí.
Tại góc tối sau bốt điện, Đỗ Văn Lang—người thợ bảo trì trung thành của khu chung cư cũ nơi Huy sống—đã đợi sẵn từ trước. Lang mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh thẫm dính đầy bụi than và dầu máy, trên tay cầm một chiếc túi bạt lớn chứa các công cụ sửa chữa điện nước chuyên dụng.
"Cậu Huy, cô Vy," Lang thì thầm, giọng run rẩy nhưng ánh mắt đầy sự kiên định. "Tôi đã chuẩn bị sẵn bộ đồng phục bảo trì dự phòng và chùm chìa khóa lối đi kỹ thuật ở hòm thư ngoài cổng phụ của viện. Hệ thống thông gió tầng hầm dẫn thẳng lên tầng thượng vẫn chưa bị Nam khóa xích sắt, nhưng hệ thống camera giám sát của Phan Văn Đức đã được nâng cấp lên phiên bản AI nhận diện sinh học cực kỳ gắt gao. Các người phải cẩn thận."
"Cảm ơn chú Lang. Sự giúp đỡ của chú lúc này là vô giá," Huy khàn giọng trả lời, giọng nói trầm ấm đều đều cố giữ vẻ lạnh lùng lâm sàng để đè nén cơn sốt đang dâng cao.
Huy nhanh chóng thay bộ đồng phục bảo trì rộng thùng thình của Lang bên ngoài chiếc áo sơ mi rách nát. Bộ đồ thô ráp cọ sát vào vết thương bị bắn ở vai trái khiến anh phải nghiến chặt răng để ngăn một tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Vy giúp anh đeo chiếc túi bạt chứa các công cụ ngụy trang lên bả vai lành lặn, ánh mắt cô đan chặt lấy mắt anh đầy dằn vặt:
"Tôi sẽ tuần tra xung quanh khu vực cổng phụ bằng chiếc Win độ này để đánh lạc hướng các trinh sát của Việt. Anh chỉ có ba mươi phút trước khi đội bảo an Phục Hưng thực hiện đợt đổi ca tiếp theo. Nếu có biến cố, hãy dùng máy phát xung của đồng hồ quả quýt..."
"Đồng hồ của tôi đã hỏng cuộn cảm EMP từ vụ cháy nhà kho rồi, Vy," Huy ngắt lời cô, đưa chiếc đồng hồ quả quýt nứt vỡ mặt kính ra trước mắt cô. "Bánh răng cơ học vẫn hoạt động như một mỏ neo nhịp tim, nhưng tôi không thể phát xung điện từ để tự ngắt kết nối thần kinh nữa. Đêm nay, tôi chỉ có thể dựa vào lý trí của chính mình."
Vy im lặng, bàn tay cô siết chặt lấy báng súng ngắn hết đạn dắt bên hông, rồi dứt khoát đẩy anh về phía bóng tối của bức tường gạch: "Vậy thì anh phải sống sót trở ra. Tôi không muốn phải nhặt xác anh ở tầng thượng Somnos."
Huy gật đầu nhẹ, quay người lách qua khe hở của hàng rào sắt rỉ sét, chìm hẳn vào bóng tối của khuôn viên Viện Somnos. Tòa nhà năm tầng hiện đại hiện lên như một chiếc lồng kính khổng lồ lạnh lẽo dưới màn mưa bong bóng. Huy di chuyển chậm rãi theo vùng mù của hệ thống đèn cao áp, tiếp cận cửa ngách dẫn xuống tầng hầm kỹ thuật. Anh tra chiếc chìa khóa sắt của Lang vào ổ khóa phụ, xoay nhẹ. Cánh cửa sắt cũ kỹ rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra một khe hẹp vừa đủ để anh lách người vào.
Không khí bên trong đường ống thông gió tầng hầm tối tăm, ngột ngạt và nồng nặc mùi dung môi hữu cơ, chì rỉ và cadmium. Huy phải bò bằng khuỷu tay trái và hai đầu gối, drag theo cơ thể gầy guộc qua những đoạn ống kim loại chật hẹp, gồ ghề. Mỗi lần bả vai trái chạm vào thành ống sắt, vết thương bị nhiễm trùng sưng tấy lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, khiến mồ hôi lạnh của dịch sốt chảy ròng ròng dọc theo vệt tóc bạc trắng sau gáy.
*Mình phải đến được phòng lưu trữ tuyệt mật trước khi Nam tiêu hủy hồ sơ,* Huy tự nhắc nhở bản thân, nhịp thở của anh bắt đầu dồn dập. Anh cố hít vào trong bốn giây, giữ hơi bốn giây và thở ra trong tám giây theo liệu pháp Quán Niệm để đè nén nhịp tim đang hiển thị ở mức một trăm mười nhịp trên mặt chiếc đồng hồ quả quýt đặt sát tai.
Sau mười lăm phút bò lê đầy đau đớn, Huy tiếp cận được ô cửa thông gió kỹ thuật nhìn xuống hành lang tầng năm—khu vực văn phòng ban giám đốc và phòng lưu trữ tuyệt mật Somnos. Qua những khe hở của lá chớp sắt, anh bàng hoàng nhìn thấy sảnh hành lang lộng lẫy trắng toát đang bị quét liên tục bởi ánh sáng hồng ngoại mờ ảo của một chiếc camera bán cầu gắn trần.
Đó chính là "Mắt Thần"—hệ thống camera giám sát nhận diện khuôn mặt bằng AI do Phan Văn Đức thiết lập. Thiết bị này không chỉ ghi hình thông thường, mà còn sử dụng các cảm biến nhiệt sinh học để quét nhịp thở, độ co thắt của đồng tử và biểu đồ điện sinh lý da của bất kỳ ai bước vào hành lang nhằm phát hiện trạng thái căng thẳng thần kinh của kẻ đột nhập.
Huy đưa tay trái lên sờ vào bảng điều khiển kỹ thuật của ô cửa thông gió, cố gắng tra chiếc thẻ từ vạn năng cũ của mình vào đầu đọc phụ để vô hiệu hóa camera từ xa. Nhưng đầu đọc ngay lập tức nhấp nháy đèn đỏ rực kèm theo dòng chữ lạnh lùng trên màn hình LED nhỏ: *Thẻ đã bị vô hiệu hóa trên hệ thống máy chủ trung tâm.* Trịnh Hoài Nam đã xóa sạch toàn bộ quyền truy cập hành chính của anh ngay khi lệnh đình chỉ công tác được ban hành.
*Hắn đã đề phòng mình quay lại,* Huy nghĩ, ánh mắt anh lạnh đi. Cách duy nhất để tiếp cận cánh cửa Phòng lưu trữ bệnh án tuyệt mật Somnos ở cuối hành lang là phải nhảy xuống và đi bộ trực tiếp qua tầm quét của camera AI. Nhưng với vết thương đang rỉ mủ và cơn sốt cao, biểu đồ nhiệt sinh học của anh sẽ kích hoạt chuông báo động đỏ của Đức ngay lập tức.
Anh cần phải thực hiện Kỹ thuật ngụy trang sóng não điện từ để đánh lừa thuật toán AI.
Đức thiết kế thuật toán quét dựa trên các phản xạ sợ hãi tự nhiên của cơ thể: nhịp tim tăng, hơi thở nông nhanh và nhiệt độ vùng trán tăng cao. Nhưng nỗi đau vật lý cực mạnh là thứ duy nhất có thể đè bẹp các phản xạ sợ hãi này trong hệ thần kinh tự chủ, ép các luồng điện sinh học rơi vào dải tần số nhiễu loạn chủ động.
Huy đưa bàn tay trái sang bả vai phải, dùng các ngón tay siết chặt lấy vết bỏng rộp đỏ do bom xăng ở Cát Lái từ đêm qua. Anh không chỉ bóp, mà còn dùng móng tay bấm mạnh vào miệng vết thương hở, dùng lực vặn xoắn da thịt một cách tàn nhẫn.
Một cơn đau buốt nhói, chói lòa như sét đánh dội thẳng lên vỏ não Huy. Tầm nhìn của anh nhòe đi trong một vệt sáng trắng xóa, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Nhưng ngay lập tức, thùy thái dương của anh phản ứng lại bằng cách giải phóng một lượng lớn endorphin tự nhiên để trung hòa cơn đau. Nhịp thở của anh đột ngột kéo dài ra, nhịp tim hiển thị trên đồng hồ quả quýt giảm mạnh xuống dưới mức bảy mươi nhịp một phút, biểu đồ nhiệt sinh học trên da đầu bị nhiễu loạn hoàn toàn bởi xung đau đớn cực hạn.
Huy dứt khoát đẩy nhẹ ô cửa thông gió, nhảy xuống nền gạch đá hoa cương hành lang không gây một tiếng động vật lý.
Chiếc camera AI của Đức quét qua thân hình gầy guộc của anh trong bộ đồng phục bảo trì. Màn hình giám sát hiển thị một đường đồ thị điện sinh học hỗn loạn, biến đổi liên tục không khớp với bất kỳ mô hình stress hay hoang mang nào của kẻ đột nhập. AI quét nhận diện khuôn mặt dừng lại ở trạng thái "Nhiễu tín hiệu nhiệt—Yêu cầu hiệu chuẩn hệ thống trong 60 giây".
Huy có đúng một phút.
Anh lướt nhanh dọc theo hành lang trắng toát, bả vai trái rỉ máu thấm đẫm lớp áo bảo trì màu xanh thẫm. Tiếp cận cánh cửa gỗ sồi dày của phòng lưu trữ tuyệt mật ở cuối hành lang, Huy rút ổ cứng di động chứa Khóa bảo mật sinh trắc học của Nam (nhận từ Mỹ An) ra khỏi túi quần, kết nối cáp vật lý trực tiếp vào đầu đọc sinh trắc học của cửa.
Màn hình đầu đọc nhấp nháy vệt sáng xanh lam mờ ảo. Thiết bị quét vân tay và quét võng mạc giả lập hoạt động, chuyển đổi chuỗi mã số điện tử thành dữ liệu sinh học hợp lệ của Trịnh Hoài Nam.
*Cạch.*
Tiếng chốt khóa cơ học nặng nề của cánh cửa gỗ sồi từ từ tháo mở. Huy đưa bàn tay trái run rẩy đặt lên tay nắm cửa, chuẩn bị đẩy vào bên trong để tìm kiếm tập hồ sơ gốc của dự án "Bóng Đè" trước khi Nam kịp bàn giao nó cho Phục Hưng.
Đúng lúc đó, một tiếng *tách* cơ học khô khốc vang lên từ phía sau trần nhà kỹ thuật.
Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng hành lang tầng năm bất ngờ tắt ngúm, dìm không gian vào một bóng tối tịch mịch, lạnh lẽo của đêm mưa. Tiếng rầm rì đều đặn của hệ thống điều hòa không khí trung tâm cũng đột ngột shut down, để lại một sự im lặng đáng sợ đến mức Huy có thể nghe rõ tiếng máu chảy rần rần trong màng nhĩ tai phải đang bị tổn thương.
Trong bóng tối dày đặc của hành lang, một vệt sáng xanh lam mờ ảo, ma mị đột ngột bùng lên từ phía chiếc xe đẩy dụng cụ y tế bỏ hoang ở góc hành lang đối diện. Đó không phải là ánh sáng của đèn sự cố, mà là ánh sáng phát ra từ màn hình của một thiết bị quét EEG đa kênh cổ điển đang tự động khởi động không cần nguồn điện lưới, phát ra những tiếng rít hạ âm trầm đục dội thẳng vào vết sẹo sau gáy của Huy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!