Bản Áo Choàng Trắng Bẩn
Căn gác xép của bà Nhàn nằm sâu trong khu ổ chuột ven sông Sài Gòn ngột ngạt mùi rêu ẩm và khói dầu hỏa. Tiếng mưa rào rạt nện xuống lớp mái tôn rỉ sét dội vào màng nhĩ tai phải đang rách nhẹ của Lê Khắc Huy thành những chuỗi âm thanh lùng bùng, đứt quãng. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Huy nằm nghiêng người để tránh đè lên bả vai trái đang sưng tấy. Vết thương bị bắn sượt từ đêm qua ở nhà kho Cát Lái đã được Trần Hạ Vy rửa sạch bằng nước muối sinh lý loãng, nhưng dòng nước bẩn ngấm vào từ lòng cống ngầm Thanh Đa vẫn khiến miệng vết thương mưng mủ nhẹ, tỏa ra một cơn sốt âm ỉ chạy dọc tủy sống.
Huy dùng bàn tay trái siết chặt lấy cổ tay phải. Ngón tay trỏ bên bàn tay phải của anh đang co giật liên tục theo một chu kỳ hỗn loạn—chứng run vận động vĩnh viễn, cái giá tàn nhẫn của sự suy kiệt vỏ não đã chạm ngưỡng bốn mươi phần trăm. Anh nhắm mắt, cố gắng áp dụng liệu pháp điều hòa nhịp thở Quán Niệm để đè nén nhịp tim đang dao động ở mức chín mươi nhịp một phút. Không còn chiếc đồng hồ quả quýt bằng titan hoạt động—thiết bị bảo mệnh duy nhất đã bị hỏng hoàn toàn cuộn cảm EMP sau cú va đập vật lý tại nhà kho—Huy cảm thấy mình như một con thuyền mất neo giữa dòng chảy xiết của những xung điện não dị thường.
"Huy, cố chịu một chút. Tôi vừa xin bà Nhàn được ít cồn đỏ."
Trần Hạ Vy bước lên những bậc cầu thang gỗ ọp ẹp, khẽ khép cánh cửa gỗ dán đã mục nát để ngăn hơi lạnh của cơn mưa ngoài sông tạt vào. Gương mặt cô hốc hác, bám đầy bụi than đen từ vụ cháy nhà kho, nhưng ánh mắt của cựu đại úy hình sự vẫn sắc lạnh, cảnh giác. Cô đặt chai cồn sát trùng và một cuộn băng gạc ố vàng lên chiếc bàn gỗ thô ráp, nơi chiếc đĩa đồng cổ vẫn đang nằm im lìm bên cạnh ba mẫu chip vi biến điệu tần số siêu nhỏ mà họ vừa thu giữ được.
"Súng của tôi đã hết sạch đạn. Việt và đội trinh sát của Khoa đang lập các chốt chặn dọc theo các ngả đường ra ngoại ô," Vy vừa tỉ mỉ thay băng cho Huy vừa khẽ nói, giọng cô đanh lại. "Họ đang muốn dồn anh vào tội danh tàng trữ chất nổ trái phép sau vụ cháy ở Cát Lái. Chúng ta không thể trốn ở đây lâu."
Huy mím chặt môi khi dòng cồn đỏ sát trùng tiếp xúc với miệng vết thương hở. Nỗi đau vật lý buốt nhói dội thẳng lên thùy thái dương, nhưng anh không hề rên rỉ. Anh dùng bàn tay trái vuốt nhẹ vết sẹo phẫu thuật sau gáy—vết sẹo đang ngứa ran dữ dội do áp suất không khí giảm mạnh trước cơn giông.
"Chúng ta không cần trốn chạy nữa, Vy," Huy khàn giọng trả lời, giọng nói trầm ấm đều đều cố giữ vẻ lạnh lùng lâm sàng. "Kẻ Săn Bóng Đè đã để lộ vết sẹo bỏng hình ngôi sao trên tay tại nhà kho. Hắn là Hoàng Văn Hải, chuyên gia định vị viễn thông của Phục Hưng. Nhưng Hải chỉ là kẻ thực thi vật lý. Bộ não thực sự điều khiển cuộc chơi này vẫn đang nằm bên trong Viện Somnos."
Đúng lúc đó, cánh cửa ngách của gác xép khẽ rung lên ba nhịp ngắn, hai nhịp dài—mật hiệu liên lạc an toàn. Hoàng Văn Thái bước vào, người sũng nước mưa, tay ôm khư khư chiếc vali chuyên dụng chứa chiếc máy tính xách tay dán đầy những nhãn bảo mật đen. Thái là bạn học cũ thời đại học của Huy, một hacker mũ đen đã giải nghệ nay sống ẩn dật ở chợ Nhật Tảo.
"Tôi đã thiết lập xong đường truyền VPN mã hóa đa tầng qua cổng sau của hệ thống Somnos," Thái nói nhanh, đặt máy tính lên bàn và bắt đầu gõ phím với tốc độ chóng mặt bằng những ngón tay mập mạp. "Đặng Minh Khôi đang quét định vị toàn bộ khu vực quận Tư này bằng hệ thống IMSI Catcher di động. Tôi chỉ có thể duy trì vùng mù điện từ này trong vòng mười lăm phút trước khi máy chủ của Phục Hưng phát hiện ra sự sụt áp dị thường của trạm BTS."
Màn hình máy tính của Thái nhấp nháy vài vệt sáng xanh lam rồi hiển thị một khung chat video bảo mật được mã hóa đầu cuối. Gương mặt nhợt nhạt, lo lắng của thực tập sinh Lâm Mỹ An hiện lên. Cô đang ngồi trong phòng thí nghiệm số bốn tối tăm của Viện Somnos, cặp kính cận tròn gọng nhựa trễ xuống mũi, đôi mắt đỏ hoe lộ rõ vẻ hoảng loạn.
"Anh Huy! Anh vẫn an toàn chứ?" Mỹ An thốt lên qua loa ngoài, giọng cô run rẩy nhưng chứa đựng một sự quyết tâm chưa từng có. "Em không có nhiều thời gian. Trịnh Hoài Nam đang họp mật với Tạ Minh Long và bộ phận luật sư của Phục Hưng tại văn phòng ban giám đốc ở tầng năm. Hắn đang chuẩn bị bàn giao toàn bộ dữ liệu EEG thô của dự án 'Bóng Đè' mười lăm năm trước cho tập đoàn để đổi lấy chiếc ghế Viện trưởng Somnos tương lai."
Huy cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Dự án "Bóng Đè" chính là nơi cha mẹ anh đã hy sinh tính mạng để bảo vệ, và cũng là nơi bộ não của anh bị phẫu thuật cấy ghép điện cực năm 14 tuổi. Nam đang muốn bán đứng di sản đó cho giới tài phiệt hắc ám để thương mại hóa công nghệ kiểm soát ý thức.
"Mỹ An, em nghe rõ tôi nói không?" Huy ghé sát vào màn hình, giọng nói trầm ấm của anh có tác dụng trấn an tâm lý cực mạnh đối với cô gái trẻ. "Em tuyệt đối không được tự mình can thiệp vào máy chủ trung tâm. Tường lửa của Khôi sẽ khóa tài khoản của em ngay lập tức."
"Em biết, anh Huy," Mỹ An hít một hơi sâu, cô đưa tay lên điều chỉnh kính cận, gương mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ kiên cường. "Vì vậy em đã không dùng mạng nội bộ. Đêm qua, khi Nam say xỉn sau cuộc gặp với Long, em đã lẻn vào phòng làm việc của hắn và sử dụng thiết bị quét điện cực di động để sao chép toàn bộ Khóa bảo mật sinh trắc học Somnos từ máy tính cá nhân của hắn. Em vừa gửi tệp mã hóa qua đường truyền của anh Thái."
Huy nhìn vào dòng lệnh tải về đang chạy trên màn hình của Thái. Khóa bảo mật sinh trắc học Somnos—chìa khóa số vạn năng cho phép truy cập vào phân khu dữ liệu tuyệt mật trên tầng thượng của viện nghiên cứu, nơi cất giữ các hồ sơ bệnh án giấy gốc của dự án cũ. Mỹ An, cô học trò nhút nhát ngày nào, nay đã dám mạo hiểm cả tính mạng và sự nghiệp để giúp anh giành lại thế chủ động.
"Thái, kiểm tra tệp tin ngay," Huy ra lệnh bằng giọng lạnh lùng.
Thái gõ nhanh vài dòng lệnh kiểm định độc chất số. "Tệp tin sạch, không chứa mã độc theo vết 'BlackDream-RAT' của Khôi. Mỹ An đã bọc nó bằng một lớp mã hóa analog cổ điển rất khéo. Con bé tiến bộ nhanh đấy."
Tuy nhiên, sự phấn khích ngắn ngủi nhanh chóng bị dập tắt bởi vẻ mặt dằn vặt của Mỹ An trên màn hình. Cô nhìn quanh phòng lab tối tăm, giọng nói hạ thấp xuống mức tối thiểu, gần như một tiếng thì thầm rùng rợn dội qua loa máy tính:
"Anh Huy... còn một chuyện nữa. Em đã tìm thấy nhật ký trực ca của Khoa Trị liệu Giấc ngủ mười lăm ngày trước, thời điểm trước khi phòng mạch tư của anh ở quận Năm bị phóng hỏa. Có một chữ ký số bất thường yêu cầu xuất kho thiết bị phát hạ âm cầm tay thế hệ cũ."
Huy nheo mắt, ngón tay trỏ phải giật mạnh một nhịp đau đớn. "Ai ký?"
"Không phải Nam," Mỹ An nghẹn ngào, nước mắt cô bắt đầu rơi xuống mặt kính cận. "Đó là y tá trưởng Lê Thị Tuyết. Chính bà ấy đã ký nhận thiết bị đó. Em... em còn nghe thấy bà ấy nói chuyện điện thoại với Trịnh Kim Hùng về việc 'đã dọn dẹp sạch sẽ ổ cắm điện' tại phòng mạch của anh. Anh Huy... Lê Thị Tuyết chính là gián điệp nội bộ của Nam cài cắm sát bên anh suốt hai năm qua. Chính bà ấy đã lắp thiết bị phát hạ âm ẩn vào phòng khám tư của anh trước khi nó bị thiêu rụi."
Căn gác xép rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng mưa xối xả nện xuống mái tôn rỉ sét ngoài kia và tiếng tích tắc cơ học đứt quãng từ chiếc đồng hồ quả quýt nứt vỡ đặt trên bàn.
Lê Thị Tuyết—người y tá trưởng luôn chu đáo dọn dẹp phòng mạch, người luôn tự tay pha cho anh những tách trà hoa cúc vào những đêm mất ngủ kinh niên, người mà anh luôn coi là một người cô hiền hậu bảo bọc anh sau tai nạn mười lăm năm trước. Chân tướng tàn nhẫn này giống như một luồng điện cực mạnh phóng thẳng vào vùng đồi thị của Huy, phá vỡ lớp khóa nhận thức tầng nông, khiến vết sẹo sau gáy anh đau nhói như bị dao cắt.
Sự phản bội không đến từ những kẻ thù xa lạ ngoài kia, mà đến từ chính những người mặc áo choàng trắng bẩn đang đứng ngay cạnh anh.
"Đường truyền bị nhiễu! Khôi đang bắt đầu quét tần số ngược! Tôi phải ngắt kết nối ngay!" Thái hét lên, bàn tay mập mạp dứt khoát rút sợi cáp mạng vật lý ra khỏi máy tính.
Màn hình chat video của Mỹ An phụt tắt, để lại một vệt sáng xám xịt phản chiếu trên gương mặt đẫm mồ hôi của Huy.
Huy từ từ đứng dậy khỏi giường tre, bả vai trái rỉ máu thấm đỏ lớp gạc mới thay. Anh mặc chiếc áo khoác kaki sờn cũ vào người, dùng bàn tay trái siết chặt lấy chiếc đồng hồ quả quýt đã hỏng. Ánh mắt anh không còn sự hoang mang của kẻ mất trí nhớ, mà là sự lạnh lùng, tĩnh lặng tuyệt đối của một chuyên gia tâm lý học tội phạm đã tìm thấy mục tiêu.
"Vy, chúng ta phải quay lại Viện Somnos ngay đêm nay," Huy nhìn thẳng vào mắt Trần Hạ Vy, giọng nói trầm ấm đều đều phát ra đầy quyết đoán. "Khóa sinh trắc học của Nam đã có. Tôi sẽ bắt Lê Thị Tuyết phải tự mình khai ra toàn bộ sự thật trước khi Nam kịp bàn giao di sản của cha tôi cho Phục Hưng."
Vy nhìn vết thương đang chảy máu của Huy, rồi nhìn khẩu súng ngắn hết đạn trên bàn. Cô không khuyên can anh. Cô dứt khoát cầm lấy chai cồn đỏ bỏ vào túi khoác da, ánh mắt cô đanh lại:
"Chiếc Win độ của Quang đã đổ đầy xăng ngoài ngõ. Tôi sẽ mở đường cho anh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!